Năm 2022, Tòa án Trung cấp số 1 Thượng Hải phát lệnh truy nã đối với Li Zhaohui. Cùng lúc, Tập đoàn Năng lượng Meijin thông báo thưởng 100.000 tệ (15.000 USD) cho người cung cấp tung tích của ông, kèm 10% giá trị tài sản thu hồi thực tế. Khoản thưởng này xuất phát từ việc Li Zhaohui phải chịu 1/4 trách nhiệm liên đới trong khối nợ 216 triệu tệ của Công ty Thương mại Quốc tế Haiboxinhui Thượng Hải.
Kế nghiệp lúc nguy nan
Tháng 1/2003, ông Li Haicang, Chủ tịch Tập đoàn Thép Haixin, tử vong do bị mưu sát. Con trai ông, Li Zhaohui, khi đó 22 tuổi, bỏ dở chương trình đại học tại Australia để về nước tiếp quản sản nghiệp được định giá 4 tỷ tệ và hơn 9.000 nhân viên của cha.
“Hãy để cháu làm thử vài năm. Nếu không được, cháu rời đi. Công ty của cha gây dựng, cháu không để nó lụi bại”, Li Zhaohui nói với các cổ đông.
Haixin tiền thân là nhà máy rửa than đá và luyện cốc do ông Li Haicang thành lập năm 1987 tại huyện Văn Hỷ, thành phố Vận Thành, tỉnh Sơn Tây. Năm 2002, công ty lọt top 20 doanh nghiệp lớn nhất Trung Quốc và là doanh nghiệp tư nhân lớn nhất tỉnh Sơn Tây.
Sau khi nhậm chức, Li Zhaohui thay thế nhiều lãnh đạo cấp cao để thu gọn quyền điều hành. Trong năm đầu tiên, công ty đạt doanh thu 7 tỷ tệ, nộp ngân sách 1,2 tỷ tệ. Đến năm thứ ba nắm quyền, Li Zhaohui sở hữu khối tài sản 5,5 tỷ tệ.
Chuyển hướng đầu tư tài chính
Khác với định hướng sản xuất truyền thống của cha, Li Zhaohui dồn lực đầu tư tài chính. Năm 2004, ông chủ trẻ chi gần 6 tỷ tệ mua 3,1% cổ phần Ngân hàng Minsheng. Trong giai đoạn 2006-2008, ông tiếp tục mua bán cổ phiếu của Minsheng, Huaguan Technology và Yinhua Fund, thu về hàng tỷ tệ lợi nhuận. Ông mở rộng đầu tư vào Shanxi Securities, ngân hàng Everbright và cảng Rizhao.
Năm 2008, tài sản của ông đạt 12,5 tỷ tệ. Năm 2009, Li đứng thứ 39 trong danh sách 500 người giàu nhất Trung Quốc và trở thành trở thành tỷ phú trẻ nhất quốc gia này do tạp chí Tân Tài Phú bình chọn. Năm 2010, tạp chí Forbes từng xếp Li (lúc đó 28 tuổi) vào danh sách những tỷ phú trẻ nhất thế giới với tài sản ròng 1 tỷ USD.
Thành công tài chính đi kèm lối sống xa hoa. Năm 2010, Li Zhaohui kết hôn với diễn viên Che Xiao tại huyện Văn Hỷ. Đám cưới gây xôn xao dư luận Trung Quốc thời bấy giờ khi quy tụ 200 siêu xe, 500 bàn tiệc với các món xa xỉ như vi cá, bào ngư và phát lì xì thưởng cho hàng chục nghìn công nhân. Chi phí ước tính hơn 50 triệu tệ. Nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài hơn một năm.
Phá sản
Từ năm 2012, Tập đoàn Haixin gặp khó khăn do thị trường thép suy thoái và dòng tiền đầu tư chứng khoán đứt gãy. Năm 2014, công ty chậm trả lương cho nhân viên và nợ thuế hơn 100 triệu tệ.
Ngày 18/3/2014, Thép Haixin ngừng sản xuất. Tháng 9/2015, công ty chính thức phá sản. Tập đoàn Jianlong (Bắc Kinh) sau đó mua lại và tái cơ cấu doanh nghiệp.
Tháng 5/2015, Tòa án Trung cấp thành phố Vận Thành công bố Tập đoàn Haixin nợ 954 cá nhân và tổ chức với tổng số tiền 23,409 tỷ tệ. Cuối năm 2015, Li Zhaohui xuất hiện lần cuối tại hội nghị chủ nợ. Tháng 12/2017, cơ quan chức năng cấm ông xuất cảnh do trốn nợ. Đến nay, tung tích của Li vẫn chưa được xác định. Truyền thông Trung Quốc dẫn các nguồn tin đồn đoán cựu tỷ phú đã phẫu thuật thẩm mỹ và trốn ra nước ngoài.
Với khối tài sản 12,5 tỷ tệ bị “bốc hơi” sau hơn 7 năm, Li được truyền thông Trung Quốc đặt cho biệt danh “Sơn Tây tối bại gia tử” (Phá gia chi tử lớn nhất Sơn Tây), thậm chí “Trung Quốc đệ nhất bại gia tử” (Kẻ phá gia số 1 Trung Quốc).
Tại sao Thép Haixin suy sụp nhanh chóng? Giới phân tích chỉ ra hai nguyên nhân chính. Thứ nhất, công ty bỏ lỡ thời kỳ phát triển vàng. Hệ thống quản lý gia đình trị gây ra hỗn loạn, các phe phái sa đà vào mâu thuẫn nội bộ. Thứ hai, Li Zhaohui quá coi trọng đầu tư tài chính, lướt sóng nhưng phớt lờ sản xuất. Ông dồn toàn bộ tài sản vào đầu tư mà quên dự phòng rủi ro. Khi chuỗi vốn đứt, sản xuất công nghiệp sụp đổ theo.
Một số ý kiến còn cho rằng việc có năng lực hạn chế nhưng vội vã nhậm chức, thể hiện bản thân của Li Zhaohui cũng là mầm mống thất bại.
Nhiều người có thói quen chỉ súc bình nước bằng nước lọc rồi tái sử dụng. Tuy nhiên, các chuyên gia dịch tễ cảnh báo thói quen này tiềm ẩn nhiều rủi ro cho sức khỏe.
Giáo sư Chuck Gerba tại Đại học Arizona (Mỹ) cho biết nước bọt là tác nhân chính gây ô nhiễm bình nước. Qua kiểm tra các mẫu bình của sinh viên, ông ghi nhận lượng vi khuẩn tăng vọt chỉ sau ba, bốn ngày sử dụng liên tục. Khu vực miệng bình là nơi bẩn nhất do tiếp xúc trực tiếp với miệng người dùng.
Ngoài ra, thao tác chạm tay vào nắp hoặc vòi hút cũng có thể đưa các loại khuẩn như Salmonella, E. coli và Norovirus vào bên trong.
Vi khuẩn có cơ chế tạo ra những màng sinh học (biofilm) khó quan sát bằng mắt thường. Bác sĩ tiêu hóa Supriya Rao (Mỹ) giải thích, mỗi lần uống, vi khuẩn từ miệng sẽ xâm nhập và sinh sôi nhanh chóng trong môi trường ẩm ướt. Do đó, bà khuyến nghị người dùng nên rửa bình bằng xà phòng mỗi ngày. Riêng với các loại bình đựng nước có đường hoặc hương liệu, cần vệ sinh ngay lập tức sau khi dùng vì môi trường ngọt đẩy nhanh tốc độ tích tụ vi khuẩn.
Nếu không có điều kiện rửa xà phòng hàng ngày, nhà vi sinh vật học Jason Tetro thuộc Đại học Ottawa (Canada) cho rằng ba ngày là giới hạn an toàn tối đa nếu chỉ tráng bình bằng nước lọc. Vượt qua mốc này, bình bắt buộc phải được làm sạch bằng hóa chất. Dấu hiệu dễ nhận biết nhất của một chiếc bình tích tụ nhiều vi khuẩn là mùi hôi lạ.
Về quy trình làm sạch sâu, ông Tetro khuyên người dùng sử dụng bàn chải chuyên dụng và xà phòng để cọ rửa kỹ lưỡng sau mỗi 5-7 ngày. Độc giả cũng có thể dùng máy rửa bát để tận dụng mức nhiệt cao tiêu diệt vi sinh vật. Việc súc bình bằng nước nóng 70 độ C mỗi ngày có thể giúp giảm bớt lượng khuẩn nhưng chỉ là giải pháp tình thế.
Các chuyên gia cũng khuyến cáo không nên dùng chung bình nước. Việc này làm tăng nguy cơ lây nhiễm chéo các loại khuẩn lạ, như liên cầu khuẩn nhóm A hoặc các tác nhân gây viêm màng não.
Ngôi làng Miejsce Odrzańskie - một cộng đồng nông nghiệp nhỏ nằm ở phía nam Ba Lan, từng trở thành tâm điểm chú ý của truyền thông quốc tế bởi hiện tượng sinh nở kỳ lạ kéo dài suốt hơn một thập kỷ: Toàn bộ trẻ em sinh ra tại đây đều là bé gái.
Với dân số chỉ khoảng 300 người, Miejsce Odrzańskie nằm ở rìa tỉnh Opole - khu vực nhỏ nhất và ít dân nhất Ba Lan. Theo hồ sơ khai sinh địa phương, kể từ năm 2009, tất cả trẻ em chào đời trong làng đều là bé gái. Tính đến năm 2019, đã có tổng cộng 13 bé gái được sinh ra liên tiếp mà không xuất hiện thêm bé trai nào. Khi đó, bé trai nhỏ tuổi nhất làng đã khoảng 12 tuổi.
Thông tin về sự mất cân bằng giới tính đặc biệt này bắt đầu lan rộng sau khi Miejsce Odrzańskie cử một đội toàn nữ tham dự cuộc thi dành cho lực lượng lính cứu hỏa tình nguyện trẻ cấp khu vực - sân chơi vốn lâu nay thường do nam giới chiếm ưu thế. Hình ảnh đội cứu hỏa toàn nữ khiến truyền thông Ba Lan và nhiều nước châu Âu đổ dồn sự chú ý về ngôi làng nhỏ này.
Ông Rajmund Frischko - người đứng đầu chính quyền địa phương, từng tuyên bố sẽ trao phần thưởng cho cặp vợ chồng đầu tiên sinh được bé trai tại làng. Dù không công bố cụ thể giá trị phần thưởng, ông khẳng định đây sẽ là "một món quà vô cùng hấp dẫn". Thậm chí, lãnh đạo địa phương còn gợi ý khả năng đặt tên một con phố theo tên cậu bé đầu tiên chào đời sau chuỗi năm toàn sinh con gái.
Và niềm mong mỏi của người dân đã được giải tỏa khi một bé trai khỏe mạnh chào đời vào ngày 2/5/2020, được đặt tên là Bartek. Mẹ của cậu bé, Anna Milek, gọi Bartek là một "phép màu kép" bởi cô đã phải trải qua một ca phẫu thuật nghiêm trọng vào năm ngoái, khiến khả năng sinh nở bị đe dọa.
Sự ra đời của Bartek mang lại niềm vui lớn cho cả ngôi làng, đặc biệt trong bối cảnh dân số khu vực đang suy giảm và thiếu hụt nam giới trẻ. Thị trưởng Frischko chia sẻ: "Đây là tin rất mừng. Mọi đứa trẻ ra đời đều đặc biệt, nhưng Bartek còn mang đến cho chúng ta hy vọng vào tương lai".
Cha của Bartek - anh Grzegorz, sau đó còn được người dân gọi vui là "anh hùng địa phương". Gia đình anh chị trước đó cũng đã có một cô con gái đầu lòng.
Ông Rajmund Frischko khi ấy cho biết, sự ra đời của Bartek mang ý nghĩa đặc biệt đối với cả ngôi làng, nhất là trong bối cảnh khu vực đang đối mặt tình trạng suy giảm dân số và thiếu hụt nam giới trẻ tuổi.
Ông Tomasz Golasz - người đứng đầu đội cứu hỏa địa phương và cũng là cha của 2 bé gái, cho biết hiện tượng này thực tế đã kéo dài nhiều thập kỷ.
"Nó đã diễn ra trong vài thập kỷ. Tôi chuyển đến làng, kết hôn với một cô gái địa phương và chúng tôi có 2 con gái. Những người hàng xóm của tôi cũng vậy", ông chia sẻ.
Giới khoa học khi đó cũng dành sự quan tâm đáng kể cho trường hợp của Miejsce Odrzańskie. Các chuyên gia di truyền học tại Ba Lan cho rằng cần kiểm tra thêm dữ liệu lịch sử, hồ sơ dân số và điều kiện sống để xác định liệu có tồn tại yếu tố sinh học đặc biệt hay không.
Về nguyên tắc, giới tính thai nhi được quyết định bởi nhiễm sắc thể từ tinh trùng của người cha. Tinh trùng mang nhiễm sắc thể X kết hợp với trứng sẽ tạo thành bé gái, trong khi nhiễm sắc thể Y tạo thành bé trai. Tỷ lệ thông thường dao động gần mức 50/50.
Tuy nhiên, các nhà khoa học cũng lưu ý nhiều yếu tố có thể tác động đến tỷ lệ này, gồm yếu tố gene, môi trường sống hoặc đặc điểm sinh học của từng cộng đồng. Dù vậy, đến nay vẫn chưa có nghiên cứu chính thức nào đưa ra kết luận cụ thể cho trường hợp của ngôi làng Ba Lan.
Một số chuyên gia thống kê lại cho rằng hiện tượng này hoàn toàn có thể xuất hiện do xác suất ngẫu nhiên. Theo tính toán, xác suất sinh liên tiếp 12 bé gái trong điều kiện tỷ lệ sinh trai - gái cân bằng là khoảng 1/4.096. Dù thấp, đây vẫn là khả năng có thể xảy ra về mặt toán học.
Dù chuỗi năm toàn sinh con gái tại Miejsce Odrzańskie đã kết thúc, hiện tượng này vẫn được xem là một trong những câu chuyện dân số hiếm gặp và gây tò mò nhất tại châu Âu trong nhiều năm qua.
Chiều 14/5, Nguyễn Thiên Kiệt Anh, 19 tuổi, ở xã Đan Phượng cùng bạn dạo hồ Gươm, "săn" ảnh hàng chục con vạc đậu trên cành cây sát mặt nước. "Đây là lần đầu tôi thấy nhiều loài chim hoang dã chao liệng cùng lúc ở hồ Gươm như vậy", Kiệt Anh nói.
Theo Kiệt Anh, quần thể chim khoảng vài trăm cá thể gồm cò xanh, diệc, vạc xuất hiện tại hồ Gươm từ đầu tháng 5. Chúng hoạt động từ sáng sớm đến chiều muộn, chủ yếu làm tổ trên các tán cây khu vực đền Ngọc Sơn và một số cụm cây xanh ven hồ.
Đại diện Ban Quản lý hồ Hoàn Kiếm và Phố cổ Hà Nội cho biết chim hoang dã đã về đây cư trú vài năm nay. Theo quan sát của Ban, năm nay lượng chim nhiều hơn hẳn, tạo nên cảnh quan độc đáo. Đàn chim cư trú tại đây sẽ được bảo vệ an toàn bởi quy định cấm săn bắn và có lực lượng tuần tra quanh hồ.
Bầy chim tỏ ra dạn người, không hoảng sợ khi có ai đó đến gần. Nhiều thời điểm, chúng đậu yên trên cành cây hoặc có màn săn mồi chớp nhoáng khiến người xem thích thú. Các tán lá rậm rạp trên đảo Ngọc là nơi đàn chim nghỉ ngơi, rỉa lông và nuôi con.
Gần một tuần qua, ông Lê Hiển, 74 tuổi, ở phố Hàng Điếu, phường Hoàn Kiếm duy trì thói quen tập thể dục rồi ngồi nghỉ, ngắm đàn chim. Sống ở phố cổ từ nhỏ, ông nói ngày trước khu vực này chưa từng thấy cò, vạc xuất hiện. Chúng mới về khoảng hai năm trở lại đây. "Năm ngoái chim chỉ tập trung một số con quanh đền Ngọc Sơn, nhưng năm nay tỏa ra khắp mặt hồ săn mồi mỗi sáng", ông nói.
Khu vực ngã ba Lê Thái Tổ - Hàng Trống ghi nhận mật độ chim hoang dã về làm tổ nhiều nhất. Tuy nhiên, sự xuất hiện của đàn chim khiến lối đi bộ ven hồ xuất hiện nhiều vết phân.
Ông Thanh Tùng, 57 tuổi, thợ ảnh 10 năm qua ở hồ Gươm chung ý kiến với ông Hiển. Từ hè năm 2025 một số cá thể cò, vạc đã về sinh sản trên các tán cây dọc bờ hồ. Theo ông Tùng, nguyên nhân chim tập trung đông do có quy định cấm săn bắn và nguồn thức ăn dồi dào từ hoạt động thả cá phóng sinh của người dân.
Chuyên gia sinh thái Nguyễn Hoàng Hào từ Viện Điều tra Quy hoạch rừng, Thư ký Hội Nghiên cứu và Bảo tồn chim hoang dã Việt Nam, cho biết thông thường từ tháng 9 đến tháng 4 năm sau là mùa di cư. Riêng cò, vạc thường di chuyển giữa các vùng sinh thái nội địa để kiếm ăn.
Ông Hào phân tích, các vùng đất ngập nước, bãi bồi ven sông Hồng đang bị thu hẹp hoặc phá vỡ hệ sinh thái, khiến chim mất nơi cư trú và phải di chuyển vào trung tâm thành phố. "Hồ Gươm trở thành khu vực sinh sống thích hợp trong bối cảnh các vùng sinh cảnh tự nhiên bị tác động", ông Hào nói.
Dù có nguồn thức ăn ổn định, chuyên gia chỉ ra bờ hồ Gươm đa phần là kè bê tông, thiếu diện tích đất bãi để chim hạ cánh, đỗ nghỉ. Về lâu dài, ông Hào cho rằng cần thiết lập các khu sinh cảnh quanh thành phố và vùng lân cận để chim có nơi trú ngụ bền vững, đồng thời chuyển đổi sang nông nghiệp xanh ở ngoại thành để đảm bảo môi trường sống đa dạng sinh học.