Sự cố y tế nghiêm trọng đã xảy ra trên du thuyền MV Hondius (Hà Lan) trong hành trình từ Argentina đến Cape Verde, khiến 3 người tử vong và 3 người khác rơi vào tình trạng nguy kịch.
Ngay khi tình huống khẩn cấp xuất hiện ngoài khơi Cape Verde, Tổ chức Y tế Thế giới đã nhanh chóng can thiệp, xác nhận một ca dương tính với hantavirus và phối hợp triển khai sơ tán y tế khẩn cấp.
Hiện hantavirus được xem là nguyên nhân chính gây tử vong, trong khi các cơ quan chức năng đang khẩn trương kiểm soát nguy cơ lây lan trên tàu.
Các nghiên cứu cho thấy hantavirus đã tồn tại từ nhiều thế kỷ, với các đợt bùng phát từng ghi nhận tại châu Á và châu Âu. Ở Đông bán cầu, virus này thường gây sốt xuất huyết kèm suy thận; trong khi đến đầu những năm 1990, một chủng mới xuất hiện ở tây nam nước Mỹ đã gây ra bệnh hô hấp cấp tính nguy hiểm, nay được biết đến là hội chứng phổi do hantavirus.
Căn bệnh này từng gây chú ý khi bà Betsy Arakawa qua đời tại New Mexico sau khi nhiễm virus.
Hiện các cơ quan chức năng vẫn đang điều tra ổ dịch trên tàu, bao gồm xét nghiệm phòng thí nghiệm và phân tích dịch tễ. Đồng thời, việc giải trình tự virus cũng được triển khai nhằm xác định nguồn lây và đặc điểm của tác nhân gây bệnh.
Hantavirus chủ yếu lây sang người thông qua tiếp xúc với loài gặm nhấm như chuột, chuột cống hay chuột đồng, hoặc nước tiểu, nước bọt, phân của chúng, đặc biệt khi các chất này bị xáo trộn và phát tán trong không khí, làm tăng nguy cơ hít phải. Con người thường phơi nhiễm trong môi trường sinh sống như nhà ở, cabin hoặc nhà kho, nhất là khi dọn dẹp những không gian kín, kém thông gió hoặc khám phá khu vực có dấu hiệu chuột.
Theo WHO, dù hiếm gặp, hantavirus cũng có thể lây trực tiếp từ người sang người.
Nhiễm hantavirus có thể diễn tiến rất nhanh và đe dọa tính mạng. Giai đoạn đầu, bệnh thường khởi phát với các triệu chứng dễ nhầm lẫn với cúm như sốt, ớn lạnh, đau cơ và đau đầu. Theo Sonja Bartolome, việc phân biệt hantavirus với cúm ở thời điểm này là vô cùng khó khăn.
Các dấu hiệu của hội chứng phổi do hantavirus thường xuất hiện sau 1–8 tuần kể từ khi tiếp xúc với loài gặm nhấm nhiễm bệnh. Khi bệnh nặng lên, người bệnh có thể bị tức ngực, khó thở do phổi tích tụ dịch.
Virus này chủ yếu lây sang người qua việc tiếp xúc hoặc hít phải bụi chứa nước tiểu, nước bọt hay phân của chuột, chuột cống hoặc chuột đồng.
Ngoài thể bệnh về phổi, hantavirus còn gây ra sốt xuất huyết kèm hội chứng thận, thường xuất hiện sau 1–2 tuần phơi nhiễm. Theo CDC, tỷ lệ tử vong của hội chứng phổi khoảng 35%, trong khi thể sốt xuất huyết dao động từ 1% đến 15%, tùy theo chủng virus.
Hiện chưa có phương pháp điều trị đặc hiệu hoặc thuốc chữa khỏi hantavirus, song việc phát hiện sớm và chăm sóc y tế kịp thời có thể cải thiện đáng kể khả năng sống sót của người bệnh.
Dù đã được nghiên cứu trong nhiều năm, theo bác sĩ Michelle Harkins, vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải, bao gồm lý do vì sao bệnh có thể nhẹ ở một số người nhưng lại rất nghiêm trọng ở người khác, cũng như cơ chế hình thành kháng thể. Các nhà nghiên cứu đang tiếp tục theo dõi bệnh nhân trong thời gian dài với kỳ vọng tìm ra phương pháp điều trị hiệu quả.
“Vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn,” bà nói, đồng thời nhấn mạnh rằng yếu tố tiếp xúc với loài gặm nhấm đóng vai trò then chốt trong nguy cơ lây nhiễm.
Các chuyên gia y tế khuyến cáo biện pháp hiệu quả nhất để phòng tránh hantavirus là hạn chế tiếp xúc với loài gặm nhấm và chất thải của chúng. Khi dọn dẹp khu vực có nguy cơ, cần sử dụng găng tay bảo hộ và dung dịch tẩy rửa có chứa clo.
Đáng lưu ý, các chuyên gia cảnh báo không nên quét hoặc hút bụi phân chuột, vì hành động này có thể khiến virus phát tán vào không khí, làm tăng nguy cơ hít phải và lây nhiễm.
Nhìn lại lịch sử, hantavirus từng gây ám ảnh cho hơn 3.000 binh sĩ Liên Hợp Quốc trong Chiến tranh Triều Tiên. Mãi đến năm 1978, các nhà khoa học mới lần đầu phân lập được chủng Hantaan tại Hàn Quốc, mở ra bước ngoặt trong việc giải mã nguyên nhân các đợt bùng phát trước đó.
Đến năm 1993, một ổ dịch hô hấp nghiêm trọng tại Mỹ được xác định do chủng Sin Nombre – một trong những biến thể nguy hiểm nhất của hantavirus. Chỉ hai năm sau, các ca hội chứng phổi do hantavirus (HPS) đầu tiên cũng được ghi nhận tại Argentina, cho thấy phạm vi lây lan ngày càng mở rộng.
Gần đây, cái chết của bà Betsy Arakawa tại New Mexico vào năm 2025 sau khi tiếp xúc với phân chuột một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về mối nguy âm thầm từ loại virus này.
Dù rất hiếm khi lây trực tiếp từ người sang người, hantavirus vẫn xuất hiện rải rác trên toàn cầu, đặc biệt ở châu Á, châu Âu và Tây Nam Mỹ—những khu vực có nhiều loài gặm nhấm mang mầm bệnh. Sự cố trên du thuyền MV Hondius cũng cho thấy nguy cơ tiềm ẩn từ chuột trên các phương tiện di chuyển đường dài.
Trong bối cảnh du lịch quốc tế sôi động, Tổ chức Y tế Thế giới khuyến cáo cần kiểm tra kỹ nơi lưu trú, bịt kín các khe hở, sử dụng khẩu trang N95 và chất khử trùng khi dọn dẹp khu vực có dấu hiệu chuột. Quan trọng nhất vẫn là tránh tiếp xúc với chất thải của loài gặm nhấm, trong không gian kín hoặc kém thông gió.
Chung kết cuộc thi "Hùng biện cùng C&C" mùa 5 với chủ đề "Đam mê - Điểm kết nối, Đỉnh vươn tầm" với top 8 thí sinh, do CLB Truyền thông C&C phối hợp Hội sinh viên Việt Nam Trường đại học Văn hóa TP.HCM tổ chức tối 15-5 tại Trường đại học Văn hóa TP.HCM.
Nhận từ khóa “Kiên định”, bạn Phùng Nguyễn Phong Hào (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) xem đam mê là hành trình chinh phục. Bởi đam mê không phải con đường đầy hoa hồng, mà là hành trình có thử thách và cả những giới hạn phải vượt qua.
Hào nói những lúc khó khăn, mệt mỏi hay muốn dừng lại, quan trọng nhất là nhớ lại lý do mình bắt đầu để tiếp tục kiên định.
“Theo đuổi đam mê, mỗi người sẽ gặp hoài nghi, không chỉ từ người khác mà từ chính bản thân. Cần giữ “cái đầu lạnh” để kiên định với mục tiêu, và “trái tim nóng” để lắng nghe bản thân cũng như những góp ý”, Hào bày tỏ.
Nhận từ khóa “Giới hạn”, bạn Nguyễn Trọng Phúc (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) cho rằng khi theo đuổi đam mê, mỗi người đều tự đặt ra những giới hạn cho mình. Tuy nhiên, muốn chạm đến thành công thì đôi khi phải dám bứt phá khỏi những giới hạn ấy.
Đam mê nghệ thuật cải lương, Phúc từng được khuyên không nên hát giọng nữ hay thể hiện vai nữ nếu muốn theo đuổi con đường nghệ thuật lâu dài. Dù vậy, bạn vẫn kiên định với phong cách của mình vì cho rằng nghệ thuật cần sự sáng tạo và khác biệt.
“Nếu con người luôn chọn sự an toàn và không dám vượt qua định kiến hay áp lực, sẽ rất khó chạm đến thành công. Vì vậy, để bứt phá trên hành trình đam mê, mỗi người cần dám bước ra khỏi giới hạn của chính mình”, Phúc bày tỏ.
Trước câu hỏi đam mê gắn với “cô đơn” hay “tập thể”, bạn Hồ Tuấn Vĩ (Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) cho rằng đam mê không tách rời hai yếu tố này mà luôn tồn tại song song.
Theo đuổi đam mê có những khoảnh khắc rất cô đơn. Khi mỗi người phải tự đối diện với chính mình, tự đặt câu hỏi về bản thân, mục tiêu và con đường mình sẽ đi.
Tuy nhiên, đam mê cũng không thể tách rời tập thể, bởi những người xung quanh chính là nguồn động lực giúp ta vượt qua áp lực và kiên trì với lựa chọn của mình. Có những câu hỏi không thể tự trả lời nếu thiếu đi sự đồng hành và sẻ chia.
Tuấn Vĩ kể từng thực hiện một đề tài nghiên cứu về nghệ thuật hát bội tại TP.HCM. Trong quá trình phỏng vấn, cậu được một nghệ sĩ chia sẻ rằng có lúc chị muốn dừng lại vì áp lực và khó khăn, nhưng chính sân khấu, đồng nghiệp và khán giả đã giữ chị ở lại với nghề.
“Đam mê có thể bắt đầu từ sự cô đơn, nhưng chỉ bền vững khi có sự kết nối với tập thể”, Vĩ bày tỏ.
Trước câu hỏi sẽ ra sao nếu người trẻ cảm thấy áp lực vì chưa tìm được đam mê của mình, bạn Đinh Hồ Thảo My (Trường ĐH Kinh tế - Luật, Đại học Quốc gia TP.HCM) nói thời đại số, người trẻ thường tiếp xúc với những câu hỏi như: “Nếu cuộc đời không rực rỡ thì sao?”, hay “Khi nào bạn mới tìm thấy đam mê của mình?”. Chính điều đó vô tình tạo ra một áp lực phải sớm tìm đam mê và phải sống thật “rực rỡ”.
Tuy nhiên, thay vì xem là áp lực, người trẻ cần biến nó thành động lực để tiếp tục khám phá bản thân.
“Đam mê không phải lúc nào cũng xuất hiện sớm hay rõ ràng. Có những người tìm thấy đam mê ở tuổi 18, 20, nhưng cũng có người cần nhiều năm trải nghiệm, thậm chí là sau rất nhiều thử thách mới có thể nhận ra điều mình thực sự muốn theo đuổi”, My nhận định.
Quan trọng không phải là việc “phải có đam mê ngay bây giờ”, mà giữ cho mình sự tò mò, khám phá và không ngừng đặt câu hỏi: mình là ai và mình muốn gì?
“Áp lực, nếu nhìn đúng cách, có thể trở thành động lực cho đam mê. Cách đối diện với nó sẽ quyết định là rào cản hay là bước đệm cho tương lai”, My nói.
Một vụ lừa đảo hôn nhân tinh vi tại Ấn Độ đang gây xôn xao dư luận khi một người đàn ông phát hiện người vợ mới cưới thực chất đã có chồng từ trước. Đáng chú ý, người được giới thiệu là "anh trai cô dâu" trong lễ cưới lại chính là chồng hợp pháp của cô.
Sự việc xảy ra tại khu vực Kholier, bang Madhya Pradesh. Nạn nhân là anh Ratan Sharma, nhân viên một bệnh viện tư ở thành phố Jabalpur.
Trước đó, gia đình anh tìm kiếm đối tượng kết hôn phù hợp và được một người quen giới thiệu cô gái tên Radha thông qua một gia đình được cho là có uy tín trong việc mai mối.
Theo lời giới thiệu, Radha là em gái nuôi của một người đàn ông tên Achai Chauhan đến từ Morena. Trong các buổi gặp gỡ, Achai luôn xuất hiện với vai trò "anh trai cô dâu", đóng vai trò quan trọng trong việc sắp xếp và tham gia các nghi thức cưới hỏi theo phong tục Hindu.
Tin tưởng vào mối quan hệ này, gia đình chú rể đã tổ chức một lễ cưới đầy đủ nghi thức, với chi phí lên tới khoảng 700.000 rupee (khoảng 192 triệu đồng).
Trong buổi lễ, người đàn ông đóng vai "anh trai cô dâu" không chỉ tham dự mà còn trực tiếp thực hiện nghi thức trao cô dâu cho chú rể, khiến mọi thứ càng trở nên thuyết phục.
Sau đám cưới, cô dâu về sống cùng gia đình chồng. Tuy nhiên, không lâu sau đó, những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện. Người vợ thường xuyên sử dụng điện thoại liên tục, có nhiều cuộc trò chuyện và tin nhắn bí mật, khiến chú rể bắt đầu nghi ngờ.
Bước ngoặt xảy ra khi Ratan kiểm tra điện thoại của vợ và phát hiện một sự thật gây sốc: người được biết đến là "anh trai cô dâu" thực chất chính là chồng hợp pháp của Radha. Từ đây, toàn bộ bức màn lừa dối dần được hé lộ.
Điều tra sau đó cho thấy Radha và Achai đã thực sự kết hôn từ năm 2024 tại Agra và đã sống như vợ chồng trước khi dựng nên kịch bản hôn nhân giả này.
Nhóm người liên quan bị nghi ngờ đã phối hợp với nhau để tổ chức một đám cưới giả, nhằm chiếm đoạt tiền mặt và tài sản giá trị từ gia đình chú rể.
Ngay sau khi sự thật bị phơi bày, gia đình anh Ratan đã trình báo cơ quan chức năng. Cảnh sát địa phương đã khởi tố vụ án lừa đảo đối với bảy người liên quan, trong đó một nghi phạm đã bị bắt giữ, số còn lại đang bỏ trốn và bị truy nã.
Vụ việc hiện đang gây chấn động dư luận địa phương, đồng thời làm dấy lên cảnh báo về các hình thức lừa đảo hôn nhân ngày càng tinh vi và khó phát hiện.
Trên thế giới, nhiều trường hợp già trước tuổi từng khiến giới y học bối rối vì mức độ hiếm gặp và kỳ lạ. Điển hình, Hồ Quyên người phụ nữ Trung Quốc bỗng già nua như 80 khi mới 28 tuổi từng gây chấn động dư luận suốt nhiều năm. Từ một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, cô phải sống trong mặc cảm, tuyệt vọng suốt hơn một thập kỷ trước khi biết mình mắc căn bệnh cực hiếm mang tên hội chứng da chùng mắc phải.
Cô gái Hồ Quyên xinh đẹp ngày nào với cuộc sống hôn nhân viên mãn không thể ngờ rằng chỉ sau khi sinh con, cuộc đời cô lại rẽ sang hướng hoàn toàn khác. Gương mặt thanh xuân ngày nào dần biến mất, thay vào đó là vẻ ngoài già nua đến mức chính cô cũng không dám nhìn mình trong gương.
Hồ Quyên và chồng Chu Kế Siêu là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau ở Hà Nam (Trung Quốc). Sau nhiều năm yêu nhau, họ kết hôn và đón con trai đầu lòng khi cô vừa 28 tuổi. Những tưởng đó là giai đoạn hạnh phúc nhất của cuộc đời, theo Sohu.
Sau sinh, Hồ Quyên hồi phục khá nhanh. Vóc dáng gần như không thay đổi, đồng nghiệp còn khen cô "không giống mẹ bỉm". Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Chỉ sau một thời gian ngắn, cô bắt đầu nhận ra làn da trên gương mặt ngày càng chảy xệ, xuất hiện nhiều nếp nhăn bất thường. Ban đầu, Hồ Quyên nghĩ đó chỉ là thay đổi nội tiết sau sinh nên cố gắng chăm sóc da, dùng mỹ phẩm và nghỉ ngơi điều độ. Thế nhưng tình trạng ngày một nghiêm trọng hơn.
Một buổi sáng khi đứng trước gương, cô chết lặng. Người phụ nữ phản chiếu trong đó có khuôn mặt già nua như gần 80 tuổi, làn da trùng xuống và các đường nét biến dạng hoàn toàn. Hồ Quyên bật khóc, hoảng loạn hỏi chồng liệu mình có thật sự đã "già đi chỉ sau một đêm".
Lo lắng trước sự thay đổi bất thường ấy, hai vợ chồng lập tức đưa nhau đi khám khắp nơi. Từ xét nghiệm máu, kiểm tra nội tiết, sinh thiết mô đến hàng loạt chụp chiếu chuyên sâu, kết quả đều không phát hiện điều gì bất thường.
Không ai có thể gọi tên căn bệnh mà Hồ Quyên mắc phải. Các bác sĩ càng không đưa ra được hướng điều trị rõ ràng.
Trong suốt những năm sau đó, cô chỉ có thể bất lực nhìn khuôn mặt mình ngày một già nua hơn. Áp lực tâm lý cũng dần bủa vây cuộc sống của người phụ nữ trẻ.
Đồng nghiệp bắt đầu dè dặt khi tiếp xúc. Hàng xóm bàn tán sau lưng. Mỗi lần đưa con ra ngoài, nhiều người nhầm cô là bà nội của đứa trẻ. Ngay cả con trai nhỏ cũng dần nhận ra mẹ mình "khác với những người mẹ khác".
Sự thay đổi ngoại hình khiến Hồ Quyên khép mình hoàn toàn. Cô không muốn ra ngoài, không chụp ảnh và thậm chí yêu cầu trong nhà không được đặt gương hay bất cứ vật gì có thể phản chiếu hình ảnh của mình.
Sống trong mặc cảm và tuyệt vọng suốt thời gian dài, Hồ Quyên từng nhiều lần rơi vào trầm cảm nặng. Người luôn ở bên động viên cô lúc ấy chính là chồng.
Chu Kế Siêu chưa từng rời bỏ vợ. Anh luôn nói rằng rồi ai cũng sẽ già đi, điều quan trọng nhất là họ vẫn còn là một gia đình.
Không muốn vợ tiếp tục sống trong đau khổ, anh quyết định nhờ truyền thông giúp đỡ. Câu chuyện về "người phụ nữ trẻ già đi chỉ sau một đêm" nhanh chóng gây chú ý trên khắp Trung Quốc.
Và rồi sau 11 năm mòn mỏi tìm kiếm, Hồ Quyên cuối cùng cũng được chẩn đoán mắc hội chứng da chùng mắc phải (Acquired Cutis Laxa) một căn bệnh cực hiếm khiến da mất độ đàn hồi nghiêm trọng. Theo ghi nhận y học, trên thế giới chỉ có chưa đến 10 trường hợp tương tự.
Căn bệnh này không gây tử vong nhưng gần như không thể chữa khỏi hoàn toàn. Người bệnh chỉ có thể cải thiện phần nào bằng phẫu thuật thẩm mỹ kết hợp trị liệu tâm lý.
Khi lần đầu tiên biết được tên căn bệnh của mình, Hồ Quyên đã bật khóc. Không phải vì tuyệt vọng, mà bởi cuối cùng cô cũng hiểu rằng bản thân không hề "kỳ lạ" hay vô cớ bị số phận tước mất tuổi xuân.
Điều đáng nói dù vợ có ngoại hình già hơn tuổi Chu Kế Siêu vẫn đồng hành cùng vợ trong hành trình điều trị và thích nghi với cuộc sống mới. Anh từng nói điều mong mỏi lớn nhất của mình chỉ đơn giản là:
"Sau này, khi cả hai đều già đi, em sẽ không còn đau đớn vì điều đó nữa."
Câu chuyện của Hồ Quyên không chỉ khiến nhiều người ám ảnh bởi một căn bệnh hiếm gặp có thể "đánh cắp" tuổi xuân chỉ sau thời gian ngắn, mà còn gợi nhắc về những tổn thương tinh thần mà người bệnh phải âm thầm chịu đựng phía sau vẻ ngoài khác biệt. Giữa sự khắc nghiệt của số phận, điều giúp cô vượt qua những năm tháng tăm tối nhất không phải phép màu y học, mà là sự đồng hành, yêu thương và kiên nhẫn từ gia đình. Đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải sự già đi, mà là cảm giác bị cô lập khi không còn nhận ra chính mình.