Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, chồng 32 tuổi, sống chung với bố mẹ chồng ở thành phố lớn và có bé trai gần hai tuổi. Ngày nào của tôi cũng bắt đầu từ rất sớm. Tôi dậy đi chợ, chuẩn bị bữa sáng, nấu cơm để chồng mang đi làm, làm luôn phần cơm trưa cho ông bà, rồi lo sữa, cháo và quần áo cho con trước khi gửi bé đến nhà trẻ. Có những hôm cuống cuồng đến mức chưa kịp ăn sáng, chỉ vội mua ổ bánh mì trên đường đến công ty. Dù bận rộn, tôi vẫn thấy vui vì nghĩ mình đang chăm lo cho gia đình.
Tôi làm việc tại một công ty nhỏ, lương khoảng 10 triệu đồng mỗi tháng. Chồng kinh doanh, thu nhập không cố định nhưng dao động khoảng 30-50 triệu đồng mỗi tháng. Trước đây, mỗi tháng anh đưa tôi 10 triệu đồng để lo sinh hoạt cho cả gia đình. Bố mẹ chồng đưa thêm cho tôi 3 triệu đồng nữa. Tôi luôn cố gắng tính toán cẩn thận vì sống ở thành phố lớn, giá cả ngày càng đắt đỏ. Nhiều lúc tôi tranh thủ nhận thêm việc làm để kiếm thêm chút thu nhập, xoay xở cho thoải mái.
Thế nhưng cứ mỗi lần công việc của chồng không thuận lợi, khách nợ tiền hoặc việc làm ăn gặp trục trặc là bầu không khí trong nhà lại nặng nề. Anh trở nên cáu gắt, chuyện nhỏ cũng thành chuyện lớn. Và mỗi lần áp lực tiền bạc, anh lại trút hết lên tôi. Anh trách tôi không biết tiết kiệm, không biết lo xa, có khi còn nói rằng lấy phải người vợ không biết vun vén. Tôi lặng lẽ chịu đựng vì nghĩ ai cũng có lúc mệt mỏi.
Tháng trước, anh nói từ nay chỉ đưa tôi 5 triệu đồng một tháng để lo chi phí sinh hoạt của cả gia đình vì công việc đang khó khăn, tôi liệu mà thu vén. Tôi ngồi im vài giây, chỉ đang tính xem với số tiền ấy phải xoay xở thế nào thì anh nổi nóng, cho rằng tôi không biết thông cảm, rồi gọi mẹ xuống nói chuyện. Mẹ chồng nhẹ nhàng góp ý cách chi tiêu. Tôi thấy tủi thân vô cùng. Tôi chưa từng tiêu xài hoang phí, chẳng dám đòi hỏi, tiêu pha gì cho riêng mình.
Đêm hôm đó, tôi tủi thân, chỉ biết ôm con khóc. Tôi không sợ cuộc sống khó khăn, cũng không ngại cùng chồng chia sẻ gánh nặng nhưng vô cùng buồn khi người thân, nhất là chồng không hiểu, còn trách móc nặng lời. Tôi rất mông lung, không biết tương lai rồi sẽ ra sao, tôi nên làm thế nào để cuộc sống của mình dễ chịu hơn, bố mẹ chồng và chồng hiểu hơn. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi cưới được gần 20 năm. Trước khi chúng tôi đến với nhau, cả hai đã trải qua một tình yêu rất đẹp và đều là mối tình đầu của nhau. Trải qua 6 năm yêu nhau, chúng tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để có thể đến được với nhau. Trong gần 20 năm chung sống, vợ chồng có với nhau hai cháu, một trai và một gái. Cháu lớn năm nay vào lớp 10, cháu nhỏ lên lớp 8. Các cháu đều đang trong giai đoạn tuổi dậy thì. Vợ chồng tôi từng trải qua rất nhiều khó khăn từ những ngày mới bắt đầu vì chúng tôi không được sự giúp đỡ từ hai bên gia đình, do bố mẹ còn nghèo, anh chị em cũng vậy. Hay nói đúng hơn là cả hai vợ chồng đều phải tự lực cánh sinh để gây dựng cuộc sống. Tôi nói như vậy để mọi người có thể biết là vợ chồng tôi không phải đến với nhau khi không có tình yêu.
Cuộc sống của vợ chồng tôi có những lúc bình yên và cả sóng gió nhưng hơn hết cả hai đều biết vượt qua. Không ít lần xảy ra xô xát, cãi vã, có lúc tôi không biết kiềm chế bản thân nên đã đánh vợ. Những lần như thế, vợ tôi lại đòi ly hôn nhưng rồi mọi chuyện cũng qua và vợ chồng lại cố gắng vì nhau, vì con. Tuy nhiên, gần đây nhất, cả hai vợ chồng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, chúng tôi đều không kiềm chế được bản thân để cho sự việc đi quá xa. Lần này vợ tôi nhất định đòi ly hôn và nói không thể chấp nhận tôi nữa. Tôi biết việc vợ chồng cãi nhau, xô xát, tôi đánh vợ là sai, không thể chấp nhận được. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho vợ.
Hơn 10 ngày trôi qua, chẳng đêm nào tôi ngủ được. Những gì đã xảy ra tôi thực sự không mong muốn khi làm tổn thương cho vợ. Cũng vì tôi không biết kiềm chế cảm xúc nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, dẫn đến những hành động như vậy. Tôi biết giờ có nói thế nào sự việc cũng đã xảy ra rồi và mình không thể lấy lại được nữa. Tôi nhìn nhận lại tất cả những gì đã xảy ra từ trước đến giờ, những gì mình đã làm với vợ. Tôi đã biết mình sai thế nào và chỉ mong có cơ hội để sửa chữa và được làm lại tất cả. Thực sự đến giờ tôi mới biết gia đình quan trọng thế nào, nếu mất gia đình là mất tất cả.
Tôi không muốn vợ chồng bỏ nhau để con cái phải gánh chịu những gì bố mẹ chúng gây ra, vì nếu ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Chính con cái mới là người phải gánh hậu quả chứ không phải ai khác. Có thể giờ vợ tôi không nhận ra được những điều đó, vì trong lòng vợ tôi lúc này chỉ muốn được ly hôn thật nhanh mà thôi. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai con cái suốt cuộc đời chúng và có thể kéo dài vòng lặp này mãi.
Người lớn dễ dàng làm lại từ đầu nhưng khi con cái sống trong gia đình không trọn vẹn, sẽ bị ảnh hưởng bởi chính những vết nứt của bố mẹ ngày hôm nay. Thường sau này con cái sẽ không được sống trong cuộc hôn nhân hạnh phúc hoặc sẽ đổ vỡ như bố mẹ bây giờ. Bởi khi con cái không được sống trong tình yêu thương của cả bố và mẹ, chúng sẽ không thể có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn, lúc nào cũng lo sợ, sống trong cảnh dằn vặt và tự ti về bản thân, thậm chí trở thành gánh nặng cho xã hội.
Thử hỏi những người làm bố làm mẹ có thấy vui không khi phải chứng kiến cuộc sống của con như vậy? Tôi không muốn gia đình phải tan nát, không muốn vợ chồng bỏ nhau, con cái mỗi đứa một ngả để rồi tương lai của chúng bị hủy hoại và không được trọn vẹn.
Tôi viết ra bài này không mong được sự đồng cảm của mọi người mà chỉ muốn mọi người cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi có thể giữ được gia đình. Liệu tôi còn cơ hội để làm lại, để sửa chữa những sai lầm của bản thân? Tôi chỉ mong vợ chồng cùng cho nhau cơ hội, hãy nghĩ vì con một chút, có thể bỏ qua những chuyện không mong muốn đã xảy ra; hãy sống và nghĩ cho tương lai của con chứ đừng vì sự ích kỷ của bản thân để rồi mất đi gia đình, mất đi tất cả. Bởi chỉ có gia đình mới là điều quan trọng, là động lực để ta cố gắng mỗi ngày.
Tôi đã nói và phân tích rất nhiều để vợ hiểu rằng nếu như cô ấy cứ một mực đòi ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Có thể bây giờ chúng ta chưa thể nhìn thấy hết được. Nó sẽ hủy hoại tương lai phía trước và chính chúng ta sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm đó bằng sự đánh đổi tuổi thơ của các con, lấy đi tương lai của các con. Tất cả mọi người không ai có thể sống vui vẻ. Không phải bố mẹ nào ly hôn, con cái cũng hư hỏng nhưng trong số những đứa trẻ hư hỏng, nghiện ngập ngoài xã hội, rất nhiều em có hoàn cảnh bố mẹ đổ vỡ. Nên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi như vậy không?
Những gì trải qua, giờ tôi thực sự dám đối diện, dám nhìn nhận vào lỗi lầm mình đã gây ra. Tôi không phủ nhận điều gì. Hơn ai hết, tôi chỉ mong vợ sẽ quay về để vợ chồng cùng nhau nuôi dạy con nên người. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ tôi thêm lần nào nữa. Dù biết bây giờ tôi nói như vậy chắc mọi người không tin, bởi người ta thường nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Nhưng với tôi, sau những biến cố như vậy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thực sự nhận ra điều gì mới quan trọng trong cuộc đời mình.
Tôi sẽ xóa bỏ con người của ngày hôm qua để làm lại cuộc đời, để không còn phải ân hận thêm lần nào nữa. Những gì đã xảy ra giúp tôi trưởng thành hơn và nhìn rõ mọi thứ hơn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể giữ trọn vẹn gia đình, để gia đình tôi không phải tan vỡ. Liệu tôi có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh bây giờ không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn đến nay gần hai năm, cưới khi đã 34 tuổi, chồng 28 tuổi, làm chung công ty rồi quen nhau. Thời gian quen nhau, anh quan tâm tôi rất nhiều. Mỗi khi tôi về quê và trở lại, anh luôn ngồi chờ tôi ở quán cà phê gần nhà tôi ở trọ. Ngày được anh dẫn về ra mắt, tuy thấy nhà anh nghèo nhưng cha mẹ hiền lành, tử tế, em trai dễ thương, tôi đã nghĩ quan trọng là tình cảm của cả hai, còn gia cảnh thì hai vợ chồng ráng "cày" sẽ không nghèo mãi được.
Gần đây, con gái tôi bệnh viêm phổi phải nhập viện, tôi và mẹ chồng cùng chăm cháu trong viện. Chăm được vài hôm, cả nhà bàn bạc là vợ chồng tôi đi làm ban ngày, ban đêm vào viện chăm con, ông bà sẽ chăm phụ ban ngày. Cũng do hiện tại kinh tế không dư dả nhiều. Chiều hôm đó, tôi về nhà dọn dẹp, sắp xếp đồ mang vào viện. Lúc vào viện, tình cờ lấy sữa từ máy pha, tôi thấy bình chứa 50 ml (mỗi muỗng 30 ml) nên khi mang ra chỗ mẹ chồng, tôi hỏi là mẹ pha bao nhiêu muỗng vậy? Hỏi hết sức nhẹ nhàng, mẹ chồng trả lời là pha hơn một muỗng xíu à con ơi. Tôi có giải thích là nếu pha một muỗng hơn cũng được nhưng pha hai muỗng sẽ đặc và cháu bị táo.
Lúc quay vào phòng bệnh, tôi để ý thấy máy đun nước pha sữa đang ở 70 độ nên có nhắc mẹ chồng rằng về sau chỉ pha sữa tầm 50-55 độ thôi để đảm bảo chất dinh dưỡng trong sữa. Tối đó chồng tôi vào sau rồi bảo tối nay tôi ngủ trong phòng bệnh với bà nội và con. Tôi nghe không rõ, có hỏi lại nhưng vẫn chỉ nghe bà nội với con ngủ. Nghe xong tôi giận chồng thật sự, tôi làm mẹ chưa tốt thiệt nhưng luôn cố gắng hết sức, vậy mà chồng vẫn không tin tưởng cho con ngủ cùng. Tôi qua giường trống kế bên nằm, mẹ chồng dỗ cháu ngủ nhưng dỗ hoài không được nên kêu tôi qua dỗ. Lúc đó tôi vẫn đang giận chồng nên trả lời là chồng bảo để bà nội dỗ và không qua. Sau đó mẹ chồng tôi rất tức giận, nói tôi tính tự ái cao, chồng mới nói có một câu đã giận hờn rồi không thèm dỗ con dù đã kêu.
Thường ngày mẹ chồng vẫn dỗ cháu giúp và cháu ngủ nhanh hơn tôi dỗ nên tôi cũng hơi ỷ lại. Mẹ chồng kêu chồng tôi vào và kể là "mẹ kêu qua dỗ con mà nó vẫn nằm đó, chiều nay nó đã nói với mẹ về cách chăm cháu như thể mẹ không biết chăm, từ lúc nó đi làm lại ai chăm cháu mà nó ý kiến vậy". Tôi nghe xong quay sang chồng cố giải thích là "em chỉ hỏi và dặn mẹ hết sức nhẹ nhàng chứ không hề có thái độ dạy cách chăm con gì như mẹ nói". Chồng nghe xong bảo "em có ăn học mà nói không tôn trọng và cãi lại mẹ trước mặt nhiều người như vậy". Thật sự tôi rất sốc, không nghĩ là chồng lại có thể nói như vậy. Tôi muốn giải hòa để dỗ con ngủ, có quay qua xin lỗi mẹ chồng nhưng bà không chấp nhận, cứ nói thái độ của tôi sao đó.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường, gần giờ về, mẹ chồng gọi báo bác sĩ kêu cho con tôi đi lấy máu vì nghi bị nhiễm trùng máu, tôi tức tốc vào viện. Sau khi vào, mẹ chồng báo hết sữa rồi, tôi đi mua sữa. Sau đó chồng tôi vào ngồi đưa con ngủ và hỏi tôi là "em vào có hỏi thăm bà nội tình hình của con không?". Tôi mới bảo là "nãy em có hỏi thăm ông nội". Chồng khuyên phải hỏi thăm bà nội, hai mẹ con tâm sự. Tôi cũng nghe theo hỏi thăm thì sau đó lại bị hỏi là cháu bệnh mà không thấy ông bà ngoại gọi hỏi thăm hay qua thăm cháu. Tôi giải thích là bà ngoại đang bệnh và lớn tuổi, đường xa lại không ai chở đi (tôi có anh trai nhưng đi làm suốt), mẹ tôi cũng không rành đường. Mẹ chồng nghe xong không chấp nhận, cứ bảo bên nào cũng thương cháu nên cỡ nào cũng phải sắp xếp. Còn gọi điện nói chuyện kiểu gì cũng có vướng mắc thôi. Mẹ chồng cứ bảo do ông bà ngoại khinh ông bà nội nghèo nên mới không gọi điện nói chuyện.
Việc không nói chuyện là do bà ngoại xót cho con gái nên hơn buồn chút. Chuyện là lúc ở cữ nhà chồng, ông bà cưng cháu không cho về nhà ngoại ở cữ dù đã mở lời xin trước. Con gái không được xông hơ đầy đủ. Rồi bữa đầy tháng cháu, xảy ra tranh cãi làm bà ngoại không cho tôi ẵm con về do thấy thái độ không vui từ bà nội và chồng tôi. Tôi không nhắc tới, vậy mà nay mẹ chồng cứ hỏi mẹ con buồn việc gì không. Tôi có nói vụ xông hơ, mẹ chồng và chồng đều nói là lỗi do tôi không chủ động mở miệng nhờ chuẩn bị. Nếu ở nhà mẹ đẻ, việc mở miệng sẽ dễ hơn, thường bà ngoại sẽ chuẩn bị sẵn, không cần con gái phải mở miệng.
Nghe vậy tôi mới hỏi chồng là "lúc đó em có nhờ mua chai dầu xoa bóp giữ ấm chân với lưng, vậy có không?". Chồng hỏi lại là "em nhờ rồi có nhắc lại lần nào không?". Mẹ chồng bảo "chồng con lúc đó chạy ngược xuôi còn đi làm, chỉ quên thôi mà con không nhắc, giờ còn trách. Lỗi tất cả tại con, chuyện không theo xe về ngoại chơi được cũng do lỗi của con chứ cha mẹ và chồng đều cho con về". Tôi bị bắt lỗi vì nhắn tin xin chồng và chỉ xin cha chồng chứ chưa xin mẹ chồng, dù miệng nói cho về nhưng dằn cái nồi trước mặt mẹ tôi. "Mẹ tôi bảo thôi con ở lại đi, khi nào vui vẻ thì về sau nha". Ngày đó tôi khóc rất nhiều. Sau đó có xin lỗi mọi người về hành động ngày hôm đó, mọi người đồng ý tha thứ. Nhưng giờ xảy ra mâu thuẫn thì nhắc lại.
Mẹ chồng bảo tôi đang ở nhà chồng, phải phân trần làm sao cho cha mẹ hiểu để không giận nhà chồng. Chung quy tất cả đều là lỗi của tôi, gia đình chồng không có lỗi gì hết. Bữa giờ chồng khó chịu hỏi tôi làm mẹ kiểu gì đi nói chuyện điện thoại, con ọc sữa không hay. Trong khi con tôi đang ngủ, chồng đang đưa, em chồng ngồi kế, còn mẹ chồng nữa. Tôi chấp nhận lỗi, nói sẽ chú ý hơn. Tiếp đến chồng hỏi bữa giờ em vô viện chăm con toàn bấm điện thoại, em làm mẹ kiểu gì. Tôi sốc vì phải trả lời công việc trên điện thoại, bấm ít lúc con ngủ. Tôi hỏi chồng là sao anh biết em chỉ bấm điện thoại mà không chăm con. Chồng trả lời bà nội nói. Mẹ chồng cưng cháu thường giành đưa võng, nhiều lúc kêu đi nằm nghỉ cũng không chịu, giờ quay qua kể với chồng tôi như vậy.
Chồng còn nói con bệnh, bà nội ngồi đưa võng khóc nức nở, trong khi tôi là mẹ lại vô cảm không rơi một giọt nước mắt. Tôi hỏi lại là phải khóc trước mặt chồng và nhiều người mới thể hiện được sự thương con thương cháu sao. Lôgic đó ở đâu ra vậy, hay từ bà nội ra. Mẹ chồng bảo từ đây về sau không nói gì tôi nữa. Nhưng vài phút sau mẹ chồng và chồng ngồi thuật lại hết những lỗi lầm của tôi khi ở nhà chồng. Những lần đó tôi đều nhận và xin lỗi từng thành viên một. Hôm nay nhận ra mọi người vẫn ghim đó và kể lại bất cứ lúc nào. Cuối cùng mẹ chồng hỏi chồng tôi là "con sáng mắt ra chưa? Bao che cho vợ nhiều vào để nó trèo lên đầu lên cổ ngồi rồi. Giờ nó còn đang muốn bỏ chồng luôn nhưng chưa nói thôi". Chồng nói thất vọng vì tôi đã không tôn trọng và nói chuyện trên đầu trên cổ cha mẹ - hai người đã sinh ra chồng mình.
Mọi người cho tôi ý kiến là tôi có nên tiếp tục không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc dừng lại nhưng vì thương con nên vẫn chịu đựng đến giờ.
Thúy Hạnh

