Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài Chồng gửi 5 triệu đồng mỗi tháng cho ba mẹ dù chúng tôi không có tích lũy. Tôi đã đọc tất cả các bình luận, mong muốn qua đó sẽ chọn lọc và tiếp thu ý kiến phù hợp với hoàn cảnh của mình. Tôi hiểu mọi người chỉ trích là do tôi kể tóm tắt câu chuyện và chỉ tập trung vào 5 triệu mỗi tháng. Nhưng 5 triệu mỗi tháng chỉ là giọt nước để ly nước vỡ. Trong câu chuyện, tôi cũng nói rõ, ba mẹ tôi cho hai vợ chồng tôi đất xây nhà thì dĩ nhiên đất đó là vợ chồng tôi đứng tên. Và tôi cũng xin được kể lại nguyên nhân chồng đồng ý về xây nhà gần ba mẹ tôi.
Cả hai vợ chồng tôi đều khó có con, sau gần 7-8 năm điều trị và thụ tinh ống nghiệm, con chúng tôi khỏe mạnh chào đời, năm nay 10 tuổi. Hai, ba năm gần đây, sức khỏe tôi có vấn đề, liên tục tái khám và nhập viện điều trị. Tôi ở cách xa ba mẹ nên mỗi lần nhập viện đột xuất, chồng sắp xếp về lo cho con (rất nhiều hôm chồng quên luôn đón con), một mình tôi tự lo ở bệnh viện. Sau nhiều lần nhập viện, tôi nói ra mong muốn về gần ba mẹ, anh chị em ruột của tôi để khi ốm đau có người lo và chồng vì yêu thương tôi mà đồng ý. Vì gia đình anh có một mình anh là con trai. Tôi luôn biết ơn chồng vì điều đó.
Như bài trước, tôi có nói rõ rằng mình bệnh mãn tính, sức khỏe kém, theo dõi điều trị đến hết đời, con tôi còn nhỏ, lương chồng theo dự án chỉ mới cao được vài tháng gần đây. Hiện tại chúng tôi không có tài sản tích lũy. Chồng sẽ không có bất cứ tài sản gì từ gia đình. Ba mẹ tôi có ba người con đã lập gia đình và ba mẹ chia đất cho ba đứa xây nhà gần ba mẹ. Tôi là con gái duy nhất nên được cả nhà bao bọc, giúp đỡ. Ba mẹ tôi chỉ có lương hưu của ba 4 triệu đồng nhưng tự lo được, chưa từng nhờ và nhận của các con đồng nào.
Tôi ít nói và chỉ nên nói vào lúc nào và có cần thiết phải nói hay không chứ tôi không lạnh lùng, mặt nhăn nhó và chưa từng khó chịu với bất kỳ ai ở nhà chồng. Ngày lễ, ngày tết, ngày giỗ, vợ chồng tôi đều chi vì chồng tôi là con trai duy nhất nên dĩ nhiên chi phí đó chúng tôi lo dù trước kia lương của anh không nhiều. Hàng năm nhập học, tôi dẫn 3 đứa con của em gái chồng đi sắm toàn bộ quần áo, sách vở, giày dép, balo vì thực sự yêu thương các cháu. Nhà chồng tôi trước giờ chưa ai nói hay trách móc tôi. Tôi chọn im lặng vì cảm nhận được mình là người ngoài.
Tôi không nghĩ nhiều bình luận nói về tài sản nhà chồng, nói tôi dòm ngó hoặc sau này tài sản đó cũng thuộc về mình. Tôi xin nói chi tiết về tài sản nhà chồng. Nhà chồng có một trai, một gái. Hiện tại em gái chồng có 3 con, đã ly hôn và ở với ba mẹ chồng. Ngôi nhà ba mẹ chồng đang ở, chồng tôi đã ký cam kết từ chối tài sản (anh từ chối nhận để nhường lại cho em gái vì em làm lương có 7-8 triệu mỗi tháng và nuôi 3 con nhỏ cực khổ). Chồng tôi trước kết hôn có tài sản riêng là ngôi nhà nhỏ, trước giờ tiền thuê và sổ đỏ là ba mẹ chồng giữ. Cách đây vài năm đã sang tên qua cho em gái (khi sang tên gửi hồ sơ về nhà, tôi mới biết chồng có tài sản trước kết hôn). Sau khi biết tôi nhận hồ sơ, ba mẹ chồng nói tài sản đó của ông bà, chỉ nhờ chồng tôi đứng tên và giờ muốn sang lại cho con gái.
Không phải tôi không lên tiếng nhờ ông bà giúp, nhưng khi tôi sinh con, mẹ chồng có nói rằng bà già rồi giờ là lúc nghỉ ngơi, đi du lịch, đi chùa chứ không giữ cháu. Khi tôi khó khăn, ông bà nói ông bà già rồi, tiền để lo tuổi già. Vậy nên từ đó tôi tự thu xếp hết. Tôi chưa từng nghĩ đó là trách nhiệm của ba mẹ chồng. Tôi không tham lam bất kỳ của cải, tài sản của người khác. Lương chồng tôi trước giờ luôn giữ lại 40%, giờ anh muốn giữ lại 50% (chi tiêu cá nhân và phụ giúp ba mẹ 5 triệu đồng). 50% còn lại đưa tôi để tôi lo toàn bộ cho anh từ ăn uống, quần áo, xe riêng, đi lại, chi phí tết, giỗ, lễ tại nhà chồng. Chỉ riêng bản thân chồng và liên quan đến nhà chồng là chiếm 70% rồi.
Tôi rất yêu bản thân, điều đó đúng, tôi ích kỷ cũng đúng, vì từ nhỏ tôi được cả gia đình bao bọc, che chở cho đến hiện tại. Ba má tôi rất rạch ròi, rõ ràng với phương châm sống không làm phiền, không can thiệp vào cuộc sống của gia đình các con vì tụi nó đã có gia đình của riêng mình để lo. Mọi người chỉ trích tôi rất nhiều. Qua đó, tôi thấy xã hội bây giờ phải đến 90% là con dâu, con trai tốt và có hiếu với bố mẹ. Tôi cho rằng mình là nạn nhân, chỉ cầm được hoàn toàn 30% tiền lương của chồng để cho vào quỹ chung, thấy bất bình, ấm ức và dần dần phai nhạt tình cảm với chồng. Nhưng thực tế, người như tôi bị xã hội đánh giá là tham lam, ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân.
Qua đây, tôi cũng học hỏi được nhiều điều, hầu như nhiều phụ nữ bây giờ không cần tiền lương của chồng, đa phần họ tự kiếm ra tiền lo cho bản thân và con cái. Tôi thực sự ngưỡng mộ họ, trong khi tôi ấm ức vì nhận được 30% tiền lương của chồng cho quỹ chung. Là tôi thực sự có vấn đề sao?
(Khổ cuối này chị thấy bà tác giả phản biện độc giả hơi gây war chút, thấy cũng hơi cấn cấn. Nhưng chị vẫn để lại vì đó là phản ứng thật của bà ấy sau khi đọc bình luận. Như vậy nó mới chân thực và kéo thêm nhiều tương tác. Đông thử xem xét nha)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, 29 tuổi, đang làm tiếp viên hàng không cho một hãng nước ngoài, mức thu nhập được coi là ổn định. Tôi làm công việc này gần 3 năm. Trong một hai năm đầu, tôi khá yêu thích và hài lòng, muốn gắn bó lâu dài. Một năm gần đây, tôi gần như không có động lực làm việc như trước. Lý do, tiếp viên hàng không là công việc lặp lại, không tư duy nhiều nên tôi cảm thấy kiến thức và khả năng tư duy của mình bị thui chột rất nhiều.
Một phần tôi cảm thấy chính sách của công ty chưa thỏa đáng và sức khỏe của mình về lâu dài sẽ không đáp ứng được công việc. Phúc lợi và lương khá ổn so với mặt bằng công việc chung ở Việt Nam nhưng tôi không muốn phải tiếp tục công việc này nữa, thấy stress khi khách cứ hỏi liên tục, phải giả lả trước mặt mọi người, trong khi bản thân chỉ muốn yên lặng, không muốn giao tiếp quá nhiều với đồng nghiệp sau khi kết thúc công việc hay tham gia nói những chuyện phiếm.
Tôi cũng có một nỗi sợ là bản thân đã ra khỏi thị trường lao động chung gần 3 năm, không cập nhật nhiều về kỹ năng sẽ không thể nào tìm được công việc với mức lương như vậy. Trước đó tôi tốt nghiệp đại học, làm việc văn phòng gần hai năm, để tiến xa hơn ở công việc đó tôi nghĩ bản thân không quá hứng thú.
Tôi thật sự rất khổ sở vì không yêu thích công việc hiện tại nữa, lại chưa đủ khả năng và dũng khí để bước ra ngoài tìm cơ hội mới. Tôi không biết phải làm sao để tìm ra hướng đi cho cuộc đời mình. Tôi buồn và stress rất nhiều, gần như không còn động lực để làm công việc này nữa mà vẫn cần tiền để tự lo cho bản thân. Mong được các anh chị chia sẻ cùng, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy vợ hơn 4 năm, trước đó quen nhau tình cờ trong một chuyến công tác của tôi đến địa phương em. Sau khi hoàn thành công việc, tôi mời bạn bè đi ăn chiều rồi gặp em. Một thời gian sau tôi đã xin chuyển công tác về địa phương em, sau đó kết hôn, có con trai hơn ba tuổi. Thu nhập của tôi hạn hẹp khiến nhiều lúc thấy buồn. Tôi luôn lo lắng, tính toán làm sao cho đủ ăn, có tiền mua sữa cho con. Lúc cưới nhau, hai đứa phải vay một khoản tiền để lo đám cưới, hàng tháng phải trả lãi ngân hàng, sau 3 năm đã trả hết nợ. Rồi chúng tôi lại tiếp tục vay tiền mua đất, trả lãi ngân hàng với số tiền lớn hơn rất nhiều. Chúng tôi đang ở nhà trọ, có đất rồi tôi tính vay mượn làm cái nhà nho nhỏ để ở, khỏi tốn tiền thuê trọ, ngoài ra còn chăn nuôi, trồng trọt thêm để cải thiện.
Vợ tôi vốn là công chức nhà nước, tốt nghiệp đại học kinh tế, thích giao lưu bạn bè, thích mua sắm, tiệc tùng, ăn nhậu..., đó là những vấn đề bình thường, theo suy nghĩ của người trong cuộc. Khổ nỗi vợ hay ỷ lại, kể công, cho rằng những gì có được đều là do công của mình. Vợ luôn nghĩ tôi được chuyển công tác đến địa phương là nhờ công của cô ấy, công việc của tôi hiện tại rất tốt so với lúc trước cũng do cô ấy can thiệp (trước đây tôi làm ở một viện nghiên cứu). Một điều nữa: hễ vợ chồng cãi nhau là vợ đòi ly dị. Tôi góp ý những tật xấu của vợ thì cô ấy lại bảo: "Tôi là như vậy đó, giỏi thì đi kiếm con khác về cho nó...". Vì cuộc sống, tôi cố gắng làm mọi việc để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Vợ lại không chịu lắng nghe, thường xuyên nói những câu khiêu khích đến mức có thể gọi là "hỗn", sự kìm nén trong tôi không chịu được.
Tôi không bao giờ đánh vợ nên những lúc bực tức quá mức chỉ biết bỏ lên cơ quan làm việc (tất nhiên là ngoài giờ làm việc), đấm vào tường, ném vỡ mũ bảo hiểm và cả điện thoại. Cô ấy không phải dạng vừa, bảo cứ đập hết đi, rồi chửi tôi là "đầu đường xó chợ" khiến tôi rất buồn (vì bản thân xa quê, phải ở nhà trọ). Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng lý trí không cho phép. Tôi không thể xa con, rất thương con và cả thương vợ nữa. Cô ấy tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi biết trong lòng vợ rất yếu đuối. Cô ấy mất bình tĩnh và phụ thuộc quá nhiều vào người thân. Vợ tôi lại sợ ma, luôn tin vào những lời đồn đại thiếu căn cứ, trong đó có cả mê tín và nhiều điều khác nữa.
Có một lần vợ chồng mâu thuẫn, vợ nói một tràng đinh tai nhức óc, kèm theo những câu nói "xương xẩu", "ly dị", khiến tôi hết bình tĩnh. Một chiếc mũ bảo hiểm rơi xuống đất vỡ, tôi bỏ đi. Ngày thứ hai liên tiếp tôi nấu cơm trưa xong mà không được ăn. Bây giờ tôi rất buồn, cũng không biết làm gì để giữ được gia đình. Mong nhận được sự tư vấn của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

