Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tôi 38 tuổi, lập gia đình được 10 năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Vợ kém tôi hai tuổi, là công chức nhà nước, kiểu ngoan hiền, sống vì gia đình. Cô ấy chăm chồng, thương con, đối nội đối ngoại đều chu toàn. Chỉ có một điều suốt nhiều năm tôi chưa từng nói với ai. Từ khi cưới, vợ rất khép kín trong chuyện chăn gối. Sau khi sinh con, cô ấy gần như chỉ xoay quanh công việc, bếp núc và con cái. Tối đến, đọc sách cho con ngủ xong là ngủ luôn. Mỗi lần tôi chủ động, vợ thường chiều cho xong chứ chưa bao giờ chủ động hay chia sẻ cảm xúc. Tôi nhiều lần góp ý nhưng cô ấy chỉ nói mệt, sợ con biết.
Khoảng một năm nay, tôi có cảm tình với một đồng nghiệp đã ly hôn chồng. Tôi chưa thực sự phản bội vợ và đã nói hết suy nghĩ của mình. Tôi không còn yêu vợ nên không có cảm giác muốn quan hệ với cô ấy nữa. Tôi đã thử nhưng không thể, cố sống cả đời sẽ thiệt thòi cho cả hai. Tôi đề nghị ly hôn trong hòa bình, chấp nhận để vợ nuôi các con và tôi sẽ chu cấp đầy đủ. Vợ không đồng ý, nếu tôi vẫn cố ly hôn, cô ấy sẽ cấm tôi gặp con. Cô ấy cho rằng tôi đã cướp cả thanh xuân của cô ấy rồi vứt bỏ một cách tệ bạc. Tôi giải thích kiểu gì cô ấy cũng không chịu hiểu, bắt tôi phải lựa chọn. Liệu có cách nào vẹn cả đôi đường không?
Tôi 30 tuổi, sức khỏe ổn định nhưng mỗi khi gần gũi bạn gái, tôi không thể "lên đỉnh". Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, quan hệ nhiều lần nhưng tôi chưa bao giờ có được cảm xúc như mong muốn. Trong khi trước đó, gần gũi với người yêu cũ, tôi vẫn có cảm xúc như bình thường.
Tôi sợ chế độ ăn uống, sinh hoạt của mình không điều độ, ảnh hưởng tới sức khỏe nên đã đi khám nam khoa, bác sĩ kết luận bình thường. Chúng tôi có dự định kết hôn nhưng vấn đề này không cải thiện khiến tôi rất băn khoăn, lo lắng. Tôi không biết chia sẻ cùng ai, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn.
Tôi quen và yêu anh 5 năm, cưới được 7 năm, có con gái 5 tuổi. Từ khi yêu nhau, chúng tôi đã có nhiều bất đồng trong quan điểm sống, tôi luôn là người xuống nước và nhường anh. Sau kết hôn, mọi thứ cũng không khá hơn. Chồng tôi là con một, quen được chiều chuộng, sống khá dựa dẫm và thiếu ý chí cố gắng. Anh liên tục nhảy việc, làm hết chỗ này đến chỗ khác, thu nhập chỉ đủ lo cho bản thân. Còn tôi là cô gái từ quê lên thành phố học tập và lập nghiệp, luôn tự nhủ phải cố gắng thay đổi cuộc đời. Nhờ chăm chỉ và nỗ lực, tôi hiện là trưởng phòng của một công ty lớn, thu nhập đủ để lo cho con và gia đình có cuộc sống thoải mái.
Tôi từng nghĩ khi mình gánh vác được nhiều như vậy thì ít nhất chồng cũng yêu thương và tôn trọng vợ hơn. Mọi chuyện không như tôi nghĩ. Từ sau khi sinh con, tôi tăng cân nhiều, không còn chăm chút bản thân như trước, dần cảm nhận chồng chán mình. Anh đã vài lần có người khác bên ngoài, thậm chí có cô còn chủ động liên lạc với tôi để khiêu khích. Tôi biết mình nhu nhược khi cố chịu đựng, nhưng ở thành phố không người thân, con còn quá nhỏ, tôi không biết phải làm gì.
Cách đây 5 tháng, tôi phát hiện chồng quen một cô đồng nghiệp. Cô ấy nói không biết anh đã có gia đình và hai người chỉ mới tìm hiểu nhau. Dù vậy, họ vẫn tiếp tục liên lạc, đi làm và đi chơi cùng nhau. Một người bạn tình cờ nhìn thấy và báo cho tôi. Hôm đó tôi nhờ mẹ chồng trông con rồi chạy đến quán cà phê nơi họ gặp nhau, không gì có thể chối cãi. Tôi mất bình tĩnh, tát chồng một cái rồi bỏ đi. Tôi ngồi taxi chạy lòng vòng, khóc rất nhiều và tâm sự với anh tài xế. Sau hôm đó chúng tôi giữ liên lạc như bạn bè. Anh đang độc thân, luôn động viên tôi vượt qua, thậm chí nói nếu vợ chồng tôi không thể hàn gắn thì hãy cho anh một cơ hội. Tôi từ chối vì nghĩ anh xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn hơn.
Hiện tại chồng cố gắng níu kéo bằng mọi cách, nói không muốn mất gia đình. Tình yêu dành cho chồng gần như không còn, thế nhưng tôi không đủ dứt khoát vì sợ con thiếu tình thương của cả cha lẫn mẹ. Tôi cũng không dám quay lại vì sợ chồng sẽ "ngựa quen đường cũ". Thật sự lúc này tôi không đủ tỉnh táo để biết đâu mới là lựa chọn đúng.