Chúng tôi lấy nhau đến nay đã 7 năm, có một con trai. Vì điều kiện công việc nên chúng tôi về sống chung nhà với ông bà ngoại. Anh đi làm xa nhà, con chúng tôi còn bé, cần ông bà ngoại phụ giúp vì hai vợ chồng đều làm công chức nhà nước. Ba chồng rất thích uống rượu, khi quen và lấy anh tôi lại không biết điều đó. Về nhà chồng, lâu dần tôi mới nhận ra anh cũng có tính như ba, thích uống rượu, tụ tập nhậu nhẹt. Vì điều đó mà từ ngày lấy nhau đến nay, vợ chồng tôi thường xuyên cãi nhau. Dần dần tôi cảm thấy rất mệt mỏi vì điều đó.
Anh đi làm xa, cách một ngày về một lần, thế nhưng chiều hôm đó có tiệc nhậu gì là anh lại nhắn tin cho tôi nói bận này, bận kia. Vì biết tôi rất ghét việc nhậu nên anh thường xuyên nói dối. Ban đầu tôi còn giận dữ, rồi có lẽ đã quá mệt mỏi nên tôi không thèm để ý nữa, ở xa nhà anh muốn làm gì thì mặc kệ, miễn sao đúng ngày về nhà trong trạng thái bình thường là được. Tôi không hiểu mình có cảm giác gì nữa, hết tình yêu hay bất lực?
Thời gian gần đây, thậm chí con ốm nhưng ngày về nếu có nhậu là anh lại nói dối. Trước mắt tôi vẫn tin tưởng và chưa hề nghi ngờ gì chồng về chuyện có bồ bịch vì biết anh chỉ thích vui chơi với bạn bè như vậy thôi. Tôi nhiều khi áp lực công việc rồi về nhà thì tự chăm sóc con cái nên gần như mất hết cảm giác với chồng. Thâm chí tôi chỉ muốn sống một mình, nuôi con. Xin chia sẻ cùng tôi.
Tôi bí bách quá nên lên đây chia sẻ, mong nhận được lời khuyên của mọi người. Tôi vừa phát hiện mình có bầu gần hai tháng, mà người kia đã có gia đình. Lúc xảy ra chuyện, tôi hoàn toàn không biết, đến khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Mấy ngày nay tôi sốc thật sự, đầu óc cứ rối tung, không biết nên làm gì tiếp theo.
Tôi thương đứa bé trong bụng, nghĩ đến việc bỏ thì không đành. Nhưng nếu giữ lại, tôi lại sợ không đủ khả năng lo cho con, rồi còn áp lực từ gia đình, xã hội. Người kia thì né tránh, không rõ ràng khiến tôi càng hoang mang hơn. Tôi mong nghe được chia sẻ thật lòng từ quý độc giả. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi 37 tuổi, là con gái tỉnh lẻ, sống và làm việc tại TP HCM cho một công ty nước ngoài. Đã gần 9 năm kể từ khi mối tình sâu đậm nhất của tôi khép lại, tôi vẫn một mình bởi sau chia tay người ấy, tôi chưa đủ can đảm để mở lòng thêm lần nữa.
Chúng tôi quen nhau khi cùng làm chung một dự án. Anh hơn tôi hai tuổi, điềm đạm, chân thành và luôn khiến tôi cảm thấy an toàn. Sau gần hai năm yêu nhau, anh nhận được học bổng học thạc sĩ ở nước ngoài. Gia đình tôi phản đối vì sợ con gái chờ đợi sẽ thiệt thòi, nhưng nhìn sự quyết tâm của cả hai, cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Đúng hẹn, anh về nước sau khi tốt nghiệp và nhanh chóng được nhận vào làm tại một tập đoàn nước ngoài lớn với mức thu nhập rất tốt. Tôi mừng cho anh và nghĩ cuối cùng những ngày chờ đợi cũng đã có kết quả. Nhưng khi tôi nhắc đến chuyện kết hôn, anh bảo sự nghiệp mới bắt đầu, muốn ổn định thêm một thời gian rồi mới cưới để sau này vợ con không phải vất vả.
Không lâu sau, tôi phát hiện có thai. Tôi vừa lo vừa hạnh phúc, nghĩ đây sẽ là động lực để chúng tôi sớm trở thành một gia đình nhưng anh lại khuyên tôi bỏ đứa bé. Anh nói chưa phải thời điểm thích hợp, nếu sinh con bây giờ sẽ ảnh hưởng đến công việc và tương lai của cả hai. Tôi đã khóc rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn nghe lời anh vì tin rằng chỉ cần đợi thêm một chút, chúng tôi sẽ có đám cưới trọn vẹn và sẽ sinh những đứa con khác. Nhưng chỉ vài tháng sau, tôi phát hiện anh đang qua lại với một cô gái làm cùng công ty. Cô ấy cũng từng du học về, là con gái của một vị giám đốc trong tập đoàn. Khi đối diện, anh không hề quanh co hay tìm cách giải thích, chỉ bình thản nói lời chia tay. Mọi hy sinh, chờ đợi và cả quyết định bỏ đứa con của tôi chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi suy sụp suốt một thời gian dài. Có lúc chỉ biết lao vào công việc để quên đi quá khứ. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn sống một mình. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi cứ loay hoay giữa mong muốn được làm mẹ và nỗi sợ đặt niềm tin nhầm chỗ một lần nữa. Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến việc làm mẹ đơn thân bằng phương pháp hỗ trợ sinh sản. Tôi có công việc ổn định, kinh tế đủ để nuôi một đứa trẻ. Nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu mình có quá ích kỷ khi mang một đứa trẻ đến thế giới này mà không có đủ cha lẫn mẹ bên cạnh. Tôi cũng không biết hành trình ấy sẽ còn những khó khăn nào mà bản thân chưa lường hết được.
Tôi rất mong những ai từng trải qua hoàn cảnh tương tự, hoặc đang là mẹ đơn thân, hãy cho tôi một lời khuyên. Liệu lựa chọn ấy có thật sự phù hợp với tôi không?
Con tôi mới 11 tháng tuổi. Từ khi mang bầu đến giờ, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh con hoàn toàn. Trước đây tôi đi làm ở một công ty vừa, công việc khá ổn nhưng đến tháng thứ sáu của thai kỳ, thai hơi bất ổn nên tôi phải nghỉ để dưỡng sức và chuẩn bị sinh. Tôi dự định ở nhà chăm con đến khi bé khoảng 15 tháng, đi học được rồi sẽ quay lại tìm việc. Tôi cũng có khoản tiết kiệm riêng, vẫn chủ động chi tiêu cho con, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Những ngày ở nhà chăm con, ai trải qua rồi chắc sẽ hiểu, đó không phải là khoảng thời gian "ở không". Một ngày của tôi bắt đầu từ lúc con thức dậy, thay tã, pha sữa, cho ăn, dỗ ngủ, dọn dẹp, giặt giũ, rồi lại quay vòng như vậy. Có hôm con quấy, gần như tôi không có thời gian nghỉ, đêm cũng ngủ chập chờn. Nhiều lúc mệt nhưng vẫn nghĩ cố gắng thêm một thời gian nữa, khi con cứng cáp hơn mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Hôm nay vợ chồng cãi nhau vì chuyện chi tiêu trong nhà. Câu chuyện vốn không quá lớn, chỉ là vài lời qua lại nhưng chồng tôi bỗng nói: "Hay em đi làm kiếm tiền đi để anh ở nhà chăm con cho". Nghe xong tôi sững người. Câu nói đó có thể chỉ là lúc nóng giận nhưng lại khiến tôi tổn thương rất nhiều.
Tôi không biết trong suy nghĩ của anh, việc chăm con mỗi ngày có được xem là một công việc hay không. Tôi nghỉ làm không phải vì lười, cũng không phải vì muốn ở nhà cho nhàn. Tôi chọn ở nhà là để con có người chăm sóc, để gia đình ổn định trong giai đoạn đầu đời của bé. Tiền tiết kiệm tôi vẫn có, chi tiêu cho con tôi vẫn chủ động, chưa từng đòi hỏi hay gây áp lực tài chính lên chồng. Có lẽ chồng tôi chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Không ngờ có ngày người mà tôi tin tưởng nhất lại nói ra câu khiến tôi cảm thấy mình vô dụng, không làm gì.