Tôi 27 tuổi và bạn trai 35 tuổi quen nhau gần hai năm. Ngay từ đầu anh đã nói rõ từng có một đời vợ và có một bé trai, hiện bé sống với mẹ. Khi đó tôi suy nghĩ khá nhiều nhưng rồi vẫn quyết định tìm hiểu vì thấy anh sống tử tế, công việc ổn định và đối xử với tôi chân thành. Anh nói chuyện ly hôn đã dứt điểm, con do vợ cũ nuôi nên cuộc sống sau này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều. Hai đứa dự định cuối năm nay sẽ làm đám cưới, gia đình hai bên cũng đã gặp mặt và cơ bản đồng ý.
Mọi chuyện đang diễn ra bình thường thì gần đây phía vợ cũ bất ngờ đề nghị chuyển bé về cho bạn trai tôi nuôi. Lý do là cô ấy chuẩn bị lấy chồng mới, gia đình chồng không muốn cô ấy mang con riêng theo. Ông bà ngoại của bé cũng đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, bệnh nhiều nên không thể chăm sóc lâu dài. Vì vậy, họ muốn chuyển khẩu bé về nhà bố ruột để anh trực tiếp nuôi dưỡng. Bạn trai tôi khá trầm lặng khi nói chuyện này, nhưng anh khẳng định đó là con mình nên nếu bên kia không nuôi nữa thì anh phải nhận về. Anh nói không thể để con rơi vào tình trạng không có ai chăm sóc.
Tôi hiểu điều đó là đúng nhưng từ khi nghe chuyện, tôi bắt đầu thấy bối rối. Bé năm nay 5 tuổi, lại bị tăng động giảm chú ý nên việc chăm sóc sẽ vất vả hơn bình thường. Nếu chúng tôi cưới nhau, gần như tôi sẽ sống chung và cùng chăm bé mỗi ngày. Tôi thương đứa trẻ vì bé không có lỗi trong chuyện của người lớn nhưng bản thân tôi chưa từng làm mẹ, lại phải bước vào vai trò mẹ kế trong hoàn cảnh như vậy khiến tôi lo lắng. Bạn trai nói sẽ cố gắng lo cho con, không để tôi phải gánh hết trách nhiệm, nhưng thực tế khi sống chung thì khó tách bạch rõ ràng. Tôi đang suy nghĩ rất nhiều vì tôi rất yêu anh và anh cũng rất yêu tôi.
Ánh Tuyết

Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, cưới nhau 16 năm. Sau nhiều năm cùng nhau phấn đấu, chúng tôi xây dựng được một thương hiệu nhỏ trong lĩnh vực kinh doanh online. Chúng tôi có hai con, bé nhỏ học lớp hai nên đỡ vất vả hơn mấy năm trước. Mấy tháng gần đây, chúng tôi bắt đầu xuất hiện những quan điểm trái chiều trong kinh doanh. Do mảng kinh doanh online mặt hàng nông sản đã ổn định, tôi lại không muốn tinh thần khởi nghiệp của mình nguội lạnh nên vạch ra kế hoạch lập trang trại chó cảnh với bà xã vài tháng trước. Thời điểm đó, cô ấy tỏ vẻ không tán thành nhưng cũng không quyết liệt phản đối.
Giữa tháng 3, bà xã có việc về quê 10 ngày. Tôi ở nhà vừa chốt khách vừa đóng gói, lại lo cơm nước cho các con và đưa con đi học nên khá stress. Chúng tôi làm việc luôn cả chủ nhật. Đến khi về, cô ấy nhất quyết không muốn nuôi chó nữa. Nhất thời tôi chưa thể chấp nhận từ bỏ dự án khởi nghiệp với chó cảnh nên cảm thấy "có lỗi với bản thân" vì kế hoạch đã vạch ra nhưng không đạt được. Tôi thương lượng với vợ, để cho bầy chó mới sinh ăn được cơm thì mang đi cho. Đồng thời tôi cũng ngỏ ý muốn cùng mấy đứa bạn học cũ (4 nam) đi chơi một chuyến qua ngày, hôm sau rồi về. Bà xã mặt nặng mày nhẹ, tỏ vẻ không muốn tôi đi đâu, luôn sợ tôi ăn nhậu, gái gú. Thấy vậy tôi đành hủy cuộc hẹn.
Thực ra, tôi chỉ muốn đi đâu đó, ngồi với mấy thằng bạn, uống vài ba lon, tâm sự vài lời, hoặc nói tục vài câu cho khuây khỏa rồi về dứt luôn ý định khởi nghiệp chó cảnh chứ không có gì to tát. Có vẻ như bà xã lo xa, kìm kẹp tôi hơi quá đáng. Sau vụ đó, tôi chủ động làm lành với vợ và cố gắng giải thích rằng việc đi với bạn giống như việc đi tắm hoặc vệ sinh cá nhân, chỉ có thể đi một mình nhằm xả stress chứ không có ý đồ gì xấu xa. Vụ bầy chó, tôi cũng nhắc lại để khẳng định mình sẽ đem cho hết khi nó ăn được. Vợ chỉ ậm à ậm ừ.
Sóng yên biển lặng được vài hôm, thằng bé nhà tôi chơi game cùng bố sau khi đã học bài xong rồi. Cô ấy thấy mắt thằng bé bị ngứa đỏ nên hằn học, bắt nó ngừng chơi. Tôi cũng ngừng chơi và khuyên con khi nào mắt hết đỏ thì chơi tiếp. Con vẫn khóc, vợ đùng đùng quát vào mặt tôi không biết dạy con. Thực ra đó là phần thưởng tôi dành cho thằng bé sau khi nó hoàn thành nhiệm vụ thôi chứ không có gì to tát. Cho nó chơi game nhưng tôi chơi cùng, giải thích nó hiểu thế nào là đúng sai và kiềm chế cảm xúc, cũng như thời gian chơi hợp lý. Có vẻ đó chỉ là cái cớ để bà xã trút giận lên đầu hai cha con, khiến cho không khí gia đình vô cùng ngạt thở.
Tôi tâm sự với em vợ về vấn đề này, nó chia sẻ với tôi hai ý chính để chị nhà nổi giận: Chị không đồng ý việc nuôi chó. Chị muốn phát triển mảng kinh doanh online, muốn bán kèm thêm nhiều món chứ không phải chỉ mỗi một món chủ lực như hiện nay. Về lý do thứ nhất, tôi đã có hướng xử lý như trên và cần có thời gian. Còn về lý do thứ hai, nó lại là một câu chuyện khác. Chỉ riêng sản phẩm chủ lực, một tháng thu nhập gia đình khoảng 80-90 triệu đồng. Tôi chuyển cho vợ 20 triệu đồng chi tiêu sinh hoạt trong nhà. Thỉnh thoảng có những buổi đi ăn ngoài hoặc tiền taxi, xe ôm, tôi thanh toán bằng tiền tài khoản của mình. Tổng chi tiêu sinh hoạt gia đình 30 triệu đồng/tháng ở nơi tỉnh lẻ không phải là ít. Cuối tháng chúng tôi dư ra khoảng 50-60 triệu đồng, có thể gửi tiết kiệm hoặc đầu tư chứng khoán, đó là quyết định của tôi.
Thực ra, sau tết tôi đã dự đoán trước rằng chỉ cần làm việc 4 tiếng mỗi ngày là đã có thể đạt được mức thu nhập như vậy rồi (quả thật tôi đã đúng). Vì thế, tôi bắt đầu ôn luyện tiếng Anh và tiếng Trung. Thứ nhất là để đầu óc không rảnh rỗi mà sinh hư với số dư trong tài khoản. Thứ hai là để duy trì sự nhạy bén của bộ não. Thứ ba là làm gương cho các con bắt chước mà tự học như ba của chúng. Tôi khuyên bà xã: "Thời gian làm việc ít như vậy, em nên học thiền với yoga để cơ thể khỏe mạnh và tinh thần sảng khoái hơn".
Vợ có vẻ mang dòng máu "tham công tiếc việc" của cả họ ngoại nên chỉ muốn làm việc và kiếm thật nhiều tiền (mặc dù chúng tôi không cần nhiều đến thế). Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn lướt Facebook/Tiktok xem những shop khác kinh doanh trăm đơn, ngàn đơn rồi nhìn vào đấy mà tiếc. Còn tôi, một phần không muốn doanh thu vượt ngưỡng, phần muốn gia đình có thời gian trò chuyện với nhau hơn sau những tháng ngày cực khổ. Có lẽ, theo như lời em vợ chia sẻ, mâu thuẫn cũng một phần bắt nguồn từ đây. Tôi dự tính dịp lễ này "mời khéo" cô ấy về nhà mẹ đẻ vài hôm để mấy mẹ con tâm sự với nhau trước. Ức chế cái gì, buồn bực cái gì thì nói thẳng ra cho nhẹ người, hiện tại chắc vì ngại miệng nên không chịu nói với tôi, hơn nữa đang chiến tranh lạnh.
Tôi sợ nhất giận quá mất khôn, chia tay rồi đòi chia của, chia con cái luôn thì hỏng hết. Để cho vợ về nhà mấy hôm, rồi tôi mời ba mình xuống đó nói chuyện rõ ràng, có sự chứng kiến của người lớn, giải thích và nói ra nỗi lòng của bản thân, hy vọng cô ấy sẽ hiểu tôi hơn. Tôi hy vọng nhận được lời khuyên và cả những lời phê bình từ các độc giả. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 58 tuổi, có vợ và hai con. Con trai tôi bị khuyết tật bẩm sinh, vợ chồng tôi nuôi nấng và chăm sóc cháu vất vả hồi nhỏ, bây giờ cháu rất tự lập trong chuyện nhà cửa. Con gái lớn được nuôi dạy đầy đủ. Chúng tôi cưng con bé từ nhỏ, do anh trai cháu bị như vậy nên vợ chồng càng cháu con gái cẩn thận hơn. Con gái từ nhỏ tính hướng nội, không chơi bời và học hành nghiêm túc. Chúng tôi cũng cố gắng cho cháu học một trường đại học top đầu do cháu có học bổng. Cháu học thành công và tốt nghiệp xuất sắc, vậy mà ra trường 4 năm không kiếm được việc ổn định, lúc làm lúc nghỉ, nhảy hết việc này việc kia, tôi cũng sốt ruột.
Bốn tháng rồi con thất nghiệp. Con mới xin được học bổng 50 % đi Mỹ học thạc sĩ, còn lại cũng gần 1,5 tỷ đồng, vì thế tôi chưa đồng ý cho cháu học. Chuyện của cháu làm vợ chồng tôi rất đau đầu. Nhà tôi có một quán ăn nhỏ, bán hàng túc tắc cũng thoải mái chi tiêu cả gia đình, có điều vợ chồng đang còn khoản nợ 500 triệu đồng. Tôi còn một căn nhà đang để trống do chưa tìm được người thuê ưng ý, giá trị khoảng 4-5 tỷ đồng. Mong mọi người tư vấn cho trường hợp của nhà tôi, có nên bán nhà thời điểm này để cho con đi du học?
Tin Gốc: Vnexpress

Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì phản bội, không phải vì bạo lực, cũng không phải vì thiếu tiền, mà tan vỡ vì giống như hai đường thẳng song song, cùng tồn tại nhưng không bao giờ gặp nhau. Người phụ nữ trong cuộc hôn nhân ấy không thiếu trách nhiệm. Cô ấy đi làm, chăm con, lo từng việc nhỏ trong nhà., đưa đón con đi học, nấu nướng, dọn dẹp, kèm con học bài. Ngay cả khi không còn đi làm, cô ấy vẫn gánh phần việc mà nếu thuê ngoài, cũng phải trả bằng tiền.
Đã tám năm rồi, cô ấy học cách tự mạnh mẽ, tự xoay xở, tự chịu đựng. Cô ấy tự tạo niềm vui cho mình bằng những điều rất nhỏ: mua cho con gái quyển sách, mua cho bản thân bộ đồ mới, tặng mình một cây son, một chai nước hoa nhỏ... Lâu dần, cô ấy không còn biết dựa vào ai và cũng không còn biết mình cần ai nữa. Có một giai đoạn, người phụ nữ ấy ở nhà chăm con nhỏ, nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ. Trong suốt quãng thời gian đó, cô ấy chưa từng được mua cho một bữa ăn ngon, chưa từng được chuyển cho 500 nghìn hay một triệu đồng vào tài khoản cùng một câu rất bình thường: "Em thích ăn gì thì mua". Không phải vì gia đình thiếu tiền, mà vì nhu cầu của cô ấy không được xem là cần thiết.
Khi mẹ chồng vào phụ chăm cháu để cô ấy đi làm lại, thứ cô ấy nhận được không phải là sự cảm thông, mà là lời nhắc: "Liệu cơm gắp mắm". Cô ấy bị mặc định là người tiêu xài hoang phí. Bữa cơm cho ba người lớn chỉ có: rau lang luộc, nước luộc làm canh và một con cá nục chiên. Trong ba người ấy, có một người phụ nữ đang nuôi con bằng sữa mẹ.
Chồng cô ấy là một người tử tế theo cách của riêng anh ta. Anh ta đi làm, kiếm tiền, chi trả tiền nhà, tiền ăn uống sinh hoạt, tiền học của con. Đi làm về, ăn cơm, rửa chén. Nhưng không chia sẻ, không đồng hành, không động viên, không khích lệ, không muốn đi đâu, không muốn thay đổi. Họ khác nhau không phải ở mức thu nhập mà ở cách nhìn về cuộc sống. Một người tin rằng: sống là để trải nghiệm, để học hỏi, để tiến lên, để cùng nhau tạo ký ức, để đi đâu đó khi còn có thể. Người kia tin rằng: sống là khép cửa thật chặt để không mất mát gì, kể cả những điều đáng ra phải có.
Với anh ta, chia sẻ không phải là một giá trị, mà là một khoản phải cân nhắc. Hưởng thụ chỉ được phép xảy ra khi đã dư dả tuyệt đối, còn không thì tốt nhất là giữ chặt mọi thứ trong tay. Vì vậy, không có những chuyến đi chung, không có những ngày lễ được nhớ, không có những món quà nhỏ như một cách yêu thương, chiều chuộng, không có những điều bé xíu để mong chờ. Ngay cả hộ chiếu hết hạn cũng không muốn làm lại, vì sợ... đi đâu đó cho tốn tiền.
Mẹ của người phụ nữ ấy mất. Trong những ngày đau buồn nhất đời mình, cô ấy không có bờ vai để tựa, không một cái ôm để khóc, không một câu nói đủ sức giữ cô ấy khỏi sụp xuống, không một câu: "Để anh lo". Nỗi mất mát ấy, cô ấy một mình đi qua trong im lặng. Những chuyến tàu, chuyến bay về quê lo cúng thất cho mẹ, cô ấy tự chi trả. Anh ta thấy cô xoay xở được đến đâu thì để mặc đến đó. Cô ấy dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ. Còn anh ta, vẫn đi làm, vẫn nhận lương đều đặn mỗi tháng, không có thái độ: "Mọi thứ để anh lo"; không có ý nghĩ: "Đây là lúc vợ mình cần được đỡ đần nhất", chỉ có sự im lặng.
Khi cô về quê làm lễ cúng 21 ngày cho mẹ, trùng vào một ngày giỗ bên nhà chồng, cô nhắn mình không thể qua, anh ta không nói "để anh lo" hay "em cứ yên tâm lo cho mẹ", mà bảo: "Gọi về nói khéo với ba mẹ anh một tiếng". Cô lặng đi. Trong những ngày đau buồn nhất, khi cô còn chưa kịp gượng lại sau mất mát, điều anh ta nghĩ đến vẫn là sự tròn vẹn của lễ nghĩa bên nhà mình.
Cuộc hôn nhân ấy dần trở thành một nơi ở chung, chứ không còn là cùng nhau đồng hành. Người phụ nữ ấy nhận ra mình không buồn vì thiếu vật chất mà vì thiếu một người sống cùng mình. Sống lâu bên một người như vậy, cô ấy hiểu ra bản thân đang héo mòn. Anh ta đặt tiền lên trên trải nghiệm sống, không xem hạnh phúc gia đình là khoản cần đầu tư, không có khái niệm hưởng thụ cùng vợ con. Và điều đau nhất không phải là thiếu quà vì một cây son không đắt, một lần chuyển tiền không làm anh ta nghèo đi, mà một câu: "Em vất vả rồi" không tốn tiền. Ngay cả sinh nhật của cô cũng không một món quà. Không một thỏi son, một hũ kem, không một bó hoa hay chỉ là một cành hoa. Những thứ đó không đắt nhưng đủ để một người phụ nữ biết mình được nghĩ tới.
Ngay cả việc dạy con tự tay chọn món quà nhỏ cho mẹ, anh ta cũng chưa từng làm. Không phải anh ta không có tiền, mà vì trong thế giới của anh ta, những điều đó chưa bao giờ là cần thiết. Cô ấy từng không hiểu mình thua kém những người phụ nữ khác ở đâu nhưng rồi nhận ra bản thân không thua kém ai, chỉ là đặt trái tim nhầm chỗ. Điều đau nhất là anh ta không hề thấy cô ấy đang thiệt thòi. Khi một người có tiền, có khả năng nhưng chọn không cho đi thì đó không phải là hoàn cảnh, mà là giá trị sống. Ly hôn trong trường hợp đó chỉ dừng lại trước khi bản thân cạn kiệt hoàn toàn, không ai sai, chỉ là hai người không cùng một hướng sống. Và đôi khi, yêu thương bản thân chính là dám bước ra khỏi cuộc hôn nhân khi nó không còn là "nhà" nữa.
Cô ấy chưa bao giờ ghét cái nghèo. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy được ba mẹ nuôi nấng, yêu thương, không dư dả nhưng cũng chưa từng thiếu thốn và càng không bị dạy phải sống trong nỗi sợ mất mát. Nhưng kể từ ngày chung sống với anh ta, cô ấy bắt đầu sợ rồi ghét cái nghèo. Không chỉ là nghèo về vật chất, mà nghèo trong tư duy, nhận thức, trong khả năng mở lòng và cho đi. Một kiểu nghèo khiến người ta luôn thu mình lại, co rút trước mọi trải nghiệm, tính toán cả với những điều đáng ra không nên cân đo. Nghèo tiền có thể cùng nhau vượt qua nhưng nghèo tư duy là thứ âm thầm rút cạn một người cho đến khi họ không còn là chính mình nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

