Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: “Ba ơi cứu con”. Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.
Ngày 14.7, UBND xã Trường Xuân (Lâm Đồng) cho biết lực lượng chức năng đang xử lý sự cố tràn axit HCl ra suối sau một vụ tai nạn giao thông xảy ra trên địa bàn.
Trước đó, đêm 13.7, tài xế P.Đ.P điều khiển xe tải 51D-991.xx, chở bồn axit (loại axit HCl nồng độ 20%) lưu thông theo hướng từ Đồng Nai đi Đắk Lắk.
Khi đi đến cầu 20 (thuộc thôn 3, xã Trường Xuân), xe tải nói trên nghi bị mất lái, lao sang phần đường ngược chiều, va vào thành cầu rồi lật nghiêng. Vụ tai nạn khiến phần đầu xe tải nằm trên thành cầu, bồn chứa axit rơi xuống suối.
Theo báo cáo nhanh của UBND xã Trường Xuân, thời điểm xảy ra tai nạn, trên xe tải còn khoảng 5 m3 (tương đương 5.000 lít) axit. Toàn bộ số axit này đã phát tán ra đất và suối, gây cháy xém các bụi cỏ xung quanh hiện trường.
Vẫn theo báo cáo của UBND xã Trường Xuân, qua khảo sát dọc suối, hiện chưa ghi nhận thiệt hại về gia súc, gia cầm, thủy sản hoặc khu dân cư. Hiện lực lượng chức năng tiếp tục theo dõi, ghi nhận mức độ ảnh hưởng liên quan vụ việc.
UBND xã Trường Xuân khuyến cáo các hộ dân sinh sống dọc tuyến suối tuyệt đối không sử dụng nguồn nước từ dòng suối bị tràn axit cho đến khi có thông báo mới của cơ quan chức năng.
UBND xã Trường Xuân cũng yêu cầu người dân, nếu phát hiện các dấu hiệu bất thường về chất lượng nguồn nước hoặc xảy ra thiệt hại đối với thủy sản, vật nuôi… liên quan đến nguồn nước thì báo ngay cho chính quyền địa phương để được kiểm tra, xử lý kịp thời.
Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.
Hôm nay 21.5, Công ty CP Tư vấn xây dựng điện 2 (PECC2, mã chứng khoán TV2) công bố thông tin bất thường về việc nhận được công văn của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an về khởi tố một số cá nhân là người nội bộ PECC2.
Cụ thể, theo thông báo của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an về việc điều tra vụ án hình sự xảy ra tại Tổng công ty Truyền tải điện Quốc gia, Công ty CP Tập đoàn PC1 (PC1) và các công ty liên quan trên địa bàn toàn quốc, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra các quyết định khởi tố bị can đối với ông Nguyễn Chơn Hùng, Chủ tịch Hội đồng quản trị PECC2, và bà Bùi Thị Ngọc Lý, Kế toán trưởng PECC2.
Trong thông cáo báo chí phát ra cùng ngày, PECC2 cho biết, căn cứ điều lệ công ty và các quy định pháp luật hiện hành, các nhiệm vụ, quyền hạn, trách nhiệm cũng như thẩm quyền ký kết, phê duyệt, điều hành của các nhân sự bị ảnh hưởng đã được được phân công lại hoặc ủy quyền hợp pháp.
Toàn bộ đội ngũ quản lý các cấp, giám đốc dự án, chuyên gia, kỹ sư, giám sát, nhân sự kỹ thuật và nhân viên các phòng ban chức năng đều giữ nguyên chức trách, đang làm việc bình thường. Mọi hoạt động hàng ngày đều diễn ra bình thường, theo đúng quy trình.
PECC2 đã và đang thực hiện nhiều dự án trọng điểm về nguồn và lưới điện. Doanh nghiệp này khẳng định, tiến độ, chất lượng, an toàn các dự án được kiểm soát chặt chẽ; công tác vận hành và bảo trì các nhà máy điện được thực hiện 24/7, đảm bảo hoạt động ổn định, an toàn, đáp ứng đầy đủ các chỉ tiêu kỹ thuật và thực hiện đúng cam kết.
Ngoài ra, mọi nghĩa vụ tài chính, hợp đồng, thanh toán, bảo lãnh, công bố thông tin, cũng như chế độ lương, bảo hiểm và phúc lợi cho người lao động đều được thực hiện bình thường, đúng cam kết và quy định.
Theo phần tự giới thiệu trên website, PECC2 có tiền thân là Công ty Khảo sát thiết kế điện 2 (PIDC2), ra đời năm 1985, trực thuộc Bộ Điện lực.
Năm 1999, doanh nghiệp đổi tên thành Công ty Tư vấn xây dựng điện 2; năm 2007, chuyển đổi thành Công ty CP Tư vấn xây dựng điện 2. Trong đó, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) nắm giữ 51,26% cổ phần.
Năm 2009, doanh nghiệp chính thức niêm yết cổ phiếu mã TV2 trên Sàn Giao dịch chứng khoán Hà Nội và năm 2019 chính thức niêm yết cổ phiếu mã TV2 trên Sàn Giao dịch chứng khoán TP.HCM.
Đây là đơn vị hàng đầu tại Việt Nam trong lĩnh vực tư vấn, thiết kế, quản lý xây dựng các công trình điện, cung cấp dịch vụ tư vấn toàn diện cho các dự án năng lượng lớn, từ khảo sát, thiết kế, giám sát thi công đến đầu tư phát triển dự án điện.
Hoạt động của PECC2 hiện gồm 3 lĩnh vực chính: tư vấn xây dựng điện, kinh doanh và đầu tư các dự án nguồn điện.
Trước đó, ngày 16.5, Công ty CP Tập đoàn PC1 (PC1) cũng công bố thông tin bất thường liên quan đến việc nhận được công văn của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an về xử lý hành vi vi phạm pháp luật của một số cá nhân.
Cụ thể, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra các quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam, điều tra làm rõ hành vi phạm tội đối với 7 cá nhân là người của PC1, trong đó có ông Trịnh Văn Tuấn, Chủ tịch Hội đồng quản trị PC1. 6 người còn lại gồm tổng giám đốc, 4 phó tổng giám đốc và kế toán trưởng của doanh nghiệp.