Một người mẹ ở Trung Quốc đang thu hút sự chú ý trên mạng xã hội khi cho con trai ngồi trên… bàn máy khâu để học bài.
Theo báo South China Morning Post, cậu bé nói trên học tiểu học tại An Dương, tỉnh Hà Nam. Cậu thường xuyên mất tập trung khi làm bài tập về nhà, đồng thời liên tục nghịch tẩy, rung chân và rời khỏi chỗ ngồi.
Để giải quyết tình trạng này, người mẹ đã chuyển chiếc máy khâu cũ của người bà vào phòng học và để con trai vừa đạp bàn đạp vừa viết bài. Phương pháp này đã mang lại hiệu quả bất ngờ khi giữ cho cả tay và chân của cậu bé đều bận rộn, giúp cậu tập trung liên tục trong hơn một giờ và cải thiện hiệu suất học.
Người mẹ cho biết chiếc máy khâu thuộc thương hiệu lâu đời Feiren của Trung Quốc. Bà đã tra dầu bôi trơn để máy vận hành gần như không tiếng động, bà đồng thời lắp thêm một mặt bàn mới và giá đỡ cằm để ngăn con trai cúi đầu quá thấp khi viết.
Đoạn video chia sẻ trên mạng cho thấy cậu bé đạp theo một nhịp điệu đều đặn, đầu chuyển động nhẹ trong khi ngòi bút vẫn lướt nhanh trên giấy.
Một số ý kiến cho rằng phương pháp của bà mẹ có cơ sở y khoa. Trong Đông y, các bài tập kiễng chân được tin là giúp hướng thân nhiệt xuống dưới, làm dịu tâm trí. Ngoài ra, chuyển động và độ rung ổn định cũng có thể kích thích não bộ.
Nhiều người bày tỏ sự đồng cảm khi nhớ lại tuổi thơ nghèo khó, không có bàn học tử tế và phải mượn máy khâu của bà để làm bài tập. Số khác khen ngợi người mẹ vì đã chọn sự sáng tạo thay vì nổi giận với con.
Ngược lại, một số nhà phê bình cho rằng khối lượng bài tập về nhà quá tải đang bào mòn thời gian nghỉ ngơi của trẻ em, dẫn đến mệt mỏi, kém tập trung và suy giảm thị lực.
Giữa bối cảnh cạnh tranh học tập khốc liệt, nhiều phụ huynh vẫn lấp đầy thời gian sau giờ học của con bằng các lớp học trực tuyến và gia sư riêng.
Để ép con tập trung, không ít người đã tìm đến các phương pháp kỳ lạ như yêu cầu con giẫm lên quả bóng đá hoặc đạp các thiết bị kiểu xe đạp khi làm bài. Một người mẹ ở tỉnh Chiết Giang thậm chí đã phát trực tiếp cảnh con gái làm bài tập để hàng vạn cư dân mạng cùng vào “giám sát”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Căn bệnh bí ẩn nhất lịch sử y học thế giới, có thể gây tử vong trong vòng 14 ngày

Bệnh viêm não Lethargica, viêm não Economo hay còn gọi là bệnh buồn ngủ, là một trong những căn bệnh kỳ lạ nhất trong lịch sử y học thế giới.
Chứng bệnh ngủ li bì lần đầu tiên được quan sát thấy vào thế kỷ 17, khi một số người ở London (Anh) đột nhiên rơi vào trạng thái buồn ngủ kéo dài với các triệu chứng tương tự như bệnh viêm não, không tỉnh dậy sau vài tuần, không uống, không ăn… Người ta đã cố gắng đánh thức họ bằng tiếng ồn, ánh sáng và bằng nhiều cách khác, nhưng vô ích.
Căn bệnh này được mô tả lần đầu tiên vào năm 1917 bởi bác sĩ tâm thần và thần kinh học người Áo Konstantin von Economo, người gọi nó là "viêm não hôn mê" (vì vậy thỉnh thoảng người ta còn gọi là bệnh Economo).
Các triệu chứng đầu tiên thường xuất hiện khá đột ngột, bắt đầu bằng đau đầu và cảm thấy mệt mỏi, sau đó xuất hiện trạng thái lơ mơ, đôi khi kèm theo mê sảng nhưng bệnh nhân dễ tỉnh giấc.
Bệnh có thể dẫn đến tử vong sớm hoặc sau vài tuần; nhưng nó có thể kéo dài trong nhiều tuần hoặc thậm chí vài tháng. Điều đáng sợ là căn bệnh này không có các triệu chứng đồng nhất.
Một phần ba số bệnh nhân mắc bệnh ngủ tử vong trong giai đoạn cấp tính, hôn mê không thể đánh thức hoặc rơi vào trạng thái mất ngủ nặng đến mức không thể bằng cách nào làm cho họ ngủ được, thường kết thúc bằng cái chết trong vòng 10 đến 14 ngày.
Do cảm thấy khó thở nên trong khi ngủ, bệnh nhân thường thực hiện các tư thế khác lạ. Đôi khi mất ngủ đi kèm với sự phấn khích cao liên tục, khiến bệnh nhân trở nên điên cuồng, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Những bệnh nhân này ở trong trạng thái phấn khích và vận động không ngừng cho đến khi chết, do hoàn toàn kiệt sức trong 1 tuần hoặc 10 ngày.
Trong hơn 2 thế kỷ sau đó, căn bệnh này không quay trở lại cho đến mùa đông năm 1916-1917, khi tại thủ đô Vienna của Áo và những thành phố châu Âu khác, mọi người bất ngờ có biểu hiện buồn ngủ. Một trong những ca bệnh đầu tiên được ghi nhận là ở ngoại ô Verdun (Pháp), nơi căn bệnh này đã hạ gục binh lính của khối Hiệp ước Entente.
Những năm 1920-1921 là giai đoạn dịch bệnh bùng phát dữ dội nhất. Bệnh buồn ngủ lan truyền qua giọt bắn li ti trong không khí, mà tác nhân gây bệnh được cho là một loại virus không xác định. Có phỏng đoán cho rằng, dịch bệnh này xuất hiện có liên quan đến "dịch cúm Tây Ban Nha" bùng phát trong những năm 1918-1919. Cơ thể người bị suy nhược do dịch cúm gây ra trở thành "con mồi" dễ tấn công đối với chủng virus mới, hoặc bệnh viêm não trở thành biến chứng hậu "dịch cúm Tây Ban Nha".
Bệnh buồn ngủ thường gây tử vong trong trạng thái hôn mê, hoặc ngược lại, khi nguời bệnh mất ngủ mạn tính. Tổng cộng có 1,6 triệu người tử vong do dịch bệnh này, chiếm 1/3 số bệnh nhân mắc bệnh. Một số người qua khỏi thì suốt quãng đời còn lại trở thành những "pho tượng sống", mất khả năng vận động và giao tiếp bằng lời nói.
Từ Romania, bệnh viêm não buồn ngủ lan truyền sang Ukraine và Nga. Ca bệnh đầu tiên được ghi nhận tại tỉnh Nizhegorod của Nga là vào tháng 3/1921, và trong vòng 3 năm sau đó tại đây phát hiện có tổng cộng 18 nam giới và 13 phụ nữ mắc bệnh này.
Những người đầu tiên tại Moskva mắc bệnh này là vào tháng 9/1922, và sau 2 tháng có rất nhiều người tìm đến bác sĩ với những triệu chứng lạ.
Theo số liệu của Giáo sư Mikhail Margulis – Bộ môn bệnh thần kinh thuộc Trường Đại học Moskva, số người mắc bệnh tại thủ đô của Liên Xô vào đầu năm 1923 là gần 100 người, trong khi đỉnh dịch diễn ra vào tháng 1 năm đó. Tại Bệnh viện Staro-Ekaterininskaya, cứ 4 bệnh nhân được chẩn đoán mắc bệnh này thì có một người không qua khỏi.
Giáo sư Mikhail Margulis cho biết, bệnh viêm não có những biểu hiện khác nhau, nhưng phổ biến nhất là chứng buồn ngủ. Khi đó, bệnh nhân rơi vào trạng thái mê man có thể kéo dài hàng tuần hoặc hàng tháng với thân nhiệt cao. Kể cả nếu có quấy rầy họ, thì họ vẫn thiu thiu ngủ ngay cả đang khi ăn. Điều này là do các cơ mắt bị liệt, sụp mí mắt, một số trường hợp cá biệt còn dẫn đến tật mắt lác.
Dịch bệnh ngủ ở Liên Xô đã trở thành tình trạng khẩn cấp thực sự, một ủy ban đã được thành lập để nghiên cứu bệnh Economo. Các quan sát lâm sàng phong phú đã trở thành cơ sở cho các chuyên khảo của N. Chetverikov, A. Grinshtein, cũng như các bộ sưu tập y học tập thể đã được xuất bản. Các chuyên gia này ghi nhận sự gia tăng tỷ lệ mắc bệnh ngủ trong dân số Do Thái, cũng như mối tương quan của căn bệnh này với chấn thương và các bệnh tật khác.
Tuy nhiên, y học Liên Xô không thể phác thảo phương pháp điều trị hiệu quả, Phương Tây cũng chìm trong những phỏng đoán. Các bác sĩ Liên Xô đã đặt cược vào việc tăng cường khả năng miễn dịch, cải thiện chế độ ăn uống tổng thể, hoạt động thể chất hợp lý và chăm sóc y tế miễn phí, bao gồm cả việc khám sức khỏe hàng năm. Để bảo vệ bản thân khỏi bị nhiễm trùng, giáo sư Margulis khuyên nên thực hiện "các biện pháp phòng ngừa tương tự như đối với các bệnh truyền nhiễm khác".
Dịch bệnh viêm não buồn ngủ trên toàn cầu bắt đầu dần biến mất vào năm 1925 và chấm dứt hoàn toàn 2 năm sau đó. Về sau căn bệnh này không còn quay trở lại nữa, và hiện chỉ thi thoảng mới bắt gặp nhưng không biểu hiện rõ.
Ngày nay, bệnh viêm não Economo được gọi là "bệnh hiếm gặp lâm sàng". Đáng chú ý, đợt bùng phát diện rộng gần đây nhất được ghi nhận trên lãnh thổ hậu Xô viết là vào năm 2014, với 33 người dân tỉnh Akmolinsk của Kazakhstan bị nhiễm bệnh.
Trong hàng trăm năm qua, những phòng thí nghiệm tối tân nhất và những nhà khoa học hàng đầu đã cố gắng giải thích hiện tượng viêm não hôn mê và phát triển một phương pháp chữa trị, nhưng "virus buồn ngủ" - tác nhân gây bệnh dịch viêm não hôn mê vẫn chưa được phân lập, căn bệnh vẫn là một trong những bí ẩn lớn nhất trong lịch sử.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Cơ duyên bắt đầu khi Duy Anh thực hiện một bản thảo sách khoảng 300 trang về lịch sử Trung Đông, trong đó tập trung vào vấn đề Israel và Palestine mà bạn vướng lại ở một vài vấn đề phức tạp cần được xác minh, góp ý để đảm bảo tính khách quan.
Vì cũng chưa rõ nên gửi đi đâu nên Duy Anh quyết định gửi bản thảo ấy đến nhiều nơi để xin ý kiến đánh giá. Và trong số những địa chỉ gửi đến đó có cả văn phòng Tổng thống Timor Leste mà theo Duy Anh: "Mình không kỳ vọng sẽ có hồi đáp, chỉ coi đây đơn thuần là một "phép thử" với chính mình".
Vậy mà vô cùng bất ngờ khi sau đó không lâu, cậu học trò 14 tuổi ấy nhận được một email phản hồi đầy ngỡ ngàng. Bức thư điện tử từ chính email cá nhân của Tổng thống José Ramos-Horta.
Trong thư, Tổng thống bày tỏ sự bất ngờ trước độ tuổi và nội dung bản thảo ông nhận được.
"Bạn thật tuyệt vời, bạn chỉ mới 13 tuổi thôi sao, tôi thật không thể tin được nhưng tôi phải tin và tôi rất ấn tượng...", Tổng thống viết. Và ngay trong thư phản hồi này, Tổng thống đã gửi lời mời Duy Anh đến thăm Timor Leste.
Ban đầu, khi nhận được email phản hồi từ văn phòng Tổng thống Timor Leste José Ramos-Horta, Duy Anh còn chưa tin đấy là thật.
Bạn kể đã phải đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí còn nghĩ có thể ấy là email giả hoặc lừa đảo.
Nhưng khi đã xác minh được đó là email thật, Duy Anh kể điều khiến bạn ấn tượng hơn cả là sự giản dị của bức thư có nội dung ngắn gọn, rõ ràng và chữ ký cũng chỉ là tên riêng chứ không kèm chức danh.
Trước khi đến Timor Leste, Duy Anh đã có những bước thử sức đầu tiên ở môi trường quốc tế khi gửi bài viết góc nhìn cho một số tạp chí trong khu vực.
Chẳng hạn từ một hiện tượng văn hóa trong nước như bộ phim Mưa đỏ gây chú ý tại phòng vé, Duy Anh tìm hiểu thêm về bối cảnh phát triển của điện ảnh Việt Nam, xu hướng khán giả và cách một tác phẩm nội địa có thể tạo được sức lan tỏa.
Từ đó, bạn viết bài chia sẻ góc nhìn cá nhân, đặt ra nhiều câu hỏi về lý do bộ phim được đón nhận và ý nghĩa của nó trong bức tranh rộng hơn của điện ảnh Việt.
Viết xong Duy Anh gửi bài đến tòa soạn Asia Times với suy nghĩ rất đơn giản "cứ gửi chứ có mất gì đâu". Thế nhưng ngày 29-9-2025, bài viết này đã được đăng trong chuyên mục văn hóa - xã hội của tạp chí.
Trải nghiệm này trở thành dấu mốc đáng nhớ, giúp bạn thấy tự tin hơn khi đưa những câu chuyện từ Việt Nam ra khỏi phạm vi trong nước. Ngoài Asia Times, bạn cũng có bài cộng tác cho Asia Sentinel và một số trang trong nước...
Cô Trần Thị Thúy Phượng - giáo viên chủ nhiệm của Duy Anh - nhận xét bạn ấy là học sinh có tư duy nổi bật so với lứa tuổi, thể hiện ở khả năng nhìn nhận vấn đề đa chiều, logic và có chính kiến rõ ràng.
"Bạn luôn chủ động đặt câu hỏi, tự tìm kiếm và chọn lọc thông tin để hình thành quan điểm riêng. Hành trình của Duy Anh cho thấy học sinh Việt Nam hoàn toàn có thể tiếp cận và bày tỏ quan điểm về các vấn đề toàn cầu nếu được định hướng đúng cách", cô Phương chia sẻ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản vừa chia sẻ một mẹo cực đơn giản giúp làm mát cục nóng máy lạnh bằng khăn và xô nước. Phương pháp này được cho là có thể giúp thiết bị hoạt động hiệu quả hơn, từ đó giảm điện năng tiêu thụ trong những ngày nắng nóng.
Trong bối cảnh giá điện tăng cao vào mùa hè, nhiều gia đình tìm cách giảm chi phí sử dụng máy lạnh mà vẫn đảm bảo khả năng làm mát. Một mẹo nhỏ đang thu hút sự quan tâm trên mạng xã hội Nhật Bản bởi cách thực hiện dễ dàng nhưng mang lại hiệu quả bất ngờ.
Theo ORICON News, phương pháp này được đăng tải trên tài khoản Instagram chính thức của Trụ sở Tokyo thuộc Lực lượng Phòng vệ Mặt đất Nhật Bản. Nội dung nằm trong chuỗi chia sẻ các mẹo sinh hoạt và kỹ năng ứng dụng thực tế hằng ngày.
Cách thực hiện khá đơn giản. Người dùng chỉ cần chuẩn bị một xô nước đầy và một chiếc khăn lớn. Xô nước được đặt cố định trên phần mặt phẳng phía trên cục nóng máy lạnh. Sau đó, nhúng một đầu khăn vào xô nước, phần còn lại phủ lên bề mặt phía trên của thiết bị.
Mẹo này hoạt động dựa trên nguyên lý bay hơi nước. Nhờ hiện tượng mao dẫn, nước từ xô sẽ thấm đều khắp chiếc khăn. Khi gặp nhiệt độ cao hoặc ánh nắng trực tiếp, nước trên khăn bốc hơi và hấp thụ nhiệt từ cục nóng, giúp thiết bị được làm mát tự nhiên liên tục.
Theo giải thích từ phía Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản, cục nóng quá nhiệt là một trong những nguyên nhân khiến máy lạnh tiêu tốn nhiều điện năng. Khi bộ phận này được giảm nhiệt, máy nén có thể vận hành ổn định và hiệu quả hơn, từ đó góp phần tiết kiệm điện.
Tuy nhiên, người dùng cần lưu ý một số điểm quan trọng khi áp dụng tại nhà. Khăn chỉ nên phủ trên phần mặt phẳng phía trên cục nóng, tuyệt đối không che quạt gió hoặc các khe tản nhiệt xung quanh vì có thể làm giảm hiệu suất hoạt động và gây hư hỏng thiết bị.
Ngoài ra, xô nước và khăn cần được cố định chắc chắn để tránh đổ ngã. Nếu nước thấm vào bên trong cục nóng, thiết bị có thể bị chập điện hoặc hư hỏng nghiêm trọng.
Trong những ngày nắng nóng cao điểm, điều hòa trở thành thiết bị "cứu cánh" của nhiều gia đình nhưng cũng là nguyên nhân khiến hóa đơn tiền điện tăng vọt. Tuy nhiên, chỉ cần thay đổi một vài thói quen sử dụng, người dùng vẫn có thể làm mát hiệu quả mà không tốn quá nhiều chi phí.
Một trong những sai lầm phổ biến là đặt nhiệt độ quá thấp. Theo Bộ Năng lượng Hoa Kỳ, mức nhiệt lý tưởng nên duy trì trong khoảng 26-28°C, kết hợp với quạt gió để tăng cảm giác dễ chịu. Việc hạ nhiệt độ quá sâu khiến máy nén phải hoạt động liên tục, từ đó làm tiêu tốn nhiều điện năng hơn.
Bên cạnh đó, thói quen bật tắt điều hòa liên tục với suy nghĩ tiết kiệm điện lại có thể phản tác dụng. Các chuyên gia từ Tổ chức đánh giá và bảo vệ người tiêu dùng Mỹ cho biết, mỗi lần khởi động lại, thiết bị cần lượng điện lớn để vận hành trở lại. Thay vào đó, nên giữ nhiệt độ ổn định và tận dụng chế độ hẹn giờ hoặc chế độ ngủ vào ban đêm để tối ưu hiệu quả.
Một yếu tố thường bị bỏ qua là vệ sinh lưới lọc định kỳ. Khi bụi bẩn tích tụ, luồng khí lạnh bị cản trở khiến máy phải hoạt động mạnh hơn để đạt nhiệt độ mong muốn.
Các chuyên gia khuyến cáo nên vệ sinh lưới lọc khoảng 2-4 tuần một lần, đặc biệt trong mùa hè khi tần suất sử dụng cao.
Ngoài ra, việc hạn chế mở cửa phòng khi đang bật điều hòa và sử dụng rèm che nắng cũng giúp giảm thất thoát hơi lạnh, từ đó giảm tải cho thiết bị.
Sử dụng điều hòa đúng cách không chỉ giúp tiết kiệm điện mà còn góp phần kéo dài tuổi thọ máy và hạn chế hư hỏng trong mùa nắng nóng cao điểm.
Trúc Chi (t/h Lao Động, Tri Thức)
Tin Gốc: Người Đưa Tin

