Bài viết Đi làm cả ngày, tối nằm vật rồi lại ngày mới: Tuổi trẻ liệu có lãng phí? nhận về nhiều tranh luận của bạn đọc.
Guồng quay bận rộn là giai đoạn tự nhiên giúp ta rèn kỷ luật, tích lũy kinh nghiệm và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình. Nếu sự bận rộn ấy tạo ra giá trị và giúp ta tiến bộ mỗi ngày, thì mọi vất vả đều hoàn toàn xứng đáng.
Bạn đọc Lan Phương nói không hẳn là “lãng phí tuổi trẻ”, đây là giai đoạn rất bình thường của người mới đi làm.
“Nhịp sống đó rèn kỷ luật và tích lũy kinh nghiệm, thứ mà sau này muốn cũng không dễ có. Nhưng nếu kéo dài quá lâu mà không có mục tiêu rõ ràng thì đúng là dễ rơi vào cảm giác trống rỗng”, Phương bày tỏ.
Bạn đọc L.A.T. kể đã nghỉ hưu, nhìn lại thời thanh niên lao đầu vào công việc như bạn trẻ trong bài viết thấy không hối tiếc. Để được nghỉ hưu thảnh thơi phải làm việc cật lực, phải có đam mê công việc, lấy niềm vui từ công việc, từ việc kiếm tiền lo cho bản thân, cha mẹ già, con cái học hành chu đáo, đến việc thăng tiến trong công việc sẽ có đầy niềm vui trong cuộc sống, để khi về già ta không nuối tiếc.
“Giờ mới trẻ đã chỉ nghĩ ăn chơi, nhàn nhã, chỉ cần sau tuổi 40 sẽ thấy ngay sự nuối tiếc, dằn vặt trong tự bản thân khi thấy xung quanh ta, bạn bè cùng trang lứa hơn mình nhiều lần (mặc dù 10-20 năm trước họ còn thua kém xa mình)… Lúc đó sẽ cảm nhận rõ sự nuối tiếc một thời tuổi trẻ”, bạn đọc này bày tỏ.
Chung quan điểm, bạn đọc Linh cho rằng nhiều người đang phải nỗ lực để kiếm tiền, lo cho gia đình, đó cũng là một cách sống có trách nhiệm. Bạn đọc Phú thẳng thắn nói cùng một guồng quay nhưng người này thấy bế tắc, người khác lại thấy có động lực. Vấn đề nằm ở cách nhìn, không chỉ ở hoàn cảnh.
Còn bạn đọc Tín Phanh kể 23 tuổi, sáng cố vượt kẹt xe đi làm, tối về ăn xong là ngủ gục, lúc đó cậu cũng nghĩ đời mình sao nhạt vậy. Nhưng 2 năm sau nhìn lại, chính quãng đó cho mình kỹ năng, tiền bạc và sự lì đòn mà mấy thứ “trải nghiệm màu mè” không cho được.
Bạn đọc An Long Đặng nói không ai trả lời giùm được câu “tuổi trẻ liệu có lãng phí” ngoài chính bạn. Nhưng nếu bạn đã bắt đầu tự hỏi “mình có đang lãng phí không”, đó thường là dấu hiệu bên trong bạn đang muốn thay đổi.
“Nếu công việc mang lại giá trị, giúp học hỏi và tiến bộ thì guồng quay bận rộn là xứng đáng. Còn nếu chỉ làm để “tồn tại”, không học được gì thì đúng là nên xem lại”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Uyên cho rằng điều nguy hiểm không phải là bận rộn, mà là bận rộn nhưng không biết mình đang đi đâu, làm nhiều mà không tiến lên. Trong khi đó, bạn đọc Lan chia sẻ rằng nếu mỗi ngày trôi qua giống hệt nhau, thiếu trải nghiệm và sự phát triển, con người chỉ đang tồn tại chứ chưa thực sự sống.
Bạn đọc Hoa cho rằng nhiều người trẻ đang đánh đổi sức khỏe và thời gian cá nhân để giữ công việc, nhưng lại chưa chắc đạt được thứ mình thật sự muốn.
Bạn đọc Anh 7 thẳng thắn nhìn nhận thứ nguy hiểm nhất không phải là bận, mà quen với sự bận rộn vô nghĩa, thiệt đó. Một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra 25, 26 tuổi rồi mà mọi thứ vẫn y chang 23, chán lắm.
“Mình từng nghĩ “đợi đỡ mệt rồi sẽ học thêm, sẽ thay đổi”, nhưng sự thật là nếu không chủ động cắt bớt hoặc điều chỉnh, bạn sẽ không bao giờ đỡ mệt cả”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Lão gàn nhấn mạnh nếu không cố gắng phấn đấu, thì 10 năm nữa, ăn mày cũng không đến lượt. Những người mà chỉ thấy nhàm chán, là những người không có khả năng tư duy, không biết giao tiếp và trước đó là ở nhà, nhưng không phải làm gì, không biết làm việc gì. Gieo gì gặt đó thôi.
Còn bạn đọc Trần Minh kể đã 39 tuổi. Anh làm việc từ 8 – 17h liên tục, đi học thêm văn bằng 2 từ 17h30 – 20h30. Về nhà ăn cơm, vệ sinh, học thêm tiếng Anh từ 22 – 23h. Lúc nào cũng cảm thấy thiếu thời gian để bổ sung thêm kiến thức.
Với bạn đọc nguy****@gmail.com nói thẳng “trẻ không chơi, già đổ đốn”.
“Tôi chỉ cảm thấy tôi đã quá lãng phí vì “không đủ thời gian dành cho con, cho cha mẹ, cho gia đình”. Đến khi muốn lãng phí thì không làm được”, bạn đọc này chia sẻ.
Một bé trai 13 tuổi tại Hải Phòng vừa được đưa vào Bệnh viện Nhi Hải Phòng trong tình trạng đau tức vùng bụng dưới sau khi tự đưa một quả dưa chuột dài gần 20 cm vào hậu môn vì tò mò.
Theo thông tin từ bệnh viện, bệnh nhi nhập viện với biểu hiện khó chịu, đau vùng bụng dưới. Qua thăm khám và khai thác bệnh sử, các bác sĩ xác định bé đã tự đưa nguyên quả dưa chuột vào hậu môn. Sau đó, dị vật trôi sâu vào bên trong trực tràng và mắc kẹt, không thể tự lấy ra.
Các bác sĩ khoa Tiêu hóa đã tiến hành kiểm tra, thực hiện các xét nghiệm cần thiết và xác định dị vật nằm sâu trong trực tràng, tiềm ẩn nguy cơ gây tổn thương nghiêm trọng cho đường tiêu hóa.
Ngay sau đó, ê-kíp y bác sĩ tiến hành nội soi can thiệp và lấy dị vật ra ngoài an toàn. Dị vật được xác định là một quả dưa chuột có kích thước khoảng 3 x 20 cm. Nhờ được xử trí kịp thời, bệnh nhi tránh được nguy cơ biến chứng nặng.
Theo các chuyên gia, việc đưa dị vật vào hậu môn có thể dẫn đến nhiều hậu quả nguy hiểm như rách hậu môn, tổn thương trực tràng, chảy máu tiêu hóa, thủng ruột, viêm phúc mạc hoặc nhiễm trùng nặng. Trong một số trường hợp, người bệnh có thể phải phẫu thuật cấp cứu để lấy dị vật ra ngoài.
Các bác sĩ cũng cho biết ở lứa tuổi vị thành niên, tâm lý tò mò, thiếu hiểu biết hoặc tiếp cận nội dung không phù hợp trên mạng xã hội có thể khiến trẻ thực hiện những hành vi gây nguy hiểm cho sức khỏe.
Từ trường hợp trên, bác sĩ khuyến cáo phụ huynh nên quan tâm, trò chuyện cởi mở và giáo dục giới tính phù hợp với lứa tuổi cho trẻ. Khi trẻ có các biểu hiện bất thường như đau bụng, đau hậu môn, chảy máu hoặc có dấu hiệu ngại chia sẻ, gia đình cần theo dõi sát và đưa trẻ đến cơ sở y tế để thăm khám sớm.
Ngoài ra, người nhà tuyệt đối không tự ý lấy dị vật tại nhà vì có thể khiến tổn thương trở nên nghiêm trọng hơn. Khi nghi ngờ có dị vật trong đường tiêu hóa hoặc hậu môn, cần nhanh chóng đưa trẻ đến cơ sở y tế chuyên khoa để được xử trí kịp thời.
Trước đó cũng có một trường hợp nam thanh niên 19 tuổi đưa dưa chuột vào hậu môn vì tò mò.
Các bác sĩ khoa Ngoại tiêu hóa, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, Tp.HCM đã tiến hành phẫu thuật thành công cho bệnh nhân nam 19 tuổi bị mắc dị vật là quả dưa leo dài hơn 10 cm trong hậu môn.
Bệnh nhân kể cách nhập viện 6 tiếng, do muốn thử cảm giác mới lạ nên đã đưa quả dưa leo vào vùng hậu môn, sau đó trượt tay nên kẹt vào sâu vào bên trong.
Các bác sĩ nhận định dị vật khủng là quả dưa leo dài hơn 10cm trong hậu môn tương đối hiếm gặp. Với dị vật khủng như thế này, nếu không xử trí sớm, cố gắng tự lấy ra tại nhà với thao tác không cẩn trọng sẽ để lại hậu quả rất nghiêm trọng như tắc ruột, vỡ ruột, thậm chí có thể tử vong.
Cuối tuần trước, khi bế con qua lối ưu tiên tại sân bay Phú Quốc, anh Trung Hiếu, 37 tuổi, đi qua dễ dàng. Nhưng bạn đời Romario, 29 tuổi, bị chặn lại. Dù anh Hiếu giải thích "bé có hai người cha", nhân viên an ninh vẫn yêu cầu Romario đi lối khác.
Đây là một trong những tình huống khiến Romario chịu cảnh "người ngoài" trong gia đình. Cùng thực hiện thụ tinh ống nghiệm tại Mỹ và nuôi dưỡng con, nhưng trên giấy khai sinh em bé chỉ có tên một người cha là anh Hiếu.
Tháng 8 tới, người con thứ hai chào đời sẽ do Romario đứng tên khai sinh. Lúc đó, anh Hiếu sẽ trở thành người không có quan hệ pháp lý với con mình.
Tại phiên thảo luận dự thảo Luật Hộ tịch sửa đổi hôm 11/4, Đại biểu Quốc hội Dương Minh Ánh (đoàn Hà Nội) đề xuất thay đổi tình trạng này. Bà Ánh nói nhiều trẻ em đang được sinh ra, nuôi dưỡng bởi các cặp cùng giới. Tuy nhiên, pháp luật hiện hành chỉ cho phép ghi nhận một người trên giấy khai sinh, khiến trẻ em có một "gia đình thực tế" nhưng khuyết "gia đình pháp lý".
Theo số liệu từ Viện Nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường (iSEE) và UNDP, Việt Nam hiện có khoảng 1,65 triệu đến gần 3 triệu người thuộc cộng đồng LGBT. Khảo sát cho thấy hơn 60% có nhu cầu sinh con và kết hôn, trong đó gần 5% các cặp sống chung cùng giới đang nuôi con.
Pháp luật Việt Nam đã có nhiều bước tiến để xóa bỏ định kiến với cộng đồng LGBT, như việc bỏ quy định cấm kết hôn cùng giới năm 2014 hay Bộ Y tế khẳng định "đồng tính không phải là bệnh" năm 2022.
Luật Hôn nhân và Gia đình hiện hành chưa thừa nhận hôn nhân cùng giới. Điều này tạo ra khoảng trống trong Luật Hộ tịch, khiến quyền đại diện pháp lý, y tế và thừa kế của trẻ em trong các gia đình này bị hạn chế.
Tại TP HCM, anh Lê Minh Quốc, 34 tuổi và bạn đời Trương Ngọc Huy thống nhất để một mình anh Quốc đứng tên trên giấy khai sinh của ba người con (từ 2 đến 5 tuổi). Sự lựa chọn này đảm bảo các bé là anh em ruột hợp pháp, thuận tiện khi nhập học. Cũng vì thế mà anh Huy không có quyền pháp lý với các con.
"Nếu học trường công lập, anh Huy không có tư cách đi họp phụ huynh. Khi đi du lịch, tôi luôn phải đi cạnh các con để qua cửa hải quan", anh Quốc kể.
Trường hợp khác, anh Hoàng Linh, một người chuyển giới nam ở Hà Nội, không có tên trên giấy khai sinh của con gái 4 tuổi. Vợ anh là người duy nhất đứng tên. Anh không có thẩm quyền giải quyết các thủ tục hành chính cho bé. Có lần con nhập viện, dù là người trực tiếp đưa đi khám, Linh không được phép ký giấy cam kết điều trị. Anh phải gọi vợ đến bệnh viện để hoàn tất thủ tục.
Nỗi lo về sự an toàn của trẻ khi gia đình xảy ra biến cố cũng là vấn đề lớn. Anh Trung Hiếu cho biết nếu bản thân gặp bất trắc, người con đầu lòng sẽ không còn người giám hộ hợp pháp nào.
Tương tự, gia đình anh Lê Minh Quốc phải lập di chúc sớm và thỏa thuận dồn tài sản cho người đứng tên trên giấy khai sinh. Nguyên nhân là nếu anh Quốc qua đời, tài sản sẽ được chuyển về gia đình nội ngoại theo luật định thay vì chuyển cho bạn đời để tiếp tục nuôi con. Ngược lại, nếu anh Huy gặp rủi ro, tài sản của anh không thể chuyển cho ba đứa trẻ do không có ràng buộc huyết thống hay con nuôi hợp pháp.
Để giải quyết vấn đề này, đại biểu Dương Minh Ánh kiến nghị bổ sung ba nội dung vào dự thảo luật. Thứ nhất, ghi nhận đầy đủ cha, mẹ cùng giới trên khai sinh dựa theo quan hệ pháp lý, không phụ thuộc giới tính. Thứ hai, xây dựng cơ chế công nhận quyền như cha mẹ cho người không cùng huyết thống nhưng thực tế có chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ ổn định, lâu dài. Thứ ba, nghiêm cấm phân biệt đối xử về giới trong đăng ký hộ tịch nhằm bảo vệ lợi ích tốt nhất của trẻ.
Thạc sĩ luật Lương Thế Huy, chuyên gia chính sách về giới, đánh giá đề xuất trên phù hợp với thực tế. Ông Huy dẫn chứng các trường hợp nhận con nuôi, hỗ trợ sinh sản bằng tinh trùng/phôi hiến tặng, mang thai hộ cho thấy cha mẹ hợp pháp trên giấy tờ không phải lúc nào cũng cùng huyết thống.
Trước những ý kiến cho rằng đề xuất này là bước đệm công nhận hôn nhân cùng giới, ông Huy phân tích việc ghi nhận cha mẹ trên giấy khai sinh nhằm bảo vệ tư cách pháp lý của trẻ, còn công nhận hôn nhân là tư cách pháp lý của người lớn. Theo chuyên gia, đề xuất này tuân thủ Khoản 4, Điều 69 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, quy định không phân biệt đối xử với con theo tình trạng hôn nhân của cha mẹ.
Để chính sách khả thi, ông Huy kiến nghị cần xác lập tiêu chí cha mẹ rõ ràng, đồng bộ hóa với luật y tế, giáo dục, thừa kế, đồng thời xây dựng cơ chế giải quyết tranh chấp quyền giám hộ nếu gia đình đổ vỡ.
Trở lại câu chuyện của những phụ huynh đang "vô hình" trên giấy tờ, anh Hiếu mong mỏi sự đa dạng gia đình sớm được ghi nhận đồng bộ, nhất là trong môi trường giáo dục. Khi nhà trường chấp nhận hai người cha hoặc hai người mẹ trên hồ sơ học sinh hay trong các cuộc họp phụ huynh, trẻ sẽ được sống với tâm lý lành mạnh và tự tin về tổ ấm của mình.
"Luật pháp chính là công cụ giáo dục và định hướng dư luận mạnh mẽ nhất. Khi luật pháp công bằng, thái độ của xã hội đối với sự đa dạng sẽ tự khắc trở nên bao dung hơn", anh nói.
Từ những cơn đau âm ỉ tưởng chừng vô hại, người đàn ông 43 tuổi không ngờ trong ổ bụng mình tồn tại khối u ruột non khổng lồ đã hoại tử, chiếm gần nửa khoang bụng.
Khoảng 3 tháng trước nhập viện, bệnh nhân thỉnh thoảng đau vùng thượng vị từng cơn, kéo dài 1-2 phút rồi tự hết, không liên quan ăn uống hay vận động. Do vẫn sinh hoạt bình thường, người này chủ quan dù từng được phát hiện có u ruột non.
Một ngày trước khi nhập viện, bệnh nhân đau quặn vùng thượng vị và quanh rốn, kèm buồn nôn, sốt cao 38-39 độ C nên đến bệnh viện cấp cứu.
Tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, bác sĩ phát hiện khối u kích thước khoảng 15x20 cm chiếm gần nửa bụng trái. Kết quả chụp cắt lớp vi tính cho thấy đây là khối nghi u mô đệm đường tiêu hóa (GIST) ở ruột non.
Bệnh nhân được phẫu thuật cắt bỏ khối u và đoạn ruột liên quan. Khối u lấy ra có kích thước 16x22 cm, nặng khoảng 3 kg, phần trung tâm đã hoại tử. Sau mổ, sức khỏe người bệnh ổn định, hồi phục tốt.
Theo các bác sĩ, GIST là viết tắt của Gastrointestinal Stromal Tumor, tức u mô đệm đường tiêu hóa. Đây là loại u xuất phát từ thành ống tiêu hóa, thường gặp ở dạ dày và ruột non nhưng cũng có thể xuất hiện tại nhiều vị trí khác trong đường tiêu hóa.
Một số trường hợp GIST phát triển chậm, song cũng có không ít ca tiến triển nhanh hoặc di căn nếu không được phát hiện, điều trị kịp thời.
Thượng tá, tiến sĩ, bác sĩ Nguyễn Tô Hoài, khoa Phẫu thuật ống tiêu hóa, cho biết bệnh thường có biểu hiện không điển hình như đau bụng mơ hồ kéo dài, sụt cân, thiếu máu mạn tính. Nhiều trường hợp chỉ được phát hiện khi khối u đã gây biến chứng nặng như xuất huyết tiêu hóa, tắc ruột cơ học hoặc khối u phát triển quá lớn kèm hoại tử.
Các dấu hiệu cảnh báo có thể bao gồm nôn ra máu, đi ngoài phân đen, đau bụng quặn dữ dội, buồn nôn, nôn hoặc bí trung đại tiện.
Bác sĩ khuyến cáo khi xuất hiện các triệu chứng bất thường kéo dài ở đường tiêu hóa, người dân nên đi khám chuyên khoa để được làm các xét nghiệm cần thiết nhằm chẩn đoán và đánh giá giai đoạn bệnh.
Việc phát hiện sớm, phối hợp phẫu thuật cùng điều trị thuốc đích đúng chỉ định được xem là yếu tố quan trọng giúp nâng cao hiệu quả điều trị, hạn chế nguy cơ khối u phát triển quá lớn hoặc tiến triển sang giai đoạn muộn.