Tôi và người yêu quen được hơn 3 năm, đã về ra mắt gia đình và dự định sang năm kết hôn. Tôi làm việc ở Nha Trang, công việc ổn định, thu nhập cũng tốt (lương tôi khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng). Mẹ tôi đã mất, bố hiện sống một mình ở quê ngoài Bắc, khi nào có thời gian tôi cũng hay về thăm nhà. Bạn trai tôi ở một tỉnh gần Hà Nội, cách trung tâm Hà Nội chỉ tầm 30 km. Mẹ anh đã mất, bố anh ở một mình ở nhà và hay đau ốm.
Gần đây, khi thảo luận về chuyện nên ở đâu sau khi kết hôn, chúng tôi có mâu thuẫn rất lớn. Do có công việc ổn định ở đây nên tôi mong người yêu mình vào đây để tìm việc, rồi mua nhà cửa trong này. Người yêu tôi đang thất nghiệp do làn sóng sa thải từ AI và ở nhà chăm sóc bố bị ốm. Anh lại muốn tôi về quê anh sống, hai đứa tìm việc gì đó để làm vì ở quê đã có nhà cửa xây sẵn rồi, về không cần lo lắng chuyện mua nhà nữa. Nhưng tôi biết nếu về thì thu nhập của tôi có lẽ giảm chỉ còn một phần ba hiện tại. Tôi cũng thích công việc đang làm nhưng nó đặc thù, về quê phải tìm việc khác. Hơn nữa, về quê người yêu sống, tôi không có bạn bè, anh em xung quanh, coi như cuộc sống của tôi sẽ chỉ quanh quẩn bên bạn trai và gia đình anh.
Tôi hiểu bạn trai muốn về quê để ổn định, sống cuộc sống ổn định ở quê, làm chỉ cần lo tiền ăn là xong, còn có thời gian chăm sóc bố nữa. Thế nhưng tôi cứ nghĩ là mình đã đi học, phấn đấu bao nhiêu năm để đạt được vị trí này, cuối cùng lại về quê làm linh tinh. Tôi có nhượng bộ rằng nếu tôi về, tôi muốn ở Hà Nội để tìm công việc phù hợp hơn. Nhưng bạn trai nói vậy sao không về quê, Hà Nội cách quê chỉ hơn 30 km. Ở Hà Nội vừa ô nhiễm, giá cả nhà cửa lại đắt đỏ, sao có thể mua được. Thế nhưng sao tôi có thể vừa ở quê, vừa đi làm trên Hà Nội được? Đi đi lại lại ngày 60 km là quá sức, chưa kể sau này có bầu hay có con nữa.
Bạn bè tôi nói rằng về quê ở cũng tốt, kiếm công việc gì ổn ổn mà làm. Thế nhưng việc cảm thấy không có gì chắc chắn trong tay khiến tôi hơi sợ hãi. Nhà tôi nghèo từ bé, bố vất vả lắm mới cho tôi ăn học Đại học được và sau khi ra trường tôi cố gắng rất nhiều để đạt được như hiện tại. Tôi và bạn trai đều có một khoản tiết kiệm hơn một tỷ đồng trong tay. Tôi định gom lại rồi vay thêm để mua nhà ở đây mà hiện tại lại tranh cãi thế này. Chia tay thì không đành vì cả hai đều còn yêu nhau nhiều và muốn xây dựng gia đình. Chúng tôi đều đã 33 tuổi rồi.
Ngoài ra, bạn trai tôi không có định hướng là tương lai làm gì hay học thêm gì, vì giờ nghĩ rằng bản thân không lại được với AI nên định về quê làm gì đó như đi làm công nhân ở khu công nghiệp hoặc đi bán hàng. Tôi đang làm trưởng phòng ở một công ty tại đây nên không muốn vứt bỏ mọi thứ mình xây dựng để về quê làm công việc chưa biết nào đó. Tôi sợ bạn trai không định hướng thế này mà mình vứt bỏ để về cùng rồi sau này lại cãi cọ nhau chuyện tiền bạc. Cảm ơn độc giả đã lắng nghe và hy vọng mọi người có thể cho tôi một số cái nhìn khách quan.
Tôi 29 tuổi, quen bạn gái được gần hai năm. Cô ấy nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiền lành, vui tính, đối xử với tôi rất tốt. Dù biết trước đây cô ấy có vài mối tình, từng thân mật với họ và có thời gian sống khá thoáng nhưng tôi không quá bận tâm vì đó là quá khứ của cô ấy, miễn hiện tại cô ấy yêu thương tôi thật lòng và cả hai hợp nhau là được.
Hai tháng trước, vì mâu thuẫn liên tục, chúng tôi quyết định chia tay. Tôi nghĩ cả hai cần thời gian bình tĩnh lại. Thế nhưng chỉ sau hơn ba tuần, tôi đã nhớ cô ấy đến mức không chịu nổi nên chủ động liên lạc để hàn gắn. Cô ấy cũng đồng ý gặp. Trong buổi nói chuyện đó, cô ấy thú nhận khi chia tay tôi, cô ấy quen một người qua bạn bè giới thiệu. Hai người đi du lịch cùng nhóm, sau đó phát sinh quan hệ vì cô ấy nghĩ sẽ nghiêm túc với người đó. Mối quan hệ ấy chỉ kéo dài vài tuần rồi kết thúc. Cô ấy nói không hề muốn giấu tôi, nếu quay lại thì muốn bắt đầu bằng sự thật.
Từ hôm đó đến nay, đầu óc tôi lúc nào cũng rối bời. Lý trí nói rằng lúc ấy chúng tôi không còn là người yêu, cô ấy không phản bội tôi. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện đã xảy ra, tôi lại thấy nặng lòng và đau như có gì đó đè lên ngực. Tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều và muốn cho cả hai thêm một cơ hội nhưng không biết tôi có đủ bao dung để bước qua cảm giác ám ảnh này không. Tôi chỉ sợ việc đó sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng tôi, rồi khiến cả hai nảy sinh mâu thuẫn. Tôi có nên quay lại không hay dứt khoát hẳn, đau một lần rồi thôi? Nhưng tôi thực sự rất nhớ cô ấy. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi vừa tròn 40 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta bảo là đứng bóng, lẽ ra phải bình yên nhất thì tôi lại đang rơi vào hố sâu không lối thoát. Sáu tháng nay, phòng ngủ của vợ chồng tôi im lặng đến phát sợ. Vợ đã biết hết chuyện ngoại tình của tôi. Nhưng thay vì làm ầm ĩ, trách móc hay đòi chia tay, cô ấy lặng lẽ chấp nhận cho tôi ở trong gia đình, không một lời oán trách. Cô ấy vẫn lo việc kinh doanh gia đình, chiều về cơm nước, vẫn chăm con chu đáo và đối xử tốt với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự im lặng và những lúc cô ấy ngồi thẫn thờ một mình trong bóng tối đã bóp nghẹt tim tôi. Và rồi, thời gian về với gia đình, bỏ tất cả sự giả dối cũng chính là lúc tôi rơi vào những đêm trắng mất ngủ vì tội lỗi.
Để có được vẻ ngoài lịch lãm, làm giám đốc này kia, tôi đã bước qua cuộc đời của nhiều người phụ nữ bằng sự tệ bạc đến tàn nhẫn. Tôi nhớ về mối tình đầu năm 18 tuổi. Ngày đó nhà tôi nghèo lắm. Cô ấy đã tháo cả bộ vòng vàng đang đeo, đem cầm cố hết lần này đến lần khác để có tiền cho tôi đi học đại học. Vậy mà vừa ra trường, thấy người ta cũ kỹ, tôi lập tức chia tay để theo đuổi một người khác trẻ đẹp hơn. Rồi đến cô sinh viên năm nhất hiền lành ở tỉnh. Chỉ vì muốn lên Sài Gòn tìm cơ hội mới với một nữ đồng nghiệp lương cao, tôi cắt đứt liên lạc không một lời giải thích. Tôi mặc kệ em rơi vào trầm cảm đến mức phải bỏ học một năm trời.
Đến người yêu tiếp theo, người đã bên tôi suốt năm năm thanh xuân, cùng tôi dành dụm từng đồng để mua vàng chuẩn bị cưới. Khi gặp được một cô gái trẻ trung, con nhà giàu có thể giúp tôi khởi nghiệp, tôi lại dở thói ăn nhậu, kiếm chuyện gây sự để cô ấy phải nản lòng mà bỏ đi. Đến giờ, cô ấy vẫn ở vậy, chưa yêu thêm một ai nữa. Tôi cứ đi từ cuộc tình này sang cuộc tình khác bằng sự toan tính. Ngay cả với vợ bây giờ, lúc bắt đầu, tôi cũng chỉ vì thấy em là con một nhà gia giáo, có điều kiện nên mới dồn sức chinh phục. Cưới được em rồi, có con trai rồi, tôi vẫn không dừng lại.
Năm năm qua, tôi lừa dối vợ để qua lại với nhiều người phụ nữ khác. Tôi tự tin là mình đủ giỏi để thao túng mọi thứ, che giấu mọi dấu vết. Cho đến khi cô nhân tình đứng ngay trước cửa nhà, đưa hết clip và hình ảnh cho vợ tôi xem, tôi mới biết mình chẳng là gì cả.
Lúc đó, tôi hèn nhát bỏ đi, để mặc vợ đối diện với sự thật nghiệt ngã. Giờ đây, tôi có tiền, có vị trí xã hội, có một người vợ bao dung nhưng lại mất đi sự thanh thản. Mỗi đêm nằm xuống, gương mặt của những người phụ nữ từng vì tôi mà khóc, mất đi tương lai cứ hiện lên. Ở tuổi 40, tôi nhận ra mình như kẻ trắng tay trong chính ngôi nhà của mình.
Những lời nhẹ nhàng hay cả những lời nặng lòng, tôi đều đọc hết và không bỏ sót một comment nào. Có lúc tôi đọc ngay trong giờ làm mà tim rất đau, không nghĩ sẽ có nhiều người vẫn cho mình cơ hội và sự cảm thông như vậy. Với những người chưa thể tha thứ, tôi cũng cảm ơn, nhờ đó tôi nhìn rõ hơn bản thân mình. Tôi muốn nói rõ hơn vì sao có thời gian mình trở nên vô cảm như vậy.
Trước đây tôi từng có những người bạn rất quý, khi bản thân sa sút và thay đổi, dần dần mọi người cũng rời đi. Điều tôi buồn nhất không phải là tiền bạc mà là mất đi những mối quan hệ đó. Có những lúc tôi từng chênh vênh và cô đơn với chính cuộc sống của mình. Hiện tại tôi cố gắng đi làm và trả nợ từng chút một. Tôi còn nợ ngân hàng khoảng 150 triệu đồng, nợ bạn bè khoảng 30 triệu đồng. Có người từng giúp tôi, có người không thể giúp, tôi vẫn biết ơn tất cả. Lương văn phòng của tôi sau khi trừ bảo hiểm còn khoảng 14,5 triệu đồng vì công ty đóng bảo hiểm đúng với mức lương của nhân viên, tôi vẫn cố gắng trả nợ dần từng tháng
Tôi cũng lo lắng vì hiện tại mình bị nợ nhóm 4, không biết sau này có ảnh hưởng đến việc đi nước ngoài hay du học không, đó là điều tôi đang cố gắng cho tương lai của mình. Bây giờ cuộc sống của tôi khá đơn giản: đi làm, tập thể dục rồi về nhà một mình. Nhiều lúc tôi thấy nếu cầm điện thoại lên cũng không biết nên gọi cho ai, cảm giác đó thật sự rất trống trải. Còn về sức khỏe, tôi vẫn ổn và đã đi khám tổng quát. Về BO, tôi đã dừng lại gần hai tháng nay, tự hứa với bản thân sẽ không quay lại nữa. Điều tôi đang cố gắng bây giờ là học cách tha thứ cho chính mình, sống tốt hơn từng ngày và sửa những điều sai trước đây.
Về người tôi từng kể là tôi thương và họ cũng thương tôi, thật lòng tôi rất mâu thuẫn. Nếu chọn lý trí, có lẽ tôi nên rời xa họ, còn nếu chọn con tim thì tôi lại thấy thương người ấy quá. Sau cùng tôi cũng không biết bản thân mình có xứng đáng để tiếp tục hay không. Chuyện quá khứ, tôi xin được giữ lại cho riêng mình. Từ trước đến giờ tôi sống khá kín, gần như chưa từng tâm sự chuyện này với ai. Có lẽ vì tôi hiểu mình đã sai nên mới đủ can đảm viết lên đây, để sau này khi nhìn lại, sẽ nhớ rằng bản thân phải sống tốt hơn, tử tế hơn, không hơn thua và biết trân trọng những điều đúng đắn. Tôi chỉ mong từ bây giờ mình có thể sống chân thành, biết yêu thương đúng cách và giữ sự chung thủy, sự lành tính dành cho người thật lòng với mình.
Tôi viết những dòng này để khép lại câu chuyện và nói rõ mọi điều một cách chân thành nhất. Cảm ơn mọi người đã đọc.