Tôi và người yêu quen được hơn 3 năm, đã về ra mắt gia đình và dự định sang năm kết hôn. Tôi làm việc ở Nha Trang, công việc ổn định, thu nhập cũng tốt (lương tôi khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng). Mẹ tôi đã mất, bố hiện sống một mình ở quê ngoài Bắc, khi nào có thời gian tôi cũng hay về thăm nhà. Bạn trai tôi ở một tỉnh gần Hà Nội, cách trung tâm Hà Nội chỉ tầm 30 km. Mẹ anh đã mất, bố anh ở một mình ở nhà và hay đau ốm.
Gần đây, khi thảo luận về chuyện nên ở đâu sau khi kết hôn, chúng tôi có mâu thuẫn rất lớn. Do có công việc ổn định ở đây nên tôi mong người yêu mình vào đây để tìm việc, rồi mua nhà cửa trong này. Người yêu tôi đang thất nghiệp do làn sóng sa thải từ AI và ở nhà chăm sóc bố bị ốm. Anh lại muốn tôi về quê anh sống, hai đứa tìm việc gì đó để làm vì ở quê đã có nhà cửa xây sẵn rồi, về không cần lo lắng chuyện mua nhà nữa. Nhưng tôi biết nếu về thì thu nhập của tôi có lẽ giảm chỉ còn một phần ba hiện tại. Tôi cũng thích công việc đang làm nhưng nó đặc thù, về quê phải tìm việc khác. Hơn nữa, về quê người yêu sống, tôi không có bạn bè, anh em xung quanh, coi như cuộc sống của tôi sẽ chỉ quanh quẩn bên bạn trai và gia đình anh.
Tôi hiểu bạn trai muốn về quê để ổn định, sống cuộc sống ổn định ở quê, làm chỉ cần lo tiền ăn là xong, còn có thời gian chăm sóc bố nữa. Thế nhưng tôi cứ nghĩ là mình đã đi học, phấn đấu bao nhiêu năm để đạt được vị trí này, cuối cùng lại về quê làm linh tinh. Tôi có nhượng bộ rằng nếu tôi về, tôi muốn ở Hà Nội để tìm công việc phù hợp hơn. Nhưng bạn trai nói vậy sao không về quê, Hà Nội cách quê chỉ hơn 30 km. Ở Hà Nội vừa ô nhiễm, giá cả nhà cửa lại đắt đỏ, sao có thể mua được. Thế nhưng sao tôi có thể vừa ở quê, vừa đi làm trên Hà Nội được? Đi đi lại lại ngày 60 km là quá sức, chưa kể sau này có bầu hay có con nữa.
Bạn bè tôi nói rằng về quê ở cũng tốt, kiếm công việc gì ổn ổn mà làm. Thế nhưng việc cảm thấy không có gì chắc chắn trong tay khiến tôi hơi sợ hãi. Nhà tôi nghèo từ bé, bố vất vả lắm mới cho tôi ăn học Đại học được và sau khi ra trường tôi cố gắng rất nhiều để đạt được như hiện tại. Tôi và bạn trai đều có một khoản tiết kiệm hơn một tỷ đồng trong tay. Tôi định gom lại rồi vay thêm để mua nhà ở đây mà hiện tại lại tranh cãi thế này. Chia tay thì không đành vì cả hai đều còn yêu nhau nhiều và muốn xây dựng gia đình. Chúng tôi đều đã 33 tuổi rồi.
Ngoài ra, bạn trai tôi không có định hướng là tương lai làm gì hay học thêm gì, vì giờ nghĩ rằng bản thân không lại được với AI nên định về quê làm gì đó như đi làm công nhân ở khu công nghiệp hoặc đi bán hàng. Tôi đang làm trưởng phòng ở một công ty tại đây nên không muốn vứt bỏ mọi thứ mình xây dựng để về quê làm công việc chưa biết nào đó. Tôi sợ bạn trai không định hướng thế này mà mình vứt bỏ để về cùng rồi sau này lại cãi cọ nhau chuyện tiền bạc. Cảm ơn độc giả đã lắng nghe và hy vọng mọi người có thể cho tôi một số cái nhìn khách quan.
Tôi và em quen nhau tình cờ qua mạng. Lướt mạng xã hội, tôi ấn tượng với avatar của em, vào đọc lại cảm nhận em đang có một nỗi buồn gì đó. Tôi là người khá nhạy cảm và sâu sắc nên quyết định làm quen. Mấy ngày đầu chúng tôi nói chuyện xã giao, dần dần trở nên thân quen từ khi nào không ai hay. Chúng tôi nói chuyện cả ngày cả đêm, lúc nào rảnh là lại nói chuyện. Sau một tháng hai đứa quyết định gặp nhau.
Cảm nhận ban đầu, tôi thấy em hiền lành, nói năng dịu dàng, có nụ cười thật tươi, đôi mắt trong sáng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín và sâu thẳm. Chúng tôi nói chuyện và gặp nhau ngày càng nhiều, yêu nhau lúc nào không hay. Em kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm. Em yêu một người đã hai năm, gia đình, bạn bè và mọi người xung quanh đều biết, đã xác định tương lai nhưng người đó phản bội em đi yêu người khác.
Em đã phát hiện và tha thứ nhiều lần. Những lần trước em tha thứ vì sợ gia đình buồn, hơn nữa em sống tình cảm nên không muốn mất đi những kỷ niệm đẹp. Lần đó em không tin tưởng người yêu nữa nên muốn chia tay. Khi gặp tôi, em cảm nhận được sự chung thủy, trách nhiệm. Bên cạnh tôi, em thấy yên tâm, mọi lo lắng tan biến. Em nói tôi hãy chờ để chuyện cũ nguôi ngoai và sẽ dứt khoát với người kia, toàn tâm toàn ý đến với tôi.
Một thời gian sau em chia tay người yêu, thời gian đầu thực sự rất khó khăn, tưởng như có lúc em không vượt qua được khi gia đình hai bên, bạn bè, anh chị đều gọi điện tác động, khuyên nên suy nghĩ lại. Người kia còn dọa sẽ làm chuyện dại dột nếu không lấy được em. Có lúc em suy sụp và muốn buông tay tôi.
Tôi động viên em rất nhiều và mọi chuyện dần nguôi ngoai, cả hai đều hạnh phúc, vui vẻ, mọi lo lắng trôi đi, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho một đám cưới trong một hai năm tới. Một tháng sau, tình cờ em gặp lại người đó, anh ta lại cầu xin em tha thứ. Em vẫn ở bên tôi, quyết tâm đến với tôi cho dù cả hai gia đình khuyên em rất nhiều, thế nhưng trong lòng em vẫn lo lắng cho người kia, sợ họ nghĩ quẩn mà gây tổn thương đến mình. Sự lo lắng của em lớn dần khi hàng ngày nhìn thấy khuôn mặt gầy gò hốc hác không còn sức sống của anh ta. Em cảm thấy có lỗi với tôi khi đã yêu mà vẫn lo lắng cho người đó.
Sau nhiều tác động của gia đình, em đã quyết định dừng lại với tôi, không cưới nữa, từ bỏ tình yêu để quay lại với tình thương và sự lo lắng cho người kia. Tôi thực sự rất đau lòng, đã nói chuyện với gia đình và chuẩn bị ra mắt, vậy mà giờ đây mọi chuyện chấm dứt. Chúng tôi đều rất buồn, tôi không biết nên làm gì nữa, xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Tôi mới đi làm, yêu bạn gái được hai năm. Theo nhận xét của bạn bè, tôi có ngoại hình khá, sống chững chạc và trước khi có bạn gái thì tôi chưa từng vội vàng trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi quen cô ấy qua một người bạn, tôi mới thực sự rung động. Cô ấy hiền lành, lễ phép, xuất thân trong một gia đình nề nếp. Chúng tôi đã cùng nhau tính chuyện tương lai. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy khẳng định tôi là mối tình đầu. Tôi hoàn toàn tin tưởng. Khi tình yêu đủ sâu đậm, chúng tôi vượt qua giới hạn. Dù có vài điều khiến tôi băn khoăn, cô ấy đều giải thích hợp lý và tôi lại bỏ qua những điều đó.
Trong suốt thời gian yêu nhau, mỗi lần tôi vô tình hỏi lại chuyện quá khứ, cô ấy đều tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ cô ấy không thích bị nghi ngờ nên bản thân luôn là người chủ động làm hòa. Tôi yêu cô ấy rất nhiều, luôn cố gắng chiều chuộng và dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiến tới hôn nhân. Cách đây không lâu, tôi phát hiện một sự thật khiến bản thân suy sụp.
Cô ấy không hề là mối tình đầu của tôi như đã nói. Trong suốt thời gian yêu tôi, cô ấy vẫn giữ liên lạc, nhắn tin tình cảm với người yêu cũ. Điều khiến tôi đau lòng hơn là trước đó cô ấy luôn khẳng định chưa từng yêu ai và đã giấu kín toàn bộ quá khứ của mình. Tôi nhận ra rất nhiều điều cô ấy từng kể đều không đúng sự thật. Người con gái mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương lại che giấu quá nhiều chuyện.
Cô ấy hứa sẽ cắt đứt liên lạc với người cũ, thay số điện thoại và bản thân để giữ lại tình yêu với tôi. Điều khiến tôi day dứt không chỉ là chuyện quá khứ mà là việc cô ấy đã nói dối ngay từ đầu. Nếu tôi không phát hiện, liệu cô ấy định giấu tôi cả đời sao? Tôi còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy không? Đây là mối tình đầu của tôi, người tôi nghĩ sẽ gắn bó cả đời này. Giờ tình yêu trong tôi vẫn còn nhưng niềm tin vụn vỡ. Tôi không biết nên tha thứ để cùng nhau bắt đầu lại hay dừng lại. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi 24 tuổi, đang du học và yêu một chàng trai hơn mình một tuổi, người Việt đã định cư ở đây, gia cảnh bình thường. Anh hiền, đẹp trai, tốt bụng nhưng khá lười, học hành chưa tới đâu nên tôi luôn là người thúc giục anh đi học, tìm việc. Bản thân tôi tự lập tài chính, học giỏi, có việc làm thêm thu nhập tốt. Tôi không cần người yêu giàu, chỉ mong anh chăm chỉ, có chí tiến thủ. Nhưng càng yêu, tôi càng thấy mình phải gồng gánh và cảm giác anh "dưới cơ" mình. Tôi đi làm nhiều, anh lại ở nhà chơi rồi thường nhắn nhớ nhung khiến tôi thấy mất tập trung trong công việc. Tôi phân vân có nên chia tay hay tiếp tục chờ anh thêm vài năm nữa để anh thay đổi và trưởng thành hơn?