Một ca bệnh hiếm gặp và đặc biệt nguy hiểm vừa được các bác sĩ Bệnh viện Nhi Đồng 2 (Tp.HCM) xử trí thành công bé trai 13 tuổi bị một chiếc tăm tre xuyên vào tim, gây nhiễm trùng nặng dẫn đến tràn mủ màng tim, đe dọa trực tiếp tính mạng.
Bệnh nhi R.C.K. 13 tuổi, ngụ tỉnh Gia Lai được chuyển đến Tp.HCM vào cuối tháng 4 trong tình trạng vô cùng nguy kịch.
Khi nhập viện, trẻ có các dấu hiệu nặng như suy hô hấp, sốc nhiễm trùng, suy tim cấp và viêm mủ màng ngoài tim một tình trạng hiếm gặp nhưng cực kỳ nguy hiểm, có thể tử vong nhanh nếu không xử trí kịp thời.
Ngay khi tiếp nhận, ê-kíp bác sĩ đã lập tức triển khai cấp cứu hồi sức tích cực. Bệnh nhi được đặt nội khí quản để hỗ trợ thở máy, sử dụng thuốc vận mạch nhằm duy trì huyết áp và tuần hoàn, đồng thời phối hợp nhiều loại kháng sinh mạnh để kiểm soát tình trạng nhiễm trùng đang lan rộng.
BSCK2 Nguyễn Thị Ngọc Phượng, Phó trưởng Khoa Tim mạch Bệnh viện Nhi Đồng 2, cho biết tình trạng chèn ép tim do lượng mủ và dịch viêm quá nhiều khiến tim không thể hoạt động bình thường. Trước nguy cơ suy tim và tử vong, bệnh nhi được chỉ định phẫu thuật khẩn cấp để giải áp tim và xử lý ổ nhiễm trùng.
Trong ca mổ, các bác sĩ ghi nhận một tình huống đặc biệt nghiêm trọng: toàn bộ tim và các mạch máu lớn gần như bị bao phủ bởi lớp giả mạc dày, kèm theo lượng mủ lớn trong khoang màng tim. Đây là dấu hiệu của một ổ nhiễm trùng kéo dài và rất nặng.
Điều khiến ê-kíp không khỏi bất ngờ là sự xuất hiện của một chiếc tăm tre vẫn còn nguyên vẹn, đâm vào mặt sau thất phải của tim. Dị vật này được xác định chính là nguyên nhân gây ra tổn thương ban đầu, tạo điều kiện cho vi khuẩn xâm nhập và phát triển, dẫn đến viêm nhiễm nặng và tràn mủ màng tim.
Chiếc tăm tre sau đó đã được lấy ra an toàn trong quá trình phẫu thuật. Các bác sĩ tiến hành làm sạch toàn bộ ổ mủ, loại bỏ mô viêm và rửa khoang màng tim nhằm kiểm soát nhiễm trùng. Sau mổ, bệnh nhi tiếp tục được điều trị bằng kháng sinh liều cao và chăm sóc hồi sức tích cực.
Nhờ sự can thiệp kịp thời và phối hợp điều trị chặt chẽ giữa các chuyên khoa, tình trạng của bé trai đã dần cải thiện. Qua giai đoạn nguy kịch, các chỉ số sinh tồn ổn định hơn, giảm dần tình trạng nhiễm trùng và suy tim.
Theo các bác sĩ, nhiều khả năng bệnh nhi đã vô tình nuốt phải tăm tre từ trước đó nhưng không hề hay biết.
Dị vật sau khi đi vào cơ thể đã di chuyển theo cơ chế rất hiếm gặp, xuyên qua đường tiêu hóa hoặc mô lân cận rồi đi đến tim, gây tổn thương trực tiếp thất phải một tình huống cực kỳ hiếm trong y văn thế giới.
Hiện tại, bệnh nhi vẫn đang được theo dõi sát tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 để phòng ngừa biến chứng. Dù đã qua cơn nguy kịch, trẻ vẫn có nguy cơ gặp các di chứng lâu dài liên quan đến tim mạch, đặc biệt là viêm màng ngoài tim co thắt, có thể ảnh hưởng đến chức năng tim trong tương lai.
Các bác sĩ khuyến cáo những trường hợp nuốt phải dị vật, dù không có triệu chứng rõ ràng ban đầu, vẫn có thể gây biến chứng nguy hiểm muộn. Do đó, khi có nghi ngờ, cần đưa trẻ đi kiểm tra y tế sớm để tránh hậu quả đáng tiếc.
Jayme Stephen đang cho chú chó Border Collie tên Ted Bear ăn thì vô tình giẫm phải mẩu thức ăn khô mà cô làm rơi xuống sàn. Mẩu thức ăn sắc nhọn gây ra vết thương trên chân người phụ nữ.
Chỉ 5 ngày sau, bàn chân của cô bị sưng tấy, đau nhức dữ dội và nhiễm trùng nặng.
Người phụ nữ 39 tuổi được đưa đến bệnh viện cấp cứu vì nhiễm trùng huyết và đã trải qua 3 cuộc đại phẫu chỉ trong vòng 5 ngày.
Tình trạng nhiễm trùng lan nhanh đến mức cuối cùng các bác sĩ buộc phải cắt cụt chân phải của cô.
"Tôi đã bỏ sót một mẩu thức ăn cho chó khi đang đổ vào bát," Jayme, đến từ New Pitsligo, Aberdeenshire, Scotland kể với Need To Know .
Jayme nói rằng cô biết việc phải cắt cụt chi là một rủi ro liên quan đến bệnh tiểu đường, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng điều đó sẽ xảy ra với mình.
"Tôi chưa bao giờ muốn bệnh tiểu đường ảnh hưởng đến cuộc sống, vì vậy tôi luôn rất năng động. Trước đây, mỗi ngày tôi đều chèo thuyền, bắn cung, chèo bè vượt thác, tập gym, tập kickboxing hoặc đi bộ đường dài cùng với chó cưng. Sau ca phẫu thuật, tôi biết cuộc sống của mình sẽ thay đổi mãi mãi", Jayme tâm sự.
"Tôi trải qua ca phẫu thuật chưa đầy 1 tiếng đồng hồ và khi tỉnh dậy, tôi phải cố gắng lắm mới dám nhìn vào chân mình", Jayme tâm sự.
Được biết, Jayme được chẩn đoán mắc tiểu đường tuýp 1 khi mới 7 tuổi.
Khoảng 10 năm trước, cô bắt đầu mất cảm giác ở cả hai chân vì biến chứng thần kinh do bệnh tiểu đường.
"Sống chung với bệnh tiểu đường thật khó khăn. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần và khiến tôi trở nên khá cô lập. Những điều giúp tôi tiếp tục cố gắng là chú chó Ted Bear và việc luôn giữ cho mình năng động", Jayme nói.
Trong 19 tháng qua, Jayme đã phải thích nghi với cuộc sống toàn thời gian phải sử dụng xe lăn.
Bất chấp những tổn thương, Jayme nói rằng thử thách này đã mang lại cho cô một cái nhìn mới mẻ về cuộc sống.
Từ trường hợp của mình, Jayme lên tiếng cảnh báo những người khác mắc bệnh tiểu đường về việc ngay cả những vết thương tưởng chừng nhỏ cũng có thể nhanh chóng trở nên nguy hiểm.
Theo các bác sĩ, bệnh đái tháo đường có thể gây ra rất nhiều biến chứng nguy hiểm cho cơ thể người bệnh.
Đáng chú ý, người mắc bệnh đái tháo đường rất dễ bị nhiễm trùng do nồng độ đường cao tạo điều kiện thuận lợi cho vi khuẩn phát triển.
Khi bị các vết trầy xước nhỏ cũng trở thành môi trường lý tưởng để các vi khuẩn gây bệnh sinh sôi. Đây là nguyên nhân khiến người mắc bệnh đái tháo đường dễ bị mắc các bệnh nhiễm trùng.
Bệnh nhân còn có thể xảy ra các biến chứng làm ảnh hưởng tới thần kinh cảm giác. Rối loạn thần kinh cảm giác làm cho bệnh nhân chậm phát hiện các tổn thương ngoài da như khi bị vật nhọn sắc đâm vào vì thế khả năng nhiễm khuẩn càng cao.
Bệnh nhân đái tháo đường thường bị tổn thương mạch máu ngoại biên, làm giảm lưu lượng máu đến các chi nên làm giảm dinh dưỡng mô, cung cấp oxy và khả năng gắn kết phản ứng miễn dịch hiệu quả. Từ đó việc chống lại vi khuẩn gây bệnh khó khăn hơn.
Những lưu ý về nhiễm trùng đái tháo đường:
- Không tự mua thuốc uống tại nhà khi bị ho sốt, khạc đàm.
- Vệ sinh răng miệng thường xuyên, khám răng định kỳ.
- Đi khám bác sĩ ngay khi có dấu hiệu nhiễm trùng.
- Không đắp thuốc nam vào chân khi bị nhiễm trùng bàn chân.
- Không tự ý cắt bỏ vết chai chân, mụn cơm, bất thường ở chân.
- Kiểm soát tốt đường huyết để hạn chế nhiễm trùng.
Không ngờ thứ nhìn giống "cục lông" mọc bám trên thân cây khô trong rừng sâu lại chính là một trong những loại đặc sản, dược liệu quý hiếm, được nhiều người săn tìm với giá trị không hề nhỏ.
Đó chính là nấm hầu thủ, một cái tên nghe lạ nhưng ngày càng được biết đến rộng rãi trong giới ẩm thực và dược liệu. Từ xa nhìn lại, loại nấm này trông chẳng khác gì một chùm lông trắng xù xì hoặc bọt biển mềm mại bám chặt vào thân cây mục. Chính vẻ ngoài "khó hiểu" ấy khiến không ít người lần đầu bắt gặp đều e dè, thậm chí tưởng là nấm độc hoặc một dạng ký sinh không thể ăn được.
Thực tế, nấm hầu thủ lại là một loại nấm ăn được và có giá trị cao. Chúng thường mọc trên thân cây gỗ đã chết hoặc đang phân hủy trong những khu rừng tự nhiên ẩm thấp, đặc biệt là ở các khu vực núi sâu, nơi có hệ sinh thái ít bị tác động bởi con người. Việc sinh trưởng hoàn toàn tự nhiên, không dễ nhân giống hay nuôi trồng đại trà, khiến nguồn nấm này trở nên khan hiếm, đắt đỏ và có giá trị kinh tế cao trên thị trường.
Điều thú vị là, trước đây khi chưa được biết đến rộng rãi, nấm hầu thủ thường bị người đi rừng bỏ qua vì hình dáng "kỳ lạ" và không có vẻ gì hấp dẫn. Nhưng khi các nghiên cứu và kinh nghiệm dân gian dần ghi nhận giá trị của nó, loại nấm này bắt đầu được chú ý như một nguyên liệu ẩm thực đặc biệt. Ngày nay, nó xuất hiện trong nhiều món ăn cao cấp, đặc biệt là các món hầm, súp hoặc món ăn bổ dưỡng dành cho người cần bồi bổ sức khỏe.
Khi được thu hái đúng thời điểm và chế biến, nấm hầu thủ có kết cấu mềm, vị ngọt thanh tự nhiên và hương thơm nhẹ rất đặc trưng. Sau khi sấy khô, nấm có thể bảo quản lâu hơn và thường được dùng để hầm canh, nấu súp hoặc kết hợp với các nguyên liệu khác nhằm tăng độ ngọt tự nhiên cho món ăn mà không cần quá nhiều gia vị.
Không chỉ dừng lại ở vai trò ẩm thực, nấm hầu thủ còn được quan tâm trong lĩnh vực nghiên cứu dược liệu. Một số tài liệu và kinh nghiệm truyền thống cho rằng loại nấm này chứa nhiều hợp chất sinh học có lợi, hỗ trợ hệ tiêu hóa, tăng cường sức đề kháng và giúp cải thiện một số vấn đề liên quan đến thần kinh như căng thẳng hay suy giảm trí nhớ. Tuy nhiên, các công dụng này vẫn cần thêm nhiều nghiên cứu khoa học hiện đại để xác nhận rõ ràng hơn.
Chính vì vừa hiếm, vừa khó khai thác lại mang giá trị sử dụng cao, nấm hầu thủ ngày càng được xem như một "báu vật" của núi rừng. Từ một thứ tưởng chừng vô giá trị, thậm chí gây hiểu lầm về hình dáng, nó đã trở thành một đặc sản được nhiều người tìm kiếm, góp mặt trong những bữa ăn dinh dưỡng và cả các bài thuốc dân gian.
Nếu một lần tình cờ bắt gặp những "cục lông" trắng bám trên thân cây giữa rừng sâu, có lẽ ít ai ngờ rằng đó lại là một món quà quý giá mà thiên nhiên âm thầm tạo ra suốt nhiều năm.
Với hàng loạt lợi ích nổi bật cho cơ thể, nấm hầu thủ không chỉ là một loại thực phẩm bổ dưỡng mà còn được đánh giá là nguồn dược liệu đầy tiềm năng. Việc nghiên cứu và phát triển loại nấm này hứa hẹn mở ra hướng đi mới cho ngành trồng nấm và sản xuất dược liệu, góp phần nâng cao giá trị kinh tế và ứng dụng trong chăm sóc sức khỏe cộng đồng.
Từ một loại nấm mọc tự nhiên trong rừng sâu, nấm hầu thủ ngày nay đã trở thành "kho báu" được giới khoa học và người tiêu dùng đặc biệt quan tâm nhờ những giá trị dinh dưỡng và dược tính vượt trội mà nó mang lại.
Năm 2007, ở tuổi 56 Deborah Santana quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân với nghệ sĩ guitar từng đoạt giải Grammy Carlos Santana.
Trong 34 năm chung sống, Deborah dành phần lớn thời gian hỗ trợ chồng xây dựng sự nghiệp và nuôi dạy 3 con. Ở tuổi xế chiều, bà nhận ra cuộc sống ấy không thỏa mãn con người mình. "Tôi đã dành quá nhiều năm để thúc đẩy sự nghiệp của chồng mà bỏ quên đam mê của bản thân", Deborah, nhà hoạt động xã hội 75 tuổi, cựu phó chủ tịch Santana Management, ở Los Angeles, nói.
Khi ly hôn, bà nói dù biết sẽ có lúc cô đơn nhưng vẫn tin đó là lựa chọn đúng.
Theo nghiên cứu của tờ New York Times, gần 40% các vụ ly hôn tại Mỹ hiện nay là của những cặp vợ chồng trên 50 tuổi. Sau nhiều thập kỷ gia tăng, xu hướng "ly hôn xám" chững lại đôi chút sau đại dịch nhưng vẫn duy trì ở mức cao.
Luật sư ly hôn Nicole Sodoma cho rằng nhiều người thuộc thế hệ Baby Boomer (1946-1964) và Gen X (1965-1980), cho biết không muốn dành 20-30 năm còn lại trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Theo Deborah phụ nữ cùng thế hệ được nuôi dạy để luôn đặt hôn nhân lên trên bản thân. Bà hy vọng điều đó thay đổi. "Tôi muốn các cô gái trẻ đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Hôn nhân không còn là điều bắt buộc", bà nói.
Deborah tái hôn năm 2015 nhưng cuộc hôn nhân thứ hai cũng kết thúc sau bốn năm. Trải nghiệm đó giúp bà nhận ra cuộc sống độc thân và tự lập mới thực sự phù hợp với mình.
Theo luật sư Nicole Sodoma, "ly hôn tuổi hoa râm" nở rộ do phụ nữ đang định nghĩa lại nửa sau cuộc đời. Sự độc lập về tài chính, tuổi thọ cao hơn và những thay đổi trong văn hóa xã hội mang đến cho họ nhiều lựa chọn hơn các thế hệ trước.
"Tuy nhiên, ly hôn ở tuổi trung niên hiếm khi diễn ra đột ngột. Đó thường là kết quả của nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ, với những nhu cầu không được đáp ứng, khoảng cách ngày càng lớn hoặc cuộc sống chung chỉ còn như hai người bạn cùng phòng", bà nói.
Nhà tâm lý học lâm sàng Navvab Tadjvar ở Beverly Hills cũng nhận thấy ly hôn ngày càng được nhìn nhận như một sự tái sinh thay vì thất bại.
"Hôn nhân ngày nay không còn mang ý nghĩa biểu tượng như trước. Những thay đổi trong xã hội khiến việc ly thân ít bị kỳ thị hơn và việc ưu tiên bản thân trở nên dễ được chấp nhận", ông nói.
Elaine Goodzen, 66 tuổi, ở California, vẫn nhớ rõ khoảnh khắc khiến bà quyết định kết thúc cuộc hôn nhân kéo dài 22 năm.
Một lần sau khi lái xe về nhà, bà phải nhập viện cấp cứu vì nghi đau tim. Bà gọi chồng, đề nghị ông lái xe khoảng 90 phút để về nhà trông nom cậu con trai 12 tuổi trong trường hợp bà phải nằm viện qua đêm. Ông từ chối.
"Nếu tôi là ông ấy, không điều gì có thể ngăn tôi lái xe một tiếng rưỡi để ở bên chồng và con", bà nói. Ngay sau đó, Goodzen nộp đơn ly hôn.
Cuộc chiến pháp lý kéo dài ba năm, nhưng khi chính thức chuyển ra khỏi ngôi nhà cũ, điều bà cảm nhận rõ nhất là sự tự do.