Các thiết bị chuyên dụng phát xung điện vào cáp, đo thời gian tín hiệu phản xạ để xác định khoảng cách là dùng micro cảm biến mặt đất để nghe tiếng phóng điện, giúp khoanh vùng chính xác điểm cáp ngầm bị đứt hoặc chập mà không cần đào xới toàn tuyến.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Bún rạm Phù Mỹ ở TP.HCM: 3 lần đổi mặt bằng, khách xứ Nẫu vẫn tìm vào hẻm

Hương vị bún tôm, bún rạm Phù Mỹ vùng đất võ Bình Định (nay là Gia Lai) từ lâu đã nổi tiếng khắp cả nước, khiến nhiều thực khách có dịp ăn một lần thì nhớ hoài.
Nằm sâu trong con hẻm 189 Hoàng Hoa Thám, phường Bình Lợi Trung (Q.Bình Thạnh cũ), quán "bún tôm rạm Mỹ Hạnh" trong 2 khung giờ bán quen thuộc là 7 giờ - 13 giờ 30 phút, 16 giờ 30 phút - 21 giờ, vẫn đều đặn đón khách quen tìm tới thưởng thức món ăn đặc sản Phù Mỹ ở TP.HCM này.
Quán ăn gia đình ấm áp trong căn nhà nhỏ xinh, chỉ vỏn vẹn cái bàn và vài cái ghế, nhưng mang tới cho tôi cảm giác gần gũi, thân thuộc đến lạ. Trong quầy bếp mở, nổi bật với tấm bảng có những dòng chữ viết tay nắn nót, kể về quy trình chế biến món ăn ở quán, anh Lâm Vinh (32 tuổi) là chủ quán cùng một người phụ việc tất bật chuẩn bị món, không để khách chờ lâu.
Vì số lượng bàn ăn tại chỗ khá ít, quán chủ yếu chỉ nhận khách quen, trong khi đó, đa phần quán bán mang đi để thuận tiện cho thực khách.
Anh chủ người xứ Nẫu niềm nở tiếp chuyện, kể cho tôi nghe về nguồn gốc của món bún tôm, bún rạm Phù Mỹ này, rằng bún tôm và bún rạm là 2 đặc sản nức tiếng có nguồn gốc từ H.Phù Mỹ, Bình Định cũ. Món ăn gắn liền với vùng đầm Trà Ổ trù phú, nơi giao thoa giữa nguồn nước lợ tạo nên hệ thủy sản phong phú, đặc biệt là tôm đất tươi và rạm đồng.
Cha mẹ anh Vinh, vốn là người gốc Phù Mỹ. Năm 2006, sau khi trải qua nhiều nghề, mẹ anh là bà Lâm Thị Mỹ Hạnh quyết định mở quán bún tôm, bún rạm ở Quy Nhơn để mưu sinh, bởi cách nấu món đặc sản này đã quá đỗi quen thuộc với bà. Là một trong những quán tiên phong bán món ăn này ở Quy Nhơn, nay, quán đã nổi tiếng, được nhiều người địa phương và du khách biết tới.
Tuổi thơ của anh Vinh lớn lên gắn với hương vị món bún tôm, bún rạm quê hương với công thức nấu của mẹ. "Tôi vẫn nhớ những ngày tuổi thơ, cha mẹ cho tiền ăn sáng, tôi quyết định chỉ ăn món bún rạm, bún tôm mẹ nấu, để dành tiền để mua những món đồ mình thích", cứ như vậy, hương vị món ăn này đã trở thành một phần ký ức khó phai trong trí nhớ của anh.
Lớn lên, rời quê, anh Vinh vào TP.HCM học tập, lập thân lập nghiệp. Cũng trải qua nhiều công việc, năm 2020, khi đang làm chăm sóc khách hàng cho đơn vị thiết kế nội thất, anh quyết định mở quán bún tôm, bún rạm ở TP.HCM với công thức của mẹ.
"Vì sao anh quyết định mở quán ăn bán đặc sản quê nhà của mình ở TP.HCM?", nghe tôi hỏi, anh chủ cười hiền, nói rằng mục tiêu của anh ở quán ăn tâm huyết này không phải vì tiền.
Phần, vì anh mong muốn tìm những người đồng điệu, dành tình yêu cho món bún tôm, bún rạm, để giải đáp tò mò: "Liệu rằng ở TP.HCM, thực khách sẽ cảm nhận ra sao về đặc sản quê mình?". Phần, mình anh cũng mong muốn được giới thiệu món ăn mang hồn đất, vị quê và bản sắc của người xứ Nẫu đến với người tứ xứ làm việc ở thành phố này.
Anh chủ gọi quán là "bún tôm rạm Mỹ Hạnh" chi nhánh 2, bởi quán gốc thuộc sở hữu của mẹ anh, nằm ở số 48 Ngô Gia Tự, phường Quy Nhơn Nam (Gia Lai). Ở quê, quán ăn của mẹ anh đến nay ngót nghét cũng đã có thâm niên 2 thập kỷ, được nhiều người biết tới.
Trong khi đó tại TP.HCM, mặt bằng đầu tiên của quán nằm ở mặt tiền, cũng ở khu vực Bình Thạnh cũ, cách quán hiện tại không xa. Anh kể thời điểm mới mở, quán có rất đông khách là đồng hương Bình Định ghé ăn, khi xe đậu phía trước đa phần là biển số 77.
Dần dà, món ăn này được nhiều người biết tới hơn, không chỉ có "dân 77" ghé ăn, mà người tứ xứ ở TP.HCM cũng tìm tới thưởng, khám phá thức hương vị đầy tự hào của người dân xứ Nẫu.
6 năm mở bán, anh Vinh đã 3 lần dời mặt bằng. Mặt bằng mới trong hẻm hiện tại chỉ mới 4 - 5 tháng nay. Tuy nhiên, điều khiến anh hạnh phúc là nhiều khách "ruột" vẫn ăn ở quán, dù quán có chuyển đi đâu.
Trong thực đơn ở quán của anh Vinh có bán 2 món chính là bún rạm và bún tôm với mức giá khác nhau tùy vào nhu cầu của khách, từ 60.000 đồng. Bên cạnh đó, quán cũng có bán một số món như bún nem nướng, chả ram… mang hương vị miền Trung.
Theo anh chủ, các nguyên liệu nấu bún tôm, bún rạm hầu hết đều được anh lấy từ quê, vì chỉ như vậy mới giữ được đúng hương vị, cái "hồn" của món ăn. Xem thực đơn, tôi tò mò về một món với tên gọi "bún tôm rạm". "Em chỉ nghe về bún tôm, bún rạm, còn bún tôm rạm là sự kết hợp của 2 món này phải không anh?". Anh Vinh cười tươi, nói rằng đây là món… bán chạy nhất ở quán.
Mọi chuyện xuất phát từ việc khi đặt tên quán, thay vì để tên "quán bún tôm, bún rạm", anh quyết định thu ngắn lại thành "quán bún tôm rạm" cho gọn, dễ đọc. Từ đây, anh có ý tưởng kết hợp 2 món này lại với nhau, là món bún tôm nhưng có thêm một lớp gạch rạm chan lên bề mặt tô bún. Sự kết hợp này khiến nhiều thực khách TP.HCM yêu thích.
Điều anh tự hào nhất trong món ăn của quán mình không chỉ dừng lại ở chất lượng món ăn, bởi theo anh, hương vị, sự tươi ngon của nguyên liệu, nhiều hàng quán ở quê đều có thể làm được. Tuy nhiên, chính cách phục vụ món ăn mang tới cho khách cảm giác được trải nghiệm món ăn quê hương giữa thành phố theo kiểu truyền thống, mới là điều anh chủ tâm đắc.
Ở quán, bún rạm được phục vụ theo phong cách mộc mạc của Bình Định. Anh Vinh sẽ để riêng phần bún tươi, nước rạm và các đồ ăn kèm. Thực khách có thể chan nước lèo nóng hổi vào bún hoặc chấm bún trực tiếp vào nước rạm tùy theo sở thích cá nhân.
Nguyên liệu tươi ngon trong các món ăn ở quán
ẢNH: CAO AN BIÊN
Chị Nhi Võ, một thực khách ăn ở quán nhận xét: "Mình ăn từ hồi còn quán ở đường Nguyễn Văn Đậu, sau đó chuyển chỗ. Quán làm ngày càng ngon, rất ngon luôn. Bún tôm sẽ có vị tựa như bún quậy nhưng mình thích cái ngọt của rạm/tôm. Bún rạm cũng xuất sắc, rạm thơm ngon. Mỗi phần đều có nước chấm riêng, rau nhiều, đồ ăn nhiều. Giá cả tương xứng với chất lượng lắm!".
Sống và làm việc ở TP.HCM, chị Ngân Phạm cho biết là người con của vùng đất võ Bình Định, chị rất hay thèm món bún rạm, bún tôm và ghé quán ăn. Dù chủ yếu mua về, nhưng nữ thực khách ấn tượng với sự tinh tế của anh chủ khi "nhớ mặt khách dữ luôn". Cô gái hy vọng quán sẽ "bán hoài hoài" để được thưởng thức hương vị quê hương giữa thành phố.
Tin Gốc: Thanh Niên

Những năm xưa cũ, điện là thứ phải chờ. Thành phố từng quen với những buổi tối chập chờn, khi ánh đèn vừa kịp sáng thì đã lo tắt. Cúp điện luân phiên không phải là chuyện hiếm thời ấy. Người lớn nhìn đồng hồ để canh giờ nấu cơm, trẻ con thì học bài dưới ánh đèn dầu dự trữ trong nhà, còn những con đường chỉ sáng lẻ loi vài điểm lờ mờ nhỏ.
Cô Loan chủ nhà trọ chỗ tôi, đã ở TP.HCM từ "hồi não hồi nào" thủ thỉ kể trong một chiều nhạt nắng, rằng hồi đó cô bán hàng dưới một trụ đèn duy nhất trong ngõ. Bọn trẻ con túm tụm cạnh đó chơi đùa, nương ánh đèn để nhảy dây, đuổi bắt. Ánh đèn ấy trở thành điểm tựa duy nhất cho cả xóm khi đêm xuống. Những ký ức đó giờ chắc xa lạ với bọn trẻ ngày nay, nhưng lại là một phần cuộc sống của cả một thế hệ mới vừa "rũ bùn đứng dậy".
Ngày nay, TP.HCM gần như không còn những đêm tối chập chờn như trước. Thành phố sáng lên, không chỉ ở trung tâm, mà ở cả những con hẻm nhỏ, những khu dân cư mới. Ánh sáng len vào từng góc đời sống, làm thay đổi cách người ta làm việc, học tập, nghỉ ngơi.
Những quán cà phê mở xuyên đêm với bảng hiệu 24/7. Những ca làm việc kéo dài. Những chuyến xe vẫn chạy khi đồng hồ đã qua nửa đêm. Để giữ cho ánh sáng ấy không tắt, là cả một hệ thống vận hành liên tục phía sau. Những con người làm việc khi người khác nghỉ ngơi, những ca trực đêm, những lần xử lý sự cố trong mưa gió. Họ luôn thầm lặng, nhưng lại là phần không thể thiếu để ánh sáng được duy trì. Có thể chúng ta không nhìn thấy họ mỗi ngày, nhưng mỗi lần bật công tắc, ánh sáng soi rọi, là một lần công việc của họ đã được hoàn thành.
Nửa thế kỷ trôi qua, ngành điện TP.HCM đã đi một chặng đường dài, từ những ngày thiếu thốn đến một hệ thống vận hành ổn định, hiện đại, đủ sức cung ứng cho một đô thị lớn. Điện không chỉ còn là ánh sáng cho từng ngôi nhà, mà đã trở thành "mạch máu" của cả thành phố.
Những khu công nghiệp hoạt động xuyên đêm, những tòa nhà văn phòng sáng đèn, những tuyến phố không ngủ... Tất cả đều cần đến dòng điện vận hành liên tục. Ở một đô thị năng động như TP.HCM, điện không chỉ phục vụ đời sống, mà còn thúc đẩy kinh tế, mở rộng không gian phát triển, tạo nên nhịp sống đặc trưng: nhanh, sáng và không ngừng nghỉ.
Nếu chỉ nhìn vào những con số tăng trưởng hay những công trình hạ tầng, có lẽ vẫn chưa đủ để kể hết câu chuyện của ngành điện TPHCM. Bởi bên cạnh việc thắp sáng, họ còn âm thầm góp phần thay đổi cách người dân sử dụng ánh sáng, và xem đó như một sứ mệnh của mình. Thế là, bằng tất cả sự nhiệt thành, điện lực TP.HCM đã phối hợp Báo Thanh Niên để tạo nên cuộc thi Tiết kiệm điện thành thói quen. Đến nay, cuộc thi đã trải qua 3 mùa thành công rực rỡ.
Sống dưới ánh sáng của ngành điện thành phố, ban đầu tôi tham gia cuộc thi chỉ vì tò mò. Điện với tôi khi đó là một điều hiển nhiên, bật là có, dùng là xong. Tôi chưa từng nghĩ nhiều về việc mình sử dụng điện như thế nào, có lãng phí hay không, có an toàn hay không. Cuộc thi mà ngành điện TP.HCM mang đến đã thúc giục tôi bắt đầu tìm hiểu, tiếp thu rồi nhận ra những điều trước giờ mình từng sơ suất. Hóa ra, một chiếc máy lạnh nếu để sai nhiệt độ có thể tiêu tốn điện năng gấp nhiều lần.
Một chiếc tủ lạnh đặt không đúng vị trí cũng làm hao phí điện. Những thiết bị để ở chế độ chờ tưởng chừng vô hại, nhưng cộng lại tiêu tốn một lượng điện không nhỏ. Cuộc thi giống như một cách để người tham gia nhìn lại thói quen của mình. Tôi bắt đầu thay đổi từng chút một, tắt bớt thiết bị khi không dùng, điều chỉnh lại cách sử dụng, chú ý hơn đến an toàn điện trong nhà. Từ một người sử dụng đơn thuần, tôi trở thành một người sử dụng "có ý thức".
Và có lẽ, đó cũng là một phần trong cách ngành điện TPHCM đóng góp cho thành phố này, không chỉ bằng cơ sở hạ tầng, mà còn bằng việc thay đổi nhận thức.
Những chương trình, cuộc thi như vậy, nghe có vẻ nhỏ, nhưng lại tạo ra những thay đổi lớn. Khi mỗi người tiết kiệm một chút, cả thành phố sẽ giảm đi một áp lực về năng lượng. Khi mỗi người cẩn trọng hơn trong sử dụng, những rủi ro, tai nạn cũng được hạn chế.
Điện, vì thế, không chỉ là dòng chảy từ nhà máy đến từng công tắc, mà còn là một mối liên kết giữa hệ thống và con người.
50 năm, từ ánh sáng mờ đến một đô thị không ngủ, là một hành trình không chỉ của kỹ thuật, mà còn của con người: những người làm điện, và cả những người sử dụng điện.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ở khu vực phường An Đông, khi nhắc đến ngôi chùa Vạn Phật thì gần như ai cũng biết. Nằm trong khu phố vàng bạc trên đường Nghĩa Thục, chùa Vạn Phật lọt thỏm cuối hẻm giữa những dãy nhà cao tầng. Chùa Vạn Phật trước kia tọa lạc tại số 66/14 đường Nghĩa Thục, phường 5, quận 5 thì nay thuộc phường An Đông, TP.HCM.
Ngôi chùa trong hẻm này do hòa thượng Thích Diệu Hoa và Tăng Đức Bổn thành lập vào năm 1959. Ban đầu chùa làm nơi tu học cho tăng ni và phật tử người Hoa ở thành phố và các tỉnh lân cận.
Nằm ở cuối con hẻm, chùa Vạn Phật được xây dựng phải theo bề dọc, mặt tiền hướng về đường Nghĩa Thục. Với diện tích khoảng 600 m2, chùa xây dựng 5 tầng, gồm 3 tầng lầu, 1 tầng trệt và 1 sân thượng. Sân thượng đặt tháp Vạn Phật 5 tầng, bên cạnh có tháp thờ cố hòa thượng Tăng Đức Bổn (viên tịch năm 2000), phía trước có bức Cửu Long Bích, chạm nổi 9 con rồng uốn lượn trong mây. Chùa Vạn Phật từng trải qua cuộc đại trùng tu kéo dài 10 năm, từ năm 1998 - 2008.
Ở điện thờ tầng trệt tôn trí tượng Địa Tạng Vương Bồ tát và bộ tượng Di Đà Tam Tôn. Hai bên tượng Địa Tạng Vương Bồ tát là tượng tôn giả Đạo Minh và trưởng giả Văn Công.
Tầng 1 có điện Đại Bi tôn trí 2 bảo tượng Bồ tát Quán Thế Âm, hai bên có tượng Thiện Tài Đồng Tử và Long Nữ. Tầng 2 thờ đức Phật Dược Sư và 2 vị bồ tát Nhật Quang, Nguyệt Quang.
Riêng chánh điện đặt ở tầng 3, giữa ngôi đại điện tôn trí tượng đức Phật Tỳ Lô Giá Na ngự trên tòa sen ngàn cánh, trong mỗi cánh sen có một vị Phật. Phía trước thờ 5 vị gồm đức Phật Thích Ca, hai bên là bốn vị Phật A Di Đà, Phật Dược Sư, Bồ tát Quán Thế Âm và Bồ tát Địa Tạng.
Điểm đặc biệt ở chùa Vạn Phật là trên vách tường đại điện thờ một vạn tượng Phật. Trước ngôi đại điện có đại hồng chung và trống và 3 tấm biển đề: Phổ Quang Minh Điện, Diệu Trí Văn Thù và Đại Hạnh Phổ Hiền. Vách ngoài ngôi đại điện gắn 26 bức tranh lớn vẽ 18 vị La Hán, 2 vị tổ Ca Diếp, A Nan và 6 vị tổ Thiền tông Trung Hoa. Hệ thống tượng thờ và sự bài trí, trang trí của chùa thật trang nghiêm và tuyệt đẹp.
Ở sân thượng có tháp mộ thờ hòa thượng Tăng Đức Bổn và Thích Diệu Hoa - 2 vị trụ trì đã sáng lập chùa. Bên cạnh đó là tháp Vạn Phật 5 tầng vừa là điểm nhấn kiến trúc của chùa, vừa có chức năng chan hòa ánh sáng tự nhiên cho tầng chánh điện bên dưới.
Chùa Vạn Phật nổi danh với hàng ngàn bức tượng Phật, được đặt tại các bức tường của chánh điện tầng 3
ẢNH: PHẠM HỮU
Tin Gốc: Thanh Niên

