Tôi 25 tuổi. Không phải tự đề cao bản thân nhưng tôi được nhiều người nhận xét là có ngoại hình ưa nhìn, học hành đàng hoàng và có công việc tốt. Người yêu cũ của tôi là bạn học cùng lớp từ thời phổ thông. Chúng tôi quen nhau từ những rung động đầu đời, cùng lớn lên, trưởng thành và đồng hành bên nhau suốt bảy năm. Đó là quãng thời gian có bao kỷ niệm đẹp, từ những buổi cùng nhau ôn thi, những lần đạp xe về dưới cơn mưa đến những dự định về tương lai mà cả hai từng tin chắc sẽ cùng nhau thực hiện.
Trong bảy năm ấy, chính tôi là người hai lần chủ động nói lời chia tay. Lần đầu xảy ra khi cả hai chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học. Khi ấy, tôi chịu quá nhiều áp lực từ việc học, lại nghĩ rằng hai người bằng tuổi rất khó có thể đi đến hôn nhân. Anh thi vào ngành Y, con đường học tập kéo dài nhiều năm, còn tôi không đủ kiên nhẫn và cũng không đủ tự tin để chờ đợi. Nghĩ rằng chia tay sẽ tốt cho cả hai, tôi dứt khoát rời đi. Thế nhưng chỉ sau một tháng, nhận ra mình vẫn còn yêu anh rất nhiều, chúng tôi lại quay về bên nhau.
Lần thứ hai diễn ra cách đây khoảng bốn tháng. Lần này, nguyên nhân đến từ gia đình. Người thân liên tục phản đối, khuyên tôi nên chấm dứt mối quan hệ vì không môn đăng hộ đối sẽ khiến cuộc sống hôn nhân sau này gặp nhiều khó khăn. Trước sức ép quá lớn, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay, dù trong lòng vẫn còn rất yêu anh.
Có lẽ số phận muốn thử thách chúng tôi. Không lâu sau đó, tôi bị ngã cầu thang, chấn thương đầu và mất trí nhớ tạm thời. Tôi quên hẳn việc hai đứa đã chia tay, phải nghỉ ngơi và điều trị một thời gian. Trong những ngày ấy, anh vẫn luôn ở bên chăm sóc, động viên và lo lắng cho tôi từng chút một. Chính sự quan tâm chân thành ấy khiến tôi nhận ra anh mới là người đàn ông mà mình muốn gắn bó suốt cuộc đời. Sau khi sức khỏe ổn định, chúng tôi quyết định cho nhau thêm một cơ hội nữa. Tôi từng nghĩ sau bao sóng gió, tình yêu của chúng tôi sẽ bền chặt hơn, thế nhưng cuộc đời lại không diễn ra như những gì tôi hy vọng.
Chỉ khoảng một tháng sau khi quay lại, anh tham gia chuyến du lịch cùng cơ quan 5 ngày. Trong suốt chuyến đi, chúng tôi vẫn nhắn tin và gọi điện bình thường. Ngày anh trở về, hai đứa còn gặp nhau, trò chuyện vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi hoàn toàn không nhận ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Vậy mà một hôm, anh bất ngờ nhắn tin nói không muốn gặp tôi nữa rồi chặn mọi liên lạc. Tôi hoang mang, không hiểu mình đã làm gì sai.
Không cam lòng, tôi tìm đến nhà anh. Hôm đó trời mưa rất lớn, tôi đứng ngoài cổng rất lâu chỉ mong anh xuống gặp để nói rõ mọi chuyện, anh không hề xuất hiện. Ngày hôm sau, tôi phải nhờ một người bạn thân của anh đi cùng. Nhìn thấy tôi, anh lạnh lùng, chỉ bảo thấy ngột ngại và không thoải mái nên không muốn ở bên tôi nữa. Những lời nói ấy khiến tôi suy sụp hoàn toàn. Suốt một tuần sau đó, tôi gần như không ăn, không ngủ được, không biết mình đã làm gì sai.
Vài ngày sau, một người bạn thân mới kể cho tôi biết sự thật. Trong chuyến du lịch cùng cơ quan, anh quen một cô gái kém hai tuổi rồi nảy sinh tình cảm. Khi biết chuyện, không chỉ tôi mà cả bạn bè của hai đứa đều vô cùng bất ngờ. Ai cũng nghĩ anh chung thủy, luôn hết lòng vì tôi. Không ai tin chỉ sau một chuyến đi ngắn ngủi, mọi thứ lại thay đổi nhanh đến như vậy. Điều khiến tôi đau lòng không phải vì cô gái ấy xinh đẹp hay quá xuất sắc. Theo những gì mọi người kể, cô ấy hoàn toàn bình thường, thậm chí về ngoại hình hay học vấn cũng không nổi bật hơn tôi. Sau bảy năm yêu nhau, biết bao kỷ niệm và sóng gió cùng vượt qua, cuối cùng tôi vẫn bị anh chia tay.
Bạn bè ai cũng khuyên tôi nên buông bỏ, đừng bận tâm vì người không chung tình như thế. Bảy năm thanh xuân không phải nói quên là quên luôn được. Trong mắt mọi người, tôi còn trẻ, nhiều cơ hội để bắt đầu lại. Thế nhưng trong trái tim tôi lúc này vẫn chỉ có hình bóng của anh. Tôi chưa biết phải làm thế nào để bước ra khỏi nỗi đau này, mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tôi 41 tuổi, là giám đốc doanh nghiệp, tài chính ổn định, từng có cuộc hôn nhân đầu đứt gánh cách đây 8 năm. Mấy năm qua, tôi vừa làm việc vừa tập trung nuôi dạy các con, bản thân luôn hướng về gia đình và mong muốn tìm được một người tri kỷ để cùng đi hết chặng đường còn lại. Cách đây hai năm, tôi gặp và yêu em. Em 22 tuổi, là cháu họ của tôi ở quê. Về gia thế, tôi và mẹ em là chị em con bác con chú. Về mặt pháp luật, tôi thuộc đời thứ 3, còn em thuộc đời thứ tư.
Khi tình cảm phát triển nghiêm túc và có ý định gắn bó lâu dài, tôi đã cẩn trọng tìm hiểu rất kỹ khía cạnh pháp lý lẫn y học. Tôi trực tiếp nhờ luật sư tư vấn và nhận được khẳng định quan hệ này hoàn toàn hợp pháp. Về y học, chúng tôi đã chủ động đi xét nghiệm sàng lọc di truyền, kết quả cho thấy hai đứa không mang bất kỳ gen lặn trùng lặp nào có nguy cơ gây đột biến hay ảnh hưởng đến sức khỏe con cái sau này. Bạn bè tôi ở thành phố cũng cảm thấy bình thường, chỉ cần tuân thủ pháp luật là không có vấn đề gì.
Suốt hai năm bên nhau, em là người chu đáo, chăm chỉ và biết vun vén. Em hòa hợp với tôi ở mọi khía cạnh, chúng tôi còn luôn nghĩ về tương lai với nhiều dự định. Em làm bạn được với các con riêng của tôi, giúp gia đình nhỏ của tôi luôn ngập tràn tiếng cười. Ở bên em, lần đầu tiên sau nhiều năm đi tìm một nửa của cuộc đời mình và chịu nhiều tổn thương, tôi mới cảm nhận lại được hai chữ "gia đình" trọn vẹn. Tuy nhiên, sóng gió bùng nổ khi mẹ em vô tình phát hiện ra mối quan hệ này. Mẹ em phản đối vô cùng gay gắt vì sợ tiếng đời và áp lực dư luận ở quê.
Áp lực quá lớn từ gia đình khiến em bắt đầu chùn bước, hoảng sợ, mệt mỏi và chọn cách im lặng, rồi muốn dừng lại vì không muốn làm đứa con bất hiếu. Nhận thấy em bế tắc, tôi quyết định đứng ra gánh vác mọi việc. Mẹ tôi là người khá hiểu chuyện và luôn mong muốn tôi được hạnh phúc, vì vậy tôi viết thư trải lòng gửi cho mẹ ruột của mình, trình bày rõ ràng từ tình cảm, trách nhiệm, căn cứ pháp lý cho đến kết quả y khoa với hy vọng bà thấu hiểu và làm chỗ dựa cho chúng tôi. Thế nhưng mẹ tôi từ chối thẳng thừng. Lý do duy nhất của bà là "họ hàng quá gần", bà sợ tai tiếng với dòng họ và làng xóm ở quê, điều đó khiến tôi sụp đổ và vô cùng thất vọng.
Hiện tại, tôi rơi vào thế dội ngược từ cả hai phía. Một bên là bạn gái đang muốn rút lui vì áp lực. Một bên là hai người mẹ khép chặt lòng mình, từ chối mọi lý lẽ khoa học hay luật pháp vì định kiến truyền thống quá nặng nề. Tôi hiểu người già ở quê thương con theo cách của họ và sợ dư luận, nhưng tôi cũng đau khi phải đứng nhìn hạnh phúc thực sự của mình bị dập tắt. Tôi đã cố gắng hết sức, dùng cả lý trí, tình cảm và sự chân thành để bảo vệ tình yêu này.
Lúc này, tôi đang đứng giữa hai lựa chọn vô cùng khó khăn: tiếp tục kiên trì ở bên, làm chỗ dựa âm thầm cho em, chờ thời gian làm dịu đi định kiến, hay chọn cách buông tay để em và gia đình hai bên được bình yên? Rất mong nhận được sự chia sẻ và lời khuyên khách quan từ quý độc giả, đặc biệt là những ai từng ở trong hoàn cảnh tương tự. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi và anh quen nhau gần 3 năm. Anh 23 tuổi, còn tôi 21 tuổi. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp cho đến ngày anh ra trường, phải đi tìm việc làm. Anh là người giỏi giang, nhạy bén và điều đó được chứng tỏ từ khi anh còn ngồi trên ghế nhà trường. Những thành tích nổi trội của anh là lý do khiến tôi ấn tượng về anh. Thế nhưng tôi chẳng hiểu sự xui xẻo sao cứ xuất hiện quanh anh lúc này. Em trai anh mắc bệnh, gia đình phải chạy tiền để lo cho em.
Hoàn cảnh nhà cũng không tốt, anh phải kiếm việc thêm để trang trải cho gia đình. Anh chỉ còn mẹ và em, bố lấy vợ khác từ khi anh mới lớp một. Đợt đó, mẹ anh ở trong bệnh viện lo em trai, anh đi làm suốt nên bị trộm vào lấy hết tiền để dành lo cho em anh, những vật dụng trong nhà có thể bán được cũng bị lấy sạch. Khi hàng xóm phát hiện tri hô thì không đuổi kịp, công an vào cuộc tới nay cũng không tìm được người lấy. Gia đình anh đã khổ lại càng khổ hơn.
Mức lương kỹ sư của sinh viên mới tốt nghiệp không đủ để anh trang trải cho cả nhà trong hoàn cảnh này. Nhiều lần anh có ý định đi xuất khẩu lao động nhưng vì tôi buồn, không muốn xa anh nên anh nán lại, kiếm việc làm thêm sau khi rời công ty. Anh có một ưu điểm, cũng là yếu điểm, đó là quá tình cảm. Tôi chỉ hơi rưng rưng nước mắt, anh sẽ ôm chặt lấy và hứa ở đây cố gắng đi làm, không xa tôi.
Giờ áp lực công việc, tiền bạc nên anh dễ nổi nóng, anh cũng không còn nhường nhịn tôi như trước. Thay vì năn nỉ, dỗ ngọt, nay anh sẽ im lặng, mặc kệ, tới khi tôi tự động nói chuyện với anh. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì anh đã thay đổi quá nhiều. Anh giờ chỉ nghĩ phải làm gì để kiếm được thật nhiều tiền. Tôi muốn anh như trước kia. Thậm chí khi tôi nói chán, muốn chia tay, anh cũng không níu kéo, chỉ nhẹ nhàng nói tôi đi đi. Anh khóa hết tất cả mạng xã hội. Tôi biết anh còn yêu tôi nên mới làm vậy. Anh sợ sẽ nhìn thấy tôi và nhớ.
Vậy là gần hai tháng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi đã nghĩ với người sống tình cảm như anh sẽ không bao giờ rời tôi được, anh sẽ nhớ và đi tìm tôi, năn nỉ quay lại, thực tế không có chuyện đó. Tới khi tôi không thể chịu nổi, bấm số gọi anh. Tôi muốn quay lại. Anh không đồng ý vì đã đậu phỏng vấn đi Nhật xuất khẩu lao động. Với tiếng Nhật có sẵn, anh đã hoàn tất mọi thủ tục, chỉ đang chờ ngày bay sang đó, tầm hơn tháng nữa thôi. Anh quyết bỏ tôi ở lại dẫu còn yêu tôi sao? Tôi thật không tin anh có thể làm được điều đó. Hình như là anh đang lừa tôi, muốn trừng phạt vì tôi ngang bướng, đòi chia tay anh, phải không các bạn? Tôi phải làm sao đây?
Tôi 30 tuổi, quen anh 34 tuổi và từng về ra mắt gia đình anh. Ba mẹ cùng các anh chị anh đều quý tôi. Thời gian quen nhau, anh gặp nhiều khó khăn về công việc, cuộc sống nên tôi đưa tiền giúp đỡ anh và gia đình rất nhiều. Tôi có nói rõ: nếu sau này không đến được với nhau, anh trả lại để tôi làm vốn làm ăn. Thậm chí các anh chị anh cũng thay phiên mượn tiền tôi, có người làm ăn thất bại nên anh đứng ra trả dần.
Sau đó, tôi phát hiện anh đã có vợ con, chỉ mới ly thân 5 năm. Anh xin tôi cho một năm để giải quyết dứt điểm. Thế nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi phát hiện anh đưa cô gái khác về nhà. Cô ấy cũng bị anh lừa giống tôi và kể rằng đã yêu anh hơn một năm. Điều đau lòng là anh rất chiều chuộng, quà cáp cho cô ấy, khác hẳn hình ảnh nghèo khó trước mặt tôi.
Khi mọi chuyện vỡ lở, anh chỉ trả hết khoản nợ đứng ra gánh cho anh trai, còn gần 100 triệu đồng tôi giúp anh thì anh từ chối. Anh nói đó là tiền tôi tự nguyện cho, giờ chia tay quay lại đòi thì "thua cả con nít". Tôi chấp nhận mất tiền nhưng vẫn day dứt vì câu nói ấy. Tôi chỉ muốn đòi lại số tiền từng thỏa thuận rõ ràng để làm vốn. Theo mọi người, tôi làm vậy có ích kỷ quá không?