Ngày 3-4, Bộ Nội vụ làm việc với tỉnh Đồng Nai và đề nghị tỉnh này khẩn trương hoàn thiện hồ sơ để trình Chính phủ trình Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Cụ thể, đoàn công tác do ông Đỗ Thanh Bình – Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, dẫn đầu đã đến Đồng Nai khảo sát và thẩm định hồ sơ đề án thành lập 10 phường thuộc tỉnh Đồng Nai và thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Út, Chủ tịch UBND tỉnh, báo cáo đề án thành lập 10 phường và đề án thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Ông Út nhấn mạnh tỉnh Đồng Nai đã hội tụ khá đầy đủ các cơ sở chính trị, pháp lý, thực tiễn và tầm vóc phát triển để bước vào một giai đoạn mới với vị thế cao hơn. Đây không phải là mong muốn chủ quan của địa phương, mà xuất phát từ chính yêu cầu khách quan của quá trình phát triển.
Đồng Nai đang có những lợi thế rất nổi trội về vị trí chiến lược và hạ tầng kết nối.
Đó là sân bay quốc tế Long Thành, hệ thống cao tốc, vành đai, đường sắt, cảng biển và mạng lưới logistics liên vùng đang được đầu tư, hoàn thiện…
Do đó Đồng Nai có điều kiện thuận lợi để mở rộng không gian phát triển, tăng cường liên kết vùng và từng bước nâng cao vai trò trong tiến trình hội nhập quốc tế.
Đây là những yếu tố rất quan trọng, tạo thêm niềm tin và cơ sở thực tiễn cho định hướng phát triển của tỉnh trong chặng đường tới.
Ngoài ra Đồng Nai đã đáp ứng 7/7 điều kiện thành lập thành phố trực thuộc Trung ương và đạt 13/15 tiêu chuẩn đô thị loại I.
Vì vậy việc đề xuất thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương là có căn cứ, có cơ sở thực tiễn và phù hợp với năng lực phát triển hiện nay của địa phương. Sự phát triển của Đồng Nai trong tương lai sẽ là một cực tăng trưởng quan trọng của vùng Đông Nam Bộ và của cả nước…
Vì vậy tỉnh rất mong tiếp tục nhận được sự quan tâm, xem xét, chia sẻ và ủng hộ để định hướng phát triển này sớm có điều kiện được hiện thực hóa.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, ông Đỗ Thanh Bình đánh giá trong bối cảnh nhiệm vụ Trung ương giao rất quan trọng, yêu cầu rất cao, khối lượng công việc lớn và thời gian gấp nhưng Đồng Nai vẫn hoàn thiện đầy đủ trình tự, thủ tục theo quy định.
Hồ sơ đề án được chuẩn bị công phu, bài bản, bám sát chủ trương của Bộ Chính trị và Trung ương.
Hồ sơ đề án cũng đã đánh giá toàn diện hiện trạng phát triển, làm rõ tiềm năng, lợi thế, định hướng mô hình quản trị và diện mạo phát triển mới của địa phương.
Ông Bình cũng chỉ rõ Đồng Nai đã khẳng định vai trò là cực tăng trưởng năng động của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là đầu mối kết nối quan trọng với các trung tâm kinh tế lớn trong nước và các hành lang giao thương quốc tế. Mặt khác, tỉnh có nhiều chỉ tiêu phát triển thuộc nhóm dẫn đầu cả nước.
Ông Đỗ Thanh Bình yêu cầu tỉnh Đồng Nai khẩn trương hoàn thiện hồ sơ đề án, gửi Bộ Nội vụ xây dựng tờ trình trình Chính phủ báo cáo Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Bên cạnh đó ông Bình lưu ý Đồng Nai cần chủ động xây dựng dự thảo chương trình hành động để triển khai nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai khi được thông qua.
Cụ thể phải có kế hoạch, phân công nhiệm vụ phải bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ tiến độ, rõ trách nhiệm, rõ kết quả, rõ thẩm quyền để tổ chức thực hiện khi Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc trung ương.
Đặc biệt, cần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, chú trọng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của thành phố, nhất là ở cấp cơ sở.
Ngoài ra sớm hoàn thiện, trình cấp có thẩm quyền ban hành cơ chế, chính sách đặc thù theo định hướng của Bộ Chính trị, nhằm phát huy vai trò là cực tăng trưởng quan trọng của quốc gia, trung tâm kết nối kinh tế và cửa ngõ hội nhập quốc tế…
Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 37 tuổi. Tôi có công việc thu nhập ổn, có vợ đẹp và 2 đứa con ngoan.
Thằng cu lớn 5 tuổi. Nó giống tôi ở cái tính ít nói. Mỗi lần tôi đi công tác về, nó chỉ đứng ở cửa nhìn tôi cười. Con bé út mới 3 tuổi thì khác. Nó cứ chạy tới ôm chân tôi như sợ tôi lại đi mất. Có hôm tôi về khuya, con gái vẫn ngủ gục ở ghế chờ bố.
Tôi làm việc trong một tập đoàn sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng chuyên cung cấp cho các công trình lớn nhỏ. Cái nghề ấy chẳng sung sướng gì. Đi suốt. Hết tỉnh này sang tỉnh khác. Có tháng nhà nghỉ còn nhiều hơn ngủ nhà. Nhưng tôi nghĩ đàn ông thì phải chịu cực. Tôi thương vợ con thật lòng. Có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa vợ giữ. Bản thân tôi mặc quần áo rẻ tiền cũng được nhưng đồ cho vợ con phải là thứ tốt nhất.
Vợ tôi đẹp, vẻ đẹp hiền ngoan, dịu dàng khiến người khác dễ bị ấn tượng. Nhiều lúc ngồi nhậu với bạn, họ còn nửa đùa nửa thật hỏi tôi giữ kiểu gì mà vợ ngoan thế. Tôi chỉ cười, nói rằng chúng tôi giữ nhau bằng lòng tin.
Hôm ấy tôi đi khám tổng thể để chuẩn bị công tác nước ngoài. Công ty yêu cầu kiểm tra sức khỏe kỹ. Vì chủ nhật nên tôi dẫn 2 đứa con đi cùng coi như tranh thủ trông con.
Bạn tôi làm phó giám đốc bệnh viện. Cậu ấy kéo tôi vào phòng riêng, bảo bệnh viện đang có vài suất xét nghiệm ADN miễn phí cho chương trình nghiên cứu gì đó và hỏi tôi có muốn làm không?
Tôi bật cười bảo đời tôi có phải phim đâu mà xét nghiệm ADN. Cậu ta lại trêu, nói miễn phí thì tội gì không làm? Tôi nghĩ cũng đúng. Có mất gì đâu. Người ta lấy mẫu của tôi và các con rồi hẹn có kết quả sẽ thông báo.
Mấy ngày sau, tôi đang họp ở công trình thì cậu bạn gọi. Giọng cậu ta lạ lắm. Không còn kiểu cười cợt nữa mà bảo tôi lúc nào có thời gian thì ghé qua bệnh viện xem kết quả ADN. Tôi còn khó chịu vì nghĩ bạn mình bày trò. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy bất an.
Khi tôi đến, cậu ấy không đưa kết quả ngay mà kéo cửa phòng lại rồi hỏi tôi có từng nghi ngờ vợ ngoại tình chưa? Tôi cười nhạt như thể bạn vừa hỏi một câu thừa. Cậu ấy đưa tờ giấy cho tôi. Những dòng chữ đen nằm im nhưng lại như biết nhảy múa trước mắt. Tôi đọc mãi mới hiểu: Không có quan hệ huyết thống. Không có quan hệ huyết thống.
Tôi thấy đầu mình ù đi. Có khi nào mọi thứ chỉ là nhầm lẫn. Cậu bạn nhìn tôi, bảo rằng kết quả hiếm khi sai, nếu không tin có thể làm lại lần nữa. Cậu nói rằng, cả hai đứa đều không phải con tôi.
Tôi ngồi chết lặng gần nửa tiếng. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy bệnh nhân lộc cộc, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng y tá gọi nhau. Cuộc đời vẫn bình thường như thế. Chỉ có đời tôi là gãy đôi ở giữa buổi chiều.
Tôi đưa tờ giấy kết quả xét nghiệm cho vợ. Cô ấy vừa nhìn đã tái mặt. Cô không chối, chỉ ngồi im như người mất hồn. Chính cái im lặng ấy mới làm tôi lạnh sống lưng.
Rồi cô ấy khóc. Cô ấy nói chuyện xảy ra nhiều năm trước, khi tôi đi công trình liên miên. Một lần duy nhất, cô ấy nghĩ không thể có hậu quả gì. Rồi sau đó cô mang thai, vì thời gian gần nhau quá nên cô ấy cũng không biết đó là con tôi hay con người đó.
Tôi hỏi còn đứa thứ hai thì sao? Cô ấy ôm mặt khóc nấc. Hóa ra người đàn ông ấy quay lại. Và sai lầm lặp thêm lần nữa. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không hiểu nổi vì sao một người có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ đến vậy.
Bạn tôi bảo phải nghĩ cho mình. Cậu ấy nói nuôi con người khác cả đời là điều không đàn ông nào chịu nổi. Có thể bạn tôi đúng. Nhưng tình cảm đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt. Năm năm bế bồng thằng lớn. Ba năm ôm con bé ngủ mỗi đêm. Chẳng lẽ chỉ một tờ giấy là xóa sạch được?
Đêm nay trời nóng, tôi nằm giữa 2 đứa nhỏ. Con bé út gác chân lên bụng tôi như mọi khi. Thằng lớn quay lưng lại nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo bố lúc ngủ. Tôi ôm chúng vào lòng theo thói quen đã thành máu thịt.
Mùi tóc trẻ con thơm ngai ngái. Hơi thở chúng đều và ấm. Tôi nhắm mắt lại mà cổ họng nghẹn cứng. Giá như tôi chưa từng biết sự thật ấy thì tốt biết bao. Giá như đời người có lúc được ngu đi một chút để yên ổn mà sống. Tôi vẫn yêu chúng lắm. Yêu đến mức chỉ cần nghĩ cảnh mai này không còn được nghe gọi một tiếng bố thôi, tôi cũng đủ đau rồi.
Nhưng chính vì yêu nên tôi càng đau hơn. Nếu ghét bỏ được, có lẽ tôi đã nhẹ lòng. Đằng này mỗi lần nhìn chúng cười, tim tôi lại nhói lên vì nhớ rằng 2 đứa trẻ tôi thương hơn cả mạng sống lại không mang giọt máu nào của mình. Cái đau ấy không ầm ĩ. Nó âm ỉ như than cháy dưới tro, càng về đêm càng nóng rát.
Có đêm tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo? Sẽ bỏ đi để giữ lòng tự trọng của một người đàn ông? Hay ở lại vì tình thương dành cho 2 đứa trẻ chưa từng biết gì về tội lỗi người lớn? Tôi thật sự không biết đâu mới là điều đúng nhất.
Có lẽ đời người đau nhất không phải lúc bị phản bội. Mà là lúc phải lựa chọn giữa lòng tự trọng và tình thương. Tôi viết những dòng này khi con bé út đang ngủ trên vai mình. Nó vẫn gọi tôi là bố bằng giọng ngọng nghịu quen thuộc. Còn tôi, đến giờ vẫn không biết mình nên làm như nào?
Vinh Quang
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đêm 31-3, hàng loạt xe taxi tự lái Apollo Go bất ngờ "chết cứng" giữa đường tại Vũ Hán - TP được xem là một trong những trung tâm robotaxi lớn nhất Trung Quốc. Từ 20h57, trung tâm 122 liên tục nhận cuộc gọi từ hành khách mắc kẹt, nút báo tình trạng khẩn cấp và kênh liên lạc trong xe hoạt động không hiệu quả.
Sự cố không gây ra thương vong, nhưng nhanh chóng châm ngòi cho những câu hỏi lớn về độ tin cậy của xe tự lái - không chỉ ở Trung Quốc mà với cả ngành công nghiệp robotaxi toàn cầu.
Cảnh sát giao thông Vũ Hán xác định nguyên nhân ban đầu là lỗi hệ thống, trong khi tổng đài Apollo Go cho rằng sự cố liên quan đến mạng. Đến nay, Baidu vẫn chưa công bố nguyên nhân cụ thể.
Một hành khách kể lại trên trang Đại Hà Báo rằng khi xe đột ngột dừng trên cầu vượt vành đai, ông không dám tự ý ra ngoài dù cửa vẫn có thể mở, vì xung quanh là dòng phương tiện di chuyển với tốc độ cao.
Tạp chí Autoweek nhận định robotaxi có xu hướng dừng lại khi gặp lỗi kỹ thuật hoặc tình huống khó xử lý, đặc biệt khi hệ thống phụ thuộc vào kết nối hoặc điều khiển tập trung.
Theo ông Chu Khắc Lực - Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế mới Trung Quốc, đây là trạng thái rủi ro tối thiểu, và cách xử lý phổ biến trong ngành là khi hệ thống nhận thấy việc tiếp tục di chuyển không đảm bảo an toàn, xe sẽ chủ động giảm tốc hoặc dừng lại chờ xử lý.
Đây không phải lần đầu tiên kịch bản này xảy ra. Cuối năm 2025, Hãng robotaxi Waymo của Mỹ cũng rơi vào tình huống tương tự khi một trạm đèn tín hiệu ở San Francisco mất điện, khiến hàng loạt xe dừng tại chỗ vì thuật toán không thể xác nhận độ an toàn của ngã tư.
Theo nền tảng The Paper, Apollo Go từng công bố sở hữu 10 lớp dự phòng an toàn, bao gồm cảm biến, tính toán, định vị, phanh, lái, nguồn điện và mạng 5G. An toàn về mặt thuật toán chưa chắc đã là an toàn giao thông trong thực tế.
Ông Kỷ Tuyết Hồng, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đổi mới công nghiệp ô tô thuộc Đại học Công nghệ Bắc Kinh, nhận định taxi tự lái của Trung Quốc hiện vẫn ở giai đoạn vận hành thử nghiệm mở rộng và còn tồn tại những vấn đề về vận hành lẫn quản lý.
Apollo Go bắt đầu triển khai dịch vụ taxi không người lái tại Vũ Hán từ tháng 8-2022 với khoảng 20 xe. Sau nhiều lần mở rộng, Vũ Hán trở thành TP có quy mô vận hành lớn nhất của hãng, đạt điểm hòa vốn tính theo từng phương tiện vào quý 2-2025.
Báo cáo tài chính của Baidu cho thấy trong quý 4-2025, dịch vụ này thực hiện 3,4 triệu chuyến đi không người lái, tăng hơn 200% so với cùng kỳ. Đến tháng 2-2026, tổng số chuyến của Apollo Go trên toàn cầu đã vượt 20 triệu, phủ rộng 26 TP.
Đà tăng trưởng đó đặt trong bức tranh chung của toàn ngành: tính đến ngày 13-3, đội xe của các hãng dẫn đầu như Pony.ai, Apollo Go và WeRide đều vượt 1.000 chiếc. Riêng Pony.ai và WeRide đặt mục tiêu năm 2026 lần lượt là trên 3.000 và 2.600 xe, theo báo cáo của Công ty chứng khoán Huayuan.
Tháng 1-2026, Thượng Hải công bố kế hoạch thúc đẩy ứng dụng quy mô lớn công nghệ tự lái cấp độ L4 trong taxi, xe buýt và vận tải, với mục tiêu đến năm 2027 phục vụ hơn 6 triệu lượt hành khách và vận chuyển trên 800.000 TEU hàng hóa. Thâm Quyến cũng vừa công bố kế hoạch đẩy nhanh thương mại hóa xe thông minh kết nối và mở rộng thử nghiệm robotaxi trên phạm vi toàn TP.
Tuy nhiên tốc độ mở rộng này đang vượt trước năng lực quản lý. Báo Kinh Tế Tham Khảo, trực thuộc Tân Hoa xã, dẫn ý kiến một doanh nghiệp vận hành trong ngành nhận định rằng sự cố tại Vũ Hán không chỉ liên quan đến công nghệ, mà còn bộc lộ hạn chế trong khâu điều phối, phản ứng hiện trường và hỗ trợ hành khách khi nhiều xe cùng gặp trục trặc.
Các chuyên gia trao đổi với tờ Kinh Tế Tham Khảo đề xuất xây dựng nền tảng giám sát vận hành tự lái cấp quốc gia, đồng thời sớm hoàn thiện các phương án ứng phó với gián đoạn mạng, sập hệ thống hoặc tấn công mạng khi robotaxi bước vào vận hành quy mô lớn.