Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói “Chào con trai”, tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh… Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: “Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu”. Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: “Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều”. Tôi cắt ngang: “Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp”.
Ông nhẹ nhàng đáp: “Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi”.
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: “Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường”.
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. “Bố, con xin lỗi”, tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: “Có phải bố rất nhớ con không?”.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh - Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ThS Đoàn Dư Mạnh - Hội Bệnh mạch máu Việt Nam - cho hay cơn thiếu máu não thoáng qua hay còn được gọi là đột quỵ thoáng qua, có biểu hiện lâm sàng giống hệt đột quỵ nhưng thời gian diễn ra thường rất ngắn, kéo dài vài phút và hầu hết là dưới một tiếng.
Khác với đột quỵ thực sự, tình trạng này có thể tự phục hồi hoàn toàn mà không để lại bất kỳ tổn thương vĩnh viễn nào cho não bộ.
Triệu chứng của cơn thiếu máu não thoáng qua rất điển hình, bao gồm cảm giác tê hoặc yếu nửa người, méo miệng, yếu tay chân, mờ mắt, nói khó, chóng mặt và thậm chí là ngất xỉu.
"Thế nhưng do các biểu hiện này thoái lui nhanh chóng nên người bệnh thường nảy sinh tâm lý chủ quan. Đa số bệnh nhân tự chẩn đoán mình bị tụt huyết áp, hạ đường huyết hay trúng gió, từ đó có cách xử trí tự ý cạo gió hoặc đi ngủ tiếp. Chính sự lơ là này đã vô tình làm mất đi cơ hội điều trị vàng", bác sĩ Mạnh cho hay.
Theo bác sĩ Mạnh, nếu không được can thiệp xử lý, những người từng trải qua tình trạng này hoàn toàn có nguy cơ đối mặt với một cơn đột quỵ thực sự trong tương lai. Thậm chí, theo nghiên cứu của Hội Tim mạch Mỹ, cơn thiếu máu não có thể chuyển biến thành đột quỵ thực sự chỉ trong vòng một năm.
Bác sĩ Mạnh cho hay việc nhận biết chính xác đâu là cơn thiếu máu não báo trước đột quỵ và đâu là chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ hay tụt huyết áp thực sự rất khó khăn vì các triệu chứng tương đối giống nhau.
Tuy nhiên, đặc trưng của thiếu máu não thoáng qua là các triệu chứng thường xuất hiện đột ngột ở một bên cơ thể và tác động trực tiếp đến các trung khu thần kinh chi phối việc nói, nhìn và vận động.
Ngược lại, chứng chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ thường liên quan mật thiết đến việc thay đổi tư thế như xoay cổ, cúi đầu, nằm lệch hoặc kê gối quá cao. Còn đối với tình trạng tụt huyết áp tư thế, người bệnh thường bị choáng váng khi đột ngột thay đổi tư thế cơ thể.
Để nhận diện đúng nhất, người dân được khuyến cáo áp dụng nguyên tắc kinh điển F.A.C.T. Bác sĩ đặc biệt nhấn mạnh, dù chưa rõ nguyên nhân, nhưng một khi đã xuất hiện triệu chứng ngất hoặc choáng, người bệnh tuyệt đối không được tự xử lý tại nhà.
Khi bệnh nhân có biểu hiện đau nhiều, khó nói hoặc yếu liệt, cần lập tức đưa đến cơ sở y tế gần nhất hoặc gọi cấp cứu 115 để được xử trí. Việc cấp cứu kịp thời là yếu tố mang tính quyết định, bởi nếu bỏ lỡ thời gian vàng, người bệnh có thể phải gánh chịu những di chứng đột quỵ vô cùng nặng nề.
Tại bệnh viện, bước đầu tiên để loại trừ các bệnh lý khác là chụp phim sọ não, bao gồm chụp CT hoặc cộng hưởng từ nhằm kiểm tra tình trạng tụ máu hay xuất huyết.
"Thực tế lâm sàng cho thấy có những bệnh nhân xuất hiện cơn đau rất giống thiếu máu não thoáng qua, nhưng khi thăm khám lại phát hiện ra các dấu hiệu của tăng huyết áp.
Dù chỉ là thoáng qua, các bằng chứng y khoa và kinh nghiệm lâm sàng đều khẳng định nguy cơ tiến triển thành đột quỵ thực sự trong tương lai là rất lớn.
Mục đích cốt lõi của việc tầm soát là tìm ra nguyên nhân gây bệnh, có thể xuất phát từ não bộ, hệ thống mạch máu nuôi não hoặc từ tim. Điển hình như những trường hợp bệnh nhân tăng huyết áp kèm theo rung nhĩ, huyết khối có thể hình thành ngay trong buồng tim và di chuyển lên não gây tắc nghẽn, dẫn đến đột quỵ", bác sĩ Mạnh nói.
Ngay khi xác định được nguyên nhân, bác sĩ sẽ đưa ra các chỉ định điều trị kịp thời, bao gồm kê đơn thuốc chống đông máu hay thuốc điều chỉnh rối loạn lipid máu để chủ động phòng ngừa.
Đối với các ca bệnh có nhiều yếu tố nghi ngờ, người bệnh sẽ tiếp tục được thực hiện các phương pháp chẩn đoán chuyên sâu để truy tìm triệt để các bất thường trong cơ thể.