Tôi năm nay 34 tuổi, hiện là giám đốc kinh doanh khu vực của một tập đoàn nước ngoài. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm việc tại một viện nghiên cứu. 7 năm kết hôn, trong mắt bạn bè và họ hàng, tôi là người phụ nữ viên mãn.
Nếu xét về thu nhập, lương của tôi gấp khoảng 6-7 lần lương của anh. Mỗi tháng, tôi mang về không dưới 100 triệu đồng. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ lấy sự chênh lệch đó làm cớ để tự cao hay thiếu tôn trọng chồng.
Ngược lại, tôi luôn biết ơn anh vì nghĩ rằng anh là hậu phương vững chắc, điềm đạm, không rượu chè cờ bạc, giúp tôi yên tâm dốc sức cho sự nghiệp. Thế nhưng, mâu thuẫn âm ỉ nhất giữa chúng tôi lại luôn xoay quanh một chữ… tiền.
Dù tôi kiếm được nhiều tiền, cuộc sống của tôi lại vô cùng ngột ngạt bởi tính cách chi li, tằn tiện đến mức cực đoan của chồng. Anh luôn tự nhận mình là người biết nhìn xa trông rộng, lo nghĩ cho tương lai của các con, trong khi gán cho tôi cái mác đàn bà nông nổi, tiêu hoang.
Bất cứ món đồ nào tôi mua về nhà, từ chiếc váy mới, thỏi son, cho đến hộp thực phẩm chức năng biếu bố mẹ hai bên, anh đều nhăn mặt: “Em lại ném tiền qua cửa sổ đấy à? Kiếm được bao nhiêu xào hết bấy nhiêu thì sau này ốm đau lấy gì mà lo?”.
Để xoa dịu chồng và giữ hòa khí gia đình, tôi đồng ý với quy tắc do anh đề ra: Mỗi tháng, tôi giữ lại 30 triệu đồng để lo sinh hoạt phí toàn bộ gia đình và chi tiêu cá nhân, phần còn lại (khoảng 70-80 triệu đồng) sẽ chuyển khoản sang cho anh để gửi tiết kiệm vào một quỹ tương lai. Anh cẩn thận mua một chiếc két sắt lớn đặt trong phòng ngủ để cất giữ sổ tiết kiệm, vàng miếng và các giấy tờ quan trọng. Mật khẩu két sắt chỉ mình anh giữ vì lý do “để anh quản lý cho chặt”.
Suốt 5 năm ròng rã, tôi tin tưởng tuyệt đối. Tôi cắm mặt vào làm việc, đi sớm về khuya, dạ dày thường xuyên đau thắt vì những bữa ăn vội vàng trên xe để chạy kịp doanh số. Mỗi lần kiệt sức, tôi lại tự an ủi mình với ý nghĩ hai vợ chồng đang có một khoản tích lũy lớn. Tương lai của các con đã được bảo đảm.
Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi chìm trong lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy nếu như tháng trước, bố ruột tôi không đột ngột phát hiện mắc bạo bệnh. Bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật gấp và sử dụng phác đồ điều trị tiên tiến nhất với chi phí dự kiến lên tới gần 1 tỷ đồng.
Gia đình bên ngoại neo người, tôi là chị cả nên dĩ nhiên phải đứng ra lo liệu. Tối hôm đó, tôi nói với chồng muốn rút 1 tỷ đồng để cứu bố. Đáp lại sự cuống quýt, lo âu của tôi, anh bỗng nhiên tái mặt, ấp úng lảng tránh: “Tiền… anh vừa gửi kỳ hạn dài rồi, giờ rút ra mất hết lãi. Em xem có vay mượn bạn bè được tạm không, vài tháng nữa đáo hạn rồi anh tính”.
Sự lạnh lùng của anh khiến tôi sững sờ. Bố tôi đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, vậy mà anh lại xót vài chục triệu đồng tiền lãi? Lần đầu tiên trong mấy năm lấy chồng, tôi nổi điên, gào lên yêu cầu anh mở két sắt để tôi tự cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng thế chấp. Anh kiên quyết từ chối, thậm chí lấy cớ tôi đang mất bình tĩnh rồi bỏ đi uống bia với bạn đến tận khuya.
Linh tính của một người phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Bằng mọi giá, tôi phải biết trong chiếc két sắt đó đang chứa thứ gì.
Sáng hôm sau, nhân lúc anh đi làm, tôi thuê thợ khóa chuyên nghiệp đến nhà. Lấy lý do làm mất mật khẩu, tôi yêu cầu thợ dò mã mở két. Giây phút cánh cửa sắt nặng nề hé mở, tim tôi đập thình thịch.
Bên trong không có bất kỳ cuốn sổ tiết kiệm nào mang tên hai vợ chồng như tôi vẫn đinh ninh, cũng không có vàng miếng. Chỉ có vài cuốn sổ đỏ, hợp đồng vay vốn và một xấp giấy tờ chuyển tiền.
Tay tôi run lẩy bẩy khi lật từng trang giấy. Tất cả số tiền mồ hôi nước mắt tôi gửi anh 5 năm qua, tổng cộng hơn 4 tỷ đồng, đã được anh dùng để mua 2 mảnh đất ở ngoại thành. Cay đắng là, cả 2 cuốn sổ đỏ đều đứng tên mẹ ruột anh và em trai anh. Tuyệt nhiên không có một chữ nào dính dáng đến tên tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi đã nai lưng ra làm việc, chi li từng đồng mua sắm cho bản thân, nhẫn nhịn để anh chê bai là tiêu hoang, chỉ để anh mang tiền của tôi đi xây đắp cơ ngơi cho nhà nội.
Tối đó, khi anh về nhà và thấy chiếc két sắt mở toang, anh khựng lại. Không một lời xin lỗi, anh lập tức thay đổi thái độ, chuyển sang trách ngược tôi: “Cô tự tiện phá đồ của tôi? Tiền đó là do tôi quản lý, tôi mang đi đầu tư sinh lời cho nhà này chứ cho ai! Đất đứng tên mẹ tôi thì trước sau gì chả là của vợ chồng mình, cô tính toán ích kỷ thế à?”.
Ngay đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, bế 2 đứa con rời khỏi ngôi nhà mà tôi đã từng dốc lòng vun vén. Đơn ly hôn đã được tôi ký sẵn để lại trên bàn, cùng với một tờ giấy ghi chú: “Tôi có thể tiêu hoang, nhưng tôi không bao giờ tiêu phí cuộc đời mình cho một kẻ ích kỷ và dối trá thêm một giây phút nào nữa”.
Giờ đây, khi ngồi trong bệnh viện chăm sóc bố đang hồi phục sau ca phẫu thuật (tôi đã vay mượn bạn bè và thế chấp căn hộ riêng của mình trước khi cưới để lo chi phí), tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Cuộc chiến pháp lý đòi lại tài sản chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan, nhưng tôi không sợ hãi. Tôi kiếm được tiền, tôi sẽ làm lại được. Quan trọng nhất là tôi đã mua được một bài học vô giá về sự tỉnh táo trong hôn nhân.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Tôi đã tin vào câu nói đó suốt mấy chục năm.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chồng tôi là giảng viên đại học, tôi là trưởng phòng kinh doanh, cùng 2 cô công chúa sinh đôi ngoan ngoãn. Nhưng không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi ngã quỵ.
Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ đã bắt đầu có sự viên mãn về sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi và Hùng, chồng tôi, quen nhau từ thời đại học. Ngày đó, anh là một chàng sinh viên tỉnh lẻ nghèo khó, mang trên vai gánh nặng nợ nần của gia đình ở quê. Còn tôi, một cô gái thành phố chưa từng biết đến cái khổ, vì yêu anh mà sẵn sàng cãi lời bố mẹ để dọn về căn phòng trọ chưa đầy 15m2.
10 năm trước, chúng tôi kết hôn với 2 bàn tay trắng. Ngày cưới, tôi thậm chí không có nổi một chiếc kiềng vàng đeo cổ. Bố mẹ tôi giận con gái nên tuyên bố từ mặt. Đêm tân hôn, ôm nhau trong căn phòng trọ nóng bức, Hùng khóc sụt sùi, thề độc rằng: “Sau này anh có thành ông hoàng, em vẫn là hoàng hậu duy nhất của đời anh. Anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm ngàn lần”.
Tôi đã tin lời thề ấy bằng cả sinh mệnh của mình. Để chồng yên tâm học lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ, tôi làm việc quần quật ngày đêm. Sáng đi làm công sở, tối về tôi nhận thêm sổ sách kế toán để làm thêm, cuối tuần lại lóc cóc chạy xe máy đi giao hàng online. Có những ngày ốm sốt đến 39 độ, tôi vẫn cắn răng uống vội liều thuốc giảm đau để kịp hoàn thành báo cáo cho khách.
3 năm đầu hôn nhân, toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ vào việc trả nợ cho nhà chồng và đóng học phí cho anh. Tôi tiếc từng đồng, chiếc áo 200.000 đồng không dám mua, bữa trưa chỉ lót dạ bằng chiếc bánh mì ngọt.
Sự lao lực ấy khiến tôi sảy thai lần đầu tiên. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cắn xé, nhưng thấy chồng nắm tay an ủi bên giường bệnh, tôi lại nuốt nước mắt đứng lên, tự nhủ chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sỏi đá cũng thành cơm.
Trời thương, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự nghiệp của cả hai dần khởi sắc. Hùng bảo vệ thành công luận án, trở thành một giảng viên có tiếng. Tôi cũng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng. Chúng tôi mua được nhà thành phố và đón 2 cô công chúa sinh đôi chào đời trong niềm hạnh phúc tột cùng.
Tôi những tưởng, giông bão đã lùi lại phía sau cánh cửa. Tuần tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã bí mật đặt một chuyến du lịch châu Âu cho cả gia đình, dự định sẽ tạo cho Hùng một bất ngờ lớn.
Cuối tuần trước, nhân lúc chồng đưa 2 con gái về nội chơi, tôi dọn dẹp lại phòng làm việc của anh để chuẩn bị thiết kế một góc kỷ niệm. Khi lôi những thùng tài liệu cũ dưới đáy tủ quần áo ra, tôi vô tình đánh rơi một chiếc hộp gỗ xì gà cũ kĩ. Chiếc hộp bung nắp, rơi ra một chiếc điện thoại iPhone đã cũ mà Hùng từng bảo với tôi là bị hỏng nguồn từ 3 năm trước, không sửa được.
Bản tính tò mò của phụ nữ xui khiến tôi tìm dây sạc cắm thử. Màn hình sáng lên. Điện thoại không hề cài mật khẩu. Và rồi, những dòng thông báo từ Zalo nhảy liên tục lên màn hình như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tin nhắn từ một người được lưu tên là “Yêu”: “Bố Tí chừng nào qua? Hai mẹ con nấu canh chua cá lóc bố thích xong rồi nhé”. “Tháng này đến hạn đóng tiền học phí trường quốc tế cho Tí rồi, chồng chuyển khoản vào thẻ kia cho vợ nhé”.
Tay tôi run lẩy bẩy, lướt đọc từng tin nhắn trong sự ngạt thở. Đó không phải là những lời tán tỉnh qua đường. Đó là những cuộc hội thoại của một cặp vợ chồng thực sự. Có hình ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh khoảng 3 tuổi, có những tấm ảnh gia đình 3 người họ đi du lịch biển vào đúng cái đợt Hùng nói với tôi là đi công tác miền Nam.
Kinh khủng hơn, khi kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại đó, tôi phát hiện ra mỗi tháng Hùng đều đặn chuyển cho người phụ nữ kia 30 triệu đồng. Kéo xuống lịch sử giao dịch xa hơn, tôi thấy một khoản chuyển tiền 2,5 tỷ đồng với nội dung: “Thanh toán tiền nhà chung cư”.
Tôi nhớ lại cách đây 4 năm, Hùng từng thuyết phục tôi rút 3 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để hùn vốn đầu tư đất dự án với một người bạn. Hóa ra, dự án đó mang tên “gia đình thứ 2”, và anh dùng chính mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho một người đàn bà khác.
Tối hôm đó, khi Hùng về nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn, không nói một lời. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh không chối cãi quanh co, ngồi sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai:
“Anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng em hãy hiểu cho anh. Bố mẹ anh ở quê đã già yếu, nhà anh chỉ có mình anh là con trai độc đinh. Em sinh đôi 2 bé gái, bác sĩ lại nói tử cung em mỏng, không thể sinh thêm được nữa. Cô ấy chỉ là chỗ để anh kiếm một đứa con trai nối dõi tông đường. Anh chưa từng có ý định bỏ mẹ con em!”.
Từng lời anh ta nói ra như xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Anh ta đổ lỗi cho việc tôi không sinh được con trai? Anh ta quên mất lý do vì sao tử cung tôi lại yếu? Là vì những tháng ngày tôi cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, kiệt quệ sức khỏe để lo cho anh ta ăn học, để trả đống nợ đầm đìa cho gia đình anh ta!
“Kiếm một đứa con trai mà anh phải mua cho mẹ con cô ta cả một căn hộ chung cư cao cấp bằng tiền của tôi sao?”, tôi gào lên. Tôi ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe, giống hệt như cuộc hôn nhân 10 năm mà tôi dày công vun đắp.
Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó. Tôi ôm hai con dọn về nhà ngoại. Hùng ngày nào cũng đến xin lỗi, nhắn tin cầu xin tôi nghĩ đến 2 đứa con gái mà cho anh ta một cơ hội. Anh ta hứa sẽ cắt đứt với mẹ con cô kia, chỉ chu cấp tiền nuôi con trai.
Bố mẹ tôi, những người từng từ mặt tôi vì anh, nay lại thở dài khuyên can: " Nó trót dại vì áp lực tông đường, miễn là nó vẫn mang tiền về, vẫn lo cho 3 mẹ con mày là được. Bỏ nhau giờ con cái khổ, mà tài sản chia đôi thì mày mất trắng một nửa vào tay con kia à?”.
Tôi nhìn 2 đứa con gái đang ngủ say mà nước mắt tuôn rơi. Sự phản bội này quá sức chịu đựng. Tôi căm hận người đàn ông đã chà đạp lên thanh xuân của mình, ghê tởm lý do đẻ con trai của anh ta. Nhưng ly hôn lúc này, liệu tôi có đủ tàn nhẫn để cướp đi người bố mà 2 đứa trẻ đang vô cùng yêu thương và tự hào?
Tôi đang mắc kẹt trong vũng lầy của sự tuyệt vọng. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự không biết mình phải làm gì để bước tiếp nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
"Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang", ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
"Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm", ông Tài bộc bạch.