Tại vòng loại World Cup 2026, Lionel Messi không chỉ là cây làm bàn số 1 của đội tuyển Argentina mà còn là vua phá lưới của cả khu vực Nam Mỹ (8 bàn). Tại World Cup 2022, Messi ghi được 7 bàn – thua đúng 1 bàn so với vua phá lưới Kylian Mbappe (Pháp). Ngoài Messi, chỉ có một cầu thủ khác của Argentina ghi được nhiều hơn 1 bàn là Julian Alvarez. Như mọi người đã biết Argentina vô địch World Cup 2022, nhưng đấy chưa phải là chi tiết lịch sử liên quan đến đội bóng này.
Argentina là đội duy nhất trong lịch sử bóng đá Nam Mỹ từng lên ngôi vô địch 3 lần liên tiếp ở hai giải đấu lớn nhất (Copa America 2021, World Cup 2022, Copa America 2024). Điều này tương đương với kỷ lục hoành tráng của Tây Ban Nha thời tiki-taka (liên tiếp vô địch EURO 2008, World Cup 2010, EURO 2012).
Khác biệt giữa hai cú “hat-trick lịch sử” của Tây Ban Nha và Argentina là vị trí HLV trưởng. Ban đầu người ta chỉ xem thành tích vô địch EURO 2008 của Tây Ban Nha là một kết quả ngẫu nhiên. HLV Luis Aragones lập tức chia tay đội tuyển ngay sau vinh quang. HLV Vicente Del Bosque thay chỗ. Nhân vật gần như cả đời gắn bó với Real Madrid này đã nối tiếp con đường tiki-taka mà Aragones để lại, chủ yếu bằng các ngôi sao Barcelona, tiếp tục vô địch World Cup 2010 và EURO 2012. Argentina thì khác hẳn. HLV Lionel Scaloni bắt đầu dẫn dắt đội này vào năm 2018 giữa cơ man sự chỉ trích và hoài nghi. Argentina tỏ ra tầm thường tại Copa America 2019. Thay vì sa thải Scaloni như giới hâm mộ kêu gọi, LĐBĐ Argentina chọn giải pháp kiên nhẫn chờ đợi. Cách chơi mà ông Scaloni theo đuổi dần định hình, rồi dẫn đến thành công rực rỡ với 3 chức vô địch liên tiếp. Đấy là Argentina “của Scaloni” một cách tuyệt đối, chứ không phải là một sự nối tiếp và phát huy nền tảng cũ, như Tây Ban Nha thời Del Bosque.
Vì là đội bóng “của Scaloni”, Argentina thay đổi rất ít tại World Cup này. Một mặt, ít ai thay đổi công thức đã đem lại thành công trong bóng đá đỉnh cao. Mặt khác, mỗi HLV đều có quan điểm, triết lý của riêng mình. Dù bản thân họ muốn thay đổi, làm mới thứ bóng đá của chính họ cũng đâu phải dễ. Trong tư thế đội bóng vĩ đại nhất lịch sử (ít ra đấy là đề tài tranh luận, và chỉ có hai đối tượng để người ta tranh luận: Tây Ban Nha thời Del Bosque và Brazil thời Pele), Tây Ban Nha thảm bại 1-5 trước Hà Lan ở trận ra quân tại World Cup 2014, rồi về nước ngay sau vòng bảng. Đấy không hẳn là bài học cho Argentina của Scaloni. Nhưng giới quan sát không thể không nhìn vào Tây Ban Nha ngay sau đỉnh cao chói lọi ấy, và thận trọng chờ xem Argentina tại World Cup này.
Chưa bao giờ trong lịch sử có một đội bóng bước vào World Cup với 17 gương mặt cũ từng nâng cúp vô địch 4 năm trước đó như Argentina tại World Cup này. Đáng lẽ Argentina của Scaloni còn y nguyên hơn thế nữa. Angel Di Maria không xuất hiện trở lại chẳng qua vì chính anh chủ động rút lui. Juan Foyth không thể dự World Cup 2026 vì chấn thương. Còn Nico Gonzales và Giovani Lo Celso (trong đội tuyển hiện thời) không dự World Cup 2022 chỉ vì họ chấn thương vào giờ chót. Argentina hầu như nguyên vẹn ấy sẽ không có nhiều thay đổi trong cách chơi. Và Messi vẫn phải gánh vác trách nhiệm ghi bàn?
Nền bóng đá Argentina luôn nổi tiếng về khả năng sản sinh tiền đạo giỏi. Lautaro Martinez sẽ tấn công vào vùng cấm địa một cách dũng mãnh, như chốn không người. Julian Alvarez đe dọa hậu vệ, chứ không phải ngược lại. Sau lưng họ luôn có rất nhiều tiền vệ giỏi: Enzo Fernandez, Alexis MacAllister, Rodrigo De Paul, hoặc tài năng trẻ mới nổi Nico Paz. Câu hỏi đặt ra là còn con đường nào khác không, ngoài việc cố đưa quả bóng đến chân Messi trong tình huống cuối cùng – để có cú dứt điểm hoặc pha kiến tạo? Vấn đề ở đây không phải là Argentina dễ bị bắt bài vì công thức quen thuộc. Vấn đề còn là uy lực của MacAllister, Alvarez, Martinez… sẽ không được khai thác triệt để.
Mới đây, CLB Sapporo Consadole của Nhật Bản báo tin xấu cho truyền thông Thái Lan biết về khả năng hồi phục của Supachok, người dính chấn thương nặng hồi cuối tháng 4.
Trong một trận đấu ở J-League 1 (Giải vô địch Nhật Bản), Supachok đã dính chấn thương dây chằng giữa gối (MCL).
Dù không nghiêm trọng bằng dây chằng chéo trước (ACL), chấn thương MCL thường cũng khiến cầu thủ mất khoảng 2-3 tháng để hồi phục.
Người hâm mộ Thái Lan từng kỳ vọng Supachok sẽ kịp trở lại cho giai đoạn thi đấu quốc tế tháng 7-9 sau khi bình phục chấn thương nghiêm trọng này.
Nhưng sau 1 tháng, tình hình hồi phục của ngôi sao 27 tuổi được xác định là không mấy khả quan. Theo truyền thông Thái Lan, anh sẽ mất thêm ít nhất là 3 tháng nữa mới có thể bình phục chấn thương.
Với thông tin này, Supachok xem như cạn kiệt hy vọng kịp trở lại cho ASEAN Cup 2026, giải đấu sẽ diễn ra từ ngày 24-7.
Hiện tại, người hâm mộ Thái Lan vẫn hy vọng Supachok sẽ kịp trở lại cho FIFA ASEAN Cup, giải đấu vừa được FIFA cho ra đời, dự kiến tổ chức trong tháng 9.
Nếu Supachok trở lại sân cỏ vào cuối tháng 8 như dự kiến, nhiều khả năng anh sẽ có thể ra sân ở giải đấu này.
Dù vậy, với một ngôi sao đã chấn thương và đánh mất phong độ nhiều tháng trời, khả năng tiền vệ của Sapporo được gọi lên tuyển cũng là không cao.
Trước khi dính phải chấn thương cực nặng này, sự nghiệp của Supachok vốn cũng đã sa sút. Tính ở mùa giải này, Supachok mới ghi vỏn vẹn 1 bàn thắng (và không có kiến tạo nào) cho Sapporo ở J-League 2.
Ở mùa giải năm 2025, Supachok cũng chỉ ghi 2 bàn, góp 3 kiến tạo trong tổng số 31 lần ra sân cho Sapporo.
Ngôi sao 27 tuổi này từng trải qua chuỗi trận nghèo nàn không ghi bàn, không kiến tạo từ giữa tháng 3 đến đầu tháng 10. Anh "giải khát" bằng những màn tỏa sáng ở vòng loại Asian Cup 2027, nhưng rồi lại tịt ngòi khi trở lại Sapporo.
Không có Supachok, tuyển Thái Lan càng thêm kiệt quệ tài năng. Thời gian qua, bóng đá xứ sở chùa vàng đối mặt làn sóng chỉ trích từ người hâm mộ vì thành tích kém cỏi ở mọi mặt trận.
Tối 29-4, tại sự kiện ONE Samurai 1, Takeru đã tạo nên cái kết hoàn hảo cho sự nghiệp của mình khi hạ knock-out "người sắt" Rodtang ở hiệp đấu thứ 5.
Chiến thắng ngoạn mục này còn giúp võ sĩ người Nhật Bản đoạt chiếc đai vô địch ONE Kickboxing hạng ruồi (flyweight) tạm thời.
Cuộc tái đấu giữa hai tay đấm mang đậm tính "ân oán". Võ sĩ 34 tuổi Takeru bước vào trận đấu với quyết tâm phục thù sau khi từng bị Rodtang hạ gục chóng vánh chỉ sau 1 phút 20 giây ở hiệp 1 tại sự kiện ONE 172 (Thái Lan) hồi tháng 3-2025.
Trận đấu đã diễn ra theo kịch bản điên rồ và "bạo lực" bậc nhất, được ví như một cuộc hỗn chiến. Xuyên suốt 5 hiệp đấu, cả hai võ sĩ gần như từ bỏ hoàn toàn kỹ năng né đòn để lao vào áp sát, sẵn sàng ăn miếng trả miếng trong tầm đánh của đối phương.
Ngay từ hiệp 1, Takeru đã chủ động dồn ép bằng những cú đá trụ để bòn rút thể lực, cho thấy tần suất ra đòn vượt trội so với những pha phản công của võ sĩ Thái Lan.
Bước ngoặt đầu tiên đến ở hiệp 2, lối đánh dũng mãnh của Takeru đã khiến "người sắt" bị bào mòn và hai lần gục xuống sàn. Rodtang chỉ may mắn không bị hạ gục sớm nhờ tiếng chuông kết thúc hiệp.
Bước sang hiệp 3 và 4, đúng với bản sắc lì lợm của mình, Rodtang vùng lên mạnh mẽ để gỡ điểm. Dù vậy, Takeru vẫn bình tĩnh chống trả, tung ra những cú đòn phản công uy lực và tiếp tục dồn ép võ sĩ người Thái Lan vào góc đài ở cuối hiệp 4.
Bước vào hiệp 5 quyết định, trong khi những cú đánh của Rodtang đã không còn đủ sức nặng, Takeru vẫn cho thấy nền tảng thể lực cực kỳ sung mãn. Khả năng chịu đòn và ý chí quyết tâm đã giúp tay đấm người Nhật Bản đấm gục Rodtang lần thứ 3 trong trận, trước khi tung ra chuỗi đòn quyết định hạ knock-out dứt khoát đối thủ ở những giây cuối cùng.
Lần đầu tiên trong một trận striking đỉnh cao, Rodtang gục ngã một cách tâm phục khẩu phục. Đối với Takeru Segawa, anh đã khép lại trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp bằng một chiến thắng mang tính biểu tượng, minh chứng rõ nét nhất cho sức mạnh, ý chí của anh.