Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn và có hai con nhỏ, một bé 6 tuổi, một bé 2 tuổi. Công việc của tôi ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi vẫn có thời gian chăm lo gia đình, con cái, hai bên nội ngoại. Từ trước đến nay, tôi luôn sống hết lòng vì chồng con, xem gia đình là ưu tiên lớn nhất.
Chồng tôi làm văn phòng, thu nhập ở mức trung bình. Anh có lúc đưa tiền, có lúc không, nhưng tôi chưa từng đòi hỏi hay so đo chuyện kinh tế. Tôi luôn tôn trọng chồng và nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau quan trọng nhất là tình nghĩa.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ chồng tình cảm, không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng khoảng 3-4 năm trở lại đây, chồng tôi dần thay đổi. Anh ngày càng vô tâm, ít quan tâm đến vợ con, không để ý việc nhà cửa, hay cáu gắt và sống ích kỷ hơn.
Từ lúc tôi sinh bé đầu, chồng đã ít quấn con. Anh không gần gũi, ít thể hiện tình cảm với con. Dù vậy, tôi vẫn quyết định sinh thêm bé thứ hai. Tôi nghĩ có thêm tiếng trẻ con sẽ vui cửa vui nhà hơn, biết đâu không khí gia đình cũng thay đổi tích cực hơn. Nhưng cũng từ đó, bi kịch đời tôi bắt đầu.
Ngày tôi báo tin có thai lần 2, chồng không hề tỏ ra vui mừng. Trong suốt thai kỳ của tôi, anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Tôi đã trải qua rất nhiều đêm khóc một mình. Có những hôm đi làm về, tôi chạy xe lang thang khắp nơi để giải tỏa cảm giác cô đơn.
Đến ngày tôi sinh con, anh có mặt ở bệnh viện nhưng tôi cảm thấy anh giống như một người họ hàng đến thăm hơn là chồng đang chờ vợ vượt cạn. Không có sự lo lắng, xúc động hay yêu thương nào tôi mong chờ ở người bạn đời.
Sau sinh, tôi tiếp tục một mình xoay xở chuyện con cái, gia đình. Thấy tôi thường xuyên khóc lặng lẽ, cuối cùng chồng thú nhận một điều…
Anh nói vài năm gần đây anh nhận ra mình là người vô tính (asexual). Người mang xu hướng này không có nhu cầu gần gũi vợ chồng, cũng không cảm thấy hấp dẫn tình dục với bất kỳ giới nào. Chồng nói anh chỉ muốn sống một mình, không cần ai cả và luôn thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh bảo những gì đã diễn ra suốt thời gian qua, từ việc có con đến chuyện chăn gối, đều chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm với vợ, với bố mẹ và gia đình vì anh là con trai trưởng.
Nghe lời thú nhận này, tôi chết lặng. Khái niệm này quá lạ lẫm với tôi.
Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau bình thường. Chuyện tình cảm hay đời sống vợ chồng khi ấy không có gì bất thường. Vậy mà giờ anh nói với tôi tất cả điều đó. Tôi choáng váng, không biết đón nhận sự thật bằng cách nào…
Sau cuộc nói chuyện, chồng dọn ra ngủ riêng. Đến nay đã gần một năm.
Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người hàng xóm. Hai cái bóng cùng nuôi con dưới một mái nhà. Tôi cảm giác mình như người vừa bị đánh ngất, tỉnh dậy thì cuộc đời đã khác hoàn toàn.
Tôi khóc cạn nước mắt. Câu chuyện tưởng chỉ có trong phim lại rơi đúng vào mình. Tôi luôn coi trọng gia đình, hy sinh rất nhiều cho chồng con. Vậy mà giờ nghĩ đến quãng đời còn lại phải sống trong sự xa cách của chồng, tôi thấy tuyệt vọng.
Kinh tế hiện tại chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi từng nghĩ đến ly hôn để được sống cho mình, nhưng lại thương 2 con còn quá nhỏ. Tôi cũng đã vài lần nói muốn ly hôn và xin nuôi cả hai bé. Nhưng rồi tôi lại chùn lòng.
Một phần vì tôi vẫn còn thương anh. Có lẽ anh đã phải cố sống theo mong đợi của người khác suốt nhiều năm, đến giờ không chịu nổi nữa mới thú nhận. Ngoài tôi ra, anh chưa nói điều này với ai. Nếu mẹ con tôi rời đi, anh sẽ rất cô đơn.
Chồng tôi không cặp bồ, không sa đà ăn chơi. Đi đâu anh vẫn nhắn tin báo về. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm người cha, người con rể trong gia đình. Chỉ là với vai trò người chồng, anh gần như không còn tồn tại.
Tôi không phải người có nhu cầu thể xác quá cao. Điều tôi cần là sự gần gũi, một cái nắm tay, vài lời động viên, một điểm tựa khi mệt mỏi trở về nhà. Nhưng đến điều đơn giản như cầm tay vợ, anh cũng né tránh. Anh thường đóng cửa làm việc một mình, thi thoảng mới chơi với con.
Tôi từng vào các trang, nhóm cộng đồng của người vô tính để tìm hiểu thêm, mong hiểu chồng hơn, hay có cách nào thay đổi tình trạng. Nhưng điều duy nhất tôi nhận được là lời khuyên phải chấp nhận sự thật.
Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ kiếp trước mình nợ anh quá nhiều nên kiếp này phải trả giá. Rồi tôi hình dung tương lai chỉ là tiếp tục diễn vai một gia đình hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, đến khi về già mỗi người một góc, không tình yêu, không sự chăm sóc dành cho nhau.
Hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng vì con hay mạnh mẽ bước ra để cứu lấy phần đời còn lại của mình.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 31-3, tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Thiếu vắng 7 cầu thủ nhập tịch trái phép đã khiến Malaysia phơi bày thực lực của mình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik dễ dàng ghi được 3 bàn thắng của Đỗ Duy Mạnh và cú đúp của Nguyễn Xuân Son.
Tuyển Malaysia chỉ có được bàn thắng danh dự của Dos Santos trên chấm phạt đền.
Kết quả này giúp Xuân Son và các đồng đội giành vé vào vòng chung kết Asian Cup 2027 với 18 điểm trọn vẹn sau 6 trận đấu.
Ngay sau trận tái đấu với Malaysia, trang fanpage của FIFA đã có bài đăng chúc mừng chiến thắng của “những chiến binh sao vàng”.
“Vừa Mạnh, vừa Son lại vừa Hên!”, trang fanpage của FIFA viết.
Đỗ Hoàng Hên dù không trực tiếp ghi bàn nhưng tiền đạo của Hà Nội cũng để lại dấu ấn đậm nét trên hàng công tuyển Việt Nam.
Đặc biệt, anh chính là chủ nhân của pha kiến tạo cho Xuân Son ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Vòng chung kết Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ ngày 7-1 đến 5-2. Theo kế hoạch ban đầu, AFC sẽ tổ chức bốc thăm chia bảng Asian Cup 2027 vào ngày 11-4 tới tại Riyadh (Saudi Arabia).
Tuy nhiên do tình hình chiến sự đang leo thang ở khu vực Trung Đông, nên AFC quyết định dời lễ bốc thăm sang thời gian khác thích hợp hơn.
Trong một mùa giải được cho là đầy biến động và tồi tệ bậc nhất lịch sử câu lạc bộ, Tottenham Hotspur vừa chính thức bổ nhiệm chiến lược gia người Ý Roberto De Zerbi vào chiếc ghế nóng. Đây là huấn luyện viên thứ ba của Spurs (biệt danh Tottenham) chỉ trong vòng một mùa bóng, sau sự ra đi của Thomas Frank và chuỗi ngày thất vọng dưới thời HLV tạm quyền Igor Tudor.
Giờ đây, cựu thuyền trưởng của Brighton và Marseille đã đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 5 năm với đội bóng Bắc London. Đáng chú ý, nguồn tin nội bộ cho biết hợp đồng này không bao gồm điều khoản xuống hạng, cho thấy niềm tin tuyệt đối của ban lãnh đạo Spurs vào khả năng của nhà cầm quân 46 tuổi.
Phát biểu trong ngày ra mắt, HLV người Ý không giấu nổi sự hào hứng: "Tottenham là một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Mục tiêu của tôi là xây dựng một đội bóng tấn công rực lửa, truyền cảm hứng cho người hâm mộ. Nhưng trước mắt, ưu tiên duy nhất là chiến đấu để leo lên vị trí an toàn trên bảng xếp hạng".
Tình cảnh của Tottenham hiện tại đang ở mức báo động đỏ. "Gà trống" đứng thứ 17 trên bảng xếp hạng Premier League, chỉ hơn nhóm cầm đèn đỏ đúng 1 điểm khi mùa giải chỉ còn lại 7 vòng đấu.
Giám đốc thể thao Johan Lange khẳng định HLV De Zerbi luôn là mục tiêu hàng đầu: "Roberto De Zerbi là một trong những huấn luyện viên sáng tạo và có tầm nhìn nhất thế giới hiện nay. Kinh nghiệm tại Premier League của ông ấy là vô giá đối với chúng tôi trong thời điểm ngặt nghèo này".