Người ta vẫn bảo nhà có 2 cô con gái thì vui như có 2 con chim nhỏ ríu rít trong sân. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Những buổi chiều đi làm về, thấy hai đứa chạy chân đất ra cổng ôm lấy chân mẹ, lòng tôi mềm như bún. Chỉ có điều, càng vui, tôi càng sợ nhìn vào mắt chồng mỗi khi ai đó hỏi: “Bao giờ kiếm thằng cu nối dõi?”.
Tôi bị băng huyết suýt mất mạng trong lần sinh con thứ 2. Khi tôi tỉnh lại trong phòng cấp cứu, chồng nắm tay tôi nghẹn ngào: “Cảm ơn em vì đã sống”.
Người ngoài không biết vô tâm hay cố ý, thỉnh thoảng lại hỏi tôi “nhà có 2 đứa con gái rồi, định khi nào thì sinh thêm thằng cu”. Mỗi lúc như vậy, chồng tôi lại cười hiền: “Hai con gái là đủ rồi, không sinh nữa”.
Nhưng hóa ra, đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo. Nhất là ở cái xứ mà mỗi mâm rượu đều có vài kẻ thích chọc vào sự thiếu hụt của người khác cho vui miệng.
Chồng tôi làm trưởng phòng dự án cho một công ty xây dựng lớn. Công việc khiến anh đi sớm về khuya, gặp gỡ nhiều người. Những cuộc nhậu triền miên như cơm bữa.
Có hôm nửa đêm anh mới về, người nồng mùi bia rượu. Tôi cởi giày cho chồng, nghe anh cười gượng: “Bọn nó lại bảo anh kiếm tiền để xây nhà cho con rể ở à?”. Những câu chuyện này anh chỉ kể mỗi khi say.
Tôi biết, bố mẹ chồng vẫn quan trọng chuyện cháu gái cháu trai. Trong lòng chồng tôi chắc cũng có nhiều suy tư trăn trở. Nhưng tôi còn 2 đứa con gái nhỏ, không thể bất chấp mạng sống của mình chỉ để tìm một đứa con trai. Quan điểm tôi đã nói rõ ràng, bố mẹ chồng lúc đầu còn khuyên, sau cũng thôi không nói nữa.
Thời gian trôi qua. Hai con gái lớn dần. Nhà cửa cũng khá lên. Tôi tưởng cuộc đời mình sẽ yên như mặt ao mùa hạ. Cho đến cái chiều mưa tháng bảy ấy.
Khoảng 7h tối, chồng tôi từ chuyến công tác trở về nhà. Trên tay anh là một đứa bé trai chừng 3 tuổi. Thằng bé ôm cổ anh, cái mặt tròn tròn, tóc xoăn nhẹ ở trán. Anh đặt đứa nhỏ xuống ghế, rót cốc nước rồi nhìn tôi. Cái nhìn của người rón rén chuẩn bị bước qua vực. Rất lâu sau anh mới nói: “Con anh”.
Tôi nghe rõ tiếng muỗng rơi xuống nền gạch. Hai đứa con gái trong phòng chạy ra nhìn cậu bé lạ đang ngồi trong nhà mình. Còn tôi, tôi thấy tai mình ù đi như có ai lấy búa gõ vào đầu.
Tôi hỏi: “ẹ đứa bé đâu?”. Anh cúi mặt: “Cô ấy mất rồi. Cô ấy bị ung thư.” Nói xong, anh kéo cái balô cũ lại gần, lôi ra một xấp hồ sơ bệnh viện và giấy khai sinh. Tôi chẳng buồn nhìn. Những thứ giấy tờ ấy lúc ấy chẳng khác gì lưỡi dao.
Đêm đó tôi không ngủ. Chồng nằm dưới sàn nhà ôm đứa bé. Ngoài trời mưa dầm dề. Tiếng thằng bé khóc lúc nửa đêm khiến lòng tôi rối như tơ vò. Nó gọi “bố” trong cơn mê. Cái tiếng gọi nhỏ xíu ấy cứa vào tim tôi đau hơn mọi lời thú nhận.
Chồng tôi quỳ xuống giữa nhà. Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng thấy anh như thế. Anh bảo mấy năm trước đi công tác miền Nam, say rượu một lần rồi quen người phụ nữ ấy. Khi biết cô ta mang thai, anh đã khuyên cô ta bỏ rồi không liên lạc nữa. Nhưng trước lúc chết, cô ấy tìm cách liên lạc, nhờ anh nuôi con.
Sáng hôm sau, tôi nhìn kỹ thằng bé. Nó giống chồng tôi kinh khủng. Từ đôi mắt dài đến cái tai hơi vểnh…
Mấy ngày đầu, tôi nhìn đứa bé bằng ánh mắt của người bị phản bội. Nó càng ngoan, tôi càng khó chịu. Có lần nó chạy lại ôm chân tôi đòi bế, tôi hất tay ra theo phản xạ. Thằng bé ngã ngồi xuống nền nhà, không khóc, chỉ mở to mắt trong veo nhìn tôi. Cái nhìn ấy ám ảnh tôi nhiều đêm.
Hai con gái tôi lại thương em vô cùng. Chúng nhường đồ chơi, xúc cơm cho em ăn. Con bé lớn còn thì thầm: “Mẹ đừng đuổi em đi, em dễ thương lắm”. Tôi quay mặt vào bếp, thấy mắt mình cay xè. Trẻ con lạ thật. Chúng không biết hận. Chỉ người lớn mới giỏi làm khổ nhau.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Người bảo tôi ngu mới nuôi con riêng của chồng. Người khác lại khen tôi có phúc vì không cần mang nặng đẻ đau cũng có thằng nối dõi. Tôi cũng không biết, là họ nghĩ vậy thật hay đang mỉa mai mình.
Mẹ chồng tôi từ quê lên. Bà ôm thằng bé khóc nức nở. Bà bảo tổ tiên phù hộ nên nhà còn có cháu trai. Tôi nhìn cảnh ấy, tự nhiên thấy bản thân như người thừa trong chính căn nhà mình vun vén bao năm.
Có đêm, chồng ngồi ngoài ban công hút thuốc đến sáng. Anh bảo, nếu phải lựa chọn, anh sẽ chọn 3 mẹ con tôi. Nếu tôi không chấp nhận, anh sẽ gửi con về quê cho ông bà nội nuôi. Tôi không trả lời, dù lòng nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Tôi không đủ bao dung, không đủ rộng lượng để dang tay chào đón thằng bé.
Rồi một hôm, thằng bé sốt cao. Nó mê man gọi mẹ. Có lẽ nó gọi người mẹ đã mất. Tôi bỗng thấy thương nó. Một đứa trẻ chưa kịp nhớ mặt mẹ đã thành mồ côi. Nó có cha nhưng lại không được sẵn sàng đón nhận.
Tôi thức trắng đêm lau người cho nó. Gần sáng, nó mở mắt, nắm lấy tay tôi thì thào: “Mẹ ơi!”. Chỉ một câu ấy thôi mà bao nhiêu oán giận trong lòng tôi như miếng đất khô gặp mưa trở nên mềm nhũn.
Mỗi lần nhìn chồng cười với con trai anh, lòng tôi vẫn nhói lên. Tôi không biết mình đau vì bị phản bội hay vì thấy anh hạnh phúc với điều mà tôi không thể cho anh. Đàn bà nhiều lúc lạ lắm. Yêu càng nhiều thì lòng tự trọng càng dễ tổn thương.
Đến giờ, thằng bé đã ở nhà tôi gần một năm. Nó gọi tôi là mẹ rất tự nhiên. Ba chị em quấn quýt nhau như chưa từng có khoảng cách. Chỉ riêng tôi, nhiều đêm vẫn nằm thao thức. Tôi không biết mình đang sống vì tình thương hay vì cam chịu.
Có người bảo tôi nên ly hôn để giữ lòng tự trọng. Có người lại khuyên đàn bà hơn nhau ở chỗ biết nuốt nước mắt mà giữ gia đình. Nhưng gia đình nào mới thật sự đáng giữ?
Nếu là các bạn, các bạn có thể đón nhận một đứa trẻ theo cách ấy không? Thà là mắt không thấy, tim sẽ bớt đau. Đằng này, thằng bé hiện diện trong nhà luôn nhắc nhở tôi nỗi đau mình từng bị phản bội. Và liệu một người chồng từng phản bội, dù vì là một lần say đi chẳng nữa, có đáng được tha thứ hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nội dung quan trọng này nằm trong kết luận của Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Văn Được sau cuộc họp mới đây về khả năng cung ứng điện giai đoạn 2026 - 2030 và tháo gỡ các khó khăn, vướng mắc của ngành điện ở thành phố.
Cụ thể, Chủ tịch UBND TP.HCM yêu cầu tiếp tục rà soát, theo dõi để bảo đảm nguồn cung điện ổn định phục vụ sản xuất, thương mại - dịch vụ và sinh hoạt của người dân.
Ưu tiên cung cấp điện cho các khách hàng quan trọng, các khu vực trọng yếu và các sự kiện chính trị, văn hóa, xã hội quan trọng.
Giao Sở Công Thương xây dựng kịch bản và phương án bảo đảm nguồn cung năng lượng an toàn, ổn định và liên tục cho TP.HCM giai đoạn 2026 - 2030, đáp ứng nhu cầu năng lượng trong bối cảnh thành phố hướng tới tăng trưởng kinh tế hai con số và tình hình thế giới còn nhiều biến động.
Yêu cầu ngành điện và các chủ đầu tư xây dựng kế hoạch đầu tư nguồn, lưới điện và phương án phát triển mạng lưới điện trong quy hoạch TP.HCM, bảo đảm cung cấp điện an toàn, ổn định và liên tục.
Đối với dự án trạm biến áp 220kV Tân Sơn Nhất, thành phố chấp thuận kiến nghị cho phép thi công công trình song song với việc làm thủ tục bồi thường cây xanh tại khu vực dự án. Tuy nhiên việc thống kê, kiểm đếm phải bảo đảm chính xác để tránh phát sinh tranh chấp.
Đối với dự án trạm 220kV Đầm Sen, thành phố giao cơ quan chức năng hướng dẫn làm thủ tục giao đất cho dự án theo thẩm quyền.
Các cơ quan liên quan cũng được yêu cầu khẩn trương giải quyết thủ tục đối với cụm dự án tại khu vực Thủ Thiêm gồm trạm 220kV Thủ Thiêm và đường dây đấu nối, trạm 110kV Thủ Thiêm 1 và trạm 110kV Thủ Thiêm 2.
Nhiều dự án trạm biến áp khác như trạm 110kV Linh Đông, trạm 110kV Tân Phú Trung, trạm 110kV Phước Hiệp và dự án lắp máy biến áp thứ ba tại trạm 110kV Bến Thành cũng được yêu cầu khẩn trương hoàn tất các thủ tục liên quan đến chủ trương đầu tư, sử dụng đất và điều chỉnh quy hoạch.
Đối với dự án đường dây 220 - 110kV Cầu Bông - Bình Tân, ông Hoàng Nguyên Dinh, Phó chủ tịch UBND TP.HCM, được phân công chỉ đạo các đơn vị liên quan giải quyết dứt điểm thủ tục phê duyệt phương án bồi thường.
Các đơn vị phải chịu trách nhiệm trước Chủ tịch UBND TP.HCM nếu chậm trễ trong thực hiện chỉ đạo, làm chậm tiến độ triển khai các dự án, ảnh hưởng đến công tác vận hành ổn định, an toàn hệ thống điện.
Ngày 4-4, thông tin từ UBND xã Mỹ An, tỉnh Tây Ninh cho biết ông P.V.H., 55 tuổi ngụ ấp 7, xã Mỹ An nghi nhiễm bệnh dại đã qua đời.
Qua điều tra dịch tễ cho thấy khoảng tháng 6-2025, ông H. sang nhà anh trai ở ấp 6, xã Mỹ An thì bị chó nhà người anh cắn vào ngón tay trái gây nhiều vết thương rỉ máu.
Anh trai ông H. là chủ con chó vào can thiệp cũng bị con chó cắn. Sau đó khoảng 6 ngày, con chó đã chết. Lúc cắn người, con chó chưa được tiêm phòng bệnh dại.
Lúc bị chó cắn, ông H. chỉ lấy ớt và đất đắp lên vết thương. Sau đó ông có đi tiêm phòng bệnh dại nhưng chỉ tiêm được một mũi. Người anh trai không tiêm phòng.
Đến ngày 30-3, ông H. có dấu hiệu mệt mỏi không đi làm nổi, sốt, sợ gió, nuốt khó. Sau đó gia đình chuyển lên bệnh viện tại TP.HCM. Bệnh nhân được chẩn đoán theo dõi bệnh dại, suy hô hấp.
Đến ngày 2-4, gia đình nhận thấy bệnh nhân có tiên lượng nặng nên đã xin đưa về.
Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Tây Ninh cho biết trong năm 2025 và từ đầu năm 2026 đến nay, trên địa bàn xã Mỹ An chưa ghi nhận tình trạng bệnh dại trên chó mèo.
Khi con chó cắn người và bị chết, gia đình người anh trai đã chôn sau vườn và không báo địa phương.
Trong ngày 2-4, người anh trai ông H. cũng đã xét nghiệm bệnh dại và kết quả âm tính. Hai con chó khác trong nhà này cũng đang khỏe mạnh, không có dấu hiệu bất thường.
Cơ quan chức năng đã hướng dẫn gia đình sử dụng các biện pháp phòng chống dịch, thực hiện phun xịt khử trùng, vận động các hộ chăn nuối chó mèo trên địa bàn không thả rông ra đường, đồng thời tích cực thực hiện việc tiêm phòng bệnh dại chó mèo đúng định kỳ.
Nhân dịp Dragon Ball Super vừa hé lộ tạo hình mới của Goku và Vegeta, dù concept Super Saiyan từng là yếu tố làm nên tên tuổi từ thời Dragon Ball Z, không phải dạng biến hình nào cũng đạt đến đỉnh cao kỳ vọng, thậm chí một số còn bị xem là "tệ nhất" trong toàn series.
Khoảnh khắc Goku lần đầu hóa Super Saiyan trong trận chiến với Frieza không chỉ là bước ngoặt của riêng series, mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều tác phẩm manga, anime sau này. Tuy nhiên khi số lượng biến hình ngày càng nhiều, chất lượng giữa các dạng cũng bắt đầu chênh lệch rõ rệt.
Xuất hiện trong arc Majin Buu, Super Saiyan 3 mang đến một diện mạo ấn tượng với mái tóc dài và nguồn năng lượng bùng nổ. Tuy nhiên vai trò của nó lại khá hạn chế khi Goku chủ yếu dùng để "câu giờ".
Nhược điểm lớn nhất nằm ở việc tiêu hao thể lực quá nhanh, khiến dạng này gần như không thể duy trì trong chiến đấu thực tế. Sức mạnh lớn nhưng không bền vững khiến Super Saiyan 3 khó trở thành lựa chọn chiến lược.
Ý tưởng kết hợp Kaio-ken với Super Saiyan Blue từng khiến người hâm mộ kỳ vọng lớn. Trong Dragon Ball Super, Goku sử dụng dạng này để đối đầu với Hit. Tuy nhiên cái giá phải trả là tình trạng rối loạn khí, khiến anh mất kiểm soát năng lượng sau trận đấu. Đây là ví dụ điển hình cho một dạng biến hình "nghe hay hơn dùng", khi lợi ích không tương xứng với rủi ro.
Future Trunks vốn là nhân vật thường xuyên tạo bất ngờ, nhưng Super Saiyan Rage lại khiến nhiều khán giả bối rối. Dạng này xuất hiện đột ngột khi nhân vật đạt đến đỉnh điểm cảm xúc, nhưng lại thiếu giải thích rõ ràng về cơ chế hay nguồn gốc sức mạnh.
Dù đủ mạnh để đối đầu nhiều kẻ địch, nó vẫn bất lực trước Zamasu bất tử, làm giảm đáng kể ý nghĩa của màn biến hình.
Chỉ xuất hiện trong phim Dragon Ball Z: Lord Slug (1991), Pseudo Super Saiyan không được xem là một biến hình hoàn chỉnh. Đây là trạng thái tạm thời khi Saiyan ở ranh giới sống còn.
Dù trận chiến trong phim khá hấp dẫn, bản thân dạng biến hình này lại thiếu điểm nhấn về cả ngoại hình lẫn ý nghĩa, khiến nó gần như bị lãng quên trong dòng chảy dài của thương hiệu.
Đứng đầu danh sách là Super Saiyan Third Grade, dạng biến hình đánh đổi tốc độ để lấy sức mạnh cơ bắp. Future Trunks đạt đến trạng thái này sau khi tập luyện trong phòng thời gian.
Ban đầu, anh có thể áp đảo Cell, nhưng nhược điểm về tốc độ nhanh chóng bị khai thác. Trong chiến đấu thực tế, việc mất đi sự linh hoạt khiến toàn bộ lợi thế sức mạnh trở nên vô nghĩa.