Bài viết “‘Rực rỡ’ nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!” đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng “rực rỡ” không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: “Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con”.
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: “Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người”. “Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả “về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa”, bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: “Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!”.
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: “Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an”.
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. “Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác”.
“Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh”, bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: “Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất”, bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
“Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?”, một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm “rực rỡ” sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe”.
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
“Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…”, bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: “Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ”.
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự “đủ”. “Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…”. Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi “có tiền nhiều để làm gì” trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
“Hãy yêu quý và tận hưởng từng giây cuộc sống”, bạn đọc tên Duy để lại chia sẻ.
Theo tờ News của Úc, một người cha tại Sydney, bang New South Wales, đã bày tỏ sự bức xúc sau khi nhận giấy phạt nguội lên tới 2.115 AUD (38,2 triệu đồng) khi camera AI phát hiện con gái ông đeo dây an toàn không đúng cách khi ngồi trên xe.
Người này là Craig Cobb, làm trong lĩnh vực tài chính. Ông cho biết đã nhận giấy phạt qua đường bưu điện và chia sẻ lại hình ảnh vi phạm lên mạng xã hội X.
Theo ông Cobb, con gái tuổi teen của ông vẫn thắt dây an toàn, nhưng đặt dây chéo dưới cánh tay thay vì vắt qua vai theo đúng quy định.
"Không phải là không thắt dây, mà là thắt không đúng cách", ông viết, đồng thời cho rằng tình huống có thể xảy ra khi hai cha con đang hát trên xe.
Theo hướng dẫn của cơ quan giao thông bang New South Wales, phần dây ngang phải nằm trên xương hông, còn dây chéo phải vắt qua ngực và giữa vai. Tuy nhiên, hình ảnh được chia sẻ cho thấy dây chéo nằm thấp hơn vị trí tiêu chuẩn.
Dù vậy, ông Cobb cho biết điều khiến ông không hài lòng không phải là việc bị xử phạt, mà là cách vận hành của hệ thống camera AI.
Ông cho rằng đây chỉ là công cụ nhằm tăng nguồn thu cho chính phủ và tuyên bố sẽ khiếu nại vì cho rằng hình ảnh không đủ rõ ràng để kết luận vi phạm.
Vụ việc nhanh chóng thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Một số người đồng tình, cho rằng mức phạt là quá cao và mang tính "tận thu". Trong khi đó, nhiều ý kiến khác cho rằng việc đeo dây an toàn đúng cách là kiến thức cơ bản cần được tuân thủ, đặc biệt để đảm bảo an toàn.
Theo quy định tại bang New South Wales, lỗi liên quan đến dây an toàn thường bị phạt khoảng 423 AUD (7,7 triệu đồng) và trừ 3 điểm bằng lái. Tuy nhiên, nếu phương tiện đăng ký dưới tên doanh nghiệp, mức phạt có thể tăng lên 2.115 AUD (38,2 triệu đồng).
Cơ quan giao thông bang từ chối bình luận cụ thể về trường hợp này, nhưng cho biết các vi phạm liên quan đến dây an toàn đã giảm kể từ khi áp dụng hệ thống camera AI.
Trong năm 2025, gần 0,1% phương tiện bị kiểm tra ghi nhận hành vi không thắt dây an toàn, giảm so với mức 0,14% trước đó. Giới chức cũng cho biết hệ thống camera mới đã được nâng cấp góp phần nâng cao hiệu quả giám sát và cải thiện an toàn giao thông.
Khi nhắc đến các loài hoa của Nhật Bản, hoa anh đào luôn là biểu tượng nổi bật, khiến mùa xuân trở thành thời điểm cao điểm du lịch thu hút đông đảo du khách quốc tế.
Tuy nhiên, không chỉ riêng mùa xuân, mùa đến xứ sở mặt trời mọc, du khách vẫn có cơ hội chiêm ngưỡng nhiều mùa hoa đẹp, đặc sắc. Nhờ sự khác biệt về khí hậu giữa các vùng, mỗi loài hoa lại mang một sắc thái riêng, mang đến trải nghiệm mới mẻ cho du khách.
Vào đầu mùa hè, hoa tử đằng, hoa đỗ quyên và hoa hồng bắt đầu nở rộ. Khi mùa hè bước vào thời điểm rực rỡ nhất, những cánh đồng oải hương và hướng dương trải dài khắp nơi, trở thành điểm thu hút du khách.
Theo Cục Xúc tiến du lịch Nhật Bản tại Việt Nam (JNTO), khoảng thời gian từ tháng 5 đến tháng 7 là thời điểm thích hợp để khám phá thiên nhiên quanh Tokyo, khi lượng khách đã bớt đông so với mùa hoa anh đào. Đây cũng là lúc du khách có thể thong thả tận hưởng vẻ đẹp yên bình của các khu vườn và công viên hoa.
Một trong những điểm đến nổi bật là Ashikaga Flower Park tại thành phố Ashikaga, thuộc tỉnh Tochigi Prefecture. Công viên được xem là một trong những địa điểm ngắm hoa tử đằng nổi tiếng nhất Nhật Bản. Năm 2014, nơi đây từng được CNN bình chọn vào danh sách "10 điểm đến mơ ước trên thế giới".
Hoa tử đằng tại công viên thường nở đẹp nhất từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5. Khuôn viên công viên có hơn 350 giống hoa tử đằng, trong đó nổi bật là giàn tử đằng khổng lồ hơn 160 năm tuổi, được công nhận là Di sản thiên nhiên cấp tỉnh Tochigi. Những dây leo vươn cao tạo thành mái vòm lớn với các chùm hoa rủ xuống mềm mại, mang đến khung cảnh vô cùng ấn tượng.
Hằng năm, công viên còn tổ chức lễ hội "Câu chuyện Hoa tử đằng", dự kiến diễn ra từ ngày 11-4 đến 20-5, với chương trình chiếu sáng ban đêm tạo nên khung cảnh huyền ảo. Vào thời điểm này, hoa tử đằng kết hợp cùng sắc hoa đỗ quyên nở rộ, tạo nên bức tranh mùa xuân rực rỡ.
Bên cạnh đó, du khách cũng có thể ghé thăm Ibaraki Flower Park tại thành phố Ishioka, thuộc tỉnh Ibaraki Prefecture để tận hưởng mùa hoa hồng đầu hè. Công viên nổi tiếng với hơn 900 giống hoa hồng và khoảng 9.000 cây, nở rộ từ giữa tháng 5 đến đầu tháng 6, phủ kín khuôn viên bằng những gam đỏ và hồng rực rỡ cùng hương thơm dịu ngọt.
Ngoài việc ngắm hoa, du khách còn có thể tham gia nhiều hoạt động trải nghiệm như làm xịt thơm từ hoa hồng hoặc học cắm hoa nghệ thuật. Khuôn viên rộng khoảng 12 hecta của công viên mang đến không gian thư thái, nơi du khách có thể dạo bước giữa thiên nhiên, lắng nghe tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót trong làn gió đầu hè dịu nhẹ.
Điểm tránh nóng lý tưởng mỗi khi hè về không thể bỏ qua công viên Hoa oải hương Tambara. Nơi đây, hương hoa oải hương dịu nhẹ trong làn gió Cao Nguyên sẽ mang đến cảm giác bình yên và thư thái cho du khách.
Theo JNTO, số khách Việt đến Nhật trong tháng 1-2026 đạt 52.800 lượt người và qua tháng 2 đạt 61.000 lượt người, lần lượt tăng 4,7% và giảm 17,4% so với cùng kỳ năm trước. Tính chung hai tháng đầu năm, Nhật Bản thu hút 113.800 lượt khách đến từ Việt Nam, giảm 8,4% so với năm 2025.
Tôi từng là một người đàn bà kiêu hãnh, luôn cho rằng mình xứng đáng với những thứ hào nhoáng và to lớn hơn. Còn Minh, chồng cũ của tôi, lại là hiện thân của sự bình lặng đến mức... nhạt nhẽo.
Ngày ấy, trong khi tôi lao ra đường, quay cuồng với những bữa tiệc xã giao, những bản hợp đồng và khát khao khẳng định vị thế, thì Minh lại chỉ thích quẩn quanh trong góc vườn nhỏ, tự tay pha trà, đọc sách và chăm sóc cây cối.
Sự trái ngược ấy ban đầu là điểm bù trừ, nhưng dần dà trở thành ngọn lửa thiêu rụi cuộc hôn nhân của chúng tôi. "Anh rốt cuộc có chí tiến thủ không vậy? Đàn ông con trai không xông pha kiếm tiền, suốt ngày ru rú ở nhà với mấy thứ lặt vặt này thì làm được tích sự gì?", tôi nói thẳng.
Tôi chán ngấy sự an phận của anh. Tôi ghét cái cách anh mỉm cười xoa dịu mỗi khi tôi cáu gắt, ghét sự bao dung tĩnh lặng mà tôi khi ấy cho là sự hèn nhát của kẻ không dám đương đầu với sóng gió.
Tôi muốn một người chồng mặc vest, lái xe sang, đưa tôi đến những nhà hàng xa hoa bậc nhất, chứ không phải một người đàn ông mặc những chiếc áo cộc mộc mạc, chỉ thích nấu những bữa cơm nhà và lắng nghe những bản nhạc không lời êm dịu.
Đỉnh điểm là khi tôi quyết định đệ đơn ly hôn. Minh không níu kéo bằng những lời lẽ bi lụy. Anh nhìn tôi thật lâu, ánh mắt buồn rười rượi nhưng vẫn đầy sự dịu dàng thường thấy: “Nếu sự rời đi này mang lại cho em hạnh phúc mà anh không thể cho, anh đồng ý”.
Ngày cầm tờ giấy quyết định của tòa án, tôi bước ra khỏi cửa với tư thế của một người chiến thắng, thoát khỏi chiếc lồng chật hẹp để vươn ra biển lớn. Tôi lao vào những cuộc tình chớp nhoáng với những người đàn ông đạt chuẩn của mình, tận hưởng cuộc sống tự do, náo nhiệt. Tôi đã đinh ninh rằng, mình đã vứt bỏ được một gánh nặng.
Hơn 5 năm trôi qua. Những phù hoa của cuộc sống hiện đại dần vắt kiệt sức lực của tôi. Những người đàn ông hào nhoáng đến rồi đi, để lại trong tôi sự trống rỗng và những đêm thức trắng vùi mình trong căn hộ cao cấp lạnh lẽo.
Và rồi một ngày, tôi bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có những dàn dây leo xanh mướt và phong cách bài trí mộc mạc. Tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách. Tôi chọn một góc khuất, gọi một ly trà và đưa mắt lãng đãng nhìn quanh.
Đột nhiên, tim tôi như ngừng đập. Cổ họng đắng nghét. Cách tôi không xa, bên chiếc bàn gỗ mộc bên ô cửa sổ đầy nắng, là Minh. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, ấm áp và ngập tràn viên mãn mà tôi chưa từng thấy trong suốt 3 năm sống chung.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ có nét đẹp thanh tú, dịu dàng. Cô ấy không diện đồ hiệu đắt tiền hay trang điểm đậm. Cô ấy mặc một chiếc váy thô đũi mềm mại, bế một bé gái, có đôi mắt đen láy và nụ cười y hệt Minh.
Họ giống như một bức tranh hoàn hảo bước ra từ một thước phim về lối sống chậm thanh bình. Minh ân cần vén lọn tóc vương trên trán vợ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má con gái. Người phụ nữ ấy ngước nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh sự tự hào và yêu thương tuyệt đối. Họ trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng Minh lại pha trò khiến cả vợ và con cười phá lên hạnh phúc.
Tôi ngồi như hóa đá trong góc tối, mọi âm thanh của quán trà dường như mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh gia đình 3 người họ sắc nét đến tàn nhẫn.
Tôi có tiền bạc, có vị trí xã hội, có những bộ đồ đắt tiền bao bọc. Nhưng khi nhìn Minh cẩn thận thổi nguội thìa súp đút cho con gái, tôi nhận ra mình là một kẻ nghèo nàn tình cảm đến thảm hại.
Nhìn cách Minh nâng niu vợ, tôi chợt nhớ lại ngày xưa. Đã từng có lúc anh thức trắng đêm để xoa bóp đôi chân sưng vù của tôi vì đi giày cao gót, từng lầm lũi đêm hôm đi mua bát cháo khi tôi sốt cao. Nhưng đáp lại, tôi chỉ lạnh lùng gạt đi: "Ba cái việc này anh mướn người giúp việc cũng được, thời gian đó anh ra ngoài kiếm tiền đi có phải hơn không!".
Người phụ nữ kia đã trân trọng những điều giản dị mà tôi từng khinh bỉ. Cô ấy nhìn thấy sự vững chãi trong sự bình lặng của anh. Cô ấy yêu cái cách anh vun vén cho gia đình, thứ mà tôi từng mỉa mai là "đàn ông mặc váy". Và đổi lại, cô ấy có được một người chồng hoàn hảo, một mái ấm không bão giông, một người sẵn sàng đứng ra che chắn mọi muộn phiền để vợ con được sống trong sự yêu thương.
Hiện tại, nghe phong thanh từ vài người bạn cũ, Minh đã trở thành một kiến trúc sư cảnh quan khá có tiếng, chuyên thiết kế những khu vườn mang hơi thở thiên nhiên, chính là đam mê mà tôi từng giễu cợt. Anh có trong tay tất cả, nhưng vẫn giữ nguyên sự tận tụy với gia đình.
Tôi thanh toán tiền rồi bước vội ra khỏi quán, như một kẻ trốn chạy. Khi bước ra ánh sáng hoàng hôn, nước mắt tôi rơi xuống, mặn chát và cay đắng.
Người không biết trân trọng những giá trị chân thành như tôi, cuối cùng sẽ bị bỏ lại phía sau, trơ trọi với những hư vinh lạnh lẽo. Nhìn gia đình hạnh phúc của chồng cũ, tôi biết mình đã thua. Có những sai lầm, cái giá phải trả không phải là tiền bạc, mà là sự hối hận giằng xé đến tận cùng.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.