Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: “Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu”. Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: “Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói”.
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
“Cái bàn kia, con từng ngồi đó”, cậu chỉ tay nói. “Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú”, cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: “Vậy là con đã thành công rồi”.
“Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay”, cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: “Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt”.
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. “4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
“Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú”, cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Lôi vũ (nguyên tác: Tào Ngu, dịch giả: Đặng Thai Mai, chuyển thể: Ngô Quốc Khánh, đạo diễn: Trần Ngọc Giàu) là vở cải lương do nghệ sĩ Vũ Luân đầu tư, sẽ ra mắt tối 18-4 tại Nhà hát Trần Hữu Trang. Minh Dự vào vai Lỗ Quý.
Cách đây khoảng tám năm, Minh Dự từng tham gia vở cải lương Hồn của đá (từ tích Hòn vọng phu) do Vũ Luân đầu tư tham gia Liên hoan sân khấu cải lương toàn quốc năm 2018.
Đó chỉ là vai hề nho nhỏ, như là diễn viên khách mời chỉ hát đâu chừng hai cảnh để tạo không khí vui nhộn cho vở.
Sau đó, Minh Dự cũng góp mặt trong vài show diễn cải lương tổng hợp. Mới nhất là trong live show Đêm huyền thoại diễn năm 2024 tại Nhà hát Bến Thành tập trung các ngôi sao cải lương như Minh Vương, Lệ Thủy, Bảo Quốc, Trọng Hữu, Trọng Phúc, Thoại Mỹ...
Minh Dự tham gia tiết mục Sông dài, đóng cùng các tiền bối Lệ Thủy, Bảo Quốc, Hữu Châu, Minh Nhí...
Với Vũ Luân, mới đây Minh Dự cũng có dịp hội ngộ đàn anh trong vở kịch Tết Ra giêng anh cưới em 2 của Nhà hát Kịch TP.HCM. Minh Dự vào vai Năm Cự, còn Vũ Luân là anh kép Luân Vũ có mối tình nhiều trắc trở với cô Út Mót.
Trò chuyện với Tuổi Trẻ, Minh Dự cho biết anh chỉ xem Lôi vũ chứ chưa từng có cơ hội đóng trong vở này. Vì vậy khi nhận được lời mời, anh khá băn khoăn.
Nếu là kịch nói, lĩnh vực sở trường thì Minh Dự còn đỡ lo, ở đây lại là cải lương mà là trọn tuồng chứ không phải trích đoạn.
Cũng may vai Minh Dự nhận là vai từng ghi dấu ấn của thầy anh, nghệ sĩ Hữu Châu. Minh Dự đã cầm kịch bản đến gặp thầy, thầy chỉ cho anh vài chìa khóa để anh có thể phá vai của mình.
Từ chỉ dạy của thầy, Minh Dự nhận thấy vai diễn không chỉ "đáng ghét" mà có nhiều chiều. Lỗ Quý ham tiền nhưng cũng rất tình nghĩa, chăm sóc, thương yêu vợ Thị Bình.
Theo Dự, đây là vai nếu diễn cho ra thì rất hay. Minh Dự tiết lộ những vai diễn được khen hay, ấn tượng ở sân khấu Thế Giới Trẻ anh đều có hỏi, nhờ thầy Châu chỉ dạy. Đến vai Lỗ Quý, anh mong nhờ thầy phân tích, hướng dẫn mà anh cũng có thể chinh phục được khán giả.
Minh Dự cũng cho biết thêm bản thân rất mê cải lương vì hồi nhỏ bà nội, bà ngoại của anh cứ nghe cải lương miết nên anh bị "mê ké". Anh từng có khát khao lớn lên làm có tiền sẽ mua vé cho bà của mình được tới rạp trực tiếp coi cải lương. Nhưng khi có thể kiếm ra tiền thì bà nội không còn, bà ngoại đã bị lẫn.
Trong kha khá vở kịch ở Thế Giới Trẻ, Minh Dự "tận dụng" để có thể tập tành và hát một số bài bản cải lương như vở Escape room - Căn nhà ma quái, Gánh hát về khuya... Được hát cải lương với Minh Dự cũng như là tiếp nối niềm đam mê, yêu thích của ông bà mình thuở xưa.
Nội dung quan trọng này nằm trong kết luận của Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Văn Được sau cuộc họp mới đây về khả năng cung ứng điện giai đoạn 2026 - 2030 và tháo gỡ các khó khăn, vướng mắc của ngành điện ở thành phố.
Cụ thể, Chủ tịch UBND TP.HCM yêu cầu tiếp tục rà soát, theo dõi để bảo đảm nguồn cung điện ổn định phục vụ sản xuất, thương mại - dịch vụ và sinh hoạt của người dân.
Ưu tiên cung cấp điện cho các khách hàng quan trọng, các khu vực trọng yếu và các sự kiện chính trị, văn hóa, xã hội quan trọng.
Giao Sở Công Thương xây dựng kịch bản và phương án bảo đảm nguồn cung năng lượng an toàn, ổn định và liên tục cho TP.HCM giai đoạn 2026 - 2030, đáp ứng nhu cầu năng lượng trong bối cảnh thành phố hướng tới tăng trưởng kinh tế hai con số và tình hình thế giới còn nhiều biến động.
Yêu cầu ngành điện và các chủ đầu tư xây dựng kế hoạch đầu tư nguồn, lưới điện và phương án phát triển mạng lưới điện trong quy hoạch TP.HCM, bảo đảm cung cấp điện an toàn, ổn định và liên tục.
Đối với dự án trạm biến áp 220kV Tân Sơn Nhất, thành phố chấp thuận kiến nghị cho phép thi công công trình song song với việc làm thủ tục bồi thường cây xanh tại khu vực dự án. Tuy nhiên việc thống kê, kiểm đếm phải bảo đảm chính xác để tránh phát sinh tranh chấp.
Đối với dự án trạm 220kV Đầm Sen, thành phố giao cơ quan chức năng hướng dẫn làm thủ tục giao đất cho dự án theo thẩm quyền.
Các cơ quan liên quan cũng được yêu cầu khẩn trương giải quyết thủ tục đối với cụm dự án tại khu vực Thủ Thiêm gồm trạm 220kV Thủ Thiêm và đường dây đấu nối, trạm 110kV Thủ Thiêm 1 và trạm 110kV Thủ Thiêm 2.
Nhiều dự án trạm biến áp khác như trạm 110kV Linh Đông, trạm 110kV Tân Phú Trung, trạm 110kV Phước Hiệp và dự án lắp máy biến áp thứ ba tại trạm 110kV Bến Thành cũng được yêu cầu khẩn trương hoàn tất các thủ tục liên quan đến chủ trương đầu tư, sử dụng đất và điều chỉnh quy hoạch.
Đối với dự án đường dây 220 - 110kV Cầu Bông - Bình Tân, ông Hoàng Nguyên Dinh, Phó chủ tịch UBND TP.HCM, được phân công chỉ đạo các đơn vị liên quan giải quyết dứt điểm thủ tục phê duyệt phương án bồi thường.
Các đơn vị phải chịu trách nhiệm trước Chủ tịch UBND TP.HCM nếu chậm trễ trong thực hiện chỉ đạo, làm chậm tiến độ triển khai các dự án, ảnh hưởng đến công tác vận hành ổn định, an toàn hệ thống điện.
Vợ chồng tôi ở với nhau đã hơn 40 năm từ thời còn tay trắng, vượt qua nhiều khó khăn nuôi nấng hai con trai trưởng thành. Bây giờ tôi đã có đủ 2 con dâu, 3 cháu nội, nhà, xe, tiền tiết kiệm thoải mái dưỡng già.
Đáng nhẽ đây phải là quãng thời gian tôi được tận hưởng thành quả thì bỗng nhiên gia đình xuất hiện chông gai. Con trai cả của tôi có bồ. Vợ chồng chúng cãi nhau to rồi đòi ly hôn, tranh giành con cái. Cũng chính vì chuyện này nên tôi mới tái phát bệnh tim.
Không đau lòng không được bởi vì tuy không sống chung nhà nhưng khi 2 con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đều cắt đất, sang tên cho mỗi đứa một lô ở sát cạnh tôi. Chính vì thế mọi tranh chấp, cãi cọ đều diễn ra trước mắt. Tôi thương con, thương cháu nên nghĩ ngợi nhiều. Thế rồi bệnh tôi trở nặng phải đi cấp cứu.
Suốt nhiều ngày tôi nằm bệnh viện, con dâu út túc trực cạnh tôi, lau người, lau mặt, nâng lên đặt xuống, bón đồ ăn... nhẫn nại như y tá. Tôi xuất viện về nhà vẫn là dâu út tập cho tôi đi, nấu nướng theo hướng dẫn riêng để hỗ trợ quá trình hồi phục.
Nhắc đến chuyện này lại buồn. Nhà rõ đông người nhưng chẳng ai chăm tôi ngoài con dâu út. Chồng tôi bị chứng chân tay run chẳng giúp được gì. Hai con trai thi thoảng ghé qua nhưng chỉ hỏi han vài câu rồi bận công việc lại đi. Con dâu cả thì viện lý do giận chồng, bỏ về bên ngoại.
Tôi không trách chồng nhưng giận mấy đứa con. Mà giận con trai một thì giận dâu trưởng mười. Đàn ông con trai vụng về đã đành một nhẽ, nhưng với con dâu trưởng thì không chấp nhận được.
Hơn 10 năm làm dâu nhà tôi, được tôi yêu thương không khác gì con đẻ, giờ xảy ra có chút chuyện đã không coi tôi ra gì. Cháu nội ốm, tôi là người thức đêm ôm cháu cho con dâu ngủ, nấu nướng cung phụng không nề hà. Giờ tôi bệnh nằm một chỗ, con dâu không hỏi thăm một câu.
Thấy tôi buồn, dâu út biết ý, đỡ lời cho các anh chị, thế nhưng tôi vẫn mang lòng hờn trách. Ai nói già tính tình hay dỗi như con nít thì tôi cũng đồng ý. Thật tình tôi không hài lòng với hai đứa con trai và con dâu trưởng.
Ngày tôi khỏe trở lại, tôi nhờ dâu út làm mâm cơm gia đình họp mặt. Trong bữa ăn tôi tuyên bố tặng luôn con dâu út sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng, còn vấn đề di chúc tôi sẽ xem xét lại.
Lý do chính đáng, con dâu út biết trước biết sau, mẹ ốm biết dành toàn bộ phép năm để xin nghỉ ở nhà chăm mẹ. Những đứa còn lại không xứng đáng nhận quà. Con trai lớn thì bồ bịch hư hỏng. Con trai nhỏ ỷ có vợ chăm mẹ nên bỏ mặc, không biết quan tâm. Dâu trưởng viện cớ giận chồng bỏ về bên ngoại, một câu thăm nom không có.
Thế nhưng, bữa cơm chúc mừng bỗng chốc hóa thành khẩu chiến, tất cả bỏ ngang bữa ăn. Dâu trưởng nước mắt ngắn dài khóc như oan uổng lắm, cho rằng bố mẹ dung túng cho con trai rồi kể lể công lao bao năm phụng dưỡng bố mẹ chồng, giờ chỉ vì mấy lời thăm hỏi mà vứt bỏ tấm lòng của con dâu.
Hai con trai nói tôi cư xử bốc đồng như trẻ con. Chồng tôi thì còn khiến tôi bực mình hơn. Ông ấy hậm hực nói tôi quen thói tự quyết, không bao giờ bàn bạc trước với chồng. Chỉ vì muốn thể hiện khen một đứa con dâu mà gia đình mất đi hòa khí, anh khó nhìn mặt nhau.
Tôi phát cáu với lời buộc tội của chồng, lại sinh ra cãi cọ. Chồng buộc tội tôi đàn bà mà gia trưởng, ích kỷ, thích làm theo ý mình. Ông ấy dọa ly hôn vì phải nhịn tôi lâu quá. Không khí gia đình đúng loạn. Thật nực cười, U70 còn đòi chia tay.
Chuyện tới mức này nói không buồn mới lạ, nhưng tôi chẳng thấy mình sai chỗ nào. Một đời hy sinh cho chồng con, chẳng lẽ về già mong được phụng dưỡng lại là ích kỷ?
Lúc nằm một chỗ mới biết lòng đứa nào hiếu thảo. Tiền của tôi, sổ tiết kiệm tên tôi, tôi chỉ tặng đứa con nào xứng đáng. Mọi người nghĩ xem tôi sai ở đâu?
Dâu út ngoan thì có gì tốt nhất, tôi cho nó không tiếc. Ông chồng dọa ly hôn thì ly hôn. Mặc kệ ai nói gì tôi nhất quyết giữ nguyên ý định. Mọi người có cho suy nghĩ của tôi là có vấn đề hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.