Đứng trước gương ở tuổi 45, tôi nhìn thấy những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt và một tâm hồn đã mang đầy vết xước. Cuộc hôn nhân 18 năm của tôi kết thúc không phải vì cơm áo gạo tiền, mà vì một lý do muôn thuở nhưng luôn có sức tàn phá khủng khiếp nhất: Chồng tôi có người khác.
Cô ấy trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mơn mởn, ngọt ngào. Ngày chồng đưa đơn ly hôn, anh thở dài bảo: “Anh xin lỗi, nhưng ở bên em, anh thấy ngột ngạt quá. Cô ấy cho anh thứ cảm xúc mà anh tưởng mình đã đánh mất”.
Ở cái tuổi 45, lòng tự trọng của một người đàn bà không cho phép tôi níu kéo một người đã cạn tình. Tôi và con trai dọn ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo một trái tim vỡ vụn.
Những đêm dài sau ly hôn, tôi thường trùm chăn khóc nấc lên từng hồi. Tôi thấy mình như một món đồ cũ kỹ đã hết hạn sử dụng, bị người ta nhẫn tâm quăng ra rìa đường.
Ở tuổi này, nhan sắc đã tàn phai, thanh xuân đã cống hiến hết cho chồng con, tôi còn lại gì ngoài sự chông chênh? Tôi tự nhủ với lòng mình, cánh cửa tình yêu đã vĩnh viễn đóng sập, đổ chì và ném luôn chìa khóa.
Phần đời còn lại, tôi chỉ sống vì con trai, tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng rồi, Hoàng xuất hiện. Hoàng 40 tuổi, là đối tác quản lý dự án mới ở công ty tôi. Khác với những người đàn ông trạc tuổi thường đã yên bề gia thất, Hoàng vẫn đi về lẻ bóng. Nghe đồng nghiệp rỉ tai, cậu ấy từng có một tuổi trẻ chật vật, mải mê gây dựng sự nghiệp và chăm sóc bố mẹ già ốm đau ròng rã suốt nhiều năm, ngoảnh lại thì đã thành “ông chú” ế vợ.
Ban đầu, tôi chẳng bận tâm. Tôi chỉ coi Hoàng là một đồng nghiệp đáng mến, tính tình điềm đạm, ít nói nhưng làm việc cực kỳ trách nhiệm. Thế nhưng, Hoàng lại bắt đầu chú ý đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là ly trà gừng ấm nóng đặt trên bàn khi thấy tôi ho húng hắng.
Đó là những lần anh chủ động nhận lại phần việc nặng nhọc để tôi có thể về sớm đón con mỗi khi trời mưa bão. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhận ra ánh mắt Hoàng nhìn tôi không chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của những người đồng nghiệp.
Ngày Hoàng tỏ tình, tôi hoảng hốt lùi lại như đụng phải lửa. Tôi từ chối phũ phàng: “Chị 45 tuổi rồi Hoàng ạ. Chị có một đời chồng, một vết sẹo lớn trong tim và một đứa con trai đang tuổi ẩm ương. Cậu mới 40, là trai tân, tương lai cậu còn rất dài. Đừng lãng phí thời gian vào một người phụ nữ như chị”.
Nhưng Hoàng chỉ mỉm cười, nụ cười hiền khô mà kiên định: “Em không quan tâm quá khứ của chị, em chỉ tiếc vì không gặp chị sớm hơn để bảo vệ chị. Chị 45 tuổi thì đã sao? Trái tim đâu có tuổi nghỉ hưu hả chị?”.
Thậm chí Hoàng còn chuyển về gần nhà tôi với lý do muốn gần tôi hơn. Dù Hoàng chân thành, tôi vẫn dựng lên những bức tường rào gai góc nhất để đẩy Hoàng ra. Cho đến một đêm mưa tầm tã, rào cản ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, cu Bi con trai tôi đột ngột đau bụng dữ dội. Giữa đêm khuya, trời mưa như trút nước, gọi xe taxi mãi không được, tôi hoảng loạn tột độ, tôi gọi người thân không ai nhắc máy, liền nghĩ tới Hoàng. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, Hoàng xuất hiện trước cửa nhà, lái xe đưa con tôi đến bệnh viện.
Suốt đêm hôm ấy trong viện, khi Bi phải mổ ruột thừa cấp cứu, tôi ngồi gục ngoài hành lang rụng rời chân tay. Hoàng lặng lẽ đi lo mọi thủ tục, đóng viện phí, mua cháo, rồi quay lại ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi: “Có anh ở đây rồi, mẹ con em sẽ an toàn”.
Khi Bi tỉnh lại, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy không phải là tôi, mà là Hoàng đang ngủ gục bên mép giường, tay vẫn giữ khư khư túi truyền dịch cho con. Thấy Bi cựa quậy, Hoàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng xoa đầu thằng bé, giọng ấm áp lạ thường: “Con trai dũng cảm lắm, mai là khỏe rồi, chú sẽ ở đây chơi game cùng con nhé!”.
Chữ “con trai” thốt ra từ Hoàng tự nhiên đến mức tim tôi hẫng đi một nhịp. Thằng bé Bi vốn lầm lì từ ngày bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ mở lòng với ai, vậy mà lúc đó lại ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy ngón tay của Hoàng. Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi.
Hoàng không chỉ cố gắng yêu tôi, Hoàng còn dùng cả trái tim để ôm lấy đứa con không chung giọt máu, bù đắp cho thằng bé khoảng trống của một người cha.
Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở cùng Hoàng trong căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười sau một đám cưới ấm cúng được hai bên nội ngoại chúc phúc. Hôm qua, Bi đã chính thức gọi Hoàng là bố trong ngày sinh nhật của con. Nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, hì hụi lắp ráp mô hình lego ngoài phòng khách, tôi biết mình đã chiến thắng canh bạc cuộc đời.
Gửi đến những người phụ nữ từng trải qua biến cố hôn nhân, bạn đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tuổi 45 hay 50 chưa bao giờ là dấu chấm hết. Cứ sống kiêu hãnh, lương thiện và yêu thương lấy chính mình. Rồi một ngày, sẽ có người đến, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ của bạn, kiên nhẫn gắn chúng lại bằng tất cả sự dịu dàng và trân trọng. Phép màu luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta dám mở lòng thêm một lần nữa.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 31-3 xác nhận tướng Jamshid Eshaghi - một sĩ quan cấp cao trong Lực lượng vũ trang Iran và là cố vấn của Tổng tham mưu trưởng - đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công.
Theo tuyên bố được truyền thông Iran đăng tải, vụ tấn công không chỉ khiến ông Eshaghi tử vong, mà còn khiến một số thành viên trong gia đình ông thiệt mạng.
Tuy nhiên, phía IRGC không công bố thêm chi tiết về địa điểm hay thời điểm xảy ra vụ việc.
Khu vực dân cư ở phía bắc Israel trúng đòn không kích ngày 31-3 - Video: X/@kann_news
Theo các phát biểu được Hãng tin Reuters dẫn lại, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov cho biết Mỹ và Israel đang không thực sự hướng tới việc bình thường hóa quan hệ giữa Iran và các nước láng giềng.
Ông nói thêm rằng những nỗ lực "thay đổi chế độ" hiện nay nhằm gia tăng quyền kiểm soát đối với các nguồn tài nguyên dầu khí, cảnh báo cuộc khủng hoảng tại Trung Đông có thể leo thang thành một cuộc xung đột rộng lớn hơn.
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Antonio Costa đã kêu gọi Iran chấm dứt các cuộc tấn công mà ông cho là "không thể chấp nhận", đồng thời thúc giục các bên kiềm chế nhằm hạ nhiệt căng thẳng trong khu vực Trung Đông, theo Đài Al Jazeera ngày 31-3.
Trong cuộc điện đàm với Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, ông Costa nhấn mạnh sự cần thiết của việc giảm leo thang và quay lại con đường ngoại giao.
Theo ông, Tehran cần tham gia tích cực hơn vào các nỗ lực ngoại giao, đặc biệt là phối hợp với Liên hợp quốc nhằm đảm bảo tự do hàng hải tại eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới.
Phát biểu trên mạng xã hội X sau cuộc trao đổi, nhà lãnh đạo EU bày tỏ quan ngại sâu sắc về những tổn thất dân thường trong xung đột, trong đó có vụ tấn công khiến 170 nữ sinh và giáo viên thiệt mạng tại một trường học ở thành phố Minab, Iran. Ông gọi đây là một mất mát "vô cùng đáng tiếc" đối với cộng đồng quốc tế.
Ông Costa cũng khẳng định Liên minh châu Âu sẵn sàng tham gia vào mọi nỗ lực ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng và tìm kiếm một giải pháp lâu dài cho cuộc khủng hoảng đang diễn ra.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 31-3 bác bỏ các thông tin cho rằng Tehran đã phóng tên lửa vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ, gọi đây là cáo buộc "hoàn toàn vô căn cứ", đồng thời đề xuất hai bên phối hợp điều tra.
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Hakan Fidan, ông Araghchi cảnh báo về khả năng xảy ra các "chiến dịch gài bẫy" do đối phương dàn dựng nhằm làm leo thang căng thẳng.
Theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao Iran, Tehran sẵn sàng hợp tác kỹ thuật với Ankara để kiểm tra mọi cáo buộc liên quan.
Trước đó, ngày 30-3, Bộ Quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ cho biết lực lượng NATO đã đánh chặn một tên lửa mới được phóng từ phía Iran - đây là vụ việc thứ tư kể từ khi xung đột tại Trung Đông bùng phát.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Qatar Majed Al Ansari cho rằng tương lai của eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược của thế giới - cần được quyết định bởi toàn bộ các quốc gia trong khu vực, thay vì chỉ bởi một bên đơn lẻ.
Phát biểu trước báo giới, ông nhấn mạnh Qatar hiện không trực tiếp tham gia các nỗ lực trung gian đang diễn ra liên quan đến căng thẳng khu vực.
"Các nỗ lực của chúng tôi hiện tập trung vào việc bảo vệ đất nước", ông nói.
Tuy nhiên, Qatar vẫn duy trì liên lạc với tất cả các bên liên quan, bao gồm các bên trung gian và các quốc gia trong khu vực, nhằm theo dõi sát diễn biến và đóng góp vào ổn định chung.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cho biết quân đội nước này có kế hoạch duy trì sự hiện diện tại một phần miền nam Lebanon ngay cả sau khi chiến dịch quân sự hiện tại chống lực lượng Hezbollah kết thúc.
Trong một tuyên bố bằng video, ông Katz cho hay Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) dự định thiết lập một "vùng an ninh" thường trực bên trong lãnh thổ Lebanon, kéo dài tới sông Litani - khu vực được xem là ranh giới chiến lược ở phía nam nước này.
"Sau khi chiến dịch kết thúc, IDF sẽ triển khai và duy trì hiện diện trong một vùng an ninh bên trong Lebanon, đồng thời kiểm soát an ninh toàn bộ khu vực đến sông Litani", ông Katz nói.
Theo kế hoạch được công bố, Israel không chỉ duy trì kiểm soát quân sự mà còn sẽ ngăn cản người dân Lebanon đã sơ tán quay trở lại các khu vực giáp biên giới.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel cũng đề cập khả năng áp dụng mô hình tương tự như tại Gaza, trong đó các khu dân cư gần biên giới bị phá hủy để tạo vùng đệm an ninh.
"Tất cả các ngôi nhà tại các làng giáp biên giới Lebanon sẽ bị phá hủy theo mô hình Rafah và Beit Hanoon tại Gaza", ông Katz nói thêm.
Chính phủ Iran cho biết các cuộc không kích của Mỹ và Israel ngày 31-3 đã đánh trúng một trong những công ty dược phẩm lớn nhất nước này, gây hư hại dây chuyền sản xuất thuốc gây mê và thuốc điều trị ung thư.
Công ty bị ảnh hưởng là Tofigh Daru Research & Engineering, thuộc một tập đoàn đầu tư do nhà nước quản lý.
Theo Tehran, đây là một phần trong các cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở dân sự, làm dấy lên lo ngại về tác động nghiêm trọng đối với hệ thống y tế vốn đã chịu nhiều áp lực.
Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo trang The Conversation, sau eo biển Hormuz, giờ đây các nhà phân tích cảnh báo một "điểm nóng" mới có thể xuất hiện: eo biển Bab el-Mandeb.
Điều này là bởi vào ngày 28-3, lực lượng Houthi - nhóm vũ trang kiểm soát phần lớn miền bắc Yemen và có liên hệ với Iran - đã tham chiến, phóng tên lửa về phía Israel lần đầu tiên kể từ khi Mỹ và Israel tấn công Iran hôm 28-2.
Yemen nằm ở một bên của eo biển Bab el-Mandeb. Lực lượng Houthi trước đây đã tấn công tàu thuyền ở Biển Đỏ, gây gián đoạn lớn vào cuối năm 2023 và 2024.
Hôm 31-3, Hãng tin Bloomberg tường thuật: "Theo các quan chức châu Âu am hiểu vấn đề, Iran đang thúc đẩy lực lượng Houthi chuẩn bị cho một chiến dịch tấn công mới nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ, tùy thuộc vào việc Mỹ có tiếp tục leo thang trong cuộc chiến với Cộng hòa Hồi giáo Iran hay không".
Bất kỳ chiến dịch nào của Houthi nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ và khu vực gần eo biển Bab el-Mandeb đều sẽ gây bất ổn thêm nữa cho thị trường năng lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb (hay Bab al-Mandab) rộng khoảng 30km tại điểm hẹp nhất, nằm giữa Yemen trên bán đảo Ả Rập và hai quốc gia Eritrea, Djibouti bên phía châu Phi. Tên của eo biển này trong tiếng Ả Rập có nghĩa là "Cổng nước mắt", do điều kiện nổi tiếng nguy hiểm tại đây.
Tuyến đường này trở nên cực kỳ quan trọng bởi vì cùng với kênh đào Suez ở Ai Cập, nó cho phép tàu thuyền đi trực tiếp giữa Địa Trung Hải và Ấn Độ Dương thông qua Biển Đỏ và vịnh Aden.
Trước khi kênh đào Suez được mở vào thế kỷ 19, tàu thuyền phải đi vòng xuống tận mũi phía nam châu Phi để kết nối hai khu vực này. Ví dụ, một tàu chở dầu từ Saudi Arabia đến Hà Lan chỉ cần đi khoảng 12.000km nếu qua Biển Đỏ, so với hơn 20.000km nếu vòng qua châu Phi.
Trong điều kiện bình thường, có tới 14% thương mại hàng hải toàn cầu đi qua eo biển Bab el-Mandeb.
Cơ quan Năng lượng quốc tế (IEA) ước tính rằng vào năm 2025, khoảng 4,2 triệu thùng dầu thô và sản phẩm dầu mỏ đi qua eo biển Bab el-Mandeb mỗi ngày. Con số này chiếm khoảng 5% sản lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb không thể bị đóng cửa hoàn toàn vì đây vẫn là một tuyến đường thủy khá rộng. Ngoài ra, không giống eo biển Hormuz, eo biển này không phải là "ngõ cụt" vì tàu thuyền vẫn có thể đi qua kênh đào Suez để ra Địa Trung Hải.
Tuy nhiên nếu không thể băng qua eo biển này, các tàu hướng đến châu Á sẽ phải vòng qua châu Phi, kéo dài hành trình thêm nhiều tuần.
Saudi Arabia đã xây dựng một phương án dự phòng để tránh eo biển Hormuz, gọi là đường ống Đông - Tây, nối thành phố Abqaiq ở phía đông với thành phố Yanbu ở phía tây bên bờ Biển Đỏ. Tuy nhiên, dầu xuất sang châu Á từ đây vẫn phải đi qua eo biển Bab el-Mandeb để tránh đường vòng, nghĩa là quá trình vận chuyển có thể bị gián đoạn.
Theo Tổ chức Hàng hải quốc tế (IMO), có 67 sự cố xảy ra từ tháng 11-2023 đến tháng 9-2024, gồm cả các hành vi cướp biển nhằm vào những tàu vận tải quốc tế đi qua Biển Đỏ và vịnh Aden. Một số tàu chỉ bị hư hại nhẹ, nhưng những tàu khác bị cháy lớn, ngập nước hoặc hư hỏng cấu trúc sau khi trúng tên lửa hoặc thiết bị không người lái (drone).
Dù vậy, eo biển Bab el-Mandeb chưa bao giờ bị đóng hoàn toàn và một số tàu vẫn đi qua trong suốt khủng hoảng.
Tuy nhiên, đối với các công ty vận tải biển, chỉ riêng nguy cơ bị tấn công cũng có thể đủ để làm chậm hoặc hạn chế hoạt động. Rủi ro đối với thủy thủ là rất lớn, khi họ phải đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng.
Ngoài ra, chi phí bảo hiểm có thể trở nên cao đến mức gần như không thể chấp nhận, khiến tuyến đường này trên thực tế bị "đóng cửa". Vào năm 2024, chi phí bảo hiểm chỉ khoảng 0,6% giá trị hàng hóa trên một con tàu, nhưng sau khủng hoảng Biển Đỏ, con số này đã tăng lên tới 2%.
Nếu cả eo biển Hormuz và eo biển Bab el-Mandeb cùng lúc bị đóng cửa, chuỗi cung ứng toàn cầu và nền kinh tế thế giới sẽ bị gián đoạn nghiêm trọng.