Nguyễn Khánh Huyền, 27 tuổi, quê Hải Phòng, lớn lên trong gia đình bố mẹ ly hôn, từ nhỏ sống cùng ông bà ngoại. Ở tuổi 18, cô kết hôn nhưng sớm đổ vỡ. Huyền đi học tiếng Hàn Quốc, trở thành phiên dịch viên.
Năm 2022, Huyền quyết định đi bước nữa nhưng ngay trước ngày cưới, cô phát hiện chồng tương lai có người khác. Cùng lúc, công việc thất bại khiến cô mất sạch tài chính lẫn niềm tin. “Tôi đột ngột thành kẻ tay trắng”, Huyền kể.
Sau những tổn thương liên tiếp, cô dồn toàn bộ thời gian để xây dựng sự nghiệp, bỏ qua chuyện yêu đương.
Tháng 6/2025, Kim Ji Hoon, 41 tuổi, nhà sáng lập một doanh nghiệp về sức khỏe tại Hàn Quốc, sang Việt Nam tìm cơ hội kinh doanh. Hai người gặp nhau trong một sự kiện ra mắt sản phẩm, nơi Huyền làm cố vấn marketing.
Huyền gây ấn tượng mạnh với Ji Hoon bởi thẳng thắn và am hiểu thị trường. ”Cô ấy tự tin và giàu năng lượng. Tôi nghĩ có người phụ nữ này ở bên sẽ rất tốt”, anh nói.
Người đàn ông Hàn Quốc trúng tiếng sét ái tình, nhưng Huyền luôn tìm cách giữ khoảng cách. Để anh nản lòng mà từ bỏ, cô chủ động kể về quá khứ ly hôn và lần bị phản bội.
“Dù hoàn cảnh không như ý, em vẫn thật mạnh mẽ. Điều đó khiến anh muốn được bảo vệ em hơn bao giờ hết”, Ji Hoon nói sau khi nghe hết câu chuyện.
Khi Huyền tuyên bố cần tách bạch tình cảm và công việc, Hoon dừng hợp tác. Anh vẫn nhắn tin hỏi han mỗi ngày, dù nhiều lần không nhận được hồi âm.
Tháng 9/2025, Huyền lấy cớ bị ốm để từ chối một cuộc hẹn. Tin lời cô, Ji Hoon liên tục gọi điện và nhắn tin quan tâm, đề nghị được đến thăm. Huyền áy náy, bắt đầu chia sẻ nhiều hơn. Cô ngạc nhiên khi thấy họ hợp nhau từ quan điểm sống đến cách làm việc.
Ji Hoon có thói quen gọi điện trò chuyện cùng bố mẹ và em gái mỗi ngày. Chứng kiến sự gắn kết của anh với người thân, Huyền, vốn lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, thấy ngưỡng mộ. “Tôi bắt đầu muốn được là một thành viên trong gia đình của anh”, cô nói.
Sau thời gian tìm hiểu, Ji Hoon về Hải Phòng ra mắt gia đình Huyền. Đầu năm 2026, bố mẹ anh mời cô sang Hàn Quốc thăm nhà. Dù nhận được sự quan tâm của bạn trai, Huyền vẫn giữ tâm thế thận trọng và chưa đặt niềm tin hoàn toàn vào mối quan hệ lâu dài.
Tuy nhiên, thái độ này dần thay đổi trong một tháng cô lưu lại xứ sở kim chi.
Ngay trên chuyến bay sang Hàn Quốc, Huyền nhận được những tin nhắn hỏi thăm từ bố mẹ Ji Hoon. Chuyến đi trùng vào dịp sinh nhật của cô. Gia đình anh đã âm thầm chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ. Trong khi bà Kim Young Suk, 67 tuổi, vào bếp nấu ăn, ông Kim Do Hwan, 70 tuổi, tự tay trang trí nhà cửa, còn Ji Hoon đi mua bánh kem. Với cô gái Việt, đó là bữa tiệc sinh nhật ấm áp nhất trong đời.
Buổi tối đầu tiên xuống phố, thấy Huyền chưa quen với thời tiết, ông Kim mang khăn quàng cổ cho con dâu tương lai. Ji Hoo chuẩn bị cho cô áo khoác. Bà Kim cũng thường hỏi cô về khẩu vị và những điều bất tiện trong sinh hoạt.
Một buổi tối, khi đang đi dạo cùng gia đình, các thành viên bất ngờ dừng lại để Ji Hoon đưa bạn gái rẽ hướng khác. Tại một nhà hàng đã chuẩn bị sẵn, dưới ánh nến, anh quỳ gối cầu hôn cô. “Em biết mình đã đủ niềm tin để trở thành gia đình của anh”, cô nói, nước mắt rơi vì hạnh phúc.
Ngày cô về nước, bố chồng ra ga Seoul tiễn. Ông đợi cho đến khi Huyền lên tàu, dúi vào tay cô một khoản tiền nhỏ, dặn ”con thích gì thì mua”. “Tôi thấy mình như đứa con gái được bố yêu thương”, Huyền kể.
Sau chuyến đi Hàn Quốc, bố mẹ Ji Hoon sang Việt Nam thăm gia đình Huyền. Trong lần về quê ngoại con dâu tương lai, chứng kiến đại gia đình quây quần, ông Kim lặng hồi lâu rồi nói: “Nhà con ai cũng có đôi có cặp. Con sống một mình ở đây chắc hẳn rất cô đơn”. Ji Hoon ôm lấy bạn gái, trấn an: “Từ nay em đã có một gia đình mới. Anh sẽ luôn ở bên em”.
Ông Kim cho biết từng lo ngại khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ sẽ là rào cản cho hạnh phúc của các con. Tuy nhiên, sau thời gian tiếp xúc, vợ chồng ông dần yên tâm. “Huyền sống chân thành và luôn quan tâm đến mọi người. Từ khi quen con dâu, con trai tôi cũng thay đổi, sống trách nhiệm và biết nghĩ cho gia đình nhiều hơn”, ông nói.
Đầu tháng 5/2026, Ji Hoon và Huyền tổ chức lễ Hằng thuận tại một ngôi chùa ở Hải Phòng. Trước đó, vợ chồng ông Kim sang Việt Nam để cùng các con chuẩn bị cho ngày trọng đại. Trong suốt buổi lễ ngày 2/5, ông dùng máy ảnh ghi lại những hình ảnh của con trai và con dâu.
Trong làn khói hương trầm tại ngôi chùa ở Hải Phòng, Huyền khẽ nhìn người chồng Hàn Quốc đang thành kính chắp tay, rồi nhìn sang bố mẹ chồng đang lau nước mắt vì hạnh phúc.
Cô chợt nhận ra vết sẹo năm xưa không còn nhói đau. Trái tim cô gái Hải Phòng đã được vá lành, không chỉ bằng tình yêu của một người đàn ông, mà bằng hơi ấm của cả một gia đình.
“Từ nay, cuộc đời tôi sang trang mới, khởi đầu của một tổ ấm đúng nghĩa”, Huyền nói.
Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa - mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.
Tôi từng đứng trước nhiều "bậc thềm" như thế - không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.
Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.
Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.
Nhưng hội trường lại ở tầng 5 - và không có thang máy.
Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp - nhờ sự hỗ trợ của mọi người.
Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.
Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về "xóa bỏ rào cản", nhưng không khỏi chạnh lòng.
Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những "bậc thềm" cần được nhìn lại.
Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.
Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm - ngay từ cơ hội được tham gia.
Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ - và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.
Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.
Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.
Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.
Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.
Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một "bậc thềm vô hình" trong cách nhìn nhận về chúng tôi
Và chúng tôi - cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp - từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những "bậc thềm" phía trước thấp xuống.
Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ "làm cho có" sang "làm để dùng được"; từ "hỗ trợ" sang "trao quyền".
Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.
Những điều đó không lớn - nhưng đủ để một người không phải dừng lại.
Tôi vẫn đang mỗi ngày ghép những mảnh vải nhỏ thành một bức tranh.
Và tôi nghĩ việc xóa bỏ rào cản cũng như vậy.
Bắt đầu từ việc bỏ đi một bậc thềm.
Rồi thêm một bậc thềm nữa.
Để một ngày nào đó, "hòa nhập" sẽ không còn bắt đầu bằng việc phải bước qua một trở ngại, mà là một con đường mở sẵn - cho tất cả mọi người.
"Mình từng chụp màn hình tin nhắn của cô bạn, trong đó có một câu tượng trưng cho câu chuyện bạn ấy đang kể, rồi gửi cho một đồng nghiệp mình tin tưởng", Thùy Anh (30 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP.HCM) kể lại chuyện rắc rối cách đây một năm.
Đó chỉ là chuyện về một sai sót nhỏ trong công việc và cô "rin sọt" (screen shot - chụp màn hình) gửi đi như một cách bày tỏ sự bênh vực bạn mình.
Thế nhưng câu chuyện đã lan truyền cho nhiều người. Cô bạn của Thùy Anh tỏ ra cực kỳ tức giận. Tá hỏa hỏi lại, Thùy Anh mới biết ngay tối hôm trước, màn hình "rin sọt" từ cô đã được lan đi nhiều nơi.
Thùy Anh bày tỏ: "Lúc đó nghe chuyện mình thấy cao trào nên chỉ muốn chia sẻ cho một người biết thôi, không ngờ mọi việc đi quá xa. Mình phải giải thích, giải quyết vấn đề rất mệt mỏi".
Sau lần đó, mối quan hệ giữa cô và người đồng nghiệp "ra đa" thích buôn chuyện cũng nhạt dần.
Còn với Phúc Minh (28 tuổi, ngụ Đồng Nai), do trong công ty phải làm việc nhóm nhiều nên anh hay chụp màn hình tin nhắn của sếp và đồng nghiệp nhằm trao đổi công việc cho tiện.
Ban đầu anh chú ý chỉ cắt phần tin nhắn liên quan để gửi đi. "Sau này lười hơn nên tôi cứ vậy gửi nguyên xi. Có mấy lần gửi nội dung đồng nghiệp chốt phương án nhưng kèm theo là những dòng hối thúc, than phiền một vài người trong nhóm chậm deadline…", anh kể.
Cứ nghĩ mọi thứ bình thường, nhưng dần dần Minh cảm thấy mọi người có vẻ khách sáo với mình hơn trước. Phần trả lời, trao đổi trong nhóm chat cũng trở nên ngắn gọn, vắng hẳn những câu đùa giỡn xả stress.
Mãi đến khi có người ở bộ phận thiết kế nửa đùa nửa thật nói với Minh: "Chat nhiều với ông tôi sợ ông gửi vào nhóm, mấy người kia lại hiểu sai ý tôi. Thôi cứ gặp mặt trao đổi cho tiện".
Theo Thùy Anh, dù biết tin nhắn giữa các cá nhân là riêng tư, nhưng nhiều lúc để truyền đạt lại ý cấp trên hoặc đồng nghiệp, cô buộc phải chụp gửi đi cho trọn vẹn.
Từ sau lần đó, cô rút kinh nghiệm chỉ chụp những tin nhắn không ảnh hưởng tới ai, hoặc đối với những người mà người được kể không biết là ai.
Thùy Anh nói: "Với những tin nhắn dễ bị lan truyền, ảnh hưởng tới người chia sẻ, tôi sẽ suy nghĩ, tự tóm tắt nội dung chứ không chụp màn hình. Đặc biệt, những gì người khác tin tưởng chia sẻ với mình thì nên giữ bí mật".
Việc này rất quan trọng, vì có khi người đọc được màn hình "rin sọt" đó không hiểu đúng tinh thần cuộc trò chuyện, hoặc họ vô tình nhắc tới câu chuyện với người khác. Tam sao thất bản, nghiêm trọng hơn, niềm tin trong mối quan hệ sẽ bị mất đi.
Có những lúc "mắc" kể, Thùy Anh chụp màn hình nhưng lắng lại một chút rồi quyết định không gửi đi. Cô nghĩ tới tình huống gửi đi sẽ gây ra hậu quả gì, nhất là những chuyện liên quan đời tư.
Phúc Minh nhận thấy việc chụp màn hình tin nhắn trở nên quá đỗi bình thường, nên đôi khi người ta quên đi giới hạn của việc chung và sự riêng tư.
Nếu chia sẻ nội dung liên quan công việc, ngày giờ, địa điểm hội họp… thì không sao, và anh hạn chế tối đa chụp với mục đích lan truyền những thông tin gây hiểu lầm.
Chưa kể, việc chăm chăm lan truyền chuyện này chuyện kia sẽ khiến chính người lan truyền tốn thời gian, công sức, ảnh hưởng hiệu quả công việc. Đồng thời họ có thể bị "nạn nhân" nghỉ chơi, bị mất niềm tin, mất uy tín.
Nguyễn Thảo (29 tuổi, trưởng nhóm một công ty truyền thông tại TP.HCM) cũng từng "dính đạn" khi chụp màn hình tin nhắn tám chuyện. Cô nhận thấy khi mình căng thẳng, bực bội trong người thì thường có xu hướng quan tâm chuyện tiêu cực, bàn tán nhiều hơn.
Do đó, những lúc cần tập trung hoàn thành deadline, Thảo sẽ đóng trang web Facebook, đóng cửa sổ chat Zalo, xong việc mới mở lên.
"Như vậy, mình không bị phân tâm, tránh sai lầm, "tay nhanh hơn não" khi biết được một câu chuyện, vấn đề nào đó. Khi đầu óc thảnh thơi hơn, tiếp nhận thông tin mới, mình sẽ bình tĩnh để không "rin sọt", gửi đi hoặc bàn tán linh tinh", Thảo nói.
Nhiều bạn đọc đồng cảm lẫn giật mình nhìn lại bản thân khi đọc những dòng chữ giàu cảm xúc trong bài viết "Trẻ nương bóng cha, người già nương vào đâu khi con cái bận rộn?". Hình ảnh cha mẹ cô đơn trông ngóng con cháu trong căn nhà vắng gợi nên nhiều suy nghĩ.
Bạn đọc tên Duyên bày tỏ: "Thấy xót xa quá. Chúng ta mải mê chạy theo công việc mà quên mất cha mẹ đang già đi từng ngày". Đồng tình, bạn đọc Thủy bộc bạch bài viết phản ánh thực trạng đáng buồn của xã hội hiện nay. Con cái đi xa làm ăn, cha mẹ ở nhà thui thủi trong bốn bức tường.
Đặc biệt, nhìn hình ảnh đôi vợ chồng già ngóng đợi con cái trong bài viết, bạn đọc tên Xuân cảm thán: "Thương các cụ quá. Sự cô quạnh ở tuổi xế chiều là điều đáng sợ nhất".
Tương tự, người tên Lê N. Hiếu bày tỏ có những bậc cha mẹ cả đời nuôi nấng hy sinh cho con cháu, nhưng đổi lại là những sự thờ ơ, thậm chí vô ơn.
"Mình không nói đa số nhưng làm thế nào để cha mẹ được vui vầy, ấm êm... vẫn là dấu hỏi lớn. Mà câu trả lời quan trọng nhất chính là phụ thuộc lòng hiếu thảo của con cháu. Viện đủ lý do vật chất, bận rộn, mệt mỏi... nhưng dù bận đến mấy cũng sắp xếp được thôi", bạn đọc này bình luận.
Bạn đọc tên Sunday Ly nhận định đây là thực trạng rất đáng báo động, là cảnh ngộ chung của nhiều gia đình từ thành thị đến nông thôn.
"Con cái trưởng thành buộc phải lên thành phố mưu sinh, một năm về nhà dăm ba lần, nếu quê xa có khi không về được. Cha mẹ buộc phải tự chăm sóc bản thân, con dư dả và có trách nhiệm thì gửi tiền hoặc sắp xếp về thăm".
Chính vì tình trạng này, nhiều bạn đọc nhắn nhủ nên trân trọng từng giây phút khi cha mẹ còn khỏe mạnh, không biến ngôi nhà thành nơi lạnh lẽo đối với người già.
"Đừng để cha mẹ cảm thấy là người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Sự gắn kết gia đình là liều thuốc quý giá nhất cho người cao tuổi", bạn đọc tên Khiết bày tỏ.
Nhiều người phải đối mặt guồng quay cơm áo gạo tiền, phải dành thời gian chăm sóc con nhỏ…, tuy nhiên sự quan tâm không nhất thiết là luôn có mặt bên cha mẹ già, mà thể hiện bằng nhiều cách.
"Hiếu thảo là đạo làm người, nhưng đừng nói không sống chung cha mẹ là bất hiếu", một bạn đọc chia sẻ.
Tuy không thể kề cận và nỗi lo cơm áo gạo tiền thật sự rất áp lực, nhưng sự quan tâm cha mẹ phải là ưu tiên hàng đầu. "Chăm sóc người già không chỉ là trách nhiệm mà còn là đạo đức. Đừng để sự bận rộn biến chúng ta thành kẻ vô tình", người tên Minh viết.
Gợi ý cách quan tâm, độc giả Ngọc gợi ý: "Đôi khi chỉ cần một cái nắm tay cũng khiến ba mẹ cảm thấy bình yên. Đừng tiết kiệm sự yêu thương với những người đã hy sinh cả đời vì mình".
Nhiều bạn đọc nhắn nhủ: "Một chút kiên nhẫn của con cái sẽ giúp họ thấy yêu đời hơn", hay bạn đọc tên Thái viết rằng rất cần chú trọng sức khỏe tinh thần của người lớn tuổi, bởi cô đơn chính là căn bệnh nguy hiểm nhất.
Bạn đọc tên Thùy Dung cho rằng không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh, điều kiện kinh tế để lơ là chăm sóc cha mẹ: "Cơ bản có hiểu được tình mẫu tử hay không, đừng đổ thừa hoàn cảnh. Thời cha mẹ khốn khó nuôi 4, 5 đứa con không sao. Giờ chưa gì con cái đã kể công".
Cha mẹ già, chỉ chu cấp tiền bạc thôi chưa đủ. "Vật chất đầy đủ không bao giờ thay thế được tình cảm ấm áp. Người già cần sự lắng nghe và thấu hiểu hơn là tiền bạc", bạn đọc tên Phương đồng cảm.
Bạn đọc Sunday Ly gợi mở rằng hành động chăm sóc cận kề, hỏi han là cần thiết: "Người già tính tình như con nít lần hai, dễ tổn thương và tủi thân, cần sự quan tâm chia sẻ đúng lúc".
Ở khía cạnh ngược lại, nhiều ý kiến khuyên các bậc cha mẹ nên thích ứng với hiện thực con cái vô cùng bận rộn.
Bạn đọc Phong Vũ viết: "Một sự thay đổi khá đột ngột về một khía cạnh nhân khẩu học đang xảy ra. Thế hệ hiện tại bắt đầu già yếu sẽ neo đơn hơn thế hệ trước".
Một bạn đọc khác ví von: "Dựa vào sông thì sông sẽ cạn, dựa vào núi núi cũng mòn, dựa vào người rồi ai cũng có cuộc sống riêng, cũng bỏ ta đi". Và người này khuyên người già cũng như người trẻ nên dựa vào chính mình.
Trực diện hơn, bạn đọc Hoàng Xích Lô cho rằng đã đến lúc bỏ quan niệm trông vào con cái, và cả việc dành thật nhiều của cải cho con.
"Các cụ ngày xưa đa số làm nông, về già không lương hưu, không tài sản tích lũy vì vậy cần con cái chăm sóc. Còn bây giờ ra trường nuôi bản thân và vợ con là mừng rồi chứ mong gì phụng dưỡng. Nếu tụi nhỏ không thành công, có khi ông bà phải giữ cháu cho con cái đi làm chứ làm gì được an nhàn".
Bạn đọc Sao Xẹt quan niệm nuôi con thành người tử tế là được, sống gần con nhưng không sống chung.
"Ba mẹ phải tạo cho mình một sự bảo hiểm tốt nhất khi không thể lao động được nữa. Chúng tôi đã U80, U70, có tiền hưu, bảo hiểm y tế, chút tiền còm phòng thân và vẫn lao động mỗi ngày, không thành gánh nặng cho con".