Chiều 14-5, tại Hà Nội, Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam đã gặp gỡ báo chí thông tin về chuỗi hoạt động kỷ niệm 70 năm Ngày truyền thống Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam. Trong đó trọng tâm là chiến dịch truyền thông “Tôi yêu Tổ quốc tôi”. Chiến dịch sẽ có hàng loạt các hoạt động “chạm” vào cảm xúc, trái tim của mỗi hội viên.
Anh Nguyễn Kim Quy – Phó chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam – cho biết hành trình “Tôi yêu Tổ quốc tôi” được tổ chức ở cấp trung ương và cấp địa phương.
Chuỗi hoạt động sẽ được tổ chức từ ngày 16-5 đến ngày 15-10-2026, đúng dịp kỷ niệm 70 năm Ngày truyền thống Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam.
Trong đó, cấp trung ương sẽ có 7 chặng gắn với phát động đợt cao điểm thi đua chào mừng 70 năm Ngày truyền thống của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam.
Chặng đầu tiên gắn với lễ phát động tại Nghệ An, các chặng tiếp theo được tổ chức tại các địa phương là TP Huế, Tuyên Quang, Điện Biên, Khánh Hòa, Cà Mau, TP.HCM và TP Hà Nội.
Các hoạt động trọng tâm là cao điểm thi đua chào mừng kỷ niệm 70 năm Ngày truyền thống Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Giải chạy marathon kỷ niệm 70 năm tại Điện Biên, chiến dịch truyền thông “15 ngày hành động đẹp vì Tổ quốc”, cuộc thi sáng tạo video ngắn với chủ đề “Tôi yêu Tổ quốc tôi” và đẩy mạnh truyền thông trên các nền tảng số, lan tỏa ý nghĩa của hành trình.
Cùng thời gian này, các tổ chức hội trên cả nước tổ chức các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, an sinh xã hội, các hành trình về nguồn, giao lưu với nhân chứng lịch sử, giáo dục truyền thống, tuyên truyền về biển đảo, biên giới và các giá trị lịch sử, văn hóa của dân tộc trên nền tảng số.
Chiến dịch truyền thông của hành trình “Tôi yêu Tổ quốc tôi” bám sát các dấu mốc lịch sử, văn hóa, các hoạt động tri ân, tình nguyện vì cộng đồng và hành trình lan tỏa hình ảnh đất nước, con người Việt Nam.
Anh Nguyễn Tường Lâm – Bí thư Trung ương Đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam – cho hay mục tiêu quan trọng nhất của các hoạt động này là tuyên truyền về truyền thống của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam.
Các hoạt động kỷ niệm, tọa đàm, chiến dịch truyền thông phải gắn với thực tế và chạm vào tình cảm, khơi dậy được lòng yêu nước, yêu quê hương, lòng tự hào về lịch sử, văn hóa truyền thống…
Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam cho rằng môi trường số hiện nay là điều kiện rất tốt để thanh niên lan tỏa ý nghĩa của chương trình. Anh so sánh, cách đây 10 năm, kỷ niệm ngày truyền thống mỗi nơi sẽ làm một lễ mít tinh, thiếu không gian để tổ chức các hoạt động khác.
“Hiện nay có nhiều không gian, nhiều kênh truyền thông, nhiều công cụ. Chính vì vậy mục tiêu thứ hai của chương trình hướng đến là thông tin hoạt động này để các bạn đoàn viên, thanh niên hiểu hơn về phong trào. Phong trào xuyên suốt của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam là phong trào Tôi yêu Tổ quốc tôi” – anh Lâm nói.
Còn mục tiêu thứ 3 của chương trình là tạo không gian để thanh niên thể hiện tình yêu đất nước thông qua không gian mạng. Tình yêu, tình cảm của từng hội viên, từng thanh niên thể hiện ở từng việc cụ thể, câu chuyện cụ thể ở địa phương, nơi làm việc hoặc gia đình mình.
Đầu tháng 6/2026, video ghi cảnh một khách hàng gọi món "Mbappe cho một cháo lòng đầy đủ mang về" bất ngờ lan truyền trên mạng xã hội, thu hút hơn 1,3 triệu lượt xem.
Người trong video là anh Nguyễn Văn Thanh, 31 tuổi, chủ một quán ăn tối tại chợ Mép, xã Tứ Kỳ, Hải Phòng. Nhiều người nhận xét anh có khuôn mặt, kiểu tóc và làn da ngăm giống tiền đạo đội tuyển Pháp. Các video quay cảnh anh mặc áo thi đấu số 9 thường đạt hàng triệu tương tác.
Kylian Mbappe là tiền đạo đội tuyển quốc gia Pháp, sinh năm 1998. Anh là một trong những siêu sao bóng đá nổi tiếng nhất hiện nay, từng thi đấu cho các CLB AS Monaco và Paris Saint-Germain (PSG). Từ 2024, Mbappe thi đấu cho Real Madrid (Tây Ban Nha). Là một cầu thủ nổi tiếng với tốc độ bứt phá, kỹ thuật cá nhân và khả năng ghi bàn nhạy bén, anh được xem là biểu tượng của thể thao thế hệ mới, sở hữu giá trị thương hiệu, lượng người hâm mộ và mức thu nhập thuộc nhóm cao nhất toàn cầu. Tên tuổi của Mbappe gắn liền với chức vô địch World Cup 2018 và danh hiệu Vua phá lưới tại World Cup 2022.
Anh Thanh cùng bạn là anh Nguyễn Công Tuân, 33 tuổi, mở quán ăn từ đầu năm 2025, phục vụ các món đồng quê, hoạt động từ 17h đến 22h30. Ban ngày, hai anh nhận nấu cỗ thuê cho các sự kiện địa phương. Trước đó, anh Thanh từng ra nước ngoài làm việc, sau đó về Việt Nam mở studio chụp ảnh cưới.
Anh Thanh cho biết sự nổi tiếng đến ngẫu nhiên sau khi anh cắt tóc ngắn vào hè 2025 để đỡ nóng. Trước đó, từ năm 2021, nhiều người đã nhận xét anh giống danh thủ người Pháp nhưng anh không mấy để ý. Khi đổi kiểu tóc và xem ảnh ghép do bạn bè làm, anh mới nhận ra sự đặc biệt.
Chị Bùi Hường, vợ anh Thanh, kể khi tìm ảnh đối chiếu cũng bất ngờ trước diện mạo của chồng. "Nhìn anh ấy cắt tóc về tôi bật cười. Thấy cuộc sống vui vẻ hơn nên tôi không khuyên anh đổi kiểu", chị Hường nói.
Nhưng sự nổi tiếng trên mạng xã hội khiến cuộc sống của anh Thanh xáo trộn. Đi đường, anh liên tục được người lạ nhận ra và giữ lại để chụp ảnh lưu niệm. Trẻ em trong xã mỗi lần đi ngang quán đều đồng thanh gọi tên tuyển thủ Pháp. Dù hâm mộ câu lạc bộ Arsenal, anh Thanh nói ấn tượng lối chơi tốc độ của Mbappe. Danh xưng "Mbappe Việt Nam" từ chỗ xa lạ nay biến thành quen thuộc, anh luôn chủ động cười chào đón mỗi khi có người gọi tên.
Nhờ hiệu ứng trên mạng, lượng khách đến quán tăng mạnh. Nhiều người từ Hà Nội, Nam Định, Bắc Giang đổ về để kiểm chứng ngoại hình ông chủ.
Dù được cho là một hiện tượng mạng, anh Thanh vẫn từ chối các lời mời hợp tác truyền thông, quảng cáo thương mại để tập trung cho quán ăn. "Tôi mong video của mình đem lại tiếng cười cho mọi người và điều ý nghĩa nhất là giữ chân thực khách bằng chất lượng món ăn chứ không phải vì ngoại hình", anh nói.
Quán ăn đắt khách khiến kế hoạch phát triển ban đầu của anh Thanh và anh Tuân rẽ hướng. Khi mới mở quán, họ dự định xây dựng video nấu nướng kết hợp giới thiệu, bán nông sản đặc sản vùng miền. Công việc ở quán hiện nay quá bận khiến họ chưa thể triển khai kế hoạch.
Mùa World Cup 2026, hai anh tận dụng khoảng 15 phút mỗi chiều để quay video ngắn ngẫu hứng mang chủ đề "Cuộc sống Mbappe tại Việt Nam".
Để bảo đảm sức khỏe làm việc, chủ quán từ chối kéo dài thời gian phục vụ khách xem bóng đá đêm. Thời gian tới, anh Thanh dự kiến ổn định nhân sự, tiếp tục hoàn thiện kế hoạch giới thiệu các nông sản, đặc sản vùng miền như mắm cáy, bánh đậu xanh, bánh gai nhằm hỗ trợ người dân địa phương tăng thu nhập..
Tại buổi hòa giải của Luật sư Trần Thị Ngọc Nữ (TP HCM) một nữ thân chủ cho biết nộp đơn ly hôn vì chồng có thói quen quên đậy nắp bồn cầu sau khi đi vệ sinh. Dù được nhắc nhở nhiều lần, anh vẫn không thay đổi khiến những mâu thuẫn lặp lại hàng ngày.
Trong một trường hợp khác, một người vợ trách móc chồng chỉ vì thấy đồng nghiệp đều được tặng hoa dịp lễ, còn mình thì không. Thất vọng tích tụ khiến cô nhìn đâu cũng thấy lỗi của anh, dẫn đến cáu gắt, cãi vã và chọn ly hôn
"Hơn 20 năm làm tư vấn và hòa giải hôn nhân gia đình, tôi gặp những ca thế này ngày càng nhiều", luật sư nói.
Thống kê của Viện Nghiên cứu Gia đình và Giới ghi nhận "mâu thuẫn lối sống" là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến khủng hoảng hôn nhân, chiếm 27,7%, cao hơn tỷ lệ do ngoại tình hay tài chính (khoảng 13%).
Anh Trần Minh Phúc, 36 tuổi, ở Hà Nội từng ra tòa ly hôn vì mâu thuẫn bắt nguồn từ việc vợ hay quên gạt gác chân xe máy. Một lần ngã xe do va vào gác chân chưa gạt, cộng thêm áp lực công việc, anh Phúc lớn tiếng và tát vợ. Sự việc trở thành giọt nước tràn ly khiến người vợ đệ đơn.
Chị Mỹ Hạnh (34 tuổi, Hà Nội) bức bối nhiều năm vì thói quen để gỉ mũi ở bồn rửa mặt của chồng. Chị cho biết cảm giác khó chịu mỗi sáng thường kéo dài cả ngày, dẫn đến cáu gắt. "Chuyện tưởng vụn vặt nhưng tôi không chấp nhận được", chị nói.
Thạc sĩ Tâm lý Bùi Thị Hải Yến, nhà sáng lập Hệ thống Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam cho biết trong năm 2025, khoảng 50% các cặp vợ chồng tìm đến đơn vị của bà vì xung đột trong sinh hoạt. Chuyên gia cho rằng áp lực cuộc sống khiến con người dễ "đổ rác cảm xúc" lên người gần gũi nhất.
Tâm lý học ghi nhận hiện tượng "tích tụ cảm xúc" (trigger stacking). Theo đó, các mâu thuẫn nhỏ không gây xung đột ngay mà giống như việc xếp chồng từng viên gạch. Khi sự dồn nén đạt đến giới hạn, chỉ một hành động nhỏ như quên đậy nắp bồn cầu cũng làm sập hệ thống kiểm soát cảm xúc.
Bên cạnh đó, các chuyên gia tâm lý cũng chỉ ra yếu tố kiệt sức (burnout) thời hiện đại đang làm tình trạng này trầm trọng hơn. Áp lực kinh tế và nhịp sống đô thị khiến nhiều người cạn kiệt năng lượng ngoài xã hội. Khi trở về nhà, ngưỡng chịu đựng hẹp lại làm họ mất đi khả năng bao dung với những thiếu sót của bạn đời.
Ông Hoàng Anh Tú, quản trị viên một diễn đàn hôn nhân gia đình, kể về trường hợp một phụ nữ ly hôn vì bát phở có hành. Người chồng không ăn hành nhưng vợ quên dặn chủ quán. Nhìn bát phở, người chồng nói: "Sống với nhau 5 năm mà không nhớ nổi thói quen của chồng thì cô để tâm vào cái gì?". Cả hai sau đó tranh cãi, lôi các lỗi lầm cũ ra trách cứ và quyết định chia tay.
"Khi vợ chồng cãi nhau vì chiếc tất vứt sai chỗ, đó không còn là câu chuyện của chiếc tất, mà là cảm giác không được lắng nghe, không được tôn trọng", ông Tú nói. Những chi tiết nhỏ lúc này trở thành bằng chứng cho việc đối phương thiếu quan tâm.
Bà Hải Yến cho biết các hành vi vụn vặt này bắt nguồn từ thói quen, nhưng việc thay đổi thường khó do não bộ có xu hướng duy trì sự quen thuộc. Khi bị yêu cầu thay đổi, con người dễ phản ứng, dẫn đến xung đột. "Vợ chồng là tấm gương phản chiếu của nhau. Khi thấy đối phương đầy lỗi lầm, hãy soi lại bản thân trước khi yêu cầu thay đổi", bà nói.
Để hóa giải mâu thuẫn, bà Yến gợi ý các cặp đôi áp dụng quy tắc "4B": Bạn (thấu hiểu đối phương), Bàn (thảo luận dựa trên sự tôn trọng), Ban (sửa mình trước) và Bán (truyền tải mong muốn khéo léo). Sai lầm phổ biến của nhiều cặp đôi là làm ngược quy trình, đưa ra yêu cầu trước khi thấu hiểu.
Ông Hoàng Anh Tú chỉ ra một nghịch lý phổ biến là chúng ta thường nhẹ nhàng, lịch sự với người ngoài, nhưng lại khắt khe, xét nét với chính bạn đời. Ông gợi ý thay vì soi xét những lỗi nhỏ, mỗi người nên học cách đối xử vợ (chồng) bằng sự ân cần và bao dung như với một "vị khách VIP". "Khi bớt chú ý đến những tiểu tiết vụn vặt, không khí gia đình trở nên nhẹ nhàng và dễ chịu hơn", ông Tú nói.
Sau quá trình tư vấn, vợ chồng anh Phúc nhận ra vấn đề thực sự của cả hai. Người vợ cam kết thay đổi thói quen, còn anh Phúc cho biết sẽ chú ý gạt gác chân giúp vợ nếu cô quên.
Người khuyết tật hiểu cảm giác bất lực khi cơ thể không còn nghe lời, hiểu những ánh nhìn thương hại pha lẫn tò mò, hiểu cả những lần muốn buông xuôi mà không dám nói thành lời.
Có không ít nhân vật như Nguyễn Ngọc Nhứt, Lưu Nguyễn, Trần Trà My mà phía sau khiếm khuyết thân thể là một nghị lực sống lớn lao. Họ không chỉ tìm cách đứng vững cho riêng mình mà quay lại chìa tay với những người giống mình.
Chàng trai Nguyễn Ngọc Nhứt (quê Cần Thơ) đã biến bất hạnh thành động lực sống, làm việc, kết nối, chia sẻ và mở ra không gian để người cùng cảnh có thể tìm thấy nhau. Trong khi nhà văn 8X Trần Trà My (quê Quảng Trị) không thể tự đi bằng đôi chân đã chọn bước tiếp bằng chữ nghĩa. Viết với My không chỉ là biểu đạt mà là cách giữ mình không chìm xuống, bước ra khỏi trang văn như điểm tựa tinh thần cho nhiều người.
Lưu Nguyễn hay nhiều bạn trẻ khuyết tật khác tạo nhóm, mở lớp chia sẻ kỹ năng, hỗ trợ nhau tìm việc...
Chưa phải là điều quá lớn trong xã hội song nếu nhìn từ cộng đồng người khuyết tật có thể ấy là những "chiếc phao". Đi qua những thiệt thòi của phận mình, họ giúp người không bằng lòng thương hại mà chính là trải nghiệm. Không ai dạy họ phải mạnh mẽ nhưng họ buộc phải mạnh mẽ để tồn tại, để có thể chìa những bàn tay thật ấm với người đồng cảnh.
Người khuyết tật vẫn thường bị đặt ở vị trí "được giúp đỡ", hiếm khi được nhìn nhận như những chủ thể có khả năng đóng góp. Chính sách hỗ trợ đâu đó vẫn còn tư duy ban phát thay vì tạo điều kiện để họ tự đứng lên. Thế nên những mô hình người khuyết tật giúp người khuyết tật có thể xem là cách đặt ra gợi ý chính sách hãy trao quyền nhiều hơn cho người khuyết tật.
Họ không cần được thương hại mà cần được tin tưởng, cần những diễn đàn để họ tự nói, tự làm, tự dẫn dắt, tự kiến tạo chứ không phải là ai đó nói thay. Điều này vốn dĩ không chỉ người khuyết tật mới cần mà thực ra cộng đồng đều mong muốn. Tinh thần "tự cứu và cứu nhau" là điều đáng để suy ngẫm. Có lần nhà văn Trà My từng tự nhận không nghĩ rằng mình truyền cảm hứng gì đâu, chỉ là bạn đang sống tiếp thôi! Nhưng chính niềm tin "sống tiếp" trong hoàn cảnh không dễ dàng ấy đã trở thành nguồn cảm hứng thật sự với bao người.
Đã đến lúc thay vì chỉ nhìn họ như những người cần được giúp, chúng ta cần nhìn họ như những người đang giúp nhau theo cách của riêng họ. Biết đâu chính từ những con người tưởng như yếu thế ấy, xã hội lại học được nhiều nhất về sức mạnh của con người.