Tôi là nữ, sinh năm 1999, làm việc tại Hà Nội, thu nhập ổn định (60-65 triệu đồng mỗi tháng), ngoại ngữ tốt (cả tiếng Anh và tiếng Trung), có khoản tích lũy ổn và luôn ý thức nâng cấp bản thân qua việc đọc sách, tập thể thao, học kỹ năng. Xác định sống độc thân từ rất lâu nên tôi đã chuẩn bị rất kỹ cả về kinh tế lẫn tâm lý.
Xung đột với gia đình: Bố mẹ tôi rất truyền thống và sốt ruột thúc giục, làm mối những người “ối giời ôi” chỉ cốt để tôi lấy được chồng. Đỉnh điểm là 4 tháng trước, tôi và mẹ cãi nhau to vì tôi thẳng thắn nói sẽ không kết hôn và sinh con. Mẹ chửi tôi làm nhục nhã, nhà vô phúc mới có con không lấy chồng. Khi chị hàng xóm sang xin lời khuyên về gã chồng cờ bạc, vũ phu, tôi khuyên chị nên ly hôn để giải thoát cho mình và con cái. Mẹ nghe được lại mắng tôi ích kỷ, bảo “sướng khổ có số, sống chết không được ly hôn, còn phải lo cho con cái”. Bố tôi cho rằng làm dâu, làm vợ chẳng có gì vất vả, ai cũng làm được, mắc gì đến lượt tôi lại nhảy ngược lên. Khi em phản biện, bố mẹ liền trách tôi mất dạy, bất hiếu dù tôi không hề to tiếng. Tôi rất tủi thân, nghĩ rằng nếu sau này lấy chồng không hạnh phúc, thực sự tôi chẳng còn đường lui.
Về hoàn cảnh gia đình: Trên tôi có ba chị gái đều đã lấy chồng và chỉ tập trung lo cho nhà chồng (từ giỗ chạp lễ Tết, lúc ốm đau đến biếu xén, phải lo xong bên đó mới được lo cho nhà mình. Bố mẹ coi đó là điều bình thường, bảo con gái làm dâu phải lo cho nhà chồng trước). Mẹ tôi cực kỳ khổ. Vì nể bố mẹ nên tôi mới gọi một tiếng ông bà nội vì ông bà quá tệ, chửi, đay nghiến các mẹ con tôi, tài sản cũng để lại hết cho chú út nhưng vì mang tiếng con trưởng nên mẹ tôi vẫn phải chăm sóc khi ông bà về già, ông bà nằm một chỗ khoảng 3 năm mới đi. Tiền mua chỗ đất chôn, ông bà cũng chả cho, bố mẹ tôi tự bỏ tiền ra dù ông bà có tiền vàng nhưng đã cho hết chú.
Bố mẹ mấy bận ốm đau, không lương hưu đều một mình tôi bỏ tiền và công sức chăm lo. Có đợt tôi vừa ở bệnh viện chăm bố mẹ vừa ôm laptop làm việc, tối ngủ ngoài hành lang. Lắm lúc tôi thấy làm con gái khổ quá. Hồi học đại học, tiền học tiền ăn là tôi tự kiếm, lắm lúc ngày ngủ có 3-4 tiếng. Đợt năm thứ nhất, tôi xin mẹ vài trăm nghìn thôi, mẹ bảo đòi học ngành đó tự lo, lớn rồi tự lo nhưng lúc đó tôi cũng chỉ là đứa trẻ chân ướt chân ráo ra thủ đô. Trong khi đó, tôi biết mẹ vẫn dấm dúi cho các chị. Tôi không hiểu mình làm gì sai để bố mẹ không hài lòng, đối xử tệ bạc. Phải chăng họ cũng chả sung sướng gì, nhất là mẹ nên bà thấy đó là chuyện thường.
Lý do tôi không muốn kết hôn, sinh con: Tính cách tôi khá lạnh nhạt, không thích làm thân, quen biết hay nịnh nọt ai kể cả sếp hay đồng nghiệp nên rất sợ phải làm dâu, làm thân với nhà chồng. Tôi rất sợ đau và mệt mỏi khi sinh nở, khung xương tôi bé nên bác sĩ cũng bảo chửa đẻ sẽ rất vất vả. Tôi lại là đứa hay suy nghĩ nhiều nên thời gian rảnh, tôi hay nghĩ vẩn vơ lắm. Tôi không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi hay ủy khuất. Suy cho cùng, tôi thấy chết cũng chả mang tiền, mang sĩ diện theo được nên muốn sống một cuộc đời mà mình muốn, mình cho rằng là hạnh phúc, ích kỷ chút chắc cũng chả sao.
Ngoài ra qua tìm hiểu, đọc các bài tâm sự và quan sát xung quanh, tôi thấy quá nhiều góc khuất của hôn nhân. Tôi muốn dành cuộc đời để cống hiến cho công việc và sẽ dành thời gian đi đây đó trải nghiệm thế giới, nhất là sau khi bố mẹ (hiện đã gần 70 tuổi) không còn. Hiện tại đã 4 tháng tôi chưa về nhà vì sợ lại xảy ra xung đột và bị chửi, dù tôi vẫn gửi tiền phụng dưỡng 5 triệu đồng mỗi tháng kèm đồ ăn, đồ bổ. Bên nội đối xử tệ nên tôi không thân, không nói chuyện. Bên ngoại thì ông bà mất cả, bác gái lấy chồng xa, giờ chỉ còn mỗi mẹ. Nếu tách bố mẹ ra, tôi đúng là tứ cố vô thân. Tôi chả biết phải làm sao để bố mẹ hiểu mình đủ năng lực, kinh tế để lo tốt cho cả bản thân và phụng dưỡng họ lúc già, sau này hợp duyên tôi có thể nhận nuôi một đứa trẻ. Có phải tôi đang quá ích kỷ không?
Tôi 30 tuổi, quen bạn gái gần ba năm, hai bên gia đình đã tính chuyện cưới xin. Cô ấy sống trách nhiệm, chăm chỉ nhưng khá nóng tính nên không ít lần chúng tôi xảy ra mâu thuẫn, giận dỗi. Gần đây có em họ của bạn gái tới ở cùng nên tôi có dịp tiếp xúc với em ấy nhiều hơn. Em nhỏ hơn chúng tôi vài tuổi, đi làm ngay gần chỗ bạn gái tôi ở. Em hay pha trà, nói chuyện vui vẻ, tính cách nhẹ nhàng, điềm đạm. Thỉnh thoảng tôi nhắn tin cho em hỏi bạn gái tôi mỗi khi không liên lạc được hoặc giận nhau, rồi dần dần chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Tôi nhận ra mình mong tin nhắn của em ấy hơn cả bạn gái.
Gần đây, em thừa nhận có tình cảm với tôi nhưng luôn giữ khoảng cách vì không muốn làm chị buồn. Còn tôi càng cố né tránh lại càng nghĩ nhiều vì trong lòng cũng có tình cảm với em ấy. Tôi biết tiếp tục như vậy là không đúng với bạn gái nhưng giờ cũng không thể giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Nếu chia tay bạn gái và đến với em họ cô ấy, tôi không biết đối mặt với mọi người trong gia đình bạn gái thế nào? Tôi không rõ mình chỉ "say nắng" em ấy hay thực sự có tình cảm và hết yêu bạn gái, vì cả ngày tôi chỉ nghĩ tới em ấy, mong chờ tin nhắn, cuộc gọi của em ấy và rất muốn được nhìn thấy em ấy.
Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng "đâm bị thóc chọc bị gạo", cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra trước câu chuyện của người vợ làm trong môi trường công nghệ, vô tư đi nhờ xe đồng nghiệp nam về nhà trong một tối mưa rồi xảy ra mâu thuẫn với chồng. Có người cho rằng người chồng quá nhạy cảm và thiếu tin tưởng vợ, số khác lại nhìn nhận việc giữ khoảng cách với đồng nghiệp khác giới sau khi kết hôn là điều cần thiết. Câu chuyện không chỉ xoay quanh một chuyến đi nhờ xe mà còn chạm đến vấn đề ranh giới trong hôn nhân, sự ghen tuông và niềm tin giữa vợ chồng. Dưới đây là những chia sẻ đáng chú ý từ nhiều góc nhìn khác nhau.
Nam đồng nghiệp có vợ bảo 'vào khách sạn cho mát' khi tôi đi nhờ xe
Có một lần tôi đi nhờ đồng nghiệp nam. Trên đường đi anh ấy tâm sự về cô vợ đoảng... Rồi anh ấy bảo muốn nói với tôi nhiều điều, thôi vào khách sạn nói chuyện cho mát, trời nắng quá. Tôi vô tư nói: nếu nắng thì vào quán em mời anh uống nước mát. Thế là anh ấy từ chối và đi tiếp về công ty.
Tôi bô bô kể chuyện ông anh lười quá, đang chạy xe lại đòi vào khách sạn cho mát. Mấy cậu thanh niên tủm tỉm cười và nói với anh ấy là "chú chơi không đẹp nhé". Còn tôi không hiểu gì hết. Một cậu đồng nghiệp phía sau nói "chị ngây thơ quá, anh ấy rủ chị vào khách sạn để 'xử lý' chị". Câu chuyện này cách đây vài chục năm rồi. Giờ tôi "cáo" rồi nhé. (Anh Kim Anh)
Chồng nhờ nam đồng nghiệp đưa tôi về khi anh bận việc
Bình luận của mọi người có bị nâng cao quan điểm quá không vậy? Năm năm kết hôn đi nhờ có một lần mà đánh giá nọ kia đủ đường thì tôi thật quá sợ. Môi trường tôi học đại học cho tới khi ra trường đi làm gần 20 năm tới giờ, cứ 10 người đàn ông chắc chỉ có hai người phụ nữ. Nên bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng của tôi đều là đàn ông. Việc đi nhờ xe trong hoàn cảnh đó, tôi thấy quá sức bình thường. Tôi không như bạn tác giả đi có một lần, mà tôi đi hẳn vài lần.
Chồng tôi hoàn toàn thoải mái với việc đó. Thậm chí thời gian còn làm cùng công ty với chồng, chồng không đưa tôi về được còn nhờ đồng nghiệp nam chung của hai vợ chồng chở tôi về. Ủa, vậy chứ có vấn đề gì mà làm quá lên thế? Vợ chồng tin tưởng ở nhân cách nhau chứ ghen bóng gió rồi cãi nhau này nọ thì một là anh ta gia trưởng, hai là xem lại có khi anh ta đang từ bụng mình suy ra bụng người đấy. (hoatuyet)
Vợ đã vượt qua ranh giới bạn bè khi có nhiều bạn khác giới
Tôi có cô vợ có nhiều bạn là nam. Vì cũng là một trong các admin của fanpage một ban nhạc nam nên có nhiều bạn nam là điều đương nhiên. Tôi thấy cô ấy hay nhắn tin với nhiều người. Khi hỏi cũng trả lời nhắn với ai và về cái gì. Tin tưởng nên tôi chả soi xét làm gì...
Bình thường chẳng sao, quan hệ bạn bè bình thường nhưng khi tôi đầu tư thua lỗ, phải gánh nợ sẽ khác các bạn ạ. Tôi biết được qua người bạn thân của vợ tôi, cô ấy qua lại với người khác khi tôi khó khăn về tài chính. Dù biết lỗi một phần do tôi không lo được cho gia đình, nhưng các bạn ạ, lửa gần rơm cũng có ngày bén, nó bắt đầu từ cuộc nói chuyện bình thường, bạn bè. Vừa đủ thôi, cái gì nhiều quá cũng không tốt. (hainnb)
Tôi hạn chế cho nữ đồng nghiệp đi nhờ xe
Tôi là đàn ông và có nhiều đồng nghiệp nữ. Tuy nhiên, dù đi làm 15 năm rồi, tôi cũng hạn chế đưa đồng nghiệp nữ về nhà. Có hai lần tôi đưa về do hôm đó xưởng có việc tăng ca gấp, 12h đêm mới được về mà nhà bạn nữ đó không có ai đón được, nên tôi đi xe đi theo để dẫn về cho an toàn. Chắc quan điểm của tôi cổ hủ, nhưng tôi nghĩ nên giữ các nguyên tắc đó. Hơn nữa, tôi thấy đa phần các đồng nghiệp nữ của tôi đều gọi chồng hoặc người yêu tới đón khi trời mưa quá không về được, hoặc quên áo mưa, hoặc chủ động đi xe ôm hoặc taxi về, đặc biệt là các buổi tiệc tùng. (vuongtran.206)