Trước đây, khi còn sống ở Miami, Mỹ, vợ chồng Gaston và Norma Galella muốn đi đâu cũng gần như phải dùng ôtô. Nhưng từ khi chuyển đến thành phố Rimini, Italy, cùng hai con nhỏ, chó cưng hai năm trước, họ trở thành “người hâm mộ” xe đạp. Các điểm đến của vợ chồng ở tuổi trung niên này thường là các bãi biển địa phương, khu vực nông thôn của vùng Emilia-Romagna phía bắc đất nước. Dù là thành phố nhỏ, Rimini vẫn được hai du khách Mỹ đánh giá cao vì đầy đủ tiện ích.
Những điểm đến yêu thích của họ bao gồm lâu đài Fellini Museum, các cung đường tại Parco XXV Aprile – công viên kết nối với một cây cầu La Mã 2.000 năm tuổi.
Gaston và Norma đều là dân Argentina, chuyển đến Mỹ khi còn nhỏ. Hiện tại, vợ chồng Galella cho biết cuộc sống của họ tốt hơn thời ở Mỹ. Châu Âu mới thực sự là vùng đất hứa của họ.
“Chúng tôi sống ở Mỹ rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự cảm thấy mình là người Mỹ”, theo Norma.
Thành phố Rimini nổi tiếng với những bãi biển cát mịn, những công trình kiến trúc cổ kính như Arco d’Augusto, nơi được ví như Khải hoàn Môn La Mã cổ nhất còn tồn tại. Nhà Galella thừa nhận trước đây, chuyển từ Mỹ sang Italy chưa từng nằm trong kế hoạch của họ. Họ thậm chí chưa từng nghe đến tên thành phố. Nhưng khi đến nơi, hai khách Mỹ mới nhận ra sống ở Rimini là một phước lành.
Năm 2024, nhà Galella có một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào đều đánh giá bằng hai từ “tuyệt vời” tại Miami. Họ cùng điều hành một công ty cải tạo công trình, có sự nghiệp thuận lợi. Dù vậy, họ luôn cảm thấy đây không phải môi trường phù hợp để nuôi dạy con cái.
Một chuyến du lịch đến Italy thăm họ hàng Gaston (ông nội của Gaston di cư từ Italy sang Argentina) đã thay đổi tất cả. Hai vợ chồng gần như “yêu thành phố này từ cái nhìn đầu tiên” và lên kế hoạch chuyển đi.
“Văn hóa tại Rimini giống Argentina, tôi luôn có cảm giác như được về nhà vậy”, Norma nói về cuộc sống tại Italy. Tại Rimini, hai vợ chồng thậm chí đã gặp gỡ và trò chuyện với nhiều người “hơn cả suốt cuộc đời ở Miami”.
Hai vợ chồng thừa nhận họ từng chìm đắm trong Giấc mơ Mỹ – giấc mơ đổi đời trên đất Mỹ mà ông bà, cha mẹ họ đã đi qua, đã thành công và “sống trọn vẹn giấc mơ đó”. Nhưng họ cũng nhận ra cái giá phải trả cho cuộc sống trong mơ này. “Đó chính là lối sống, áp lực và căng thẳng”, Norma nói.
Họ muốn con cái có một tuổi thơ đúng nghĩa, không bị áp lực và lo âu từ hệ thống giáo dục Mỹ. Việc chuyển đi khi các con còn nhỏ cũng giúp quá trình thích nghi dễ dàng hơn. Lũ trẻ hào hứng với kế hoạch của bố mẹ dẫn đến việc chuyển đổi diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên tìm việc tại Italy lại không dễ dàng. Những công việc phù hợp thì họ lại chưa thành thạo tiếng Italy để tiếp nhận, những việc không cần giao tiếp nhiều lại không đủ kinh nghiệm. Do đó, trong thời gian đầu, hai vợ chồng có cuộc sống “khá bấp bênh”, theo nhận xét của Norma.
Sau khoảng một năm rưỡi sinh sống tại Italy, họ quyết định bán căn nhà ở Miami. Cầm trong tay số tiền hơn nửa triệu đô, vợ chồng Galella mua một căn nhà và cải tạo thành ngôi nhà có hai tầng, ba phòng ngủ. Họ cũng mở lại công ty từng làm ở Mỹ trước đây, đặt văn phòng tại nhà mới.
Điều khiến nhà Galella yêu thích thành phố Rimini là nhịp sống chậm rãi, sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống của người dân địa phương.
Vợ chồng họ cũng thích việc có thể mua thực phẩm tươi theo mùa, chi phí sinh hoạt thấp và đánh giá cao hệ thống y tế địa phương vì luôn yên tâm mình “sẽ không phá sản vì hóa đơn viện phí”. Chi phí sinh hoạt thấp cũng là lợi thế.
Vị trí của Rimini cũng giúp gia đình Galella dễ dàng di chuyển khắp Italy và châu Âu.
Dù đã thích nghi khá tốt, họ vẫn gặp khó khăn với ngôn ngữ. “Học càng nhiều, chúng tôi càng nhận ra mình biết ít đến mức nào”, Norma nói.
Họ cũng hài hước nhắc đến hệ thống thủ tục hành chính “khó tin” của Italy vì việc nhập tịch không hề khó. Norma đã có giấy phép cư trú (permesso di soggiorno), cho phép sinh sống và làm việc tại đây, đủ điều kiện nhập quốc tịch sau khi vượt qua bài kiểm tra ngôn ngữ. Hai con của họ tự động trở thành công dân Italy sau khi Gaston được cấp quốc tịch.
Gia đình Galella chưa quay lại Miami kể từ khi rời đi. Dù nhớ người thân và bạn bè, họ thường xuyên đón khách đến thăm, điều này giúp việc thích nghi trở nên dễ dàng hơn.
“Gia đình tôi đến đây và nhận ra lý do hai vợ chồng quyết định chuyển đến Italy sinh sống”, Norma nói.
Sau hai năm ở Italy, gia đình Galella có nhiều thay đổi, họ cảm thấy sống hạnh phúc hơn, gắn kết hơn vì có thể dành nhiều thời gian cho nhau.
Việc chuyển đến Italy đã mang lại sự thay đổi lớn cho các con của họ – hai đứa trẻ đang có tuổi thơ tương tự những gì Gaston và Norma từng trải qua ở Argentina.
“Đó là một bước ngoặt lớn với bọn trẻ khi học được nhiều điều. Chúng tôi đang có cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều”, Norma nói.
Chiều 3/4 - một ngày sau khi vụ việc lan truyền - hình ảnh quán cà phê tại phường Nhiêu Lộc (TPHCM) đóng cửa, không đón khách, bên trong tắt đèn và vắng nhân viên khiến nhiều người xôn xao, cho rằng quán “đóng cửa vì áp lực dư luận”.
Tuy nhiên, theo ghi nhận của phóng viên Dân trí, quán không đóng cửa mà chỉ mở muộn hơn thường lệ. Phía quán cho biết do nhân viên chủ yếu là sinh viên, bận lịch học nên sáng 3/4 không thể vận hành như thường ngày, thay vào đó quán bắt đầu đón khách từ khoảng 13h.
Trao đổi với phóng viên, anh Gia Bảo - nhân viên quán - cho biết việc điều chỉnh giờ mở cửa thỉnh thoảng vẫn xảy ra.
“Thông thường nếu nhân viên bận, chủ quán sẽ trực tiếp mở cửa. Trường hợp tất cả đều vướng lịch thì quán sẽ mở trễ. Những tình huống như vậy không phải hiếm nên chúng tôi cũng không thông báo trước”, anh nói.
Theo anh Bảo, sau ồn ào liên quan đến việc phụ thu khách, hoạt động của quán vẫn diễn ra bình thường, lượng khách không có biến động đáng kể.
Anh Bảo cũng chính là người trực tiếp phục vụ khách trong vụ việc ngày 1/4. "Thực tế nhóm khách vẫn gọi nước, “mỗi người một ly”, chứ không phải chỉ một ly duy nhất như một số thông tin lan truyền.
Tuy nhiên, nhóm này lưu lại quán trong thời gian dài, khoảng 10 tiếng, chiếm dụng không gian quán (kéo ghế lại để nằm) và có mang đồ ăn từ bên ngoài vào sử dụng.
Việc khách mang đồ ăn ngoài vào là có, đồng thời họ cũng ngồi khá lâu. Khi đó, chúng tôi đã đề nghị khách gọi thêm nước hoặc chấp nhận phụ thu, chứ không phải ngay từ đầu đã áp dụng phụ thu luôn”, anh Bảo chia sẻ.
Cũng theo nhân viên này, chính sách phụ thu đã được quán áp dụng từ trước, song đây là trường hợp hiếm khi khách ở lại quá lâu nên tình huống phát sinh ngoài dự kiến.
"Thông thường chúng tôi nhắc nhở khách về giờ lưu lại quán là bởi vì quán cũng thường xuyên cho thuê trọn không gian để làm việc, họp, ghi hình hay chụp ảnh...", anh Bảo nói.
Liên quan đến việc đăng tải hình ảnh khách lên mạng xã hội, đại diện quán cho biết mục đích ban đầu là “lấy ý kiến đa chiều” từ cộng đồng, không nhằm công kích cá nhân. Tuy nhiên, sau khi nhận góp ý, quán đã gỡ bỏ nội dung.
“Chúng tôi chỉ muốn tham khảo ý kiến từ những người cùng ngành. Khi nhận phản hồi rằng không nên sử dụng hình ảnh khách, quán đã tiếp thu và gỡ xuống”, anh Bảo nói.
Dân mạng chia phe vụ “ngồi 10 tiếng”
Trước đó, vụ việc xuất phát từ việc một nhóm khách sử dụng không gian quán để học tập, làm việc trong khoảng 10 tiếng, đồng thời mang theo đồ ăn từ bên ngoài. Khi khách thanh toán, quán tiến hành phụ thu 40.000 đồng mỗi người.
Nhóm khách cho rằng không được thông báo trước về khoản phí này nên không đồng tình và để lại đánh giá 1 sao, khiến sự việc lan rộng trên mạng xã hội. Tuy nhiên, điều khiến vụ việc thực sự bùng nổ không chỉ nằm ở cách xử lý của quán, mà còn ở làn sóng tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội ngay sau đó.
Chỉ trong vòng 24 giờ, quán nhận về hàng loạt đánh giá, hầu hết là 1 sao và 5 sao, trên các nền tảng trực tuyến. Các ý kiến chia thành hai luồng trái chiều.
Một bên để lại đánh giá tích cực nhằm “an ủi” quán, đồng thời chỉ trích nhóm khách vì mang đồ ăn từ bên ngoài và sử dụng không gian quá lâu. Nhiều bình luận nêu thẳng: “Mang đồ ăn ngoài vào là sai rồi”, hay “Kê ghế nằm, chiếm chỗ trong quán suốt nhiều giờ như vậy thì khó chấp nhận”.
Ở chiều ngược lại, không ít ý kiến bày tỏ sự đồng tình với hai vị khách, cho rằng quán thiếu minh bạch khi không thông báo trước về khoản phụ thu. Một số người cũng phản ứng việc đăng tải hình ảnh khách khi chưa xin phép, cho rằng “đưa ảnh khách lên mạng mà chưa được đồng ý là không đúng”.
Thực tế, tình trạng khách sử dụng quán cà phê như không gian làm việc không còn hiếm gặp. Những quán có không gian rộng, yên tĩnh, wifi mạnh thường trở thành điểm đến quen thuộc của sinh viên, người làm việc từ xa.
Tuy nhiên, điều này cũng đặt ra bài toán cho chủ quán trong việc cân bằng giữa trải nghiệm khách hàng và hiệu quả kinh doanh.
Việc khách ngồi lâu nhưng chi tiêu thấp có thể ảnh hưởng đến doanh thu và khả năng xoay vòng chỗ ngồi. Ngược lại, nếu áp dụng phụ thu hoặc quy định thời gian mà không thông báo rõ ràng từ đầu, cơ sở kinh doanh cũng dễ vấp phải phản ứng tiêu cực từ phía khách hàng.
Hiệp hội Nhiếp ảnh Thiên nhiên Đức (GDT) công bố kết quả cuộc thi thường niên "Nhiếp ảnh gia Thiên nhiên của năm 2026" (GDT Nature Photographer of the Year 2026) vào đầu tháng 5. Hội đồng giám khảo các tác phẩm xuất sắc trong gần 9.000 bức ảnh gửi về từ 15 quốc gia.
Giải đặc biệt thuộc về tay máy 20 tuổi người Đức Luca Lorenz với tác phẩm "White on white" (ảnh), ghi lại khoảnh khắc một chú thỏ tuyết Alpine ngụy trang hoàn hảo, gần như hòa lẫn vào hốc đá phủ đầy tuyết tại dãy Alps, Thụy Sĩ.
Hiệp hội Nhiếp ảnh Thiên nhiên Đức (GDT) công bố kết quả cuộc thi thường niên "Nhiếp ảnh gia Thiên nhiên của năm 2026" (GDT Nature Photographer of the Year 2026) vào đầu tháng 5. Hội đồng giám khảo các tác phẩm xuất sắc trong gần 9.000 bức ảnh gửi về từ 15 quốc gia.
Giải đặc biệt thuộc về tay máy 20 tuổi người Đức Luca Lorenz với tác phẩm "White on white" (ảnh), ghi lại khoảnh khắc một chú thỏ tuyết Alpine ngụy trang hoàn hảo, gần như hòa lẫn vào hốc đá phủ đầy tuyết tại dãy Alps, Thụy Sĩ.
Tác phẩm "Nơi trú ẩn" (Shelter) của nữ nhiếp ảnh gia Preeti John (UAE) đoạt giải Nhì hạng mục Thú. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc voi con nép dưới thân hình che chở của voi mẹ, trong cái nắng thiêu đốt tại Vườn quốc gia Amboseli, Kenya.
Tác phẩm "Nơi trú ẩn" (Shelter) của nữ nhiếp ảnh gia Preeti John (UAE) đoạt giải Nhì hạng mục Thú. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc voi con nép dưới thân hình che chở của voi mẹ, trong cái nắng thiêu đốt tại Vườn quốc gia Amboseli, Kenya.
Tác phẩm "Mòng biển đầu đen" (Black-headed gull) của nhiếp ảnh gia người Đức Radomir Jakubowski giành giải nhất hạng mục Chim. Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc một chú mòng biển sải cánh chuẩn bị đáp xuống vùng đầm lầy Camargue, Pháp.
Tác phẩm "Mòng biển đầu đen" (Black-headed gull) của nhiếp ảnh gia người Đức Radomir Jakubowski giành giải nhất hạng mục Chim. Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc một chú mòng biển sải cánh chuẩn bị đáp xuống vùng đầm lầy Camargue, Pháp.
Tác phẩm giải nhất hạng mục Phong cảnh mang tên "Eiswald" (Rừng băng) của nhiếp ảnh gia Eike Christian Wolff, được chụp tại, Deutschland, Đức.
Bức ảnh ghi lại hiện tượng vào mùa đông tại vùng rừng ngập nước của Đức. Khi nước sông tràn vào rừng gặp thời tiết lạnh giá liền đóng băng bề mặt. Mực nước bên dưới rút đi tạo ra những khoảng trống, khiến các mảng băng lớn mất bệ đỡ, sụt xuống và vỡ vụn thành những tấm "kính" khổng lồ bao bọc quanh các gốc cây.
Tác phẩm giải nhất hạng mục Phong cảnh mang tên "Eiswald" (Rừng băng) của nhiếp ảnh gia Eike Christian Wolff, được chụp tại, Deutschland, Đức.
Bức ảnh ghi lại hiện tượng vào mùa đông tại vùng rừng ngập nước của Đức. Khi nước sông tràn vào rừng gặp thời tiết lạnh giá liền đóng băng bề mặt. Mực nước bên dưới rút đi tạo ra những khoảng trống, khiến các mảng băng lớn mất bệ đỡ, sụt xuống và vỡ vụn thành những tấm "kính" khổng lồ bao bọc quanh các gốc cây.
Tác phẩm "Ruộng lúa ở Madagascar" của tác giả Uwe Hasubek đoạt giải nhì hạng mục Phong cảnh. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc ánh nắng chiếu sáng những thửa ruộng bậc thang, làm nổi bật các mảng màu đối lập trên địa hình vùng cao nguyên Madagascar.
Tác phẩm "Ruộng lúa ở Madagascar" của tác giả Uwe Hasubek đoạt giải nhì hạng mục Phong cảnh. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc ánh nắng chiếu sáng những thửa ruộng bậc thang, làm nổi bật các mảng màu đối lập trên địa hình vùng cao nguyên Madagascar.
Tác phẩm "Rồng dung nham" (Lava dragon) của nhiếp ảnh gia Bỉ Jeroen Van Nieuwenhove giành giải nhì hạng mục Studio của tự nhiên. Góc ảnh chụp từ trên cao bắt khoảnh khắc dòng dung nham đang cuộn chảy tại một vùng núi lửa đang hoạt động ở Iceland, vô tình tạo hình như một con rồng lửa đang uốn lượn.
Tác phẩm "Rồng dung nham" (Lava dragon) của nhiếp ảnh gia Bỉ Jeroen Van Nieuwenhove giành giải nhì hạng mục Studio của tự nhiên. Góc ảnh chụp từ trên cao bắt khoảnh khắc dòng dung nham đang cuộn chảy tại một vùng núi lửa đang hoạt động ở Iceland, vô tình tạo hình như một con rồng lửa đang uốn lượn.
Tác phẩm "Nơi trú ẩn bên hố băng" (Shelter at the ice hole) của nhiếp ảnh gia Đức Roy Müller đoạt giải thưởng đặc biệt của Ban giám khảo. Bức ảnh ghi lại cảnh chim hoang dã tìm nguồn sống bên một hố băng giữa mùa đông.
Tác phẩm "Nơi trú ẩn bên hố băng" (Shelter at the ice hole) của nhiếp ảnh gia Đức Roy Müller đoạt giải thưởng đặc biệt của Ban giám khảo. Bức ảnh ghi lại cảnh chim hoang dã tìm nguồn sống bên một hố băng giữa mùa đông.
"Rich in structure" của nhiếp ảnh gia Đức Dieter Damschen giành giải nhất hạng mục Đa dạng sinh học. Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc một đàn sếu sải cánh bay lượn trong màn sương sớm tại Vườn quốc gia Thung lũng Hạ Oder, khu bảo tồn thiên nhiên xuyên biên giới chung giữa Đức và Ba Lan.
"Rich in structure" của nhiếp ảnh gia Đức Dieter Damschen giành giải nhất hạng mục Đa dạng sinh học. Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc một đàn sếu sải cánh bay lượn trong màn sương sớm tại Vườn quốc gia Thung lũng Hạ Oder, khu bảo tồn thiên nhiên xuyên biên giới chung giữa Đức và Ba Lan.
Tác phẩm của nhiếp ảnh gia Amit Eshel, Israel, nhận giải nhì hạng mục Đa dạng sinh học. Bức ảnh chớp được khoảnh khắc nghẹt thở tại vùng Bắc Cực, Canada, khi một con sói Bắc Cực dính đầy máu sau cuộc đi săn đang đối đầu với đàn bò xạ hương đang dàn trận, đứng sát vào nhau thành thế phòng thủ đặc trưng để bảo vệ lãnh thổ.
Tác phẩm của nhiếp ảnh gia Amit Eshel, Israel, nhận giải nhì hạng mục Đa dạng sinh học. Bức ảnh chớp được khoảnh khắc nghẹt thở tại vùng Bắc Cực, Canada, khi một con sói Bắc Cực dính đầy máu sau cuộc đi săn đang đối đầu với đàn bò xạ hương đang dàn trận, đứng sát vào nhau thành thế phòng thủ đặc trưng để bảo vệ lãnh thổ.
10h25 ngày 12/5, lực lượng cứu hộ tìm thấy thi thể bé trai 11 tuổi tại Vườn Quốc gia Juwangsan, cách Seoul khoảng 280 km về phía đông nam. Nạn nhân được phát hiện cách đỉnh núi khoảng 100 m sau hơn 40 giờ mất tích.
Trước đó, ngày 10/5, cậu bé cùng gia đình đến tham quan vườn quốc gia. Sau khi ghé Daejeonsa, một ngôi chùa Phật giáo nằm trong công viên quốc gia, em tự đi bộ lên đỉnh núi cao hơn 720 m một mình vào khoảng giữa trưa và không mang theo điện thoại.
Cuối giờ chiều, chờ lâu không thấy con về, cha mẹ em trình báo chính quyền lúc 17h53. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn được kích hoạt ngay sau đó với sự tham gia của hơn 350 người.
Theo đại diện vườn quốc gia, đường mòn từ ngôi chùa đến đỉnh Juwangsan cao 720 m dài khoảng 2-3 km, thường mất khoảng 1 giờ 20 phút cho người lớn đi mỗi chiều.
Cơ quan chức năng nghi ngờ nạn nhân trượt chân dẫn đến tai nạn và tử vong. Giới chức đang điều tra nguyên nhân cụ thể và xem xét điều trực thăng để vận chuyển thi thể do địa hình hiểm trở. Công tác tìm kiếm trước đó gặp trở ngại do đường mòn lên đỉnh núi hẹp, dốc, đòi hỏi nhiều thiết bị chuyên dụng, gồm cả trực thăng.
Vườn Quốc gia Juwangsan được đặt theo tên một ngọn núi thuộc dãy Baekdudaegan, nơi được ví là "xương sống" của Hàn Quốc. Đây là núi đá lớn thứ ba cả nước với nhiều vách đá dựng đứng.
Núi Juwangsan được công nhận là điểm du lịch từ ngày 30/5/1972 và trở thành Vườn Quốc gia vào ngày 30/3/1976.
Với diện tích hơn 105.000 m2, nơi đây có hệ thống đường mòn dọc các thung lũng dẫn đến thác nước, phù hợp cho hoạt động đi bộ đường dài. Ngoài những đỉnh núi đá, Vườn Quốc gia Juwangsan còn sở hữu 4 thác nước, hệ thống hang động và chùa Daejeonsa, tạo thành một khu du lịch tổng hợp.