Theo Hãng tin AFP, ngày 2-4, tại một công viên xanh mát ở thủ đô Tehran, người dân Iran tụ tập dã ngoại trong ngày cuối cùng của kỳ nghỉ năm mới Ba Tư, bất chấp những lời đe dọa của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng sẽ đưa Iran “trở về thời kỳ đồ đá”.
Đất nước này đã chìm trong chiến tranh hơn một tháng kể từ khi Mỹ và Israel phát động cuộc tấn công vào ngày 28-2.
Ông Trump tuyên bố sẽ tiếp tục tấn công mạnh mẽ vào Iran thêm “hai hoặc ba tuần nữa”, trong khi những tiếng nổ lớn vẫn rung chuyển thủ đô Tehran.
Dù vậy, hàng trăm gia đình vẫn dã ngoại dưới bầu trời dịu mát và nhiều mây, phóng tầm mắt ngắm nhìn dãy núi Alborz phủ tuyết trắng – khung cảnh đẹp như tranh vẽ, tương phản hoàn toàn với một thành phố đang hứng chịu các cuộc tấn công liên tiếp.
Ngày 2-4 là ngày cuối cùng của Lễ hội năm mới Ba Tư, được gọi là Sizdah-bedar hay Ngày Thiên nhiên. Theo phong tục, người dân phải ra ngoài trời cả ngày để xua đuổi vận xui.
Bà Roya Abhari (39 tuổi) chia sẻ “chúng tôi phải giữ gìn nghi lễ này trong mọi hoàn cảnh, dù trong tình huống hiện tại và dù đang đau buồn đến thế nào”.
“Tôi thấy thông điệp của Tổng thống Trump và tự hỏi: liệu Iran có thực sự trở về thời kỳ đồ đá trong hai hoặc ba tuần tới không?”, bà nói.
Trên tấm thảm trải giữa thảm cỏ xanh, một nhóm bạn bè ngồi trò chuyện bên ấm trà trong khi đồ ăn đang sôi lục bục trên bếp gas.
Gần đó, một người đàn ông đang quạt những xiên thịt nướng trên lò than, một cặp đôi đánh cầu lông, còn những người về hưu cất tiếng hát trên ghế công viên.
“Chiến tranh chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả. Chúng tôi vẫn sống bình thường và không sợ chiến tranh”, anh Hakim Rahimi (43 tuổi), thợ kim loại, khẳng định.
Những cảnh tượng vui tươi này đối lập hoàn toàn với thực tại khốc liệt, khi tiếng bom vẫn vang vọng khắp các khu phố và nhiều gia đình đang chịu tang.
Buổi sáng hôm đó, một trung tâm y tế hàng trăm năm tuổi ở thủ đô đã bị phá hủy nặng nề trong các đợt không kích.
Những công viên xanh của Tehran – vốn là lá phổi của đô thị thường xuyên ngột ngạt vì ô nhiễm – nay trở thành nơi trú ẩn tinh thần kể từ khi chiến sự nổ ra. Người chạy bộ, người đạp xe và những người dạo mát vẫn đổ về đây mỗi ngày, bất chấp nguy cơ bom đạn.
Song, tuyên bố của Iran về việc trả đũa một cách hủy diệt nếu các cuộc tấn công của Mỹ gia tăng đã làm dấy lên lo ngại về sự leo thang trong một cuộc xung đột đang lan rộng khắp khu vực.

Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền - cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Phường Sài Gòn, An Khánh, Đức Nhuận… hoàn thành bầu chức danh lãnh đạo

Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Sài Gòn khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Tấn Phát - Bí thư Đảng ủy phường Sài Gòn - tiếp tục kiêm Chủ tịch HĐND phường, bà Huỳnh Kim Hiền làm Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Vũ Nguyễn Quang Vinh được bầu làm Chủ tịch UBND phường và hai Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Ngô Hải Yến và Trần Công Hậu.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường An Khánh khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Hoàng Thị Em - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Nguyễn Văn Kiên giữ chức Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Nguyễn Thành Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Nguyễn Xuân Quỳnh và bà Phạm Thị Hoàn.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Đức Nhuận khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 cũng đã bầu bà Phan Thị Thanh Phương - Bí thư Đảng ủy phường - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Trịnh Hữu Anh làm Phó chủ tịch HĐND phường. Bên cạnh đó, bà Nguyễn Thị Thanh Thảo được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường. Các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Phạm Bảo Toàn và bà Ngô Giang Hoàng Hân.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tăng Nhơn Phú khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Bạch Hoàng Phụng - Bí thư Đảng ủy phường Tăng Nhơn Phú - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường và bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm Phó Chủ tịch HĐND phường.
Bên cạnh đó, bà Cao Thị Ngọc Châu được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và ông Võ Trung Hiếu giữ chức Phó Chủ tịch UBND phường.
Kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Phú Mỹ khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Bùi Chí Thành - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Đặng Văn Hùng giữ chức Chủ tịch UBND phường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Nghĩa Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã đã bầu ông Phạm Văn Quyền - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Hồ Thế Bằng giữ chức Phó chủ tịch HĐND xã. Ông Nguyễn Tiến Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND xã và các Phó chủ tịch UBND xã gồm: bà Trần Thị Hòe và bà Nguyễn Thị Quyền.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Nguyễn Lý Thủy Tiên - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường. Ông Nguyễn Ngọc Ân làm Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Nguyễn Vy Bảo và ông Văng Thanh Cường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Ngãi Giao khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Đức Tân - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Nguyễn Minh Tú làm Chủ tịch UBND xã.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Phước đã bầu bà Dương Ngọc Châu - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Huỳnh Trung Sơn làm Chủ tịch UBND phường.
Tình Yêu Giới Tính
Sau 10 năm hôn nhân, chồng tôi bất ngờ mang về nhà một đứa trẻ

Người ta vẫn bảo nhà có 2 cô con gái thì vui như có 2 con chim nhỏ ríu rít trong sân. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Những buổi chiều đi làm về, thấy hai đứa chạy chân đất ra cổng ôm lấy chân mẹ, lòng tôi mềm như bún. Chỉ có điều, càng vui, tôi càng sợ nhìn vào mắt chồng mỗi khi ai đó hỏi: “Bao giờ kiếm thằng cu nối dõi?”.
Tôi bị băng huyết suýt mất mạng trong lần sinh con thứ 2. Khi tôi tỉnh lại trong phòng cấp cứu, chồng nắm tay tôi nghẹn ngào: "Cảm ơn em vì đã sống".
Người ngoài không biết vô tâm hay cố ý, thỉnh thoảng lại hỏi tôi "nhà có 2 đứa con gái rồi, định khi nào thì sinh thêm thằng cu". Mỗi lúc như vậy, chồng tôi lại cười hiền: “Hai con gái là đủ rồi, không sinh nữa".
Nhưng hóa ra, đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo. Nhất là ở cái xứ mà mỗi mâm rượu đều có vài kẻ thích chọc vào sự thiếu hụt của người khác cho vui miệng.
Chồng tôi làm trưởng phòng dự án cho một công ty xây dựng lớn. Công việc khiến anh đi sớm về khuya, gặp gỡ nhiều người. Những cuộc nhậu triền miên như cơm bữa.
Có hôm nửa đêm anh mới về, người nồng mùi bia rượu. Tôi cởi giày cho chồng, nghe anh cười gượng: “Bọn nó lại bảo anh kiếm tiền để xây nhà cho con rể ở à?”. Những câu chuyện này anh chỉ kể mỗi khi say.
Tôi biết, bố mẹ chồng vẫn quan trọng chuyện cháu gái cháu trai. Trong lòng chồng tôi chắc cũng có nhiều suy tư trăn trở. Nhưng tôi còn 2 đứa con gái nhỏ, không thể bất chấp mạng sống của mình chỉ để tìm một đứa con trai. Quan điểm tôi đã nói rõ ràng, bố mẹ chồng lúc đầu còn khuyên, sau cũng thôi không nói nữa.
Thời gian trôi qua. Hai con gái lớn dần. Nhà cửa cũng khá lên. Tôi tưởng cuộc đời mình sẽ yên như mặt ao mùa hạ. Cho đến cái chiều mưa tháng bảy ấy.
Khoảng 7h tối, chồng tôi từ chuyến công tác trở về nhà. Trên tay anh là một đứa bé trai chừng 3 tuổi. Thằng bé ôm cổ anh, cái mặt tròn tròn, tóc xoăn nhẹ ở trán. Anh đặt đứa nhỏ xuống ghế, rót cốc nước rồi nhìn tôi. Cái nhìn của người rón rén chuẩn bị bước qua vực. Rất lâu sau anh mới nói: "Con anh".
Tôi nghe rõ tiếng muỗng rơi xuống nền gạch. Hai đứa con gái trong phòng chạy ra nhìn cậu bé lạ đang ngồi trong nhà mình. Còn tôi, tôi thấy tai mình ù đi như có ai lấy búa gõ vào đầu.
Tôi hỏi: "ẹ đứa bé đâu?". Anh cúi mặt: “Cô ấy mất rồi. Cô ấy bị ung thư.” Nói xong, anh kéo cái balô cũ lại gần, lôi ra một xấp hồ sơ bệnh viện và giấy khai sinh. Tôi chẳng buồn nhìn. Những thứ giấy tờ ấy lúc ấy chẳng khác gì lưỡi dao.
Đêm đó tôi không ngủ. Chồng nằm dưới sàn nhà ôm đứa bé. Ngoài trời mưa dầm dề. Tiếng thằng bé khóc lúc nửa đêm khiến lòng tôi rối như tơ vò. Nó gọi “bố” trong cơn mê. Cái tiếng gọi nhỏ xíu ấy cứa vào tim tôi đau hơn mọi lời thú nhận.
Chồng tôi quỳ xuống giữa nhà. Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng thấy anh như thế. Anh bảo mấy năm trước đi công tác miền Nam, say rượu một lần rồi quen người phụ nữ ấy. Khi biết cô ta mang thai, anh đã khuyên cô ta bỏ rồi không liên lạc nữa. Nhưng trước lúc chết, cô ấy tìm cách liên lạc, nhờ anh nuôi con.
Sáng hôm sau, tôi nhìn kỹ thằng bé. Nó giống chồng tôi kinh khủng. Từ đôi mắt dài đến cái tai hơi vểnh...
Mấy ngày đầu, tôi nhìn đứa bé bằng ánh mắt của người bị phản bội. Nó càng ngoan, tôi càng khó chịu. Có lần nó chạy lại ôm chân tôi đòi bế, tôi hất tay ra theo phản xạ. Thằng bé ngã ngồi xuống nền nhà, không khóc, chỉ mở to mắt trong veo nhìn tôi. Cái nhìn ấy ám ảnh tôi nhiều đêm.
Hai con gái tôi lại thương em vô cùng. Chúng nhường đồ chơi, xúc cơm cho em ăn. Con bé lớn còn thì thầm: “Mẹ đừng đuổi em đi, em dễ thương lắm”. Tôi quay mặt vào bếp, thấy mắt mình cay xè. Trẻ con lạ thật. Chúng không biết hận. Chỉ người lớn mới giỏi làm khổ nhau.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Người bảo tôi ngu mới nuôi con riêng của chồng. Người khác lại khen tôi có phúc vì không cần mang nặng đẻ đau cũng có thằng nối dõi. Tôi cũng không biết, là họ nghĩ vậy thật hay đang mỉa mai mình.
Mẹ chồng tôi từ quê lên. Bà ôm thằng bé khóc nức nở. Bà bảo tổ tiên phù hộ nên nhà còn có cháu trai. Tôi nhìn cảnh ấy, tự nhiên thấy bản thân như người thừa trong chính căn nhà mình vun vén bao năm.
Có đêm, chồng ngồi ngoài ban công hút thuốc đến sáng. Anh bảo, nếu phải lựa chọn, anh sẽ chọn 3 mẹ con tôi. Nếu tôi không chấp nhận, anh sẽ gửi con về quê cho ông bà nội nuôi. Tôi không trả lời, dù lòng nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Tôi không đủ bao dung, không đủ rộng lượng để dang tay chào đón thằng bé.
Rồi một hôm, thằng bé sốt cao. Nó mê man gọi mẹ. Có lẽ nó gọi người mẹ đã mất. Tôi bỗng thấy thương nó. Một đứa trẻ chưa kịp nhớ mặt mẹ đã thành mồ côi. Nó có cha nhưng lại không được sẵn sàng đón nhận.
Tôi thức trắng đêm lau người cho nó. Gần sáng, nó mở mắt, nắm lấy tay tôi thì thào: “Mẹ ơi!”. Chỉ một câu ấy thôi mà bao nhiêu oán giận trong lòng tôi như miếng đất khô gặp mưa trở nên mềm nhũn.
Mỗi lần nhìn chồng cười với con trai anh, lòng tôi vẫn nhói lên. Tôi không biết mình đau vì bị phản bội hay vì thấy anh hạnh phúc với điều mà tôi không thể cho anh. Đàn bà nhiều lúc lạ lắm. Yêu càng nhiều thì lòng tự trọng càng dễ tổn thương.
Đến giờ, thằng bé đã ở nhà tôi gần một năm. Nó gọi tôi là mẹ rất tự nhiên. Ba chị em quấn quýt nhau như chưa từng có khoảng cách. Chỉ riêng tôi, nhiều đêm vẫn nằm thao thức. Tôi không biết mình đang sống vì tình thương hay vì cam chịu.
Có người bảo tôi nên ly hôn để giữ lòng tự trọng. Có người lại khuyên đàn bà hơn nhau ở chỗ biết nuốt nước mắt mà giữ gia đình. Nhưng gia đình nào mới thật sự đáng giữ?
Nếu là các bạn, các bạn có thể đón nhận một đứa trẻ theo cách ấy không? Thà là mắt không thấy, tim sẽ bớt đau. Đằng này, thằng bé hiện diện trong nhà luôn nhắc nhở tôi nỗi đau mình từng bị phản bội. Và liệu một người chồng từng phản bội, dù vì là một lần say đi chẳng nữa, có đáng được tha thứ hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

