Tôi năm nay 34 tuổi, vợ ít hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi cưới nhau 7 năm, có 2 con gái sinh đôi.
Trước khi gặp tôi, vợ tôi từng yêu vài người. Còn với tôi, cô ấy là mối tình đầu, là người phụ nữ vừa gặp tôi đã yêu, vừa yêu đã muốn cưới.
Vợ tôi xinh đẹp, tính tình có chút yếu đuối, nhõng nhẽo tiểu thư nhưng tôi chiều được. Từ ngày cưới nhau, tôi chưa từng để vợ phải làm việc gì một mình. Kể cả những khi về quê, ăn cơm xong, thấy vợ rửa bát một mình tôi cũng ngồi rửa cùng cho cô ấy đỡ tủi.
Ai cũng nói tôi chiều vợ quá. Nhưng tôi nghĩ, vợ mình không chiều thì còn chiều ai. Hơn nữa, chứng kiến quá trình vợ tôi mang thai đôi vất vả, sinh nở khó khăn, tôi càng thêm thương, càng tự nhủ bản thân mình phải yêu vợ nhiều hơn nữa.
Để kiếm tiền, tôi có thể làm nhiều công việc một lúc, không để vợ phải thiếu thốn thứ gì. Cô ấy thích đổi điện thoại, tôi cho đổi, thích xe máy đẹp, tôi mua xe, dù đồ đang dùng vẫn còn tốt. Tôi luôn tự nhủ, mình vất vả là để cho vợ con đủ đầy, sung sướng.
Tôi luôn cảm thấy gia đình mình hạnh phúc, hay nói đúng hơn, tôi luôn cố gắng để gia đình mình hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày, mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi chỉ vì vô tình đọc tin nhắn trong điện thoại của vợ.
Hôm đó, tôi đi làm về, vừa tới cửa thì thấy vợ ngồi trên sofa chăm chú vào điện thoại. Tôi rón rén bước vào từ phía sau, định bụng sẽ hù cô ấy một cái. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì mắt đã chạm phải dòng chữ vừa hiện lên trong cuộc trò chuyện trên điện thoại: “Em yêu nấu cơm chưa mà rảnh rỗi nhắn tin cho anh thế? Nhớ em quá”.
Người tôi như chạm phải điện, miệng nhanh hơn não kêu lên: “Ai mà dám gọi em là em yêu đấy?”. Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại nhưng vợ tôi nhanh hơn. Cô ấy quay phắt lại, tay nắm chắc điện thoại, trách tôi về mà không lên tiếng khiến cô ấy giật mình.
Vợ tránh né câu hỏi của tôi, bảo rằng bạn bè trêu chọc cho vui thôi. Nhưng khi tôi khăng khăng đòi cô ấy đưa điện thoại cho xem thì những dòng vừa rồi đã biến mất. Cô ấy đã rất nhanh tay xóa hết.
Không có tật thì sao lại giật mình. Nếu chỉ là đùa vui, sao cô ấy phải nhanh tay xóa dấu vết? Tôi không còn giữ được bình tĩnh. Vợ càng chối, tôi càng khẳng định cô ấy ngoại tình. Hai từ “em yêu” vừa đọc như dán trước mắt, khiến tôi không thể nào chịu được.
Trước sự cuồng nộ của tôi, vợ bắt đầu khóc. Kể từ ngày yêu rồi cưới nhau mấy năm, cô ấy chỉ thấy tôi chiều chuộng, dỗ dành, chưa từng thấy tôi tức giận như vậy. Điều đó khiến cô ấy sợ. Cô ấy thề thốt rằng mình không hề ngoại tình, chỉ là bạn bè trêu chọn nhau. Nếu cô ấy có sai trái gì với tôi, cô áy không xứng đáng làm mẹ hai đứa con.
Thế nhưng, khi tôi yêu cầu gặp người kia để “ba mặt một lời” cho rõ, cô ấy lại không đồng ý với lý do “không cần phải làm lớn chuyện như vậy”, rằng sau này, cô ấy tuyệt đối không nhắn tin kiểu đó nữa.
Những lúc không đối diện vợ, tôi thường bình tĩnh hơn một chút. Tôi muốn tin cô ấy không làm gì sai trái, không lừa dối tơ tưởng ai khác bên ngoài. Nhưng chỉ cần nhìn mặt, ý nghĩ vợ ngoại tình lại lập tức xuất hiện.
Nhất là những khi vợ đi làm về muộn một chút, ăn mặc trau chuốt hơn một chút, hay chăm chú vào điện thoại, tôi lại nghĩ cô ấy vừa hẹn hò hoặc nhắn tin với trai. Và chỉ cần suy nghĩ ấy xuất hiện, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu liên quan đến chuyện đó. Và thế là vợ chồng cãi nhau.
Lạ là, cứ sau mỗi lần cãi nhau, trái tim tôi sẽ dịu đi một chút như thể nỗi buồn bực được xả đi. Nhìn vợ khóc, tôi lại thấy thương, lại nghĩ rằng có lẽ do mình suy diễn, thiếu tin tưởng và hứa sau này không thế nữa. Nhưng suy nghĩ tích cực ấy không tồn tại được bao lâu.
Có những hôm, tôi tỉnh giấc lúc giữa đêm và không thể ngủ lại. Tôi suy nghĩ nhiều thứ. Nhớ về những ngày chúng tôi mới yêu nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tự hỏi, tôi yêu chiều cô ấy nhiều như thế, hết lòng vì cô ấy như thế, sao cô ấy lại nỡ phản bội tôi?
Cái ý nghĩ ấy tiếp tục cào xé tim gan tôi. Tôi lay vợ dậy, và chúng tôi cãi nhau. Có hôm, con nhỏ thức dậy khóc giữa đêm vì bố mẹ to tiếng. Vợ tôi gào lên: “Anh nên đi khám tâm thần đi. Anh bị bệnh hoang tưởng rồi”.
Lúc ấy, tôi lặng người đi. Hay là tôi bị bệnh rồi? Nếu không, tại sao tôi lại cứ giày vò, ám ảnh chỉ vì một dòng tin nhắn như thế? Tôi muốn quên đi mọi chuyện. Kể cả vợ tôi có từng ngoại tình đi chẳng nữa, tôi cũng muốn tha thứ. Tôi yêu cô ấy, thật sự muốn gia đình êm ấm, vợ chồng vui vẻ trở lại. Tôi không muốn các con mình phải khổ.
Tôi từng một mình đến bệnh viện lớn, ngồi chờ trước phòng khám tâm thần một hồi lâu rồi tự hỏi “tại sao tôi lại phải ngồi ở đây?” và rồi quyết định bỏ về.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không chắc chắn việc vợ mình có ngoại tình thật hay không. Tôi chỉ biết bản thân mình đang bị ám ảnh bởi một chuyện mà chính tôi cũng không biết rõ.
Ai từng trải qua nỗi đau này, xin hãy cho tôi lời khuyên: Làm cách nào để thoát khỏi tâm trạng tồi tệ này?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 6-4, từ Thanh Hóa đến TP Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 40-45%.
Miền Nam nắng nóng diện rộng. Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 45-50%.
Cao nguyên Trung Bộ nắng nóng vài nơi với nhiệt độ cao nhất có nơi trên 35 độ C.
Ngoài ra tại khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ xuất hiện nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt và đang mở rộng ra nhiều nơi.
Nắng nóng ở các khu vực trên khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Do ảnh hưởng của nắng nóng và nắng nóng gay gắt kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên nguy cơ xảy ra cháy nổ ở khu vực dân cư do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo trong các bản tin nắng nóng và nhiệt độ cảm nhận thực tế ngoài trời có thể chênh lệch từ 2-4 độ C, thậm chí có thể cao hơn phụ thuộc vào các điều kiện mặt đệm như bê tông, đường nhựa.
TP Hà Nội có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 21-25 độ C, cao nhất 33-38 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng nóng, phía bắc có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.