Trong vụ nghi vấn thịt lợn bệnh được nhập vào Trường Mầm non Hòa Bình ở xã Văn Lăng, Thái Nguyên, nhiều phụ huynh có con theo học tại trường đã tự bỏ tiền ra đi xét nghiệm mẫu thịt lợn. Kết quả cho thấy 2/6 mẫu phát hiện virus dịch tả lợn châu Phi và vi khuẩn E.coli.
Tuy nhiên, kết quả này không được xem là hợp lệ bởi không có dấu xác nhận của nhà trường.
Trong khi đó, mẫu xét nghiệm do nhà trường lấy cùng ngày 25/3 vẫn chưa có kết quả, việc lấy mẫu lần 2 không thành do phụ huynh nhận thấy tem niêm phong nồi thịt đã bị rách, không đảm bảo tính khách quan.
Liên quan đến nội dung này, nhiều ý kiến băn khoăn đặt câu hỏi, phụ huynh cần làm gì nếu nghi vấn thực phẩm, thịt… ở trường học có vấn đề. Nếu mang đi thử nghiệm, phải tiến hành như thế nào để kết quả được công nhận là hợp lệ, có giá trị pháp lý nếu phát hiện sai phạm?
Liên quan đến nội dung này, trao đổi với phóng viên Dân trí, luật sư Đặng Văn Cường cho rằng, việc phụ huynh tự lấy mẫu đi xét nghiệm cho thấy niềm tin của phụ huynh với nhà trường bị giảm sút.
Theo luật sư, nhìn nhận dưới góc độ pháp lý, cơ quan giám định sẽ chịu trách nhiệm về kết quả xét nghiệm. Tuy nhiên kết quả giám định cũng phụ thuộc vào việc lấy mẫu, chất lượng mẫu, quy trình bảo quản và độ chính xác của máy móc thiết bị sử dụng.
“Bởi vậy khi ai đó nghi ngờ trên thị trường hoặc trong thức ăn của cơ quan, trường học, đơn vị… có thực phẩm bẩn, đặc biệt là các loại thực phẩm có khả năng bị nhiễm dịch bệnh nên lưu giữ các chứng cứ, trình báo sự việc với cơ quan chức năng để sau đó xử lý hoặc mang đi kiểm định theo đúng quy trình”, luật sư Đặng Văn Cường nói.
Việc phụ huynh góp tiền đem mẫu đi xét nghiệm chỉ là cơ sở ban đầu để cung cấp kết quả, làm căn cứ cho cơ quan chức năng vào cuộc làm rõ xử lý.
Kết quả xét nghiệm đó có được thừa nhận hay không sẽ phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó liên quan đến quy trình lấy mẫu, bảo quản mẫu, quy trình xét nghiệm, thẩm quyền của cơ quan tiến hành xét nghiệm.
Trong trường hợp việc lấy mẫu là đúng quy định, kết quả xét nghiệm phản ánh đúng chất lượng thực phẩm thì rõ ràng vấn đề trách nhiệm pháp lý sẽ được đặt ra. Kết quả của phụ huynh cũng có thể là chứng cứ tố cáo hành vi vi phạm quy định về an toàn thực phẩm.
Sau khi xác minh, nếu thấy thực phẩm không đảm bảo an toàn do lỗi từ phía nhà trường thì nhà trường phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trong trường hợp thực phẩm không đảm bảo an toàn, nhưng được dàn dựng tinh vi, che đậy bởi giấy tờ thủ tục đầy đủ thì có thể nhà trường cũng sẽ là nạn nhân.
Cũng theo luật sư Đặng Văn Cường, thông tin về kết quả mẫu xét nghiệm của phụ huynh Trường Mầm non Hòa Bình ở xã Văn Lang được lan truyền rộng rãi trong thời điểm cơ quan điều tra đang khởi tố nhiều đối tượng về tội vi phạm quy định về an toàn thực phẩm khi phát hiện ra số lượng thịt lợn rất lớn nhiễm dịch tả Châu Phi.
Trong khi chưa có kết luận chính thức từ phía cơ quan chức năng, việc chia sẻ, đăng tải thông tin về mức độ an toàn thực phẩm của cơ sở giáo dục này cần phải thận trọng.
Vị luật sư cũng nhấn mạnh, việc phụ huynh lo lắng cho sức khỏe của con em là chính đáng. Trong vụ việc này các phụ huynh hãy bình tĩnh phối hợp với nhà trường và cơ quan chức năng để làm sáng tỏ bản chất sự việc.
Trước đó, Dân trí đã thông tin, hàng trăm phụ huynh Trường Mầm non Hòa Bình (xã Văn Lăng) bất an khi phát hiện nghi vấn thịt lợn nhà trường sử dụng nấu cho trẻ ăn nhiễm virus dịch tả lợn châu Phi và vi khuẩn E.coli.
Sự việc xảy ra vào ngày 25/3, khi nhà trường nhờ phụ huynh đem thịt ra ngoài xay do trường bị mất điện. Khi thấy phần mỡ của miếng thịt có màu vàng bất thường, một vị phụ huynh đã phản ánh đến ban giám hiệu nhà trường.
Cũng trong ngày, nhiều vị phụ huynh khác nắm được thông tin đã lập tức đến trường bày tỏ sự lo ngại về chất lượng của lô thịt này. Nhà trường sau đó đã dừng chế biến số thịt, đồng thời cùng xã lấy mẫu để gửi đi kiểm định. Theo đại diện UBND xã, kết quả kiểm định dự kiến sẽ có vào ngày 4/4.
Sau khi tiếp xúc với các trò chơi robot chiến đấu trên điện thoại, Ronin, 8 tuổi, con trai anh Daniel thay đổi tính nết. Cậu bé gắt gỏng, liên tục đòi nạp tiền mua vật phẩm ảo trong game Mech Arena và Brawl Stars. "Cả thế giới của con tôi lúc đó chỉ xoay quanh những trò chơi này", Daniel Dawson, 43 tuổi, kể.
Sau khi phát hiện con tiêu tốn 1.000 USD, vợ chồng Dawson quyết định thu iPad và yêu cầu con ngừng chơi để tránh các cám dỗ.
Theo các chuyên gia tâm lý, với thế hệ trẻ hiện nay, cờ bạc không bắt đầu tại các sòng bài. Nó bắt đầu từ cơ chế "hộp quà ngẫu nhiên" (loot box) trong game điện tử, kích hoạt hệ thống phần thưởng trong não bộ tương tự như máy đánh bạc của người lớn.
Nghiên cứu năm 2024 của tổ chức Common Sense Media cho thấy 36% thiếu niên Mỹ (11-17 tuổi) từng đánh bạc trong năm qua, hình thức phổ biến nhất là thông qua trò chơi điện tử. Cơ chế này dựa trên nguyên lý "củng cố gián đoạn", trong đó người chơi đầu tư thời gian, tiền bạc vào một hoạt động rủi ro mà không biết chắc sẽ nhận được gì.
Tiến sĩ Megan Ice, chuyên gia lâm sàng tại Viện Tâm lý Trẻ em, cho biết não bộ trẻ vị thành niên chưa đủ trưởng thành để kiểm soát xung động hay đưa ra các quyết định phức tạp. "Không phải trẻ thiếu ý chí, mà chúng chưa có đủ tế bào thần kinh cần thiết để tự kiểm soát", bà nói.
Tiến sĩ Timothy Fong, giáo sư tâm thần học tại UCLA, cho biết con trai 14 tuổi của ông cũng từng tiêu 1.000 USD chỉ trong ba giờ để mua thẻ cầu thủ ảo trong game NBA 2K. Theo ông, các nhà phát triển game thường dùng tiền ảo như Robux hay Minecoins để che giấu và làm trẻ mất đi cảm giác về giá trị thực của tiền.
Để bảo vệ trẻ, các chuyên gia khuyên cha mẹ:
Đồng hành cùng con: Trò chuyện để hiểu sở thích của trẻ trong game.
Quan sát dấu hiệu bất thường: Can thiệp khi sở thích chơi game lấn át việc học hoặc giao tiếp với bạn bè ngoài đời thực. [Tác giả bổ sung chi tiết: Một số biểu hiện cụ thể cần lưu ý ở trẻ là gì?]
Dạy giá trị đồng tiền: Yêu cầu trẻ tự trả tiền mua vật phẩm bằng tiền tiết kiệm để hiểu hậu quả của những quyết định rủi ro.
Làm gương: Không sử dụng các ứng dụng cá cược trước mặt trẻ.
Tại nhà Dawson, Ronin đã dần cân bằng trở lại sau khi không còn sử dụng thiết bị điện tử. Khi được hỏi về việc trả lại iPad cho con trong tương lai, anh Dawson nói: "Không bao giờ".
Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà - trường - chợ - bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: "Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái".
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp... tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy "uổng". Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi... giữa hai người đàn ông.
"Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ", Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để "check-in" hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi "Bố có mệt không?", một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc... tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý... Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do "để sau". Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn... Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Theo Business Insider, hàm lượng thủy ngân trong cá thu có sự khác biệt đáng kể giữa các loài. Đặc biệt, những loài cá thu có kích thước lớn, tuổi thọ cao và nằm ở vị trí cao trong chuỗi thức ăn thường tích tụ nhiều thủy ngân và kim loại nặng hơn so với các loài cá thu nhỏ.
Cá thu vua sống 15-20 năm, hàm lượng methylmercury cao.
Cá thu Tây Ban Nha: Một số quần thể có hàm lượng thủy ngân khá cao nên cần hạn chế ăn.
Cá thu Đại Tây Dương: Kích thước nhỏ, tuổi thọ ngắn (<5 năm), hàm lượng thủy ngân thấp và giàu Omega-3.Cá thu Thái Bình Dương: Tương đối an toàn, không quá 250 gram mỗi tuần.Cá kiếm là ví dụ điển hình trong các nghiên cứu về thủy ngân. Đây là loài cá săn mồi lớn, sống nhiều năm ngoài đại dương và đứng cao trong chuỗi thức ăn. Thịt cá kiếm chắc, ít xương, nên đôi khi được bán dưới dạng cá phi lê hoặc cá đông lạnh nhập khẩu. Chính kích thước lớn và tuổi thọ dài khiến cá kiếm tích tụ thủy ngân ở mức cao. Vì vậy, dù không phải loại cá xuất hiện phổ biến ở chợ truyền thống, người tiêu dùng vẫn cần lưu ý khi gặp trong các quầy hải sản lớn hoặc hàng đông lạnh.Cá vẫn là nguồn thực phẩm giàu dinh dưỡng và rất có lợi cho sức khỏe. Chỉ cần chọn đúng loại, đúng kích thước, bữa cơm gia đình sẽ vừa thơm ngon vừa an tâm hơn. Hiểu biết về thủy ngân không phải để e ngại việc ăn cá, mà để trở thành người tiêu dùng thông thái hơn mỗi khi đi chợ.Lựa chọn được cá tươi ngon không chỉ giúp món ăn giữ trọn hương vị tự nhiên mà còn góp phần bảo vệ sức khỏe cho cả gia đình.Bí quyết nhận biết cá tươi chỉ trong vài phútCá là nguồn thực phẩm giàu đạm, vitamin và khoáng chất, xuất hiện thường xuyên trong bữa cơm của nhiều gia đình. Tuy nhiên, để mua được cá tươi ngon và đảm bảo an toàn thực phẩm, người tiêu dùng cần lưu ý một số dấu hiệu nhận biết đơn giản nhưng hiệu quả.Quan sát mắt cáMắt cá là một trong những bộ phận phản ánh rõ nhất độ tươi của cá. Cá mới thường có mắt sáng, trong, hơi lồi và linh hoạt. Ngược lại, nếu mắt cá đục màu, lõm sâu hoặc ngả vàng sẫm thì đó là dấu hiệu cá đã để lâu và chất lượng giảm sút.Kiểm tra mang cáMang cá tươi thường có màu đỏ tươi hoặc hồng đậm, bề mặt sạch và không có nhớt. Nếu mang chuyển sang màu nâu, xám hoặc có mùi hôi khó chịu, rất có thể cá đã không còn tươi hoặc bảo quản không đúng cách.Thử độ đàn hồi của thịt cáMột cách đơn giản khác là dùng ngón tay ấn nhẹ vào thân cá. Cá tươi sẽ có độ đàn hồi tốt, phần thịt nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu. Nếu thịt mềm nhũn, để lại vết lõm hoặc tiết nhiều nhớt, người mua nên cân nhắc trước khi lựa chọn.Quan sát da và vảyDa cá tươi thường sáng bóng, màu sắc tự nhiên, vảy bám chắc vào thân và ít bị bong tróc. Những con cá có lớp da xỉn màu, vảy dễ rơi hoặc khô ráp thường không còn giữ được độ tươi ngon.Chú ý đến mùiCá tươi có mùi đặc trưng của nước ngọt hoặc nước biển nhưng khá nhẹ và dễ chịu. Nếu xuất hiện mùi tanh nồng, chua hoặc mùi lạ, đó có thể là dấu hiệu của quá trình phân hủy.Kiểm tra vây cáVây cá cũng là chi tiết không nên bỏ qua. Vây còn nguyên vẹn, không rách nát, không khô quắt và giữ được màu sắc tự nhiên thường cho thấy cá vẫn còn tươi.Chỉ với vài thao tác quan sát và kiểm tra đơn giản, người nội trợ có thể dễ dàng lựa chọn được những con cá tươi ngon, đảm bảo chất lượng cho bữa ăn gia đình và hạn chế nguy cơ mua phải thực phẩm kém an toàn.Tin Gốc: Người Đưa Tin