Năm nay tôi 35 tuổi. Vợ chồng đều làm việc ở thành phố, thu nhập sau khi trừ hết các chi phí cũng dành dụm được một khoản bao gồm tiền mặt, cổ phiếu và vàng quy đổi hơn 3 tỷ đồng.
Bạn bè cùng trang lứa bây giờ nói chuyện với nhau nhiều nhất vẫn là mua nhà. Vợ chồng tôi chọn vẫn ở nhà thuê và dự định sẽ tiếp tục như vậy thêm khoảng 10 năm nữa. Với tốc độ kiếm tiền và tích lũy hiện tại, 10 năm tới vợ chồng tôi sẽ chắc chắn có trong tay ít nhất 5 tỷ đồng. Chưa kể tài sản thừa kế từ hai gia đình.
Với số tiền ấy, có thể tạm xem là một lớp phòng thủ tài chính để yên tâm về quê sống theo dạng nghỉ hưu sớm. Về quê, chúng tôi không phải lo lắng chuyện nhà cửa vì đã có sẵn, có ruộng vườn nếu không canh tác nổi thì cho thuê lấy tiền theo năm.
Nếu bây giờ mua một căn chung cư ở thành phố, gần như toàn bộ số tiền tích lũy của tôi sẽ dồn vào đó mà vẫn chưa đủ, phải đi làm con nợ. Đồng nghĩa với việc 15-20 năm tiếp theo sẽ gắn với những khoản trả góp mỗi tháng.
Vì vậy, thay vì dồn toàn lực để mua một căn hộ, tôi chọn dành thời gian tích lũy tài sản. Tôi chấp nhận ở thuê thêm vài năm, miễn là mỗi tháng số tiền mình giữ lại tiếp tục sinh lời.
Có thể 10 năm nữa giá nhà sẽ còn tăng. Cũng có thể kế hoạch của tôi sẽ phải điều chỉnh. Nhưng tôi vẫn tin rằng, cố đi vay hoặc sống với cục nợ trong chục năm không phải là đích đến duy nhất của người trẻ. Quan trọng hơn là biết mình muốn sống ở đâu, muốn cuộc sống sau này như thế nào.
Tuy nhiên, với những người xác định gắn bó lâu dài với thành phố thì theo tâm lý an cư, họ chọn bớt đi những tiện nghi trong đời sống để mua nhà là điều dễ hiểu. Riêng tôi, lên thành phố để học tập, làm việc và kiếm tiền, chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ ở đây đến hết đời.
Thành phố cho tôi cơ hội, thu nhập và trải nghiệm. Còn nơi tôi muốn sống khi nghỉ hưu, khi có tuổi vẫn là quê nhà.
Tin Gốc: Vnexpress




