Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn được hơn 3 năm và có một bé trai 2 tuổi.
Tôi lấy chồng khá muộn. Năm 32 tuổi, sau vài mối tình không đi đến đâu, tôi quen chồng qua bạn bè giới thiệu. Chúng tôi tìm hiểu chưa lâu thì cưới vì thấy hợp tính cách, cùng mong muốn xây dựng một gia đình ổn định.
Chồng tôi bằng tuổi tôi, mở cửa hàng bán quần áo tại nhà, là người có trách nhiệm với vợ con. Tuy nhiên, anh cũng là người luôn bị đặt giữa hai bên: Một bên là gia đình nhỏ của mình, một bên là gia đình bên nội với rất nhiều vấn đề tồn tại từ lâu.
Nhà chồng tôi nhìn bên ngoài khá giả, nhà mặt tiền, có ô tô, buôn bán lâu năm. Nhưng sống trong nhà rồi tôi mới hiểu, thực tế không được như vẻ ngoài.
Nhiều năm trước, bố mẹ chồng tôi làm ăn thua lỗ nên tài sản trong nhà không còn bao nhiêu. Nguồn thu nhập chính nhiều năm qua của nhà chồng chủ yếu dựa vào công việc kinh doanh của chồng tôi. Ngoài ra còn có khoản lương hưu của bố chồng.
Chồng tôi có một cô em gái sinh năm 1997. Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, tôi đã nhận ra tính cách chị dâu – em chồng hoàn toàn trái ngược.
Tôi là người cầu toàn, ngăn nắp. Còn em chồng lại rất xuề xòa, sống tùy hứng, công việc thay đổi liên tục, không ổn định. Điều khiến tôi khó hiểu nhất là gần 30 tuổi nhưng em ấy vẫn được bố mẹ chăm sóc như một đứa trẻ.
Mẹ chồng tôi là nội trợ nên mọi việc lớn nhỏ đều đến tay bà. Tôi biết bà lo việc bếp núc, dọn dẹp vất vả, nhưng tôi vướng con mọn, cũng ít khi rảnh tay để phụ bà việc nhà. Còn em gái chồng luôn ỷ lại mẹ. Nhiều hôm mẹ chồng vào tận phòng em ấy gom quần áo, đồ lót bẩn mang đi giặt. Đồ đạc trong phòng bừa bộn nhưng không ai dám nhắc nhở. Cuối tuần em ấy ngủ dậy muộn còn đòi hỏi phải ăn món này, món kia, bắt mẹ chồng đi chợ mua đồ nấu riêng cho em ấy.
Nhiều lần tôi dọn dẹp bếp sạch tinh tươm, em chồng đi về khuya mua đồ ăn vặt lại bày bừa luộm thuộm, dầu mỡ dính khắp nơi trên bàn, trên bếp. Cách sống khác biệt khiến những khó chịu trong tôi cứ tích tụ, lớn dần. Giai đoạn sinh con, ở cữ tại nhà chồng thực sự là cơn ác mộng với tôi.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra cách đây không lâu. Chồng tôi vốn kinh doanh tại mặt bằng phía trước nhà. Công việc ổn định, khách quen cũng nhiều. Thế nhưng bố mẹ chồng bất ngờ đề nghị con trai nhường lại mặt bằng cho em gái kinh doanh riêng. Lý do là em muốn thử làm ăn, cần có chỗ thuận lợi.
Điều khiến tôi sốc không phải việc bố mẹ muốn hỗ trợ con gái, mà là cách họ mặc nhiên xem sự hy sinh của con trai là điều đương nhiên. Cuối cùng, chồng tôi quyết định ra ngoài thuê mặt bằng mở cửa hàng để tránh va chạm.
Tôi biết anh rất buồn. Bao nhiêu công sức gây dựng ở vị trí cũ phải bỏ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến tôi nản lòng nhất.
Sau khi nhường mặt bằng cho con gái, bố mẹ chồng còn mua thêm một chiếc ô tô mới theo hình thức trả góp để em chồng tiện đi lại. Trong khi đó, tình hình tài chính của gia đình thực sự không dư dả như mọi người vẫn nghĩ. Sau khi mua chiếc xe mới, bố mẹ chồng tôi ở tuổi đã ngoài 60 vẫn cố gắng làm thêm đủ việc để xoay xở các khoản chi phí và tiền trả góp hằng tháng.
Lúc đó mọi thứ như giọt nước tràn ly. Tôi tự hỏi: Nếu thật sự thương con gái, tại sao không dạy con tự lập? Tại sao cứ phải hy sinh tất cả để đáp ứng mọi mong muốn của con?
Tôi thừa nhận mình có phần kỹ tính, hay để ý, nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải vì ghen tị với em chồng hay ghét bỏ một cô gái có tính cách tiểu thư. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ trong gia đình này đã mất cân bằng từ rất lâu. Con trai gánh vác kinh tế nhưng liên tục phải nhường nhịn. Con gái gần 30 tuổi vẫn được ưu tiên như trung tâm của cả nhà. Môi trường này không phù hợp để tôi ở lại sống lâu dài và nuôi con ở đây.
Cuối cùng, tôi quyết định ôm con về nhà ngoại sống. Nhà ngoại chỉ cách nhà nội khoảng 4km nên việc đi lại rất thuận tiện. Chồng tôi vẫn ở bên nội vì công việc và nhiều lý do khác. Cuối tuần anh thường sang thăm hai mẹ con hoặc đón con đi chơi.
Nhiều người nghe chuyện đều nói tôi dại. Bạn bè bảo rằng em chồng rồi cũng sẽ có gia đình riêng, sớm muộn gì cũng rời khỏi nhà. Nếu bây giờ tôi bỏ về ngoại thì chẳng khác nào tự tay nhường nhà cửa, tài sản cho em ấy. Có người còn nói tôi nên cố bám trụ vì đó là tài sản của gia đình chồng, sau này con tôi cũng có phần.
Nhưng thành thật mà nói, tôi không còn muốn suy nghĩ theo hướng đó nữa. Tôi về ngoại vì muốn được sống trong một môi trường khiến mình thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất mỗi ngày thức dậy, tôi không phải chứng kiến những chuyện khiến mình bực bội. Tôi không phải cố gắng kìm nén cảm xúc vì sợ làm mất lòng ai. Tôi cũng không phải mang tâm trạng nặng nề khi nhìn thấy sự thiên vị diễn ra trước mắt mà không thể thay đổi được điều gì.
Có thể nhiều người sẽ không đồng tình với lựa chọn của tôi. Nhưng ở tuổi này, sau khi đã có con, tôi nhận ra sức khỏe tinh thần quan trọng hơn việc cố thỏa hiệp, sống chung với những người không cùng tần số.
Tôi vẫn yêu chồng. Anh vẫn là người cha tốt của con tôi. Chỉ là hiện tại, khoảng cách 4km giữa nhà nội và nhà ngoại lại giúp tôi cảm thấy bình yên hơn rất nhiều so với việc cố gắng sống chung dưới một mái nhà.
Nhưng nghĩ đến tương lai, tôi băn khoăn liệu đây có phải phương án tốt nhất? Chồng nhất quyết không muốn về ngoại ở rể, cũng không chịu đi thuê trọ, nhưng chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện để mua nhà riêng. Nếu là mọi người, mọi người sẽ quay về sống cùng nhà chồng hay tiếp tục ở nhà ngoại để giữ sự thoải mái cho bản thân?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Ngày 2-4, UBND TP Đà Nẵng đã triển khai phương án tạm thời chấm điểm hằng tháng đối với các sở, ban, ngành, UBND xã, phường và người đứng đầu trong thực hiện nhiệm vụ khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.
Việc chấm điểm hướng đến mục tiêu đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ, hiệu quả triển khai, đồng thời gắn trách nhiệm người đứng đầu với kết quả thực hiện của cơ quan.
Phương án cũng tạo cơ sở để khen thưởng, đánh giá cán bộ, công chức, viên chức.
Theo quyết định này, phạm vi áp dụng gồm 15 cơ quan thuộc UBND thành phố Đà Nẵng và 93 UBND xã, phường.
Nguyên tắc chấm điểm sẽ được bảo đảm công bằng, thực chất, ưu tiên các chỉ số định lượng, dữ liệu tự động từ hệ thống thông tin, đồng thời có cơ chế quy đổi điểm trong trường hợp không phát sinh nhiệm vụ.
Khung chỉ số đánh giá được xây dựng trên thang điểm 100, trong đó 95 điểm từ các bộ chỉ số và 5 điểm khuyến khích cho sáng kiến đột phá.
Kết quả được phân loại thành 4 mức: Loại A xuất sắc từ 85-100 điểm, loại B tốt từ 70 đến 85 điểm, loại C khá, từ 50 đến 70 điểm và loại D dưới 50 điểm.
Các cơ quan đạt loại A sẽ được kiến nghị tuyên dương, khen thưởng tại cuộc họp UBND thành phố.
Điểm khuyến khích tối đa 5 điểm sẽ dành cho những sáng kiến đột phá trong tháng.
Để việc chấm điểm triển khai thực chất và hiệu quả, UBND thành phố Đà Nẵng giao Sở Khoa học và Công nghệ chủ trì tổng hợp số liệu, chấm điểm và công bố kết quả trên Hệ thống Giám sát, điều hành thông minh thành phố (IOC) vào ngày 2 hằng tháng.
Là địa phương được xếp hạng cao trong các bộ chỉ số về chuyển đổi số, việc chấm điểm lần này được kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao chất lượng quản lý nhà nước và phục vụ người dân, doanh nghiệp tại Đà Nẵng.
Tiếp nối loạt bài về Những dạng Super Saiyan gây thất vọng nhất, bảng xếp hạng lần này chuyển hướng sang những trạng thái mạnh nhất từng xuất hiện trong Dragon Ball, qua đó cho thấy rõ đỉnh cao sức mạnh mà các nhân vật đã đạt tới.
Trên thực tế, phần lớn các dạng trong Dragon Ball phát triển theo hướng kế thừa, nghĩa là dạng sau thường mạnh hơn dạng trước. Dựa trên tiêu chí này, bảng xếp hạng của Comic Book Resources (CBR) đã chỉ ra những cái tên nổi bật nhất.
Super Saiyan Blue Evolved và Super Saiyan Blue Kaioken là hai phiên bản mạnh nhất của hệ Super Saiyan từng xuất hiện trong Dragon Ball. Từ dạng Super Saiyan ban đầu, sức mạnh này đã được nâng lên tới mức không ai có thể ngờ tới.
"Về mặt sức mạnh, hãy xem dạng này tương đương với Super Saiyan Blue Kaioken của Goku" - đạo diễn Megumi Ishitani nhận định về Super Saiyan Blue Evolved của Vegeta.
Theo đó, hai dạng này được xem là ngang nhau về sức mạnh, khi cả Goku và Vegeta đều tìm ra con đường riêng để đưa Super Saiyan Blue lên giới hạn cao nhất.
Ultra Instinct là một trong những yếu tố ấn tượng nhất của Dragon Ball. Khi lần đầu xuất hiện trong Dragon Ball Super, dạng này đã tạo nên "cơn sốt toàn cầu", chứng minh rằng sức hút của thương hiệu vẫn chưa hề giảm.
Ultra Instinct Sign là một trong những dạng mạnh nhất, dù chưa phải phiên bản tối ưu. Goku mở khóa trạng thái này trong Giải đấu sức mạnh và tiếp tục mạnh lên sau đó.
Jiren được xem là một trong những phản diện mạnh nhất anime. Anh gần như thống trị Giải đấu sức mạnh mà không cần sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Ở trạng thái Super Full Power, cơ thể Jiren gia tăng cơ bắp rõ rệt và được bao phủ bởi hào quang đỏ. Nếu không có Mastered Ultra Instinct, dạng này có thể đã giúp anh giành chiến thắng ngay lập tức.
Legendary Super Saiyan là một trong những dạng hiếm nhất trong Dragon Ball, chỉ xuất hiện ở Kale (Vũ trụ 6) và Broly (Vũ trụ 7).
Dạng này gần như là một trạng thái sức mạnh vượt khỏi quy luật thông thường. Với nó, Broly có thể dễ dàng đối đầu với Goku Super Saiyan Blue và tiềm năng của anh vẫn chưa được khai thác hết.
True Ultra Instinct là một trong những dạng thú vị nhất. Goku chưa sử dụng Ultra Instinct quá nhiều và rõ ràng anh vẫn đang thử nghiệm.
Khác với Mastered Ultra Instinct - trạng thái khiến cơ thể hành động độc lập, không cảm xúc. True Ultra Instinct cho phép Goku vẫn giữ được cảm xúc khi chiến đấu. Đây có thể là hướng đi mà anh sẽ tiếp tục theo đuổi.
Orange Piccolo là dạng sức mạnh mà nhân vật này đã "xứng đáng" có từ lâu. Trong thời gian dài, Piccolo không còn nằm trong nhóm mạnh nhất, nhưng trạng thái mới đã thay đổi điều đó.
Nhờ sức mạnh được Shenron ban tặng, Piccolo có thể dễ dàng đánh bại Gamma 2 – đối thủ được cho là ngang với Goku và Vegeta dạng Super Saiyan Blue. Anh không còn chỉ là nhân vật phụ, mà đã trở lại nhóm đầu.
Ultra Ego là dạng sức mạnh chỉ Vegeta đạt được. Nó cho phép anh khai thác bản ngã để gia tăng sức mạnh, giúp tiệm cận Ultra Instinct của Goku.
Thay vì sử dụng sức mạnh mang tính "thiên thần", Vegeta đi theo con đường của Thần Hủy Diệt, trở nên mạnh hơn khi chịu sát thương. Đây là hướng phát triển hoàn toàn khác biệt của nhân vật.
Mastered Ultra Instinct là phiên bản hoàn thiện của Ultra Instinct, vốn là kỹ thuật mà các thiên sứ sử dụng. Điều này cho thấy Goku đã chạm tới "lãnh địa của các vị thần".
Tuy nhiên, anh chỉ duy trì được trạng thái này trong thời gian ngắn. Về sau trong manga, Goku chuyển sang sử dụng True Ultra Instinct, cho thấy anh đang tìm cách thích nghi sức mạnh theo cách riêng.
Gohan Beast là dạng sức mạnh không ai ngờ tới. Ngay cả các vị thần cũng khó lý giải cách Gohan đạt được trạng thái này.
Trong quá khứ, Gohan từng nhiều lần là chiến binh mạnh nhất, như ở Cell Saga hay Buu Saga, và hiện tại điều đó dường như lặp lại. Dạng Beast mang lại sức mạnh thô vượt cả Ultra Instinct lẫn Ultra Ego.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Black Frieza, dạng biến hình mới đầy đáng sợ.
Frieza vốn nổi tiếng là phản diện đáng gờm, nhưng điều đáng nói là hắn gần như không luyện tập trong quá khứ. Chỉ sau 4 tháng, hắn đã đạt được dạng Golden gần ngang Super Saiyan Blue.
Sau 10 năm luyện tập trong Hyperbolic Time Chamber, Frieza đạt tới dạng Black. Ở trạng thái này, hắn có thể đánh bại cả Goku Ultra Instinct lẫn Vegeta Ultra Ego chỉ bằng một đòn.
Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ "áo vằn cánh sóng" đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn - hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong "sự kiện chủ quyền 1988".
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: "Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi".
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang "chào đón đất liền, chào đón đất liền". Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn "yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn".
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: "Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn". Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: "Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh". Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: "Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa". Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. "Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng", Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang "Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa..." trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: "Xin tặng em tình yêu của người lính đảo".
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn "hẹn gặp lại" tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.