Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn được hơn 3 năm và có một bé trai 2 tuổi.
Tôi lấy chồng khá muộn. Năm 32 tuổi, sau vài mối tình không đi đến đâu, tôi quen chồng qua bạn bè giới thiệu. Chúng tôi tìm hiểu chưa lâu thì cưới vì thấy hợp tính cách, cùng mong muốn xây dựng một gia đình ổn định.
Chồng tôi bằng tuổi tôi, mở cửa hàng bán quần áo tại nhà, là người có trách nhiệm với vợ con. Tuy nhiên, anh cũng là người luôn bị đặt giữa hai bên: Một bên là gia đình nhỏ của mình, một bên là gia đình bên nội với rất nhiều vấn đề tồn tại từ lâu.
Nhà chồng tôi nhìn bên ngoài khá giả, nhà mặt tiền, có ô tô, buôn bán lâu năm. Nhưng sống trong nhà rồi tôi mới hiểu, thực tế không được như vẻ ngoài.
Nhiều năm trước, bố mẹ chồng tôi làm ăn thua lỗ nên tài sản trong nhà không còn bao nhiêu. Nguồn thu nhập chính nhiều năm qua của nhà chồng chủ yếu dựa vào công việc kinh doanh của chồng tôi. Ngoài ra còn có khoản lương hưu của bố chồng.
Chồng tôi có một cô em gái sinh năm 1997. Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, tôi đã nhận ra tính cách chị dâu – em chồng hoàn toàn trái ngược.
Tôi là người cầu toàn, ngăn nắp. Còn em chồng lại rất xuề xòa, sống tùy hứng, công việc thay đổi liên tục, không ổn định. Điều khiến tôi khó hiểu nhất là gần 30 tuổi nhưng em ấy vẫn được bố mẹ chăm sóc như một đứa trẻ.
Mẹ chồng tôi là nội trợ nên mọi việc lớn nhỏ đều đến tay bà. Tôi biết bà lo việc bếp núc, dọn dẹp vất vả, nhưng tôi vướng con mọn, cũng ít khi rảnh tay để phụ bà việc nhà. Còn em gái chồng luôn ỷ lại mẹ. Nhiều hôm mẹ chồng vào tận phòng em ấy gom quần áo, đồ lót bẩn mang đi giặt. Đồ đạc trong phòng bừa bộn nhưng không ai dám nhắc nhở. Cuối tuần em ấy ngủ dậy muộn còn đòi hỏi phải ăn món này, món kia, bắt mẹ chồng đi chợ mua đồ nấu riêng cho em ấy.
Nhiều lần tôi dọn dẹp bếp sạch tinh tươm, em chồng đi về khuya mua đồ ăn vặt lại bày bừa luộm thuộm, dầu mỡ dính khắp nơi trên bàn, trên bếp. Cách sống khác biệt khiến những khó chịu trong tôi cứ tích tụ, lớn dần. Giai đoạn sinh con, ở cữ tại nhà chồng thực sự là cơn ác mộng với tôi.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra cách đây không lâu. Chồng tôi vốn kinh doanh tại mặt bằng phía trước nhà. Công việc ổn định, khách quen cũng nhiều. Thế nhưng bố mẹ chồng bất ngờ đề nghị con trai nhường lại mặt bằng cho em gái kinh doanh riêng. Lý do là em muốn thử làm ăn, cần có chỗ thuận lợi.
Điều khiến tôi sốc không phải việc bố mẹ muốn hỗ trợ con gái, mà là cách họ mặc nhiên xem sự hy sinh của con trai là điều đương nhiên. Cuối cùng, chồng tôi quyết định ra ngoài thuê mặt bằng mở cửa hàng để tránh va chạm.
Tôi biết anh rất buồn. Bao nhiêu công sức gây dựng ở vị trí cũ phải bỏ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến tôi nản lòng nhất.
Sau khi nhường mặt bằng cho con gái, bố mẹ chồng còn mua thêm một chiếc ô tô mới theo hình thức trả góp để em chồng tiện đi lại. Trong khi đó, tình hình tài chính của gia đình thực sự không dư dả như mọi người vẫn nghĩ. Sau khi mua chiếc xe mới, bố mẹ chồng tôi ở tuổi đã ngoài 60 vẫn cố gắng làm thêm đủ việc để xoay xở các khoản chi phí và tiền trả góp hằng tháng.
Lúc đó mọi thứ như giọt nước tràn ly. Tôi tự hỏi: Nếu thật sự thương con gái, tại sao không dạy con tự lập? Tại sao cứ phải hy sinh tất cả để đáp ứng mọi mong muốn của con?
Tôi thừa nhận mình có phần kỹ tính, hay để ý, nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải vì ghen tị với em chồng hay ghét bỏ một cô gái có tính cách tiểu thư. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ trong gia đình này đã mất cân bằng từ rất lâu. Con trai gánh vác kinh tế nhưng liên tục phải nhường nhịn. Con gái gần 30 tuổi vẫn được ưu tiên như trung tâm của cả nhà. Môi trường này không phù hợp để tôi ở lại sống lâu dài và nuôi con ở đây.
Cuối cùng, tôi quyết định ôm con về nhà ngoại sống. Nhà ngoại chỉ cách nhà nội khoảng 4km nên việc đi lại rất thuận tiện. Chồng tôi vẫn ở bên nội vì công việc và nhiều lý do khác. Cuối tuần anh thường sang thăm hai mẹ con hoặc đón con đi chơi.
Nhiều người nghe chuyện đều nói tôi dại. Bạn bè bảo rằng em chồng rồi cũng sẽ có gia đình riêng, sớm muộn gì cũng rời khỏi nhà. Nếu bây giờ tôi bỏ về ngoại thì chẳng khác nào tự tay nhường nhà cửa, tài sản cho em ấy. Có người còn nói tôi nên cố bám trụ vì đó là tài sản của gia đình chồng, sau này con tôi cũng có phần.
Nhưng thành thật mà nói, tôi không còn muốn suy nghĩ theo hướng đó nữa. Tôi về ngoại vì muốn được sống trong một môi trường khiến mình thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất mỗi ngày thức dậy, tôi không phải chứng kiến những chuyện khiến mình bực bội. Tôi không phải cố gắng kìm nén cảm xúc vì sợ làm mất lòng ai. Tôi cũng không phải mang tâm trạng nặng nề khi nhìn thấy sự thiên vị diễn ra trước mắt mà không thể thay đổi được điều gì.
Có thể nhiều người sẽ không đồng tình với lựa chọn của tôi. Nhưng ở tuổi này, sau khi đã có con, tôi nhận ra sức khỏe tinh thần quan trọng hơn việc cố thỏa hiệp, sống chung với những người không cùng tần số.
Tôi vẫn yêu chồng. Anh vẫn là người cha tốt của con tôi. Chỉ là hiện tại, khoảng cách 4km giữa nhà nội và nhà ngoại lại giúp tôi cảm thấy bình yên hơn rất nhiều so với việc cố gắng sống chung dưới một mái nhà.
Nhưng nghĩ đến tương lai, tôi băn khoăn liệu đây có phải phương án tốt nhất? Chồng nhất quyết không muốn về ngoại ở rể, cũng không chịu đi thuê trọ, nhưng chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện để mua nhà riêng. Nếu là mọi người, mọi người sẽ quay về sống cùng nhà chồng hay tiếp tục ở nhà ngoại để giữ sự thoải mái cho bản thân?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.
Nhân dịp Dragon Ball Super vừa hé lộ tạo hình mới của Goku và Vegeta, dù concept Super Saiyan từng là yếu tố làm nên tên tuổi từ thời Dragon Ball Z, không phải dạng biến hình nào cũng đạt đến đỉnh cao kỳ vọng, thậm chí một số còn bị xem là "tệ nhất" trong toàn series.
Khoảnh khắc Goku lần đầu hóa Super Saiyan trong trận chiến với Frieza không chỉ là bước ngoặt của riêng series, mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều tác phẩm manga, anime sau này. Tuy nhiên khi số lượng biến hình ngày càng nhiều, chất lượng giữa các dạng cũng bắt đầu chênh lệch rõ rệt.
Xuất hiện trong arc Majin Buu, Super Saiyan 3 mang đến một diện mạo ấn tượng với mái tóc dài và nguồn năng lượng bùng nổ. Tuy nhiên vai trò của nó lại khá hạn chế khi Goku chủ yếu dùng để "câu giờ".
Nhược điểm lớn nhất nằm ở việc tiêu hao thể lực quá nhanh, khiến dạng này gần như không thể duy trì trong chiến đấu thực tế. Sức mạnh lớn nhưng không bền vững khiến Super Saiyan 3 khó trở thành lựa chọn chiến lược.
Ý tưởng kết hợp Kaio-ken với Super Saiyan Blue từng khiến người hâm mộ kỳ vọng lớn. Trong Dragon Ball Super, Goku sử dụng dạng này để đối đầu với Hit. Tuy nhiên cái giá phải trả là tình trạng rối loạn khí, khiến anh mất kiểm soát năng lượng sau trận đấu. Đây là ví dụ điển hình cho một dạng biến hình "nghe hay hơn dùng", khi lợi ích không tương xứng với rủi ro.
Future Trunks vốn là nhân vật thường xuyên tạo bất ngờ, nhưng Super Saiyan Rage lại khiến nhiều khán giả bối rối. Dạng này xuất hiện đột ngột khi nhân vật đạt đến đỉnh điểm cảm xúc, nhưng lại thiếu giải thích rõ ràng về cơ chế hay nguồn gốc sức mạnh.
Dù đủ mạnh để đối đầu nhiều kẻ địch, nó vẫn bất lực trước Zamasu bất tử, làm giảm đáng kể ý nghĩa của màn biến hình.
Chỉ xuất hiện trong phim Dragon Ball Z: Lord Slug (1991), Pseudo Super Saiyan không được xem là một biến hình hoàn chỉnh. Đây là trạng thái tạm thời khi Saiyan ở ranh giới sống còn.
Dù trận chiến trong phim khá hấp dẫn, bản thân dạng biến hình này lại thiếu điểm nhấn về cả ngoại hình lẫn ý nghĩa, khiến nó gần như bị lãng quên trong dòng chảy dài của thương hiệu.
Đứng đầu danh sách là Super Saiyan Third Grade, dạng biến hình đánh đổi tốc độ để lấy sức mạnh cơ bắp. Future Trunks đạt đến trạng thái này sau khi tập luyện trong phòng thời gian.
Ban đầu, anh có thể áp đảo Cell, nhưng nhược điểm về tốc độ nhanh chóng bị khai thác. Trong chiến đấu thực tế, việc mất đi sự linh hoạt khiến toàn bộ lợi thế sức mạnh trở nên vô nghĩa.
Ngày 1-4, Công an xã Phước Giang (Quảng Ngãi) cho biết một thợ sửa xe trên địa bàn vừa kịp thời cứu sống một nam sinh rơi xuống kênh nước sâu, chảy xiết.
Trước đó sáng 30-3, tại khu vực cầu kênh lớn gần chợ Hành Nhân, một nam sinh 15 tuổi đi xe đạp qua cầu thì bất ngờ trượt ngã, rơi cả người lẫn xe xuống dòng kênh sâu khoảng 5m. Thời điểm này nước chảy mạnh, tạo dòng xoáy nguy hiểm, khiến em chới với giữa dòng.
Nghe tiếng kêu cứu, anh Nguyễn Văn Cảnh (42 tuổi, ngụ thôn Nghĩa Lâm), đang sửa xe gần đó, lập tức chạy ra ứng cứu. Nhận thấy không thể nhảy xuống do dòng nước xiết, anh nhanh trí lấy phao cứu sinh treo sẵn trước tiệm, tiếp cận mép kênh và thả xuống cho nạn nhân.
Để tăng khả năng tiếp cận, anh tiếp tục lấy thêm cây sào dài, điều chỉnh vị trí phao theo dòng nước. Khi nam sinh bám được phao, anh cùng người dân xung quanh phối hợp kéo dần vào bờ.
Chỉ sau ít phút, nạn nhân được đưa lên an toàn, không bị thương tích nghiêm trọng. Sau đó anh Cảnh tiếp tục hỗ trợ trấn an tinh thần và liên hệ gia đình cho em.
"Thấy cháu rơi xuống là phải tìm cách cứu ngay, nhưng nước chảy mạnh nên không thể nhảy xuống, phải dùng phao cho an toàn", anh Cảnh chia sẻ.
Theo người dân địa phương, đoạn kênh này có mực nước sâu, dòng chảy mạnh, từng xảy ra nhiều tình huống nguy hiểm. Việc chuẩn bị sẵn phao cứu sinh như tại tiệm sửa xe của anh Cảnh được xem là giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả trong các tình huống khẩn cấp.
Anh Cảnh đang là thành viên tổ an ninh cơ sở thôn Nghĩa Lâm, thường xuyên tham gia hỗ trợ xử lý các tình huống phát sinh tại địa phương.