Nhân dịp Dragon Ball Super vừa hé lộ tạo hình mới của Goku và Vegeta, dù concept Super Saiyan từng là yếu tố làm nên tên tuổi từ thời Dragon Ball Z, không phải dạng biến hình nào cũng đạt đến đỉnh cao kỳ vọng, thậm chí một số còn bị xem là “tệ nhất” trong toàn series.
Khoảnh khắc Goku lần đầu hóa Super Saiyan trong trận chiến với Frieza không chỉ là bước ngoặt của riêng series, mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều tác phẩm manga, anime sau này. Tuy nhiên khi số lượng biến hình ngày càng nhiều, chất lượng giữa các dạng cũng bắt đầu chênh lệch rõ rệt.
Xuất hiện trong arc Majin Buu, Super Saiyan 3 mang đến một diện mạo ấn tượng với mái tóc dài và nguồn năng lượng bùng nổ. Tuy nhiên vai trò của nó lại khá hạn chế khi Goku chủ yếu dùng để “câu giờ”.
Nhược điểm lớn nhất nằm ở việc tiêu hao thể lực quá nhanh, khiến dạng này gần như không thể duy trì trong chiến đấu thực tế. Sức mạnh lớn nhưng không bền vững khiến Super Saiyan 3 khó trở thành lựa chọn chiến lược.
Ý tưởng kết hợp Kaio-ken với Super Saiyan Blue từng khiến người hâm mộ kỳ vọng lớn. Trong Dragon Ball Super, Goku sử dụng dạng này để đối đầu với Hit. Tuy nhiên cái giá phải trả là tình trạng rối loạn khí, khiến anh mất kiểm soát năng lượng sau trận đấu. Đây là ví dụ điển hình cho một dạng biến hình “nghe hay hơn dùng”, khi lợi ích không tương xứng với rủi ro.
Future Trunks vốn là nhân vật thường xuyên tạo bất ngờ, nhưng Super Saiyan Rage lại khiến nhiều khán giả bối rối. Dạng này xuất hiện đột ngột khi nhân vật đạt đến đỉnh điểm cảm xúc, nhưng lại thiếu giải thích rõ ràng về cơ chế hay nguồn gốc sức mạnh.
Dù đủ mạnh để đối đầu nhiều kẻ địch, nó vẫn bất lực trước Zamasu bất tử, làm giảm đáng kể ý nghĩa của màn biến hình.
Chỉ xuất hiện trong phim Dragon Ball Z: Lord Slug (1991), Pseudo Super Saiyan không được xem là một biến hình hoàn chỉnh. Đây là trạng thái tạm thời khi Saiyan ở ranh giới sống còn.
Dù trận chiến trong phim khá hấp dẫn, bản thân dạng biến hình này lại thiếu điểm nhấn về cả ngoại hình lẫn ý nghĩa, khiến nó gần như bị lãng quên trong dòng chảy dài của thương hiệu.
Đứng đầu danh sách là Super Saiyan Third Grade, dạng biến hình đánh đổi tốc độ để lấy sức mạnh cơ bắp. Future Trunks đạt đến trạng thái này sau khi tập luyện trong phòng thời gian.
Ban đầu, anh có thể áp đảo Cell, nhưng nhược điểm về tốc độ nhanh chóng bị khai thác. Trong chiến đấu thực tế, việc mất đi sự linh hoạt khiến toàn bộ lợi thế sức mạnh trở nên vô nghĩa.
Tình Yêu Giới Tính
Yêu đơn phương bạn thân cùng giới, tôi sợ mỗi khi chồng đòi “thân mật”

Khi đọc bài Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc vì thái độ của chồng, tôi đã khóc rất lâu vì thấy có nhiều sự đồng cảm. Tôi nhận ra, có những cảm xúc mà tôi đã cố chối bỏ suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bị gọi tên.
Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Một tình yêu không có lối thoát.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Những kỷ vật thân thương còn lại - Kỳ 5: Cái USB 3G và bài học bố trao cho tôi

Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng... qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là "thế hệ bản lề" đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: "Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!".
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi "xào nấu" tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi "chiếc gậy" để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự "kết nối" mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp...
>> Kỳ tới: Bộ lư đồng, cây gậy trúc của nội

Ông Phan Quốc Công đã chính thức tiếp quản vai trò Tổng Giám đốc PNJ kể từ ngày 03/04/2026 - Ảnh: ĐTCC
Theo Hội đồng Quản trị PNJ, việc lựa chọn ông Phan Quốc Công không chỉ dựa trên bề dày kinh nghiệm điều hành mà còn ở năng lực xây dựng tổ chức dựa trên hệ thống, dẫn dắt chuyển đổi và khai mở các không gian tăng trưởng mới.
Đây được xem là những yếu tố then chốt giúp Công ty thích ứng và bứt phá trong bối cảnh thị trường bán lẻ đang thay đổi nhanh chóng.
Ông Phan Quốc Công sinh năm 1970, có hơn 30 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực quản trị và điều hành doanh nghiệp.
Ông sở hữu học vị Tiến sĩ Quản trị Kinh doanh (DBA), Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA) và bằng Kỹ sư Điện. Trong suốt sự nghiệp, ông từng đảm nhiệm nhiều vị trí quản lý cấp cao tại các tập đoàn lớn như Electrolux Việt Nam, SmithKline Beecham và Nestlé Việt Nam.
Đáng chú ý, ông là nhà sáng lập và từng giữ vai trò Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Hàng Gia Dụng Quốc Tế (ICP), góp phần đưa doanh nghiệp này trở thành một trong những công ty hóa mỹ phẩm nội địa hàng đầu.
Từ năm 2015 đến nay, ông tập trung đầu tư và phát triển các doanh nghiệp ứng dụng công nghệ, đồng thời tham gia Hội đồng Quản trị tại nhiều tổ chức uy tín, trong đó có PNJ, Mekong Capital và Thế Giới Di Động.
Không chỉ có kinh nghiệm điều hành, ông Phan Quốc Công còn được ghi nhận với nhiều thành tựu nổi bật. Ông từng được vinh danh với giải thưởng "EY - Entrepreneur of the Year" và là thành viên của tổ chức Young Presidents’ Organization (YPO), mạng lưới toàn cầu dành cho các nhà lãnh đạo doanh nghiệp.
Trong định hướng điều hành, tân Tổng Giám đốc Công ty theo đuổi mô hình quản trị dựa trên hệ thống, kết hợp ứng dụng công nghệ nhằm tối ưu vận hành và tạo đột phá tăng trưởng.
Đồng thời, ông cũng chú trọng xây dựng văn hóa doanh nghiệp và phát triển đội ngũ đa ngành, phù hợp với xu hướng quản trị hiện đại.
Với kinh nghiệm trong việc thiết kế và vận hành doanh nghiệp quy mô lớn, phát triển thương hiệu tiêu dùng và quản trị hệ thống phân phối đa kênh, ông Phan Quốc Công được kỳ vọng sẽ giúp Công ty nâng cao hiệu quả hoạt động, kiểm soát rủi ro và mở rộng mô hình kinh doanh theo cả chiều dọc lẫn chiều ngang.
Đây sẽ là nền tảng quan trọng để doanh nghiệp khai mở các động lực tăng trưởng mới, đặc biệt trong lĩnh vực bán lẻ Lifestyle.
Chia sẻ về vai trò mới, ông Phan Quốc Công cho biết ông trân trọng nền tảng mà các thế hệ lãnh đạo PNJ đã xây dựng.
Trong thời gian tới, doanh nghiệp sẽ tiếp tục kế thừa những giá trị cốt lõi, đồng thời đẩy mạnh đổi mới, nâng cao năng lực vận hành và ứng dụng công nghệ để phát triển bền vững, tăng cường sức cạnh tranh dài hạn trên thị trường.
Việc kiện toàn vị trí Tổng Giám đốc được xem là bước đi chiến lược, giúp Công ty củng cố nội lực và sẵn sàng bước vào chu kỳ tăng trưởng mới.
Trong bối cảnh ngành bán lẻ trang sức và Lifestyle đang có nhiều biến động, sự xuất hiện của một nhà lãnh đạo giàu kinh nghiệm và tư duy đổi mới được kỳ vọng sẽ tạo ra những chuyển biến tích cực cho doanh nghiệp.
Với nền tảng vững chắc cùng định hướng rõ ràng, PNJ đang cho thấy quyết tâm duy trì vị thế trên thị trường, đồng thời từng bước mở rộng không gian phát triển trong tương lai.
Nguồn: https://tuoitre.vn/pnj-bo-nhiem-ong-phan-quoc-cong-lam-ceo-20260403172644565.htm

