Đại diện Benthanh tourist cho biết trong 4 ngày diễn ra sự kiện, doanh nghiệp đón khoảng 4.500 – 5.000 lượt khách, từ đó quảng bá hơn 300 chương trình tour hè. Đáng chú ý, nhóm hơn 50 tour dịp lễ 30-4 đạt tỉ lệ lấp đầy khoảng 85%. tương tự, đại diện Vietravel cũng ghi nhận sức mua tích cực, tập trung chủ yếu ở nhóm khách gia đình và khách trẻ.
Theo tổng hợp từ các doanh nghiệp, nhu cầu hiện phân bổ khá đồng đều ở cả thị trường nội địa và quốc tế. Ở mảng trong nước, các tuyến Phú Quốc, Đà nẵng – huế, nha trang, hà nội – Sa Pa tiếp tục chiếm ưu thế.
Các điểm đến châu Á như thái Lan, Singapore – Malaysia, hàn Quốc, nhật Bản, trung Quốc và Đài Loan cũng hút khách.
Tour Mỹ kết hợp xem các trận đấu thuộc FiFa World Cup 2026, với giá từ 106,99 triệu đồng, hay sản phẩm “trà chiều trên du thuyền” trên sông Sài Gòn cũng nhận được sự quan tâm đáng kể.
Bên cạnh đó, một số tour mới cũng đóng vai trò kích cầu như hành trình Quế Lâm – Dương Sóc (trung Quốc), thu hút khách nhờ cảnh quan và chính sách miễn visa theo đoàn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tour-du-lich-he-soi-dong-hut-khach-20260406055456562.htm
Tình Yêu Giới Tính
Nữ sinh trung học Nguyễn Trần Hà Linh đăng quang Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026

Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm, với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1,76m, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục - Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử - phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: "Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hóa truyền thống?".
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đoạt học bổng "Người tiên phong" của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn ngữ văn năm học 2025-2026, giải nhì cuộc thi "Lắng đọng HOLA" năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES's Beauty 2025 - Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.

Tôi năm nay 39 tuổi, vợ tôi vừa tròn 35 tuổi. Chúng tôi có một cô con gái và đang trong tình trạng không mấy viên mãn.
Chúng tôi từng rất yêu nhau, và vì yêu nên mới cưới. Vợ tôi không phải là người có nhan sắc nhưng thông minh, năng động, đam mê kiếm tiền. Tuy nhiên, sau khi kết hôn, những thứ tôi vừa kể trên bỗng biến thành nhược điểm.
Tôi cũng như bao người đàn ông khác, luôn mong muốn có một người vợ biết chăm lo cho gia đình. Nhưng vợ tôi thì không. Cô ấy không quan trọng việc phụ nữ phải vào bếp nấu bữa cơm gia đình, không quan trọng việc con cái nhất định phải có vòng tay ôm ấp của mẹ.
Cô ấy nói, chỉ cần có nhiều tiền, những việc đó đều sẽ có người làm thay hết. Cô ấy chỉ muốn làm những việc mình giỏi, còn việc chăm lo con cái, nội trợ bếp núc, cô ấy không giỏi, cũng không thích làm.
Tôi không phủ nhận vợ giỏi và kiếm được nhiều tiền hơn tôi. Tôi cũng không cản việc cô ấy thích lao ra ngoài xã hội kiếm tìm chỗ đứng, định vị bản thân và phát triển sự nghiệp. Tôi chỉ mong, mỗi tối về có thể ăn một bữa cơm ấm nóng do vợ nấu, cả nhà quây quần bên nhau chứ không phải nhìn cô ấy liên tục hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác bàn về hợp đồng, dự án.
Bố mẹ tôi không tự hào vì con dâu kiếm được nhiều tiền, ngược lại luôn trách tôi không biết chọn vợ. Họ quan niệm, một gia đình chỉ hạnh phúc khi đàn ông xây nhà, còn đàn bà xây tổ ấm. Mỗi lần bố mẹ than phiền, tôi cũng chỉ biết nói vài câu bênh vực vợ, ngoài ra không biết làm sao.
Vợ tôi có một người bạn thân từ thời đại học tên Phúc. Hai người thân thiết như chị em. Chính vì vậy, đối với tôi, Phúc cũng như người nhà.
Những lần con tôi ốm, những khi nhà có việc, chỉ cần vợ tôi mở lời, cô ấy liền xắn tay lo như việc của mình. Đến nỗi, một lần đưa con đi viện, người ta còn nhầm tôi và Phúc là vợ chồng.
Tính Phúc hiền, ít nói, là mẫu phụ nữ của gia đình. Mỗi lần cô ấy ghé chơi như cô Tấm xuất hiện. Nhà cửa sạch sẽ, cơm ngon, canh ngọt.
Ở tuổi ngoài 30, Phúc vẫn không có ý định lập gia đình. Vợ tôi kể, cô ấy từng là một đứa trẻ bất hạnh khi lớn lên trong cảnh chứng kiến bố thường xuyên bạo hành mẹ. Sau này mẹ cô ấy ly hôn, lấy chồng khác và mang cô theo. Và cô ấy từng suýt bị bố dượng cưỡng bức. Có thể những chuyện đó đã tạo nên một vết hằn sâu trong tim cô ấy.
Tôi và Phúc có nhiều dịp gặp nhau. Dù khá thân thiết, tôi cũng chưa từng hỏi về những chuyện riêng tư tế nhị này. Chỉ có vài lần, tôi khen cô ấy: “Sau này Phúc có gia đình chắc chắn sẽ là vợ hiền mẹ đảm”. Phúc không nhìn tôi mà trả lời: “Em sẽ không kết hôn đâu”.
Tuần trước, vợ chồng tôi cãi nhau một trận. Lý do là vì vợ tôi đi dự tiệc sinh nhật của sếp, thay vì ở nhà tổ chức sinh nhật cho con gái. Cô ấy nói, sinh nhật con gái có thể hoãn đến ngày mai, còn sinh nhật sếp không thể vắng mặt. Hôm đó, nếu không có Phúc, có lẽ tôi đã không kìm chế được mà nặng lời với vợ.
Hôm đó, sinh nhật con gái vẫn diễn ra. Chỉ có chiếc bánh kem, một ít bánh kẹo và vài người bạn gần nhà hay chơi với con và Phúc. Sinh nhật kết thúc, con gái vào phòng riêng. Phúc giúp tôi dọn dẹp rồi ngồi cạnh. Tôi vì quá buồn chán về vợ cũng không muốn chuyện trò.
Phúc ngồi cạnh, thấy tôi im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: “Anh đừng giận bạn em nữa. Mỗi người có một suy nghĩ và quan điểm riêng”. Tôi nói với Phúc, hôm nay tôi thấy Phúc giống mẹ của con gái tôi hơn.
Phúc nhìn tôi, bất ngờ nhẹ giọng: “Em yêu quý con bé, và em thích anh nữa. Thứ tình cảm này không đúng, em không định nói ra. Nhưng nhìn anh buồn, em rất khó chịu. Nếu em có một người chồng như anh, em sẽ không để anh buồn như thế”.
Lời thổ lộ của Phúc khiến tôi sững sờ, nhất thời không biết nói sao. Bao lâu nay, tôi coi Phúc như người thân trong nhà, có việc gì cần cũng không ngại nhờ cậy. Tôi vốn nghĩ, cô ấy tốt với gia đình tôi vì là bạn thân của vợ tôi. Không ngờ, trong lòng cô ấy còn vì một thứ tình cảm khác.
Thái độ của cô ấy rõ ràng là thật lòng, không phải chỉ nói cho vui. Vậy nên, tôi cũng không biết nói sao, chỉ đành im lặng.
Nhưng chuyện tình cảm, thà không biết thì thôi, biết rồi lại thành ra hay để ý. Từ hôm ấy, tôi bắt đầu lục lọi trang cá nhân của Phúc, bắt đầu nghĩ nhiều về cô ấy. Và dù không muốn, tôi cũng không thể phủ nhận, lòng mình đã bắt đầu có chút xao xuyến.
Tôi bắt đầu mong những lần Phúc ghé chơi, mong có việc để nhờ cô ấy đón đưa quan tâm con gái. Nhưng rồi tôi cũng sợ. Tôi sợ, tình cảm của cô ấy sẽ trở thành mảnh đất màu mỡ để ươm mầm cho cái cây ngoại tình trong tôi ngày một lớn lên.
Mấy hôm nay, tôi đã tỏ thái độ không vui vẻ chào đón Phúc đến nhà mình. Tôi cũng nói với vợ, chuyện trong nhà nếu vợ không thể lo thì để tôi lo, đừng động tí là phiền người ngoài nữa.
Vợ tôi nói: “Từ bao giờ anh coi cái Phúc là người ngoài?”. Phúc cũng nói với tôi: “Chuyện hôm nọ anh quên đi, coi như em chưa từng nói, cũng đừng tỏ thái độ với em như vậy”.
Nhưng tôi còn biết làm sao đây, nếu còn cơ hội gặp nhau, tôi sợ chính lòng mình cũng sẽ chao đảo.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ "áo vằn cánh sóng" đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn - hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong "sự kiện chủ quyền 1988".
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: "Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi".
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang "chào đón đất liền, chào đón đất liền". Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn "yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn".
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: "Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn". Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: "Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh". Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: "Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa". Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. "Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng", Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang "Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa..." trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: "Xin tặng em tình yêu của người lính đảo".
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn "hẹn gặp lại" tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tieng-hat-tu-dat-lien-vong-vang-giua-truong-sa-20260402100505045.htm

