Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm, với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1,76m, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục – Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử – phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: “Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hóa truyền thống?”.
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đoạt học bổng “Người tiên phong” của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn ngữ văn năm học 2025-2026, giải nhì cuộc thi “Lắng đọng HOLA” năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES’s Beauty 2025 – Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.

Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Khoảnh khắc kỳ diệu bắt gặp gần 100 con cá voi bơi qua vùng biển Phú Quý

Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online tối 5-4, bạn Nguyễn Trọng Tấn - một hướng dẫn viên ở đặc khu Phú Quý, tỉnh Lâm Đồng (vùng Bình Thuận cũ) - cho biết bản thân vô cùng xúc động khi bắt gặp cảnh cá voi bơi tung tăng cạnh mình.
Bạn Tấn nhớ lại, khoảnh khắc ấy được ghi lại hồi ngày 31-3, tại biển Hòn Tranh (một trong những hòn đảo nhỏ ở Phú Quý).
Lúc ấy, Tấn cùng nhóm bạn đi canô lặn biển. Trong lúc đi canô, cả nhóm phấn khích khi 2 con cá voi xanh, dài khoảng 17m bơi lượn qua.
Là một trong những người được sinh ra, lớn lên gắn bó với vùng biển Phú Quý, Tấn không xa lạ gì với loài cá voi xanh này. Cả nhóm tranh thủ cùng "check-in" với 2 con cá voi xanh.
Nhưng bất ngờ khoảng một tiếng sau, cả nhóm choáng ngợp với đàn cá voi, theo ước lượng của nhóm là gần 100 con bơi tung tăng đến cạnh mình. "Phải nói là lần đầu tiên trong đời, tôi gặp cảnh kỳ diệu này", Tấn chia sẻ.
Tấn nói tiếp: "Ban đầu ai cũng lo sợ với gần 100 con cá voi áp sát mình. Nhưng cả nhóm quyết định chơi liều lặn xuống biển để ngắm trọn khoảnh khắc kỳ diệu ấy. Càng bơi đến gần, đàn cá voi càng thân thiện, tung tăng cùng chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã chạm tay vào thân con cá voi trong bày".
Theo Tấn, rất khó có thể tả nỗi khoảnh khắc xúc động ấy, mặc dù bản thân là dân miền biển chính hiệu. Bơi cùng nhau khoảng một tiếng đồng hồ, đàn cá voi càng lần càng xa khơi nên cả nhóm quyết định dừng lại.
Đặc khu Phú Quý là quần đảo gồm 12 đảo lớn nhỏ, với tổng diện tích 18,02km², dân số hơn 32.000 người. Phú Quý nằm ở vị trí chiến lược quan trọng, cách đất liền Phan Thiết khoảng 56 hải lý, được xem là "hậu cứ" của quần đảo Trường Sa.
Tỉnh Lâm Đồng định hướng phát triển Phú Quý thành trung tâm kinh tế biển xanh, thương mại, dịch vụ hiện đại và du lịch sinh thái...

Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn được hơn 3 năm và có một bé trai 2 tuổi.
Tôi lấy chồng khá muộn. Năm 32 tuổi, sau vài mối tình không đi đến đâu, tôi quen chồng qua bạn bè giới thiệu. Chúng tôi tìm hiểu chưa lâu thì cưới vì thấy hợp tính cách, cùng mong muốn xây dựng một gia đình ổn định.
Chồng tôi bằng tuổi tôi, mở cửa hàng bán quần áo tại nhà, là người có trách nhiệm với vợ con. Tuy nhiên, anh cũng là người luôn bị đặt giữa hai bên: Một bên là gia đình nhỏ của mình, một bên là gia đình bên nội với rất nhiều vấn đề tồn tại từ lâu.
Nhà chồng tôi nhìn bên ngoài khá giả, nhà mặt tiền, có ô tô, buôn bán lâu năm. Nhưng sống trong nhà rồi tôi mới hiểu, thực tế không được như vẻ ngoài.
Nhiều năm trước, bố mẹ chồng tôi làm ăn thua lỗ nên tài sản trong nhà không còn bao nhiêu. Nguồn thu nhập chính nhiều năm qua của nhà chồng chủ yếu dựa vào công việc kinh doanh của chồng tôi. Ngoài ra còn có khoản lương hưu của bố chồng.
Chồng tôi có một cô em gái sinh năm 1997. Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, tôi đã nhận ra tính cách chị dâu - em chồng hoàn toàn trái ngược.
Tôi là người cầu toàn, ngăn nắp. Còn em chồng lại rất xuề xòa, sống tùy hứng, công việc thay đổi liên tục, không ổn định. Điều khiến tôi khó hiểu nhất là gần 30 tuổi nhưng em ấy vẫn được bố mẹ chăm sóc như một đứa trẻ.
Mẹ chồng tôi là nội trợ nên mọi việc lớn nhỏ đều đến tay bà. Tôi biết bà lo việc bếp núc, dọn dẹp vất vả, nhưng tôi vướng con mọn, cũng ít khi rảnh tay để phụ bà việc nhà. Còn em gái chồng luôn ỷ lại mẹ. Nhiều hôm mẹ chồng vào tận phòng em ấy gom quần áo, đồ lót bẩn mang đi giặt. Đồ đạc trong phòng bừa bộn nhưng không ai dám nhắc nhở. Cuối tuần em ấy ngủ dậy muộn còn đòi hỏi phải ăn món này, món kia, bắt mẹ chồng đi chợ mua đồ nấu riêng cho em ấy.
Nhiều lần tôi dọn dẹp bếp sạch tinh tươm, em chồng đi về khuya mua đồ ăn vặt lại bày bừa luộm thuộm, dầu mỡ dính khắp nơi trên bàn, trên bếp. Cách sống khác biệt khiến những khó chịu trong tôi cứ tích tụ, lớn dần. Giai đoạn sinh con, ở cữ tại nhà chồng thực sự là cơn ác mộng với tôi.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra cách đây không lâu. Chồng tôi vốn kinh doanh tại mặt bằng phía trước nhà. Công việc ổn định, khách quen cũng nhiều. Thế nhưng bố mẹ chồng bất ngờ đề nghị con trai nhường lại mặt bằng cho em gái kinh doanh riêng. Lý do là em muốn thử làm ăn, cần có chỗ thuận lợi.
Điều khiến tôi sốc không phải việc bố mẹ muốn hỗ trợ con gái, mà là cách họ mặc nhiên xem sự hy sinh của con trai là điều đương nhiên. Cuối cùng, chồng tôi quyết định ra ngoài thuê mặt bằng mở cửa hàng để tránh va chạm.
Tôi biết anh rất buồn. Bao nhiêu công sức gây dựng ở vị trí cũ phải bỏ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến tôi nản lòng nhất.
Sau khi nhường mặt bằng cho con gái, bố mẹ chồng còn mua thêm một chiếc ô tô mới theo hình thức trả góp để em chồng tiện đi lại. Trong khi đó, tình hình tài chính của gia đình thực sự không dư dả như mọi người vẫn nghĩ. Sau khi mua chiếc xe mới, bố mẹ chồng tôi ở tuổi đã ngoài 60 vẫn cố gắng làm thêm đủ việc để xoay xở các khoản chi phí và tiền trả góp hằng tháng.
Lúc đó mọi thứ như giọt nước tràn ly. Tôi tự hỏi: Nếu thật sự thương con gái, tại sao không dạy con tự lập? Tại sao cứ phải hy sinh tất cả để đáp ứng mọi mong muốn của con?
Tôi thừa nhận mình có phần kỹ tính, hay để ý, nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải vì ghen tị với em chồng hay ghét bỏ một cô gái có tính cách tiểu thư. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ trong gia đình này đã mất cân bằng từ rất lâu. Con trai gánh vác kinh tế nhưng liên tục phải nhường nhịn. Con gái gần 30 tuổi vẫn được ưu tiên như trung tâm của cả nhà. Môi trường này không phù hợp để tôi ở lại sống lâu dài và nuôi con ở đây.
Cuối cùng, tôi quyết định ôm con về nhà ngoại sống. Nhà ngoại chỉ cách nhà nội khoảng 4km nên việc đi lại rất thuận tiện. Chồng tôi vẫn ở bên nội vì công việc và nhiều lý do khác. Cuối tuần anh thường sang thăm hai mẹ con hoặc đón con đi chơi.
Nhiều người nghe chuyện đều nói tôi dại. Bạn bè bảo rằng em chồng rồi cũng sẽ có gia đình riêng, sớm muộn gì cũng rời khỏi nhà. Nếu bây giờ tôi bỏ về ngoại thì chẳng khác nào tự tay nhường nhà cửa, tài sản cho em ấy. Có người còn nói tôi nên cố bám trụ vì đó là tài sản của gia đình chồng, sau này con tôi cũng có phần.
Nhưng thành thật mà nói, tôi không còn muốn suy nghĩ theo hướng đó nữa. Tôi về ngoại vì muốn được sống trong một môi trường khiến mình thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất mỗi ngày thức dậy, tôi không phải chứng kiến những chuyện khiến mình bực bội. Tôi không phải cố gắng kìm nén cảm xúc vì sợ làm mất lòng ai. Tôi cũng không phải mang tâm trạng nặng nề khi nhìn thấy sự thiên vị diễn ra trước mắt mà không thể thay đổi được điều gì.
Có thể nhiều người sẽ không đồng tình với lựa chọn của tôi. Nhưng ở tuổi này, sau khi đã có con, tôi nhận ra sức khỏe tinh thần quan trọng hơn việc cố thỏa hiệp, sống chung với những người không cùng tần số.
Tôi vẫn yêu chồng. Anh vẫn là người cha tốt của con tôi. Chỉ là hiện tại, khoảng cách 4km giữa nhà nội và nhà ngoại lại giúp tôi cảm thấy bình yên hơn rất nhiều so với việc cố gắng sống chung dưới một mái nhà.
Nhưng nghĩ đến tương lai, tôi băn khoăn liệu đây có phải phương án tốt nhất? Chồng nhất quyết không muốn về ngoại ở rể, cũng không chịu đi thuê trọ, nhưng chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện để mua nhà riêng. Nếu là mọi người, mọi người sẽ quay về sống cùng nhà chồng hay tiếp tục ở nhà ngoại để giữ sự thoải mái cho bản thân?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Tin Gốc: Dân Trí

