Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm, với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1,76m, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục – Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử – phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: “Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hóa truyền thống?”.
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đoạt học bổng “Người tiên phong” của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn ngữ văn năm học 2025-2026, giải nhì cuộc thi “Lắng đọng HOLA” năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES’s Beauty 2025 – Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.
Tình Yêu Giới Tính
Hàng loạt robotaxi 'chết cứng' ở Trung Quốc: Công nghệ vượt trước, an toàn theo sau?

Đêm 31-3, hàng loạt xe taxi tự lái Apollo Go bất ngờ "chết cứng" giữa đường tại Vũ Hán - TP được xem là một trong những trung tâm robotaxi lớn nhất Trung Quốc. Từ 20h57, trung tâm 122 liên tục nhận cuộc gọi từ hành khách mắc kẹt, nút báo tình trạng khẩn cấp và kênh liên lạc trong xe hoạt động không hiệu quả.
Sự cố không gây ra thương vong, nhưng nhanh chóng châm ngòi cho những câu hỏi lớn về độ tin cậy của xe tự lái - không chỉ ở Trung Quốc mà với cả ngành công nghiệp robotaxi toàn cầu.
Cảnh sát giao thông Vũ Hán xác định nguyên nhân ban đầu là lỗi hệ thống, trong khi tổng đài Apollo Go cho rằng sự cố liên quan đến mạng. Đến nay, Baidu vẫn chưa công bố nguyên nhân cụ thể.
Một hành khách kể lại trên trang Đại Hà Báo rằng khi xe đột ngột dừng trên cầu vượt vành đai, ông không dám tự ý ra ngoài dù cửa vẫn có thể mở, vì xung quanh là dòng phương tiện di chuyển với tốc độ cao.
Tạp chí Autoweek nhận định robotaxi có xu hướng dừng lại khi gặp lỗi kỹ thuật hoặc tình huống khó xử lý, đặc biệt khi hệ thống phụ thuộc vào kết nối hoặc điều khiển tập trung.
Theo ông Chu Khắc Lực - Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế mới Trung Quốc, đây là trạng thái rủi ro tối thiểu, và cách xử lý phổ biến trong ngành là khi hệ thống nhận thấy việc tiếp tục di chuyển không đảm bảo an toàn, xe sẽ chủ động giảm tốc hoặc dừng lại chờ xử lý.
Đây không phải lần đầu tiên kịch bản này xảy ra. Cuối năm 2025, Hãng robotaxi Waymo của Mỹ cũng rơi vào tình huống tương tự khi một trạm đèn tín hiệu ở San Francisco mất điện, khiến hàng loạt xe dừng tại chỗ vì thuật toán không thể xác nhận độ an toàn của ngã tư.
Theo nền tảng The Paper, Apollo Go từng công bố sở hữu 10 lớp dự phòng an toàn, bao gồm cảm biến, tính toán, định vị, phanh, lái, nguồn điện và mạng 5G. An toàn về mặt thuật toán chưa chắc đã là an toàn giao thông trong thực tế.
Ông Kỷ Tuyết Hồng, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đổi mới công nghiệp ô tô thuộc Đại học Công nghệ Bắc Kinh, nhận định taxi tự lái của Trung Quốc hiện vẫn ở giai đoạn vận hành thử nghiệm mở rộng và còn tồn tại những vấn đề về vận hành lẫn quản lý.
Apollo Go bắt đầu triển khai dịch vụ taxi không người lái tại Vũ Hán từ tháng 8-2022 với khoảng 20 xe. Sau nhiều lần mở rộng, Vũ Hán trở thành TP có quy mô vận hành lớn nhất của hãng, đạt điểm hòa vốn tính theo từng phương tiện vào quý 2-2025.
Báo cáo tài chính của Baidu cho thấy trong quý 4-2025, dịch vụ này thực hiện 3,4 triệu chuyến đi không người lái, tăng hơn 200% so với cùng kỳ. Đến tháng 2-2026, tổng số chuyến của Apollo Go trên toàn cầu đã vượt 20 triệu, phủ rộng 26 TP.
Đà tăng trưởng đó đặt trong bức tranh chung của toàn ngành: tính đến ngày 13-3, đội xe của các hãng dẫn đầu như Pony.ai, Apollo Go và WeRide đều vượt 1.000 chiếc. Riêng Pony.ai và WeRide đặt mục tiêu năm 2026 lần lượt là trên 3.000 và 2.600 xe, theo báo cáo của Công ty chứng khoán Huayuan.
Tháng 1-2026, Thượng Hải công bố kế hoạch thúc đẩy ứng dụng quy mô lớn công nghệ tự lái cấp độ L4 trong taxi, xe buýt và vận tải, với mục tiêu đến năm 2027 phục vụ hơn 6 triệu lượt hành khách và vận chuyển trên 800.000 TEU hàng hóa. Thâm Quyến cũng vừa công bố kế hoạch đẩy nhanh thương mại hóa xe thông minh kết nối và mở rộng thử nghiệm robotaxi trên phạm vi toàn TP.
Tuy nhiên tốc độ mở rộng này đang vượt trước năng lực quản lý. Báo Kinh Tế Tham Khảo, trực thuộc Tân Hoa xã, dẫn ý kiến một doanh nghiệp vận hành trong ngành nhận định rằng sự cố tại Vũ Hán không chỉ liên quan đến công nghệ, mà còn bộc lộ hạn chế trong khâu điều phối, phản ứng hiện trường và hỗ trợ hành khách khi nhiều xe cùng gặp trục trặc.
Các chuyên gia trao đổi với tờ Kinh Tế Tham Khảo đề xuất xây dựng nền tảng giám sát vận hành tự lái cấp quốc gia, đồng thời sớm hoàn thiện các phương án ứng phó với gián đoạn mạng, sập hệ thống hoặc tấn công mạng khi robotaxi bước vào vận hành quy mô lớn.

Tối ngày 2-4, sau khi tuyên bố sẽ đáp trả "tàn bạo" hơn các cuộc tấn công của Mỹ và Israel, Iran tiếp tục phóng tên lửa và máy bay không người lái (drone) khắp vùng Vịnh.
Iran nói đã dùng drone tấn công các máy bay chiến đấu của Mỹ tại căn cứ không quân Al Azraq ở Jordan.
Lực lượng Vệ binh cách mạng (IRGC) của Iran cũng thông báo đã phát động một cuộc tấn công vào trung tâm điện toán đám mây của hãng công nghệ Mỹ Amazon ở Bahrain, theo Hãng thông tấn IRNA.
Tại Israel, hệ thống phòng không được kích hoạt khi đợt tấn công của Iran làm 4 người bị thương ở Tel Aviv, theo Hãng tin AFP.
Đợt đáp trả của Iran diễn ra tức thì sau khi Tổng thống Mỹ Donald nói rằng Mỹ "rất gần" đạt được mục tiêu của mình nhưng cảnh báo sẽ đánh mạnh hơn nếu Tehran không chịu thỏa thuận.
"Trong hai đến ba tuần tới, chúng ta sẽ đưa họ trở lại thời kỳ đồ đá, nơi họ thuộc về", nhà lãnh đạo Mỹ nói.
Trong ngày, Đài truyền hình nhà nước Iran cho biết các cuộc tấn công của Mỹ và Israel đã đánh trúng một cây cầu ở Karaj, phía tây Tehran. Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của nước này đã buộc phải ngừng hoạt động do nhiều đợt tấn công của Mỹ và Israel, các công ty cho biết.
Đáp lại, Iran khẳng định sẽ tiếp tục chiến sự tại Trung Đông và gia tăng các đòn tấn công "tàn bạo hơn, rộng hơn và mang tính hủy diệt hơn", cho đến khi Mỹ và Israel "đầu hàng".
Nguồn: https://tuoitre.vn/iran-tuyen-bo-tan-cong-chien-dau-co-my-o-jordan-20260402235140574.htm

Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Tôi không trả lời được.
Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

