Tôi năm nay 39 tuổi, vợ tôi vừa tròn 35 tuổi. Chúng tôi có một cô con gái và đang trong tình trạng không mấy viên mãn.
Chúng tôi từng rất yêu nhau, và vì yêu nên mới cưới. Vợ tôi không phải là người có nhan sắc nhưng thông minh, năng động, đam mê kiếm tiền. Tuy nhiên, sau khi kết hôn, những thứ tôi vừa kể trên bỗng biến thành nhược điểm.
Tôi cũng như bao người đàn ông khác, luôn mong muốn có một người vợ biết chăm lo cho gia đình. Nhưng vợ tôi thì không. Cô ấy không quan trọng việc phụ nữ phải vào bếp nấu bữa cơm gia đình, không quan trọng việc con cái nhất định phải có vòng tay ôm ấp của mẹ.
Cô ấy nói, chỉ cần có nhiều tiền, những việc đó đều sẽ có người làm thay hết. Cô ấy chỉ muốn làm những việc mình giỏi, còn việc chăm lo con cái, nội trợ bếp núc, cô ấy không giỏi, cũng không thích làm.
Tôi không phủ nhận vợ giỏi và kiếm được nhiều tiền hơn tôi. Tôi cũng không cản việc cô ấy thích lao ra ngoài xã hội kiếm tìm chỗ đứng, định vị bản thân và phát triển sự nghiệp. Tôi chỉ mong, mỗi tối về có thể ăn một bữa cơm ấm nóng do vợ nấu, cả nhà quây quần bên nhau chứ không phải nhìn cô ấy liên tục hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác bàn về hợp đồng, dự án.
Bố mẹ tôi không tự hào vì con dâu kiếm được nhiều tiền, ngược lại luôn trách tôi không biết chọn vợ. Họ quan niệm, một gia đình chỉ hạnh phúc khi đàn ông xây nhà, còn đàn bà xây tổ ấm. Mỗi lần bố mẹ than phiền, tôi cũng chỉ biết nói vài câu bênh vực vợ, ngoài ra không biết làm sao.
Vợ tôi có một người bạn thân từ thời đại học tên Phúc. Hai người thân thiết như chị em. Chính vì vậy, đối với tôi, Phúc cũng như người nhà.
Những lần con tôi ốm, những khi nhà có việc, chỉ cần vợ tôi mở lời, cô ấy liền xắn tay lo như việc của mình. Đến nỗi, một lần đưa con đi viện, người ta còn nhầm tôi và Phúc là vợ chồng.
Tính Phúc hiền, ít nói, là mẫu phụ nữ của gia đình. Mỗi lần cô ấy ghé chơi như cô Tấm xuất hiện. Nhà cửa sạch sẽ, cơm ngon, canh ngọt.
Ở tuổi ngoài 30, Phúc vẫn không có ý định lập gia đình. Vợ tôi kể, cô ấy từng là một đứa trẻ bất hạnh khi lớn lên trong cảnh chứng kiến bố thường xuyên bạo hành mẹ. Sau này mẹ cô ấy ly hôn, lấy chồng khác và mang cô theo. Và cô ấy từng suýt bị bố dượng cưỡng bức. Có thể những chuyện đó đã tạo nên một vết hằn sâu trong tim cô ấy.
Tôi và Phúc có nhiều dịp gặp nhau. Dù khá thân thiết, tôi cũng chưa từng hỏi về những chuyện riêng tư tế nhị này. Chỉ có vài lần, tôi khen cô ấy: “Sau này Phúc có gia đình chắc chắn sẽ là vợ hiền mẹ đảm”. Phúc không nhìn tôi mà trả lời: “Em sẽ không kết hôn đâu”.
Tuần trước, vợ chồng tôi cãi nhau một trận. Lý do là vì vợ tôi đi dự tiệc sinh nhật của sếp, thay vì ở nhà tổ chức sinh nhật cho con gái. Cô ấy nói, sinh nhật con gái có thể hoãn đến ngày mai, còn sinh nhật sếp không thể vắng mặt. Hôm đó, nếu không có Phúc, có lẽ tôi đã không kìm chế được mà nặng lời với vợ.
Hôm đó, sinh nhật con gái vẫn diễn ra. Chỉ có chiếc bánh kem, một ít bánh kẹo và vài người bạn gần nhà hay chơi với con và Phúc. Sinh nhật kết thúc, con gái vào phòng riêng. Phúc giúp tôi dọn dẹp rồi ngồi cạnh. Tôi vì quá buồn chán về vợ cũng không muốn chuyện trò.
Phúc ngồi cạnh, thấy tôi im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: “Anh đừng giận bạn em nữa. Mỗi người có một suy nghĩ và quan điểm riêng”. Tôi nói với Phúc, hôm nay tôi thấy Phúc giống mẹ của con gái tôi hơn.
Phúc nhìn tôi, bất ngờ nhẹ giọng: “Em yêu quý con bé, và em thích anh nữa. Thứ tình cảm này không đúng, em không định nói ra. Nhưng nhìn anh buồn, em rất khó chịu. Nếu em có một người chồng như anh, em sẽ không để anh buồn như thế”.
Lời thổ lộ của Phúc khiến tôi sững sờ, nhất thời không biết nói sao. Bao lâu nay, tôi coi Phúc như người thân trong nhà, có việc gì cần cũng không ngại nhờ cậy. Tôi vốn nghĩ, cô ấy tốt với gia đình tôi vì là bạn thân của vợ tôi. Không ngờ, trong lòng cô ấy còn vì một thứ tình cảm khác.
Thái độ của cô ấy rõ ràng là thật lòng, không phải chỉ nói cho vui. Vậy nên, tôi cũng không biết nói sao, chỉ đành im lặng.
Nhưng chuyện tình cảm, thà không biết thì thôi, biết rồi lại thành ra hay để ý. Từ hôm ấy, tôi bắt đầu lục lọi trang cá nhân của Phúc, bắt đầu nghĩ nhiều về cô ấy. Và dù không muốn, tôi cũng không thể phủ nhận, lòng mình đã bắt đầu có chút xao xuyến.
Tôi bắt đầu mong những lần Phúc ghé chơi, mong có việc để nhờ cô ấy đón đưa quan tâm con gái. Nhưng rồi tôi cũng sợ. Tôi sợ, tình cảm của cô ấy sẽ trở thành mảnh đất màu mỡ để ươm mầm cho cái cây ngoại tình trong tôi ngày một lớn lên.
Mấy hôm nay, tôi đã tỏ thái độ không vui vẻ chào đón Phúc đến nhà mình. Tôi cũng nói với vợ, chuyện trong nhà nếu vợ không thể lo thì để tôi lo, đừng động tí là phiền người ngoài nữa.
Vợ tôi nói: “Từ bao giờ anh coi cái Phúc là người ngoài?”. Phúc cũng nói với tôi: “Chuyện hôm nọ anh quên đi, coi như em chưa từng nói, cũng đừng tỏ thái độ với em như vậy”.
Nhưng tôi còn biết làm sao đây, nếu còn cơ hội gặp nhau, tôi sợ chính lòng mình cũng sẽ chao đảo.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo trang tin tức Koimoi, Zootopia 2 đã chính thức khép lại vòng đời chiếu rạp tại Bắc Mỹ sau 128 ngày, tương đương khoảng 18 tuần công chiếu liên tục.
Trong ngày chiếu cuối cùng, phim chỉ còn được trình chiếu tại khoảng 100 rạp, thu về 436 USD, nâng tổng doanh thu nội địa lên khoảng 428,1 triệu USD.
Ra mắt vào cuối tháng 11-2025, Zootopia 2 nhanh chóng trở thành một trong những phim hoạt hình thành công nhất giai đoạn hậu đại dịch của Disney. Bộ phim hoạt hình không chỉ vượt qua phần phim đầu tiên về mặt doanh thu mà còn duy trì sức hút mạnh mẽ trong thời gian dài tại rạp.
Đáng chú ý bộ phim vẫn giữ được vị trí cao trên bảng xếp hạng doanh thu ngay cả khi phải cạnh tranh với nhiều bom tấn lớn, trong đó có Avatar: Fire and Ash.
Khả năng trụ rạp tới hơn 4 tháng cho thấy sức hút bền bỉ và lượng khán giả ổn định của thương hiệu này. Với tổng doanh thu 428,1 triệu USD tại Bắc Mỹ, Zootopia 2 hiện đứng thứ 9 trong danh sách các phim hoạt hình có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường này.
Danh sách dẫn đầu vẫn thuộc về các tên tuổi lớn như Inside Out 2, Incredibles 2 hay The Super Mario Bros. Movie. Tuy vậy việc góp mặt trong top 10 cho thấy sức cạnh tranh mạnh mẽ của thương hiệu Zootopia trong thị trường phim hoạt hình.
Ngoài ra bộ phim cũng trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất tại Bắc Mỹ trong năm 2025, vượt qua A Minecraft Movie với thành tích hơn 424 triệu USD. Không chỉ dừng lại ở đó, Zootopia 2 còn lọt vào top 40 phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường nội địa, xếp trên nhiều bom tấn nổi tiếng.
Trên phạm vi toàn cầu, phim đạt khoảng 1,86 tỷ USD, trở thành phim hoạt hình Hollywood có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Thành tích này cũng giúp Zootopia 2 vươn lên vị trí phim hoạt hình có doanh thu cao thứ hai trong lịch sử, chỉ sau Na Tra 2.
Tại thị trường Việt Nam, bộ phim ghi nhận mức doanh thu khoảng 233 tỉ đồng, là phim hoạt hình ăn khách nhất từng phát hành tại rạp. Phim được phát hành từ ngày 26-11-2025 và sau khi kết thúc hành trình tại rạp Bắc Mỹ, hiện đã có mặt trên nền tảng Disney+.
Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh - đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.