Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ “áo vằn cánh sóng” đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn – hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong “sự kiện chủ quyền 1988”.
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: “Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi”.
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang “chào đón đất liền, chào đón đất liền”. Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn “yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn”.
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: “Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn”. Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: “Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh”. Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: “Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa”. Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. “Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng”, Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang “Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa…” trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: “Xin tặng em tình yêu của người lính đảo”.
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn “hẹn gặp lại” tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.
Tôi gọi điện về nội báo sẽ cho hai đứa nhỏ về quê chơi hè với ông bà chừng nửa tháng. Bố chồng vừa nghe tin đã vội đạp xe đi mua bánh, sữa để chờ đón cháu về.
Sáng hôm đưa con về, mẹ chồng tôi đứng ngoài cổng đợi từ sớm. Bà ôm lấy hai đứa nhỏ mừng vui. Bố chồng thì lúi húi dắt chiếc xe đạp cũ ra bảo chiều chở cháu đi mua kem. Cái sân vốn im lìm tự nhiên rộn tiếng cười hẳn lên.
Chỉ có chị dâu tôi là mặt không vui. Chị ấy ở chung với bố mẹ chồng từ ngày cưới đến giờ. Nhà trên đất của ông bà nên vợ chồng chị sống luôn đó. Anh chị lấy nhau nhiều năm, chạy chữa mãi vẫn chưa có con. Lúc tôi đưa con vào nhà, chị chỉ chào nhẹ một câu rồi quay đi nấu cơm.
Chiều hôm ấy tôi về thành phố. Trước khi đi còn dúi cho mẹ chồng ít tiền mua sữa với đồ ăn cho cháu. Bà nhất quyết không lấy, bảo cháu về chơi với ông bà mà tính toán gì. Tôi nghe mà vừa thương vừa áy náy.
Tối đầu tiên, hai đứa nhỏ gọi video khoe đang nằm với bà nội. Đứa út còn chìa ra cái quạt mo bà mới làm. Tôi nhìn màn hình mà thấy lòng yên ổn lạ. Sau bao ngày vùi đầu vào sách vở, thi cử, cuối cùng con cũng có vài ngày đúng nghĩa tuổi thơ.
Nhưng đến ngày thứ hai thì chị dâu bắt đầu gọi điện cho tôi. Chị than hai đứa nhỏ nghịch quá. Hết leo cây lại chạy khắp sân. Chị bảo tụi nhỏ khó ăn, đến bữa cứ đòi ăn món nọ món kia khiến chị đi chợ mệt hơn hẳn.
Tôi nghe mà ngượng. Tôi vội xin lỗi rồi chuyển khoản thêm tiền cho chị. Nghĩ bụng chắc trẻ con đông đúc nên phiền thật. Nhưng tối hôm sau chị lại gọi tiếp. Giọng chị lần này khó chịu ra mặt. Chị bảo nhà này không chịu nổi hai đứa con tôi nữa.
Tôi cố nhẫn nhịn, bảo trẻ con nó chưa biết gì, mong hai bác thông cảm. Nhưng chị cứ nói mãi. Nào là con tôi làm bẩn nhà. Nào là mở tủ lạnh ăn vặt liên tục, mắng thì chúng nó khóc, mà không mắng thì nói không nghe.
Nghe đến đó tôi chạnh lòng vô cùng. Hai đứa nhỏ nhà tôi tuy nghịch nhưng rất biết điều. Ở nhà còn phụ mẹ gấp quần áo, quét nhà. Vậy mà chỉ sau mấy ngày về nội đã bị coi như gánh nặng.
Đến tối thứ tư, anh trai chồng gọi cho chồng tôi. Anh nói thẳng rằng nên đón con về sớm chứ vợ anh căng thẳng lắm rồi, cả nhà đảo lộn vì hai đứa nhỏ. Anh còn buột miệng: “Mới có mấy hôm mà không sống nổi với tụi nó”.
Chồng tôi cúp máy mà mặt đỏ bừng. Anh đi đi lại lại ngoài ban công suốt gần tiếng đồng hồ. Tôi biết anh vừa giận vừa xấu hổ. Bác ruột mà nói câu ấy khác nào bảo con cháu là người dưng. Nhưng tôi bảo chồng, có thể hai bác chưa có con nên không quen nhà có con trẻ.
Tôi định đợi vài hôm tới cuối tuần thì về đón các con lên. Nhưng khuya ấy, mẹ chồng gọi lên trước. Bà nói giọng nghèn nghẹn rằng đừng nghe vợ chồng anh cả nói. Hai đứa nhỏ ngoan lắm, chỉ tại người lớn khó tính thôi.
Qua điện thoại, tôi còn nghe tiếng bố chồng quát ai đó dưới nhà. Ông bảo con nít nghỉ hè không cho về với ông bà thì còn gọi gì là gia đình. Giọng ông run run nhưng đầy tức giận. Tôi nghe mà sống mũi cay xè.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm bắt xe về quê. Vừa bước vào sân đã thấy hai đứa nhỏ ngồi im thin thít dưới gốc ổi. Bình thường chúng nghịch như quỷ. Cái vẻ lặng lẽ ấy làm tôi đau hơn mọi lời than phiền.
Mẹ chồng tôi vừa thấy tôi đã khóc. Bà trách mình già rồi mà không giữ nổi hòa khí trong nhà. Bố chồng thì mặt buồn rười rượi. Chỉ mới mấy hôm trước, ông còn vui như trẻ nhỏ vì có cháu về chơi.
Tối đó, tôi nói sẽ đón con lên lại thành phố. Không ngờ bố chồng đập mạnh chén xuống bàn. Ông bảo nếu cháu nội về thì ông bà cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa. Ông nói nhà này là của ông bà, cháu ông bà về chơi mà phải nhìn sắc mặt người khác thì nhục lắm.
Cả nhà im phăng phắc. Chị dâu ngồi trong góc quay mặt đi. Anh trai chồng cũng không dám nói thêm câu nào. Tôi nhìn mái tóc bạc của bố chồng rung rung dưới ánh đèn mà thấy thương ông vô cùng.
Đêm ấy mẹ chồng sang nằm với hai cháu. Bà ôm tụi nhỏ rồi kể chuyện ngày xưa chồng tôi và anh cả cũng từng nghịch phá đến mức làm vỡ cả chum nước. Vậy mà ông bà chưa từng thấy phiền, chỉ thấy nhà đông vui và mong tôi để hai đứa ở lại thêm ít ngày nữa nhưng tôi không đồng ý. Tôi biết ông bà thương cháu, nhưng tôi cũng sợ thái độ của hai bác sẽ khiến con trẻ tổn thương và có ký ức không tốt đẹp về quê nội.
Trên chuyến xe trở lại thành phố, tôi cứ nghĩ mãi. Người lớn nhiều khi chỉ vì chút khó chịu mà làm trẻ con tổn thương. Một câu “nhà này không sống nổi với tụi nó” có thể khiến đứa trẻ nhớ cả đời rằng mình không được chào đón.
Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh ấy, các bạn sẽ đón con về ngay để giữ tự trọng cho con, hay vẫn để con ở lại để ông bà được gần cháu và mọi người học cách bao dung với nhau hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4 (theo giờ Mỹ), Tổng thống Donald Trump đã đăng tải một đoạn video ghi lại khoảnh khắc cây cầu lớn nhất Iran bị phá hủy trong một cuộc không kích, qua đó cảnh báo đã đến lúc Tehran phải đạt được một thỏa thuận “trước khi quá muộn”.
“Cây cầu lớn nhất Iran sụp đổ hoàn toàn, sẽ không bao giờ được vận hành trở lại. Sẽ còn nhiều điều xảy ra sau đó nữa! Đã đến lúc Iran phải đạt được một thỏa thuận trước khi quá muộn”, ông chủ Nhà Trắng viết trên Truth Social.
Trước đó, truyền hình nhà nước Iran đưa tin các cuộc không kích của Mỹ và Israel hôm 2-4 đã đánh trúng cầu B1 nằm giữa Karaj và Tehran. Đây là đợt tấn công thứ hai diễn ra cách đợt tấn công đầu tiên khoảng một giờ đồng hồ.
“Kẻ thù Mỹ - Do Thái một lần nữa nhắm mục tiêu vào cầu B1 ở Karaj”, truyền hình Iran cho biết, đồng thời tuyên bố các đợt không kích đã khiến ít nhất 8 thường dân thiệt mạng.
Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của Iran đã buộc phải ngừng hoạt động do các đợt không kích liên tiếp của Mỹ và Israel.
Ngày 2-4, Bắc Kinh một lần nữa kêu gọi ngừng bắn tại Trung Đông, cũng như đảm bảo lưu thông an toàn qua eo biển Hormuz trong các cuộc trao đổi với đối tác phương Tây.
Theo Hãng tin Reuters, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã thảo luận về tình hình Trung Đông trong các cuộc điện đàm riêng với Đại diện cấp cao phụ trách chính sách đối ngoại và an ninh của Liên minh châu Âu (EU) Kaja Kallas và Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc dẫn lời Ngoại trưởng Vương rằng ngừng bắn là chìa khóa để đảm bảo an toàn hàng hải qua eo biển Hormuz.
Ngoài ra, nhà ngoại giao Trung Quốc kêu gọi bảo vệ chủ quyền và an ninh của các quốc gia vùng Vịnh, cũng đảm bảo an toàn cho dân thường, các mục tiêu phi quân sự và những tuyến hàng hải quan trọng.
Ngày 3-4, Tổng thống Donald Trump đã cách chức Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi và chỉ định luật sư riêng của ông trước đây là Todd Blanche thay thế vị trí này.
Viết trên Truth Social, nhà lãnh đạo Mỹ cho biết bà Bondi “sẽ chuyển sang một công việc mới rất cần thiết và quan trọng trong khu vực tư nhân”.
“Bà Pam Bondi là một người Mỹ yêu nước vĩ đại và là người bạn trung thành, người đã phục vụ tận tụy trong vai trò Bộ trưởng Tư pháp của tôi suốt năm ngoái. Bà đã làm rất tốt khi giám sát chiến dịch trấn áp tội phạm quy mô lớn trên khắp đất nước, với tỉ lệ giết người giảm xuống mức thấp nhất kể từ năm 1900”, ông Trump viết.
Theo các nguồn tin của Đài CNN, ông Trump không hài lòng với bà Bondi trên nhiều phương diện, bao gồm cách bà xử lý hồ sơ phạm tội Jeffrey Epstein, cũng như việc bà chưa điều tra hoặc truy tố đủ nhiều đối thủ chính trị của ông.
Ngày 2-4, Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) đã bật đèn xanh đối với bốn phi hành gia thuộc chương trình Artemis II đang bay quanh Trái đất, cho phép họ lên đường tới Mặt trăng và thực hiện chuyến bay vòng quanh Mặt trăng có người lái đầu tiên trong hơn 50 năm.
Giám đốc bay NASA Jeff Radigan thông báo với các phi hành gia rằng đội quản lý nhiệm vụ đã phê duyệt việc kích hoạt động cơ của khoang tàu Orion để đưa tàu vào quỹ đạo hướng tới Mặt trăng.
“Các kiểm soát viên bay sẽ theo dõi chặt chẽ hiệu suất động cơ, dữ liệu dẫn đường và điều hướng trong suốt quá trình này để đảm bảo Orion luôn duy trì hướng đi chính xác cho hành trình”, NASA nêu trong một tuyên bố.
Đây là sứ mệnh có người lái đầu tiên của NASA trong chương trình Artemis. Phi hành đoàn gồm bốn thành viên: các phi hành gia NASA Reid Wiseman, Victor Glover và Christina Koch, cùng với phi hành gia người Canada Jeremy Hansen.
Tổng giám đốc NASA Jared Isaacman ca ngợi: “Các phi hành gia Artemis II đang làm rất tốt. Tàu Orion đang hoạt động ổn định theo một quỹ đạo elip ấn tượng”.
Orion sẽ bay vòng quanh Mặt trăng trong khuôn khổ sứ mệnh kéo dài 10 ngày của Artemis II, nhằm mở đường cho chuyến đổ bộ có người lái đầu tiên lên bề mặt Mặt trăng vào năm 2028 trong sứ mệnh Artemis IV.
Ngày 2-4, Tổng thống Donald Trump đã điều chỉnh các mức thuế đối với thép, nhôm và đồng nhập khẩu vì lý do an ninh quốc gia.
Theo tuyên bố của Chính phủ Mỹ, Washington sẽ duy trì mức thuế nhập khẩu 50% đối với các kim loại này theo Điều 232 của Đạo luật Thương mại 1974, nhưng áp dụng dựa trên giá trị thực mà khách hàng Mỹ chi trả, thay vì mức giá nước ngoài được cho là “bị thao túng”.
Ngoài ra, ông Trump đã ký sắc lệnh hành pháp áp thuế 100% đối với các loại dược phẩm có thương hiệu nhập khẩu vào Mỹ, trừ khi các nhà sản xuất đồng ý tham gia các thỏa thuận định giá thuốc với chính phủ, hoặc cam kết sản xuất trong nước.
Các hãng dược lớn trên thế giới đã ký thỏa thuận với Chính phủ Mỹ từ năm ngoái, qua đó giúp nhiều loại thuốc được miễn thuế. Tuy nhiên, các công ty quy mô vừa và nhỏ sẽ phải đối mặt với mức thuế này nếu không đạt được thỏa thuận riêng, hoặc không chuyển hoạt động sản xuất vào Mỹ.
Theo đó, 24 đội dự Asian Cup 2027 (mới xác định được 23 đội) sẽ được chia làm 4 nhóm hạt giống, mỗi nhóm 6 đội. Từ 4 nhóm này, các đội sẽ được bốc thăm vào các bảng đấu với quy tắc: những đội chung nhóm không gặp nhau và mỗi bảng sẽ có 4 đội là đại diện từ nhóm 1 đến nhóm 4.
Căn cứ để AFC phân chia các đội vào những nhóm hạt giống là bảng xếp hạng FIFA. Với hạng 99 thế giới, Việt Nam sẽ nằm ở nhóm hạt giống số 3 cùng Thái Lan, Bahrain, Trung Quốc, Palestines, và Tajikistan.
Nhóm hạt giống số 1 gồm Nhật Bản, Saudi Arabia, Iran, Hàn Quốc, Úc và Uzebkistan. Các đội Qatar, Iraq, Jordan, UAE, Oman, Syria nằm ở nhóm 2. Nhóm ba gồm các đội Kyrgyzstan, Triều Tiên, Indonesia, Kuwait, Singapore, và Lebanon/Yemen.
Hiện AFC chưa chốt ngày bốc thăm nhưng bảng xếp hạng FIFA từ thời điểm này đến lễ bốc thăm sẽ khó có biến động. Do đó, các nhóm hạt giống thời điểm này nhiều khả năng sẽ được áp dụng cho lễ bốc thăm.
Như vậy, tuyển Việt Nam sẽ không gặp Trung Quốc hay Thái Lan ở vòng bảng. Thay vào đó, thầy trò HLV Kim Sang Sik có thể phải đối đầu Indonesia hoặc Singapore. Bảng đấu nặng nhất mà tuyển Việt Nam có thể rơi vào là nằm cùng Nhật Bản, Qatar, và Indonesia (hoặc Triều Tiên).
Nhưng tuyển Việt Nam cũng có thể nằm ở bảng đấu dễ thở với Uzbekistan, Syria và Singapore.