Qua 23 kỳ World Cup, tính cả giải đấu năm 2026, sân khấu bóng đá lớn nhất hành tinh đã chứng kiến không ít cột mốc đặc biệt. Mario Gotze ghi bàn quyết định cho Đức ở chung kết World Cup 2014 sau khi vào sân từ ghế dự bị. Roger Milla lập công khi đã 42 tuổi tại World Cup 1994. Hai anh em Jerome Boateng và Kevin-Prince Boateng từng đối đầu ở World Cup 2010. Hay Luis Monti là cầu thủ duy nhất góp mặt trong hai trận chung kết World Cup với hai đội tuyển khác nhau (Argentina năm 1930 và Italy năm 1934).
Dù vậy, vẫn còn một cột mốc chưa từng bị xô đổ: chưa có HLV nước ngoài nào đưa một đội tuyển khác quốc tịch giành Cup vàng.
Kỳ World Cup đầu tiên năm 1930 chứng kiến Uruguay đăng quang trên sân nhà dưới sự dẫn dắt của HLV bản địa Alberto Suppici. Hai kỳ tiếp theo 1934 và 1938, nhà cầm quân người Italy Vittorio Pozzo giúp đội tuyển quê hương hai lần liên tiếp đăng quang. Đó cũng là lần duy nhất trong lịch sử World Cup một HLV giành hai chức vô địch liên tiếp.
Sau Thế chiến thứ Hai – sự kiện khiến giải năm 1942 và 1946 bị hủy, xu hướng này tiếp tục được duy trì. Uruguay vô địch năm 1950 với Juan Lopez Fontana, Tây Đức đăng quang năm 1954 dưới bàn tay của Sepp Herberger, còn Brazil bắt đầu kỷ nguyên vàng với Vicente Feola năm 1958 và Aymoré Moreira năm 1962. Năm 1966, Alf Ramsey đưa tuyển Anh tới chức vô địch duy nhất trong lịch sử, trước khi Brazil tiếp tục thống trị năm 1970 với HLV Mario Zagallo.
Trong giai đoạn từ năm 1974 đến 1990, các đội tuyển châu Âu và Nam Mỹ tiếp tục đăng quang cùng những HLV bản địa. Tây Đức vô địch năm 1974 với Helmut Schon, Argentina giành hai danh hiệu vào năm 1978 và 1986 dưới sự dẫn dắt của Cesar Luis Menotti rồi Carlos Bilardo. Italy lên ngôi năm 1982 cùng Enzo Bearzot, còn Tây Đức trở lại đỉnh cao năm 1990 với Franz Beckenbauer.
Bước sang kỷ nguyên hiện đại, quy luật này vẫn không thay đổi. Brazil vô địch năm 1994 với Carlos Alberto Parreira. Pháp lần đầu đăng quang năm 1998 nhờ Aime Jacquet, Brazil lần thứ năm vô địch năm 2002 dưới thời Luiz Felipe Scolari, còn Italy giành danh hiệu năm 2006 với Marcello Lippi. Vicente del Bosque giúp Tây Ban Nha vô địch năm 2010, Joachim Low cùng Đức đăng quang năm 2014, Didier Deschamps đưa Pháp lên đỉnh năm 2018 rồi Lionel Scaloni dẫn dắt Argentina tới vinh quang năm 2022.
Từng có hai HLV ngoại tiến rất gần đến chiếc Cup vàng. Năm 1958, HLV người Anh George Raynor đưa Thụy Điển vào chung kết World Cup trên sân nhà nhưng thất bại trước Brazil của “Vua bóng đá” Pele. Hai thập kỷ sau, Ernst Happel, nhà cầm quân người Áo, giúp Hà Lan vào chung kết năm 1978 trước khi thua Argentina.
Đến World Cup 2002, Guus Hiddink (người Hà Lan) trở thành biểu tượng khi đưa Hàn Quốc vào bán kết, chiến tích tốt nhất của một đội tuyển châu Á tại giải đấu. Bốn năm sau, Luiz Felipe Scolari (Brazil) giúp Bồ Đào Nha góp mặt ở nhóm bốn đội mạnh nhất, trước khi Roberto Martinez (Tây Ban Nha) tái lập thành tích này cùng Bỉ tại World Cup 2018.
World Cup 2026 từng được xem là cơ hội lớn nhất để lịch sử sang trang. Khi giải đấu lần đầu mở rộng lên 48 đội tuyển, sự toàn cầu hóa trên băng ghế huấn luyện cũng được thể hiện rõ hơn bao giờ hết. Trong số các đội dự giải, có tới 26 đội được dẫn dắt bởi HLV nước ngoài, chiếm hơn 54%. Con số này tăng 26% so với World Cup 2022, cho thấy xu hướng các liên đoàn bóng đá ngày càng sẵn sàng trao niềm tin cho những chiến lược gia không cùng quốc tịch.
Đáng chú ý, trong 26 đội tuyển sử dụng HLV ngoại, có tới 10 đội nằm trong top 25 bảng xếp hạng FIFA. Danh sách này bao gồm nhiều ứng viên cạnh tranh chức vô địch hoặc những đội bóng có khả năng tạo bất ngờ lớn. Điều đó phản ánh thực tế rằng ở bóng đá hiện đại, năng lực chiến thuật, kinh nghiệm quốc tế và thành tích ở cấp CLB đôi khi được đánh giá cao hơn yếu tố quốc tịch.
Tuy nhiên, World Cup 2026 một lần nữa cho thấy chiếc Cup vàng vẫn là thử thách đặc biệt cho các HLV ngoại. Carlo Ancelotti được chú ý hơn cả khi nhận nhiệm vụ tại Brazil, đội tuyển từng 5 lần vô địch thế giới. Nhà cầm quân người Italy mang theo bảng thành tích đồ sộ với 5 chức vô địch Champions League cùng danh hiệu ở cả 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu.
Sự xuất hiện của Ancelotti đánh dấu thay đổi lớn trong tư duy của Brazil, khi LĐBĐ nước này lần đầu đặt niềm tin vào một HLV ngoại. Dù sở hữu kinh nghiệm và thành tích ở cấp CLB thuộc hàng xuất sắc nhất lịch sử, ông vẫn không thể đưa “Selecao” trở lại đỉnh cao World Cup, khi thất bại 1-2 trước Na Uy ở vòng 1/8.
Tại Bỉ, Rudi Garcia cũng đối mặt với nhiệm vụ khó khăn khi tiếp quản thế hệ cầu thủ được kỳ vọng nhưng chưa từng giành danh hiệu lớn. HLV người Pháp có kinh nghiệm làm việc ở nhiều CLB tại châu Âu, nhưng không đủ để tạo khác biệt ở sân chơi khắc nghiệt như World Cup. Bỉ tiếp tục không thể tiến đủ xa, khi thua Tây Ban Nha 1-2 ở tứ kết.
Thomas Tuchel cũng được LĐBĐ Anh bổ nhiệm với mục tiêu vô địch World Cup 2026. Nhà cầm quân người Đức từng vô địch Champions League cùng Chelsea và được đánh giá là HLV chiến thuật hàng đầu thế giới. Tuy nhiên, giấc mơ ấy cũng không thành hiện thực khi Anh thua ngược Argentina 1-2 ở bán kết. Thất bại này đồng nghĩa với việc World Cup 2026 tiếp tục “ngoảnh mặt” các HLV ngoại.
Điều đó khiến trận chung kết World Cup 2026 trở thành dấu mốc khẳng định một thực tế kéo dài gần một thế kỷ. Chiếc Cup vàng chắc chắn sẽ lại thuộc về một đội tuyển được dẫn dắt bởi HLV cùng quốc tịch. Một bên là Argentina của Lionel Scaloni, nhà cầm quân sinh ra tại Argentina và đã đưa đội bóng Nam Mỹ tới chức vô địch năm 2022. Bên kia là Tây Ban Nha của Luis de la Fuente, HLV người Tây Ban Nha đang hướng tới vinh quang tiếp theo sau chức vô địch Euro 2024.
Sau 96 năm, World Cup vẫn giữ nguyên một quy luật đặc biệt: nhà vô địch thế giới luôn được dẫn dắt bởi một HLV bản địa. Bóng đá cấp CLB đã chứng kiến những nhà cầm quân chinh phục mọi giải đấu ở khắp nơi trên thế giới, nhưng ở sân khấu lớn nhất dành cho các đội tuyển quốc gia, yếu tố bản sắc vẫn đang đóng vai trò quyết định.
FIFA trở thành tâm điểm chú ý khi quyết định đình chỉ hiệu lực án treo giò với Balogun, giúp tuyển thủ Mỹ đủ điều kiện ra sân trong trận gặp Bỉ ở vòng 1/8 trên sân Lumen Field, Washington. Theo truyền thông Anh và Mỹ, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gọi điện cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino để đề nghị xem xét lại án treo giò Balogun. Sau khi tiền đạo Mỹ được hoãn án treo giò một năm, ông Trump đã đăng thông điệp cảm ơn FIFA.
Quyết định kể trên mâu thuẫn với Điều 66.4 của Bộ luật Kỷ luật FIFA, trong đó quy định thẻ đỏ đồng nghĩa với án treo giò tự động ở trận kế tiếp. Điều 10.5 trong Điều lệ World Cup 2026 cũng ghi rõ rằng cầu thủ nhận thẻ đỏ trực tiếp hoặc hai thẻ vàng sẽ tự động bị treo giò ở trận tiếp theo, đồng thời có thể chịu thêm các hình thức kỷ luật khác.
Khi được hỏi về động thái bất thường của FIFA, HLV Jurgen Klopp tỏ ra bức xúc. "Đây là môn thể thao của chúng tôi, không phải của họ", ông nói trên MagentaTV.
Klopp, người đạt thỏa thuận thay Julian Nagelsmann dẫn dắt tuyển Đức sau World Cup 2026, cho rằng nếu thông tin về việc Trump và Infantino cùng tác động để thay đổi quyết định là sự thật, điều đó sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến tính công bằng của bóng đá.
"Nếu Trump và Infantino thực sự giải quyết chuyện này với nhau thì thật điên rồ", cựu HLV Liverpool bày tỏ. "Điều đó khiến mọi thứ bị đặt dấu hỏi. Hai người không hiểu gì về bóng đá thì không nên có bất kỳ ảnh hưởng nào đến những quyết định như vậy".
Klopp là một trong những HLV nổi tiếng nhất thế giới. Ông tạo dựng tên tuổi tại Mainz, đưa Borussia Dortmund trở lại đỉnh cao với hai chức vô địch Bundesliga liên tiếp, trước khi mở ra giai đoạn thành công cùng Liverpool. Trong chín năm ở sân Anfield, ông giúp Liverpool giành bảy danh hiệu lớn, nổi bật là Champions League 2019 và Ngoại hạng Anh mùa 2020.
Hè 2024, Klopp rời Liverpool với lý do "cạn năng lượng". Đầu năm 2025, ông đảm nhận vai trò Giám đốc bóng đá toàn cầu của tập đoàn Red Bull, phụ trách định hướng chuyên môn cho hệ thống các CLB thuộc tập đoàn này.
Tương tự, Wayne Rooney xem sự việc lần này là điều đáng hổ thẹn. Cựu đội trưởng tuyển Anh nhắc lại án treo giò ba trận của chính ông trước Euro 2012. "Tôi được thông báo rằng nếu sang Thụy Sĩ tham gia một buổi tập với trẻ em thì trận treo giò thứ ba sẽ được xóa", anh kể. "Tôi đồng ý vì không muốn bị treo ba trận, nhưng ngay lúc đó tôi cũng đã cho rằng cách xử lý ấy là không đúng".
Theo cựu tiền đạo Man Utd, nếu FIFA cho rằng trọng tài đã rút thẻ đỏ sai, cơ quan này nên hủy hoàn toàn quyết định truất quyền thi đấu để Balogun đủ điều kiện ra sân. Tuy nhiên, việc giữ nguyên thẻ đỏ nhưng đình chỉ hiệu lực án treo giò trong một năm là điều khó chấp nhận. "Nếu quyết định đó bị đình chỉ trong một năm thì thật sự là một điều đáng hổ thẹn. Infantino nên cảm thấy xấu hổ vì chuyện này", Rooney nhấn mạnh.
Cựu danh thủ 40 tuổi cho rằng vụ việc đặt ra dấu hỏi lớn về tinh thần fair-play của bóng đá. "Nếu tôi là đối thủ của đội tuyển Mỹ, tôi sẽ vô cùng tức giận", Rooney cho biết. "Quyết định này sai ở mọi khía cạnh. Nếu tối nay một cầu thủ Anh hay Mexico nhận thẻ đỏ, liệu họ có kỳ vọng vẫn được thi đấu ở trận tiếp theo không? Giới hạn của chuyện này nằm ở đâu?".
Cựu Chủ tịch FIFA Sepp Blatter, người đứng đầu tổ chức này giai đoạn 1998-2015, nhấn mạnh bóng đá không bao giờ được trở thành sân chơi của quyền lực chính trị.
"Thẻ đỏ không thể bị hủy chỉ bằng những cuộc điện thoại mang tính chính trị", ông viết trên mạng xã hội X. "Việc đó chỉ có thể được quyết định dựa trên quy định, bằng chứng và các cơ quan độc lập. Nếu Tổng thống Mỹ can thiệp với Chủ tịch FIFA và một cầu thủ bất ngờ được phép thi đấu trước trận đấu loại trực tiếp World Cup, thì câu hỏi không thể tránh khỏi là: FIFA đang đi về đâu?".
Balogun nhận thẻ đỏ trực tiếp trong trận thắng Bosnia & Herzegovina ở vòng 1/16. Theo thông lệ, án treo giò một trận là mức tối thiểu cho thẻ đỏ trực tiếp, đồng nghĩa với việc tiền đạo người Mỹ sẽ bị cấm thi đấu ở vòng 1/8.
Tuy nhiên, FIFA viện dẫn Điều 27 của Bộ luật Kỷ luật, theo đó việc thi hành án treo giò được tạm hoãn trong thời gian thử thách một năm. Nếu Balogun tái phạm với hành vi có tính chất tương tự trong thời gian này, án phạt sẽ được kích hoạt trở lại, đồng thời cầu thủ vẫn phải chịu các hình thức kỷ luật bổ sung nếu có.
FIFA từng áp dụng cơ chế tương tự đối với Cristiano Ronaldo trước World Cup 2026. Đội trưởng tuyển Bồ Đào Nha bị cấm thi đấu ba trận sau khi nhận thẻ đỏ vì hành vi bạo lực ở vòng loại World Cup gặp CH Ireland vào tháng 11/2025. Sau khi chấp hành một trận treo giò, hai trận còn lại được FIFA tạm đình chỉ trong thời gian thử thách một năm, giúp tiền đạo này đủ điều kiện dự World Cup ngay từ đầu giải.
Còn theo báo Tây Ban Nha Marca, lịch sử World Cup từng ghi nhận một trường hợp tương tự với huyền thoại Brazil Mane Garrincha tại World Cup 1962. Garrincha bị truất quyền thi đấu ở trận bán kết gặp Chile sau pha trả đũa Eladio Rojas. Tuy nhiên, ông vẫn được phép ra sân trong trận chung kết gặp Tiệp Khắc.
Khi đó, thẻ vàng và thẻ đỏ chưa được áp dụng trong bóng đá, còn Bộ luật Kỷ luật FIFA cũng chưa có Điều 27. Theo nhiều tài liệu lịch sử, trợ lý trọng tài đã không xuất hiện trước Ủy ban kỷ luật để xác nhận diễn biến vụ việc, khiến Garrincha không bị treo giò.
Sự việc khi ấy thậm chí trở thành vấn đề cấp quốc gia. Tổng thống Brazil Joao Goulart đã gửi điện tới Chủ tịch FIFA Stanley Rous để đề nghị miễn án cho Garrincha, người được xem là ngôi sao số một của đội tuyển Brazil sau khi Pele chấn thương. Garrincha vẫn góp mặt trong trận chung kết, giúp Brazil đánh bại Tiệp Khắc 3-1 để bảo vệ thành công chức vô địch.
Một trong những khoảnh khắc xúc động nhất tại sân AT&T ngày 6/7 là hình ảnh Ronaldo rơi nước mắt sau trận đấu cuối cùng cho đội tuyển tại World Cup. Martinez dành nhiều lời tri ân cho đội trưởng 41 tuổi.
"Tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn Ronaldo. Cậu ấy là một thủ quân mẫu mực", ông chia sẻ. "Khi tôi đến Bồ Đào Nha, có rất nhiều câu hỏi và hoài nghi về vị trí của Cristiano. Nhưng trong ba năm rưỡi qua, cậu ấy luôn là tấm gương, không chỉ bởi những bàn thắng, kiến tạo hay khả năng trong vòng cấm, mà còn bởi sự chuyên nghiệp mỗi ngày".
Theo HLV 52 tuổi, Ronaldo không chỉ là biểu tượng bóng đá mà còn là hình mẫu về tinh thần thi đấu. "Không có nhiều Cristiano trong bóng đá", ông nhấn mạnh. "Chúng ta phải trân trọng những gì cậu ấy đã làm ở World Cup này. Giấc mơ của cậu ấy là vô địch, và cậu ấy đã chiến đấu với tư cách một thủ lĩnh, cả trên sân lẫn trong phòng thay đồ".
Martinez cũng bảo vệ quyết định để Ronaldo thi đấu cả trận và không đưa vào sân Goncalo Ramos - tiền đạo ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 trước Croatia ở vòng 1/16. Theo Martinez, kinh nghiệm và khả năng tạo khoảng trống của Ronaldo là yếu tố cần thiết trong thời điểm Bồ Đào Nha tìm kiếm bàn thắng.
"Khi đội bóng cần bàn thắng, bạn không thể rút Ronaldo ra, ít nhất trong 90 phút. Cậu ấy có đủ thể lực và đã chứng minh điều đó trong cả mùa giải", ông giải thích. "Nếu trận đấu bước vào hiệp phụ, đó sẽ là thời điểm để sử dụng năng lượng của Ramos. Nhưng trước đó, chúng tôi cần giữ cấu trúc đội hình".
Về chuyên môn, Martinez đánh giá Bồ Đào Nha kiểm soát tốt mối nguy hiểm mang tên Lamine Yamal và cho rằng sự khác biệt nằm ở những chi tiết nhỏ, vốn thường quyết định các trận đấu tại World Cup. HLV 52 tuổi thừa nhận thất vọng vì bàn thua ở phút bù giờ, nhưng khẳng định màn trình diễn của đội nhà xứng đáng nhận được sự tôn trọng.
"Chúng tôi kết thúc trận đấu với nỗi buồn vì đó không phải kết quả mong muốn", ông bày tỏ. "Tây Ban Nha là ứng viên vô địch, nhưng điều đó không ngăn cản chúng tôi chơi theo cách của mình. Các cầu thủ phòng ngự đầy dũng cảm, tổ chức tốt và thi đấu rất gắn kết. Có những khoảnh khắc quan trọng như cú sút trúng xà ngang, bóng có đi vào hay không, hay cơ hội ở phút 90 từ một tình huống đá phạt nhanh. Đó là những chi tiết tạo nên khác biệt. Tôi tự hào vì các cầu thủ đã có thể đối đầu với Tây Ban Nha một cách sòng phẳng".
Martinez dẫn dắt Bồ Đào Nha từ năm 2023, giúp đội thắng 30 qua 45 trận, đạt tỷ lệ 66,67% và vô địch Nations League 2025. Về những chỉ trích chưa khai thác hết thế hệ cầu thủ tài năng của Bồ Đào Nha hay chưa quản lý tốt giai đoạn cuối sự nghiệp của Ronaldo, ông đáp: "Chúng tôi không thất bại. Chúng tôi thua một trận đấu trước một đội bóng được đánh giá cao hơn. Chúng tôi đã chơi sòng phẳng, thể hiện tài năng cá nhân và nỗ lực đến phút cuối. Thất bại là khi không cố gắng thắng. Chúng tôi đã chiến đấu đến phút cuối cùng".
Martinez cho biết quyết định chia tay tuyển Bồ Đào Nha không được đưa ra trước World Cup. Hợp đồng của ông kết thúc sau giải đấu và đôi bên sau đó có thể tiếp tục đàm phán, nhưng ông tin rằng đây là thời điểm phù hợp để đội tuyển có một hướng đi mới. "Đây là sự kết thúc của một chu kỳ. Tôi đến Bồ Đào Nha để giành World Cup, và nếu không làm được điều đó thì việc tiếp tục không còn ý nghĩa. Chủ tịch Liên đoàn có quyền lựa chọn HLV mới", ông nói.
Còn nhớ ở trận ra quân khởi tranh lúc 0 giờ ngày 18.6, Bồ Đào Nha đã thất vọng sau khi bị CHDC Congo cầm hòa 1-1, lại còn buồn và bực hơn khi nhận rất nhiều lời chỉ chích. Nổi tiếng nhất là lời nhận xét "chí mạng" của Henry trên sóng truyền hình.
Trước máy quay, Thierry Henry thẳng thắn cứa vào nỗi đau của người Bồ Đào Nha và Ronaldo với phát biểu: ""Một điều quan trọng mà mọi người cần lưu ý: đội bóng cần ghi bàn, chứ không phải cá nhân bạn cần ghi bàn".
Khi đó, fan của CR7 và đội bóng Bồ Đào Nha chỉ biết "ngậm bồ hòn làm ngọt" vì thực ra đúng… quá. Đó là trận đấu dù muốn hay không phải thừa nhận bóng đã được dồn quá mức cho Ronaldo sau màn ra quân quá ấn tượng của Messi với cú hat-trick lịch sử.
Nhưng kẻ mạnh là kẻ biết thay đổi và làm mới bản thân. Trong trận đấu thứ 2 trước một trong những niềm hy vọng châu Á, HLV Roberto Martinez đã không sĩ diện, cứng nhắc mà có những sự thay đổi quan trọng.
Ông đã thực hiện 2 sự thay đổi trong đội hình xuất phát so với trận hòa 1-1 với CHDC Congo. Ruben Dias và Joao Felix ra sân từ đầu, thay cho Tomas Araujo và Bernardo Silva ngồi dự bị.
Kèm theo đó là những điều chỉnh hợp lý về lối chơi, khi bóng được đẩy lên phía trước rất khoáng đạt, với tốc độ và sự liền mạch nhịp nhàng ở 2 biên. Ngay phút thứ 4, Ronaldo đón bóng hụt từ đường căng hơi mạnh của Mendes ở biên trái.
Nhưng chỉ 3 phút sau, Ronaldo đã như từ dưới đất chui lên, bất ngờ lướt lên vượt mặt hậu vệ Uzbekistan để vô lê một chạm sát vòng 5 m 50 mở tỷ số. Một bàn thắng lịch sử khi giúp anh trở thành cầu thủ đầu tiên và duy nhất đến lúc này ghi bàn ở cả 6 kỳ World Cup liên tiếp.
Bàn thắng giải tỏa hàng tấn áp lực sau khi CR7 không ghi bàn trong cả 10 lần ra sân gần nhất tại các giải đấu lớn (World Cup và EURO), dù đã thực hiện 33 cú sút và đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng lên đến 4.5 trong các trận đấu đó.
Nhưng vẻ đẹp phải nằm ở bàn thắng thứ 2 của Bồ Đào Nha, sau khi nỗ lực của Cancelo đã buộc Khamrobekov nhận thẻ vàng đầu tiên ngay sát rìa ngoài vòng cấm. Ai sẽ đá phạt khi Ronaldo lập tức vào tư thế chuẩn bị.
Khi đó, hãy nghe bình luận viên Laura Hunter nhấn mạnh trên trang trực tiếp của Sky Sports: "Hãy tưởng tượng việc phải tranh giành 1 quả đá phạt với Ronaldo ngay sát vòng cấm. Chắc chắn người thực hiện quả đá phạt đã được định đoạt từ trước rồi...".
Và quả thật vậy, sau khi máy quay đã dành hàng phút đồng hồ chỉ để quay mọi không gian quanh Ronaldo, khi các đồng đội tranh cãi ỏm tỏi về cách bố trí hàng rào, thì chàng hậu vệ trái Mendes đã bước lên và sút rất căng vào góc xa.
Không chỉ toàn bộ hàng thủ Uzbekistan sững sờ về bàn thua bất ngờ, mà còn rất nhiều CĐV và chuyên gia khắp thế giới đã lỡ nghi ngờ... "Anh Bảy". Mendes không những giúp Bồ Bào Nha dẫn 2-0 chỉ sau 18 phút, mà còn đưa ra khẳng định một tập thể mạnh và vì nhau.
Khi bài này đang được viết, thì ở tuổi 41 Ronaldo đã lập cú đúp cho mình ở phút 39, sau khi anh khép lại hoàn hảo pha chuyển trạng thái cực nhanh từ Joao Felix, đến đường tỉa miễn chê của Bruno Fernandes.
Hiệp 1 khép lại và tỷ số đã là 3-0 cho Rolando và Bồ Đào Nha. Ở 41 tuổi 138 ngày, Ronaldo đã hơn Bekhruz Karimov của Uzbekistan (18 tuổi 320 ngày) là 22 năm và 183 ngày - đây là khoảng cách lớn nhất giữa 2 cầu thủ đá chính trong một trận đấu trong lịch sử World Cup!
Cũng trong ngày này, Cristiano Ronaldo đã san bằng số 24 trận tại World Cup của Miroslav Klose, vượt qua Paolo Maldini (23 lần) để lọt vào tốp 3 số trận thi đấu tại World Cup, chỉ sau Lionel Messi (28 trận)…
Còn hàng loạt cột mốc khác sẽ còn được các hãng thống kê dữ liệu nhắc đến, nhưng quan trọng nữa, khi Bồ Đào Nha trả lời đanh thép Henry: Ronaldo ghi bàn, đội bóng ghi bàn để tìm lại mạch chiến thắng, thổi bùng khát vọng để chinh phục World Cup 2026.