Sau thất bại của đội tuyển Hàn Quốc ở World Cup 2026, Liên đoàn bóng đá Hàn Quốc (KFA) đã hứng chịu rất nhiều sự chỉ trích từ người hâm mộ và báo giới. Thậm chí, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã yêu cầu thực hiện cuộc điều tra về đội tuyển quốc gia.
Hàng loạt vấn đề như quy trình bổ nhiệm HLV Hong Myung Bo, cách điều hành đội tuyển cũng như trách nhiệm của ban lãnh đạo liên đoàn khiến Quốc hội Hàn Quốc quyết định mở một phiên điều trần vào ngày 22/7.
Theo danh sách được Ủy ban Văn hóa, Thể thao và Du lịch Quốc hội Hàn Quốc công bố, có 13 nhân chứng và 10 người tham khảo ý kiến được mời tham gia phiên điều trần này.
Trong đó, HLV Park Hang Seo, với tư cách Phó Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Hàn Quốc, đã được triệu tập tham gia phiên điều trần với tư cách nhân chứng. Ngay sau thất bại của “Những chiến binh Taegeuk”, HLV Park cùng hàng loạt thành viên trong đội ngũ điều hành cũ của bóng đá Hàn Quốc đã từ chức.
Tuy nhiên, theo diễn biến mới nhất, HLV Park Hang Seo đã gửi văn bản giải trình xin vắng mặt. Theo đó, ông không thể tham dự phiên điều trần vì bận công việc ở Thái Lan. Mới đây, HLV sinh năm 1957 đã sang Thái Lan đảm nhận công việc HLV đội Kanchanaburi.
Theo Luật Quốc hội Hàn Quốc, nhân chứng tại phiên điều trần bắt buộc phải có mặt. Tuy nhiên, nếu nộp văn bản giải trình và lý do được chấp nhận là chính đáng thì có thể không phải tham dự.
HLV Park Hang Seo cũng bày tỏ rằng nếu Quốc hội yêu cầu, ông sẵn sàng trả lời các câu hỏi bằng văn bản.
Ngoài HLV Park Hang Seo, hai cựu ngôi sao của bóng đá Hàn Quốc là Park Ji Sung và Lee Young Pyo, những người đóng vai trò tham chiếu, cũng đã thông báo sẽ vắng mặt do bận lịch trình cá nhân.
Phát biểu trước báo giới, HLV Hong Myung Bo cho biết: “Tôi sẽ một mình gánh vác trách nhiệm này đến cùng. Tôi sẽ nói với công chúng những sự thật mà tôi biết và không né tránh câu hỏi nào”.
Trước đó, hãng thông tấn Yonhap cho biết Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hàn Quốc đang tiến hành một cuộc kiểm toán toàn diện với Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc (KFA). Mỗi năm KFA được Chính phủ tài trợ 20% ngân sách hoạt động, tương đương với 30 tỷ won (hơn 500 tỷ đồng).
Đội tuyển Đức đã phải trả giá đắt cho sự thiếu hiệu quả của mình khi bất ngờ bị Paraguay loại khỏi World Cup sau loạt sút luân lưu cân não, khép lại trận đấu với tỷ số hòa 1-1 trong 120 phút thi đấu chính thức và hiệp phụ tại sân Boston (Mỹ) vào sáng 30/6. Đây là lần thứ hai trong lịch sử, Paraguay giành chiến thắng ở một trận đấu loại trực tiếp tại World Cup.
Dù sở hữu bề dày lịch sử bóng đá và là nhà vô địch World Cup 2014, đây mới là trận đấu loại trực tiếp đầu tiên của Đức kể từ sau vinh quang đó. Thậm chí, thất bại 1-2 trước Ecuador ở lượt trận cuối bảng E cũng không thể ngăn cản "Cỗ xe tăng" giành ngôi đầu bảng. Tuy nhiên, đối đầu với một Paraguay đầy tính chiến đấu, đội bóng Nam Mỹ đã hồi sinh mạnh mẽ sau trận thua ở trận mở màn trước đồng chủ nhà Mỹ, Đức đã gặp vô vàn khó khăn.
Trong 45 phút đầu tiên, dù kiểm soát bóng vượt trội, đoàn quân của HLV Julian Nagelsmann chỉ có đúng một cú sút trúng đích từ pha dứt điểm ở góc hẹp của Joshua Kimmich. Ngược lại, Paraguay dù hiếm khi tạo ra sức ép, nhưng bất ngờ phá vỡ thế bế tắc. Pha phối hợp ăn ý giữa Miguel Almiron và Matias Galarza kết thúc bằng quả tạt để Julio Enciso đánh đầu hiểm hóc vào góc thấp, giúp La Albirroja dẫn trước đầy bất ngờ sau hiệp một.
Bước sang hiệp hai, người hâm mộ Đức chờ đợi một màn bùng nổ nhưng đã phải thất vọng. Die Nationalelf thiếu tốc độ và sự chính xác trong các đường chuyền. Thủ thành Manuel Neuer thậm chí phải cảnh giác để cản phá Enciso sau đường chuyền về bất cẩn của Kimmich. Tuy nhiên, Đức bất ngờ tìm được bàn gỡ ở phút 54. Cú tạt bóng đầy ý đồ của cầu thủ vào sân thay người Leon Goretzka được Kai Havertz đánh đầu nối đổi hướng vào góc lưới, giúp anh có bàn thắng thứ ba tại giải.
Những phút còn lại của hiệp hai diễn ra không quá sôi động, dù Havertz lẽ ra đã có thể hoàn tất màn ngược dòng khi cú đánh đầu cận thành của anh bị thủ môn Paraguay Orlando Gill xuất sắc cản phá. Hai đội buộc phải bước vào 30 phút hiệp phụ.
Để tạo thêm lợi thế, HLV Nagelsmann tung tiền đạo cao 1,98 m Nick Woltemade vào sân ngay trước khi hết giờ chính thức, khiến Đức liên tục đưa bóng bổng vào vòng cấm. Đến cuối cùng, một cú đánh đầu tưởng như đã giúp nhà vô địch thế giới bốn lần vượt lên khi Jonathan Tah đưa bóng vào lưới sau quả tạt sâu của Nathaniel Brown. Tuy nhiên, trọng tài Jalal Jayed đã gây tranh cãi khi hủy bàn thắng sau khi tham khảo VAR vì Waldemar Anton phạm lỗi với Gill.
Khi thời gian 120 phút dần khép lại, Paraguay dường như làm mọi cách để phá nhịp trận đấu, khiến màn so tài xuất hiện nhiều pha phạm lỗi và va chạm nhỏ. Loạt luân lưu dường như đã được định đoạt từ trước và cuối cùng cũng xảy ra.
Cả hai đội đều đá hỏng hai lần trong 5 lượt sút đầu tiên, ở lượt thứ 6, cú sút vọt xà của Tah đã tạo điều kiện để Jose Canale thực hiện thành công, giúp Paraguay hoàn tất cú sốc lịch sử. Ở vòng tiếp theo, Paraguay sẽ gặp đội thắng trong cặp Pháp - Thụy Điển, trong khi Đức phải tiếp tục tiếc nuối sau thêm một lần sớm chia tay sân chơi lớn nhất thế giới.
Trận đại chiến giữa Hà Lan và Ma Rốc tại vòng knock-out đầu tiên là minh chứng cho sự vươn lên mạnh mẽ của những nền bóng đá vốn bị lép vế về mặt danh tiếng trước đây. Nhìn lại hành trình đã qua, cả hai đội đều có màn trình diễn thuyết phục với thành tích bất bại, cùng bỏ túi 7 điểm và trung bình có từ 2 bàn trở lên mỗi trận (Hà Lan có 10 bàn, Ma Rốc ghi 6 bàn). "Cơn lốc màu da cam" vào vòng 32 đội với ngôi đầu bảng F. "Sư tử Atlas" đi tiếp với vị trí nhì bảng C, chỉ xếp sau Brazil.
Xét về mặt lịch sử và tầm vóc, Hà Lan rõ ràng là một ông lớn của bóng đá thế giới, có biệt danh "vua về nhì" tại World Cup (á quân năm 1974, 1978 và 2010). Ngược lại, Ma Rốc mới có chiến tích lịch sử là vào đến bán kết Qatar 2022. Nhưng ở thời điểm hiện tại, ranh giới giữa một thế lực châu Âu và một niềm tự hào châu Phi gần như đã bị xóa nhòa. Trên bàn cân hiện tại, hai đội được đánh giá ngang tài ngang sức.
Điểm hấp dẫn của cặp đấu này là Hà Lan và Ma Rốc đều chơi bóng tốc độ và tấn công mạnh mẽ, với những gương mặt chất lượng ở tuyến trên. Nhưng đồng thời, cả hai cũng phô bày nhiều sơ hở nơi hệ thống phòng ngự.
"Cơn lốc màu da cam" thường chơi ép sân nhưng đã để thủng lưới ở cả 3 trận vòng bảng. Xa hơn, đoàn quân của HLV Ronald Koeman chưa thể giữ sạch lưới trận nào kể từ tháng 11 năm ngoái. Bên kia chiến tuyến, hàng thủ của Ma Rốc cũng bộc lộ những chệch choạc đáng lo ngại khi để đội bóng bị đánh giá yếu hơn rất nhiều như Haiti chọc thủng lưới tới 2 lần ở lượt trận cuối. Chính vì vậy, màn đối đầu giữa Hà Lan và Ma Rốc cũng là cuộc đấu trí cân não của 2 HLV. Lợi thế sẽ thuộc về đội nào biết cách khai thác triệt để những lỗ hổng của đối thủ.
Nếu mổ xẻ về nhân sự hàng công, Hà Lan nhỉnh hơn về chiều sâu đội hình. HLV Koeman sở hữu trong tay nhiều "mũi khoan" nguy hiểm có thể thay nhau tỏa sáng. Brian Brobbey đang đạt phong độ cao với 3 pha lập công sau 2 lần đá chính, bên cạnh những Cody Gakpo, Crysencio Summerville (đều có 2 bàn sau 3 trận). Chân sút kỳ cựu Memphis Depay dù chưa lên tiếng, nhưng luôn được xem là phương án mang lại sự đột biến.
Ở chiều ngược lại, Ma Rốc trông chờ nhiều vào những cá nhân kiệt xuất. "Những chú sư tử Atlas" đặt kỳ vọng lớn vào tiền đạo Ismael Saibari, người đang thể hiện khả năng săn bàn ấn tượng khi lập công trong cả 3 trận vòng bảng. Saibari tỏa sáng chủ yếu nhờ sự hỗ trợ đắc lực từ Brahim Diaz. Ngoài ra, những bước chạy xé gió của thủ quân Achraf Hakimi bên hành lang cánh cũng là mối đe dọa với bất kỳ hàng thủ nào.
Mối duyên nợ trong quá khứ cũng mang đến những chi tiết thú vị trước giờ bóng lăn. Hai đội từng đụng độ lần đầu tiên tại World Cup 1994, nơi Hà Lan thắng Ma Rốc 2-1. Đặc biệt, HLV trưởng Koeman chính là thủ quân của Oranje năm đó. Đáng chú ý, cả 3 lần đối đầu của Hà Lan và Ma Rốc kể từ năm 1994 đến nay đều kết thúc với tỷ số 2-1. Đội bóng châu Phi thắng giao hữu 2-1 vào năm 1999. Gần nhất, đại diện châu Âu cũng thắng 2-1 ở trận giao hữu năm 2017. Tất cả các trận đấu giữa họ đều được phân định thắng thua trong thời gian thi đấu chính thức. Dù vậy, kịch bản 2 đội kéo nhau vào hiệp phụ hoặc thậm chí là chấm luân lưu hoàn toàn có thể xảy ra ở mùa hè này.
U17 Việt Nam thiết lập kỷ lục với 4 lần vô địch Giải U17 Đông Nam Á, qua đó vượt Úc và Thái Lan (cùng 3 lần vô địch) để thống trị sân chơi khu vực cấp độ U17.
Chức vô địch lần này của tuyển U17 Việt Nam tiếp tục cho thấy hiệu quả đào tạo trẻ của các CLB trong nước. Đội hình U17 Việt Nam có 6 cầu thủ đến từ Trung tâm PVF, 5 cầu thủ của trẻ Hà Nội, 5 của Thể Công - Viettel, 3 của TP.HCM, 3 của Sông Lam Nghệ An. Thanh Hóa, Đà Nẵng, Ninh Bình và Huế mỗi đơn vị đóng góp 1 cầu thủ.
Hầu hết cầu thủ trong danh sách đều có đóng góp quan trọng vào thành công của U17 Việt Nam. Nổi bật là nhóm cầu thủ của Trung tâm PVF, Hà Nội và Thể Công - Viettel.
Trong hành trình tại Giải U17 Đông Nam Á 2026, tiền đạo Nguyễn Văn Dương (PVF) đã ghi 6 bàn. Anh là cầu thủ ghi nhiều bàn nhất cho U17 Việt Nam. Anh chỉ xếp sau Vua phá lưới Georgio Hassarati (U17 Úc) với 11 bàn. Tiền vệ Chu Ngọc Nguyễn Lực (Hà Nội) ghi 4 bàn và là cầu thủ xuất sắc nhất giải. Lý Xuân Hòa (PVF) là thủ môn xuất sắc nhất giải.
Như vậy các lò đào tạo trẻ trong nước đã sản sinh và đóng góp thế hệ cầu thủ giàu triển vọng, hứa hẹn mang lại nhiều thành tích cho đội tuyển Việt Nam trong tương lai.
Thành tựu của U17 Việt Nam lần này một lần nữa cho thấy sự đầu tư đúng đắn của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF). Trước mỗi giải đấu, VFF đều tạo điều kiện cho các đội tuyển trẻ tập trung ở trong nước rồi đi tập huấn quốc tế. Đồng thời đội được thi đấu cọ xát với các đối thủ mạnh để cầu thủ tích lũy kinh nghiệm, giúp ban huấn luyện có cơ sở tối ưu đội hình và chiến thuật.
Bên cạnh đó còn là sự phối hợp và hợp tác ăn ý giữa VFF và các CLB. Cụ thể là trường hợp của HLV Cristiano Roland.
Ông Roland vốn thuộc biên chế trẻ Hà Nội. Được VFF tin tưởng giao nhiệm vụ dẫn dắt U17 Việt Nam, ông Roland đã kết hợp lối chơi mình xây dựng cho U17 Hà Nội lên đội tuyển. Theo đó, nòng cốt là các học trò quen thuộc theo trục xương sống của đội hình, gồm Trần Hoàng Việt, Đào Quý Vương và Chu Ngọc Nguyễn Lực.
Đó là lý do lối chơi của U17 Việt Nam mang hơi hướm của các đội trẻ Hà Nội, từ sơ đồ 4-1-4-1, từ cách tiếp cận trận đấu đến phương án giải quyết khủng hoảng (khi bị dẫn trước).
Dù ở hoàn cảnh nào, U17 Việt Nam của HLV Roland luôn bình tĩnh giữ cấu trúc đội hình, kiểm soát bóng và kiên nhẫn chờ thời cơ ghi bàn.
Nhìn rộng hơn, Cristiano Roland khi còn là cầu thủ cũng đã thành danh ở CLB Hà Nội, và giờ ông tiếp tục được trao cơ hội và niềm tin xây dựng lớp kế cận.
Việc không chỉ đào tạo cầu thủ mà còn phát triển HLV cho thấy một tư duy dài hạn của bóng đá trẻ Hà Nội. Thành công của ông Roland đã phản ánh hiệu quả mô hình đào tạo đồng bộ từ triết lý đến con người.
Sau 2 năm dẫn dắt U17 Việt Nam, HLV Cristiano Roland đã có danh hiệu vô địch Đông Nam Á. Sự hợp tác với VFF lần này càng cho thấy tầm quan trọng của Hà Nội với các đội tuyển quốc gia.