Cụ thể, người đầu tiên đưa ra thông tin này là bình luận viên Ai Cập Mohammed Nour, khi ông khẳng định Argentina đã đánh bại đội tuyển quốc gia ở châu Phi nhờ vào “quyền lực đen” của giới chính trị.
Báo Israel Jerusalem Post đã dẫn lại lời bình luận của ông Nour như sau: “Chúng tôi đã thi đấu như những người hùng, nhưng Israel, cũng như FIFA và các trọng tài – lại có ý kiến khác, và chúng tôi không thể vượt qua những hoàn cảnh đó.
Họ đã đặt ra ranh giới cho Ai Cập – và việc vượt qua chúng là bị cấm. Họ không cho phép mang cờ Palestine vào, trước hàng tỷ khán giả.
Đội tuyển quốc gia Argentina là một đội bóng Israel đích thực. Tổng thống Argentina là một trong những người bạn thân nhất của Benjamin Netanyahu. Messi đã đến thăm Israel nhiều lần, thậm chí còn đội mũ kippah và cầu nguyện tại Bức tường phía Tây (Bức tường Than khóc).
Anh ấy đã gặp Benjamin Netanyahu (Thủ tướng Israel) và là bạn của Yair Netanyahu, người đã đưa anh ấy đến Mỹ để chơi cho Inter Miami. Mối quan hệ giữa Messi và Argentina với Israel được nhiều người biết đến”.
Phần bình luận của ông Nour được chia sẻ rộng rãi trong làng bóng đá, và nhanh chóng trở thành một trong những cáo buộc nghiêm trọng nhất mùa World Cup 2026.
Trước đó, từng xuất hiện nhiều quan điểm cho rằng FIFA thiên vị Argentina, hay ưu ái Messi, nhưng đây là lần đầu tiên một bình luận viên truyền hình nổi tiếng cáo buộc “quyền lực chính trị” can thiệp vào hành trình của tuyển Argentina.
Báo Jerusalem Post nhanh chóng bác bỏ quan điểm của bình luận viên Mohammed Nour. Theo đó, họ xác nhận thông tin Messi từng sang Israel vào năm 2013, nhưng thật ra anh chỉ tham gia vào chuyến du đấu của đoàn đội Barca.
Trong vài năm tiếp theo, Messi đôi lần đến Israel, chủ yếu vẫn theo các kế hoạch du đấu, và có 1 lần đến thủ đô Tel Aviv để tham dự chương trình từ thiện của Tổ chức Save a Child’s Heart (gây quỹ mổ tim cho trẻ em).
Messi có một bức ảnh chụp cùng Thủ tướng Netanyahu, nhưng là vào 13 năm trước. Sau đó, anh liên tục bị tạo ảnh giả liên quan đến Israel.
Theo Jerusalem Post, tin đồn Messi có liên hệ với Yair Netanyahu, con trai Thủ tướng Israel là hoàn toàn vô căn cứ. Nhiều khả năng tin đồn này đến từ việc ông Yair có một căn biệt thự tại Miami, nơi Messi đang thi đấu.
Dù vậy, thông tin Thủ tướng Netanyahu ủng hộ Messi và Argentina là hoàn toàn chính xác. Trong một phát biểu mới đây, vị Thủ tướng 77 tuổi này bày tỏ sự ngưỡng mộ với Messi và tuyên bố muốn Argentina vô địch.
Ngôi sao số 1 Hàn Quốc Son Heung-min bị thay ở phút 69. Người vào thay anh là Oh Hyeon-gyu ghi bàn quyết định, giúp Hàn Quốc thắng CH Czech 2-1 trong trận ra quân. Cầu thủ hay nhất trong trận đấu ấy lại là Hwang In-beom, người ghi 1 bàn và kiến tạo bàn còn lại cho Hàn Quốc. Điểm chung đáng lưu ý: Hwang và Oh đều đang khoác áo các CLB Hà Lan. Giải Eredivisie của Hà Lan có mật độ thi đấu nhẹ nhàng hơn hẳn so với 5 giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Đây là chi tiết điển hình cho thấy cái lợi của việc thi đấu không nhiều trước khi dự World Cup.
Vì năm ngoái có giải FIFA Club World Cup 2025, nên đây là năm thứ 3 liên tiếp rất nhiều cầu thủ ở đẳng cấp cao không được nghỉ hè (EURO 2024, Club World Cup 2025, World Cup 2026). Có đến 74 cầu thủ tại Club World Cup 2025 tiếp tục xuất hiện tại World Cup này. Đã vậy, trong 2 mùa bóng vừa qua thì đấu trường Champions League lại được thay đổi, mỗi đội đá đến 8 trận vòng bảng và có thêm vòng play-off sau vòng đấu bảng.
Tất cả dẫn đến một điều: Chưa bao giờ số trận thi đấu trong vòng 1 năm trước World Cup (không phải tất cả, nhưng của nhiều trường hợp) lại cao như hiện nay. Thi đấu quá nhiều thì tất nhiên không đảm bảo thể lực tốt nhất. Vậy đâu là các đội có nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup 2026?
Tính từ ngày 15.6.2025 (ngày khai mạc giải Club World Cup năm ngoái) đến trước ngày 11.6.2026 (ngày khai mạc World Cup này), đội có số phút thi đấu tổng cộng của các tuyển thủ nhiều nhất là Pháp - ứng cử viên vô địch số 2 tại World Cup 2026. Cộng lại, các tuyển thủ Pháp đã thi đấu 98.895 phút, trong 1.341 trận đấu, trong khoảng thời gian vừa nêu. Trung vệ Pháp Maxence Lacroix (khoác áo CLB Crystal Palace) là cầu thủ thi đấu nhiều nhất, tính theo cả 2 số liệu: đá chính (58 trận) và thời gian thi đấu thực (5.009 phút).
Giới khoa học từng cảnh báo: 60 trận/năm (bất kể đá chính hay vào sân từ ghế dự bị) là ngưỡng chịu đựng tối đa của các cầu thủ chuyên nghiệp. Vậy mà chỉ riêng số lần đá chính của Lacroix đã là 58. May cho HLV Didier Deschamps: Lacroix không phải là trụ cột thuộc diện không thể thay thế trong đội tuyển Pháp của ông.
Michael Olise (Pháp, Bayern Munich) thi đấu đến 65 trận trong năm vừa qua - vượt xa "ngưỡng chịu đựng" trên lý thuyết. Chỉ có điều, anh đá chính ít hơn Lacroix. Olise vào sân từ ghế dự bị 12 lần, thi đấu tổng cộng 4.942 phút - chỉ sau Lacroix về số liệu này.
Các đội tuyển có nhiều cầu thủ tham dự cả Club World Cup 2025 lẫn World Cup 2026 là Đức (12 người), Pháp và Bồ Đào Nha (mỗi đội 11 người). Bồ Đào Nha xếp thứ hai sau Pháp về tổng số phút thi đấu của các tuyển thủ (96.405 phút). Anh xếp thứ hai sau Pháp về tổng số trận đấu của các tuyển thủ (1.304 trận). Đức đứng thứ 4 trong danh sách với các tuyển thủ thi đấu tổng cộng 1.254 trận và 92.642 phút.
Tóm lại: Pháp, Bồ Đào Nha, Anh, Đức là 4 đội đang đối diện nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup này. So với họ thì Brazil, Tây Ban Nha, Argentina có thời gian thi đấu của các tuyển thủ thấp hơn. Bỉ, Hà Lan, Ma Rốc còn ít hơn nữa.
Đấy là số liệu tổng cộng trong danh sách cầu thủ gồm 26 người. Như đã nêu, hậu vệ Lacroix dù có đối diện nguy cơ kiệt sức đi nữa, cũng không hề gì, bởi anh không phải là trụ cột ở đội tuyển Pháp. Lấy đội hình chính (dự kiến) mà tính thì Bồ Đào Nha mới là đội có các tuyển thủ phải thi đấu nhiều nhất trong năm qua, với phân nửa đội hình chính (5 cầu thủ) bước vào World Cup sau khi đã thi đấu trên 50 trận. Pháp, Anh, Hà Lan đứng sau Bồ Đào Nha trong thống kê này. Với Hà Lan, vấn đề lại nằm ở khía cạnh khác. Cầu thủ trong danh sách thi đấu không nhiều nhưng cầu thủ trong đội hình chính lại thi đấu rất nhiều.
Bị đánh giá thấp hơn đối thủ nhưng tay vợt xếp hạng 23 thế giới Marta Kostyuk đã chơi rất ấn tượng để dẫn trước đối thủ hạng 5 thế giới Mirra Andreeva 4-2, trước khi giành chiến thắng 6-3 ở ván đầu tiên.
Ở ván thứ hai, cả hai đều thi đấu quyết tâm nhưng khi tỉ số đang là 5-5, Andreeva mắc lỗi giao bóng kép tạo cơ hội cho Kostyuk vượt lên dẫn 6-5. Sau đó Kostyuk tận dụng lợi thế giao bóng của mình để kết thúc ván đấu này với chiến thắng 7-5.
Đây là danh hiệu đầu tiên của Kostyuk ở cấp độ WTA 1000 và là danh hiệu thứ hai của cô trong mùa giải. Cô cũng trở thành tay vợt thứ hai ngoài top 20 giành chức vô địch tại giải Madrid Open. Để ăn mừng chức vô địch này, Kostyuk có khoảnh khắc khá ngẫu hứng khi thực hiện cú lộn ngược ngoạn mục.
Trả lời phỏng vấn báo chí sau trận đấu, Kostyuk cho biết: "Cảm giác thật khó tin khi đứng ở đây lúc này. Tôi đã mất nhiều năm để đạt đến thành công này và từ khóa mà tôi nghĩ đến lúc này là sự kiên định. Tôi nghĩ mình đã làm rất tốt điều đó trong những năm qua, vì vậy tôi rất tự hào về bản thân và đội của mình".
Trong khi đó, Andreeva đã khóc nức nở trên chiếc khăn tắm ngay sau trận đấu và vẫn trông rất đau khổ khi phát biểu trước đám đông. Cô nói: "Tôi xin lỗi. Tôi đã tự hứa với bản thân là sẽ không khóc, nhưng tôi không kìm chế được".
U.17 Triều Tiên đã chính thức rút khỏi giải đấu được tổ chức tại Ả Rập Xê Út sẽ tranh vào tháng 5 tới, vì những lo ngại về vấn đề an toàn. Sự vắng mặt của một đội bóng từng 2 lần đăng quang khiến bảng D giờ đây chỉ còn lại 3 cái tên: đương kim vô địch Uzbekistan, Úc và Ấn Độ.
Sự thay đổi này kéo theo một hệ lụy trong cách tính toán các đội hạng ba có thành tích tốt nhất. Thông thường, để đảm bảo công bằng cho bảng đấu có ít đội hơn, kết quả đối đầu giữa đội xếp thứ 3 và đội xếp thứ 4 ở các bảng 4 đội (như bảng của U.17 Việt Nam) sẽ bị hủy bỏ khi xét thứ hạng chung cuộc.
Điều này trở nên đặc biệt quan trọng nếu chủ nhà U.17 Qatar (nằm ở bảng B) giành vé vào tứ kết - một kịch bản rất dễ xảy ra nếu xét về thực lực của họ. Khi đó, suất dự U.17 World Cup thứ 9 của châu Á sẽ dành cho đội hạng 3 có thành tích xuất sắc nhất. Tuy nhiên, việc bị hủy bỏ kết quả trước đội cuối bảng sẽ khiến điểm số và hiệu số của các đội ở bảng 4 đội bị thu hẹp đáng kể, đẩy họ vào thế bị động và đầy rủi ro.
Tại bảng C, U.17 Việt Nam sẽ đối đầu với U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen. Đội bóng trẻ xứ sở kim chi với đẳng cấp hàng đầu châu lục vẫn là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi nhất bảng. Mục tiêu thực tế và khả thi đối với thầy trò HLV Cristiano Roland chính là cạnh tranh sòng phẳng vị trí nhì bảng C, qua đó giành vé trực tiếp vào tứ kết.
Đối thủ trực tiếp của Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội là hai đại diện Tây Á: U.17 UAE và U.17 Yemen. Đây không phải là những thử thách bất khả thi. Dù bóng đá Tây Á thường được đánh giá cao hơn khu vực Đông Nam Á, nhưng U.17 Việt Nam có điểm mạnh ở sự ổn định và tính kỷ luật trong lối chơi.
Dưới sự dẫn dắt của HLV Roland, U.17 Việt Nam đã cho thấy sự tiến bộ rõ rệt về tư duy chơi bóng, khả năng kiểm soát và chuyển đổi trạng thái nhanh. Những chuyến tập huấn tại Nhật Bản và các trận đấu cọ xát đầy bổ ích gần đây tại giải U.17 Đông Nam Á 2026 chính là bước đệm để các cầu thủ trẻ rèn luyện bản lĩnh trước những đối thủ có lối đá khó chịu như UAE hay Yemen.
Cơ hội dự U.17 World Cup 2026 đang rộng mở hơn bao giờ hết khi châu Á có tới 8 suất chính thức (chưa tính chủ nhà U.17 Qatar). Điều đó đồng nghĩa với việc chỉ cần vượt qua vòng bảng và góp mặt ở tứ kết, tấm vé đến ngày hội bóng đá trẻ lớn nhất hành tinh sẽ nằm chắc trong tay.
Thay vì rơi vào vòng xoáy toan tính của nhóm đội hạng 3 và hy vọng "vé vớt", U.17 Việt Nam cần dồn toàn lực để giải quyết từng trận đấu với UAE và Yemen. Thầy trò HLV Roland cần phải giành quyền tự quyết.