Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng – Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.

Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Ở tuổi 29, sau khi làm kế toán ở 3 công ty từ lúc ra trường, tôi quyết định gom hết vốn liếng và lòng can đảm để chuyển đến một thành phố lớn.
Xung quanh tôi, nhiều bạn bè đồng trang lứa đã yên bề gia thất, nhìn lại mình vẫn đi về lẻ bóng, tôi bắt đầu nóng ruột. Tôi đặt mục tiêu rõ ràng khi đến vùng đất mới, đó là tìm một công việc ổn định và một người đàn ông ưng ý để kết hôn, cùng nhau xây dựng tổ ấm.
Thế rồi, tôi gặp T., người đàn ông hơn tôi 6 tuổi, chững chạc và thành đạt. Ngay từ những buổi đầu tiếp xúc, cách nói chuyện lấp lửng, nửa đùa nửa thật nhưng đầy quan tâm của T. khiến tôi tin rằng anh cũng đang cô đơn và đang tìm kiếm một nửa của đời mình.
Sự chủ động và khéo léo của anh nhanh chóng đánh gục một cô gái đang khát khao yêu thương như tôi. Tôi mạnh dạn tiến tới, ngỡ tưởng mình đã chạm tay vào hạnh phúc đích thực do chính mình nỗ lực tìm kiếm.
Nhưng cuộc đời chẳng như mơ. Đến khi tôi nhận ra mình đã yêu anh sâu sắc, thì sự thật nghiệt ngã phơi bày: T. đã có vợ và 2 con.
Khi tôi khóc lóc, đòi chia tay, T. đã dùng cái mồm dẻo kẹo của mình để dỗ dành. Anh ôm chặt lấy tôi, thề thốt rằng tình cảm vợ chồng anh đã nguội lạnh từ lâu, hai người hiện đã ly thân.
Lý do anh vẫn chưa thể dứt khoát với vợ là vì muốn con cái có cuộc sống yên ổn, vượt qua năm học cuối cấp mà tâm lý không bị ảnh hưởng bởi chuyện của bố mẹ. Chờ con thi xong, anh và vợ sẽ ra tòa. Người anh yêu và muốn lấy làm vợ chỉ có mình tôi.
Lời nói của anh như có một ma lực khiến tôi tin tưởng. Tôi như người say, khấp khởi hy vọng và tin vào cái ngày được đường đường chính chính về chung một nhà với người mình yêu. Để đẩy nhanh tiến độ ra tòa của anh và vợ, tôi đã làm một việc mà bây giờ nghĩ lại thấy vừa nực cười vừa đáng xấu hổ: Nhắn tin khiêu khích vợ anh.
Qua những lời T. kể, tôi luôn hình dung vợ anh là một người phụ nữ khô khan, cứng nhắc, khắt khe và thực dụng. Tôi cũng tự suy đoán, dẫu không còn tình cảm với T., chị cũng sẽ cố bấu víu lấy cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc cho con.
Người phụ nữ này chắc chắn sẽ sốc khi biết chồng mình có nhân tình bên ngoài. Tôi nhắn tin cho chị với tâm thế của một người thắng cuộc.
Nhưng phản ứng của chị lại nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Chị không gọi điện chửi bới, không đe dọa, cũng chẳng hề khóc lóc. Chị chỉ nhắn lại cho tôi một dòng ngắn gọn: "Em có biết mình là nạn nhân thứ mấy không?".
Dòng tin nhắn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi, khiến tôi bàng hoàng tỉnh ngộ.
Sau đó, tôi xin hẹn gặp chị tại một quán cà phê yên tĩnh. Nhìn người đàn bà đối diện với vẻ ngoài thanh lịch, điềm đạm và ánh mắt đầy sự thương hại dành cho tôi, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé và thảm hại vô cùng.
Chị kể, có một số cô gái cũng từng tin T. là người đàn ông độc thân, hoặc tin vào bài văn mẫu "chờ con thi xong sẽ ly hôn".
Hóa ra, T. không chỉ có mình tôi. Anh ta như một kẻ săn mồi chuyên nghiệp, gặp ai cũng thề thốt, cũng coi người đó là duy nhất. Vợ anh ta đã quá chán chường, tình cảm khô héo từ lâu nên chẳng buồn níu kéo hay ghen tuông. Chị giữ cuộc hôn nhân này chỉ vì con cái và tài sản.
Người phụ nữ còn cho biết, khi chiếm được tình cảm và lòng tin của mỗi cô gái, T. sẽ rủ rê đầu tư chung, hoặc giả vờ gặp khó khăn để vay tiền làm ăn.
Nghe đến đó, sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi hột tuôn ra. Tôi nhớ lại tuần trước, T. cũng nói với tôi về một dự án bất động sản rất tiềm năng và bảo tôi có khoản tiết kiệm nào thì gom lại để anh đứng tên đầu tư hộ.
May mắn thay, bản tính cẩn thận của nghề kế toán đã giữ tôi lại, tôi lấy lý do tiền gửi tiết kiệm dài hạn chưa rút được để trì hoãn.
Bước ra khỏi quán cà phê, chân tôi chỉ muốn khụy xuống không thể bước tiếp. Tôi cay đắng nhận ra, cái gọi là "hạnh phúc do mình ra sức cố gắng có được" hóa ra chỉ là giả dối.
Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để thanh minh cho cái sai của mình, bởi làm người thứ ba, dù có bị lừa dối thì vẫn là sai. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của chính mình như một bài học cảnh tỉnh gửi đến những cô gái trẻ, đặc biệt là những ai đang ở ngưỡng cửa 30, đang nóng ruột muốn tìm một chỗ dựa ở thành phố lớn.
Đừng vì cái mác "đã ly thân", đừng vì những lời hứa hẹn tương lai mà nhắm mắt đưa chân. Hãy tỉnh táo để bảo vệ bản thân, bảo vệ lòng tự trọng và cả túi tiền của mình, bởi hạnh phúc đích thực không bao giờ được xây dựng trên sự dối trá và tổn thương của người khác.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 3-4, Bộ Nội vụ làm việc với tỉnh Đồng Nai và đề nghị tỉnh này khẩn trương hoàn thiện hồ sơ để trình Chính phủ trình Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Cụ thể, đoàn công tác do ông Đỗ Thanh Bình - Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, dẫn đầu đã đến Đồng Nai khảo sát và thẩm định hồ sơ đề án thành lập 10 phường thuộc tỉnh Đồng Nai và thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Út, Chủ tịch UBND tỉnh, báo cáo đề án thành lập 10 phường và đề án thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Ông Út nhấn mạnh tỉnh Đồng Nai đã hội tụ khá đầy đủ các cơ sở chính trị, pháp lý, thực tiễn và tầm vóc phát triển để bước vào một giai đoạn mới với vị thế cao hơn. Đây không phải là mong muốn chủ quan của địa phương, mà xuất phát từ chính yêu cầu khách quan của quá trình phát triển.
Đồng Nai đang có những lợi thế rất nổi trội về vị trí chiến lược và hạ tầng kết nối.
Đó là sân bay quốc tế Long Thành, hệ thống cao tốc, vành đai, đường sắt, cảng biển và mạng lưới logistics liên vùng đang được đầu tư, hoàn thiện…
Do đó Đồng Nai có điều kiện thuận lợi để mở rộng không gian phát triển, tăng cường liên kết vùng và từng bước nâng cao vai trò trong tiến trình hội nhập quốc tế.
Đây là những yếu tố rất quan trọng, tạo thêm niềm tin và cơ sở thực tiễn cho định hướng phát triển của tỉnh trong chặng đường tới.
Ngoài ra Đồng Nai đã đáp ứng 7/7 điều kiện thành lập thành phố trực thuộc Trung ương và đạt 13/15 tiêu chuẩn đô thị loại I.
Vì vậy việc đề xuất thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương là có căn cứ, có cơ sở thực tiễn và phù hợp với năng lực phát triển hiện nay của địa phương. Sự phát triển của Đồng Nai trong tương lai sẽ là một cực tăng trưởng quan trọng của vùng Đông Nam Bộ và của cả nước…
Vì vậy tỉnh rất mong tiếp tục nhận được sự quan tâm, xem xét, chia sẻ và ủng hộ để định hướng phát triển này sớm có điều kiện được hiện thực hóa.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, ông Đỗ Thanh Bình đánh giá trong bối cảnh nhiệm vụ Trung ương giao rất quan trọng, yêu cầu rất cao, khối lượng công việc lớn và thời gian gấp nhưng Đồng Nai vẫn hoàn thiện đầy đủ trình tự, thủ tục theo quy định.
Hồ sơ đề án được chuẩn bị công phu, bài bản, bám sát chủ trương của Bộ Chính trị và Trung ương.
Hồ sơ đề án cũng đã đánh giá toàn diện hiện trạng phát triển, làm rõ tiềm năng, lợi thế, định hướng mô hình quản trị và diện mạo phát triển mới của địa phương.
Ông Bình cũng chỉ rõ Đồng Nai đã khẳng định vai trò là cực tăng trưởng năng động của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là đầu mối kết nối quan trọng với các trung tâm kinh tế lớn trong nước và các hành lang giao thương quốc tế. Mặt khác, tỉnh có nhiều chỉ tiêu phát triển thuộc nhóm dẫn đầu cả nước.
Ông Đỗ Thanh Bình yêu cầu tỉnh Đồng Nai khẩn trương hoàn thiện hồ sơ đề án, gửi Bộ Nội vụ xây dựng tờ trình trình Chính phủ báo cáo Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Bên cạnh đó ông Bình lưu ý Đồng Nai cần chủ động xây dựng dự thảo chương trình hành động để triển khai nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai khi được thông qua.
Cụ thể phải có kế hoạch, phân công nhiệm vụ phải bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ tiến độ, rõ trách nhiệm, rõ kết quả, rõ thẩm quyền để tổ chức thực hiện khi Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc trung ương.
Đặc biệt, cần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, chú trọng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của thành phố, nhất là ở cấp cơ sở.
Ngoài ra sớm hoàn thiện, trình cấp có thẩm quyền ban hành cơ chế, chính sách đặc thù theo định hướng của Bộ Chính trị, nhằm phát huy vai trò là cực tăng trưởng quan trọng của quốc gia, trung tâm kết nối kinh tế và cửa ngõ hội nhập quốc tế…
Nguồn: https://tuoitre.vn/bo-noi-vu-tham-dinh-de-an-thanh-lap-thanh-pho-dong-nai-20260403203413713.htm

