Trong một mùa giải được cho là đầy biến động và tồi tệ bậc nhất lịch sử câu lạc bộ, Tottenham Hotspur vừa chính thức bổ nhiệm chiến lược gia người Ý Roberto De Zerbi vào chiếc ghế nóng. Đây là huấn luyện viên thứ ba của Spurs (biệt danh Tottenham) chỉ trong vòng một mùa bóng, sau sự ra đi của Thomas Frank và chuỗi ngày thất vọng dưới thời HLV tạm quyền Igor Tudor.
Giờ đây, cựu thuyền trưởng của Brighton và Marseille đã đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 5 năm với đội bóng Bắc London. Đáng chú ý, nguồn tin nội bộ cho biết hợp đồng này không bao gồm điều khoản xuống hạng, cho thấy niềm tin tuyệt đối của ban lãnh đạo Spurs vào khả năng của nhà cầm quân 46 tuổi.
Phát biểu trong ngày ra mắt, HLV người Ý không giấu nổi sự hào hứng: “Tottenham là một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Mục tiêu của tôi là xây dựng một đội bóng tấn công rực lửa, truyền cảm hứng cho người hâm mộ. Nhưng trước mắt, ưu tiên duy nhất là chiến đấu để leo lên vị trí an toàn trên bảng xếp hạng”.
Tình cảnh của Tottenham hiện tại đang ở mức báo động đỏ. “Gà trống” đứng thứ 17 trên bảng xếp hạng Premier League, chỉ hơn nhóm cầm đèn đỏ đúng 1 điểm khi mùa giải chỉ còn lại 7 vòng đấu.
Giám đốc thể thao Johan Lange khẳng định HLV De Zerbi luôn là mục tiêu hàng đầu: “Roberto De Zerbi là một trong những huấn luyện viên sáng tạo và có tầm nhìn nhất thế giới hiện nay. Kinh nghiệm tại Premier League của ông ấy là vô giá đối với chúng tôi trong thời điểm ngặt nghèo này”.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tottenham-chinh-thuc-bo-nhiem-hlv-thu-3-trong-mua-giai-20260331232352832.htm
Tình Yêu Giới Tính
Việt Nam là lựa chọn nổi bật để doanh nghiệp toàn cầu đa dạng chuỗi cung ứng

Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, cùng với làn sóng chuyển dịch sản xuất theo chiến lược “Trung Quốc +1”, các quốc gia thuộc khu vực sông Mekong đang nổi lên như những điểm đến tiềm năng trong quá trình tái cấu trúc chuỗi cung ứng tại châu Á. Trong đó, Việt Nam được A.P. Moller - Maersk đánh giá là tâm điểm của xu hướng này.
Ngày 2-4 tại TP.HCM, phát biểu tại hội nghị Connexions 2026, ông Kevin Stuart Burrell, Giám đốc điều hành khu vực Mekong của A.P. Moller - Maersk, cho rằng mức độ bất định chưa từng có của kinh tế toàn cầu đang buộc các doanh nghiệp phải điều chỉnh chiến lược chuỗi cung ứng.
Theo ông, căng thẳng Mỹ - Trung thúc đẩy chiến lược “Trung Quốc +1”, khiến các chuỗi cung ứng vốn phụ thuộc vào Trung Quốc phải đa dạng hóa. Nhiều doanh nghiệp đang đẩy mạnh tái cấu trúc mạng lưới sản xuất và logistics nhằm giảm phụ thuộc vào một thị trường duy nhất.
Trong bối cảnh đó, khu vực sông Mekong, bao gồm các nước Trung Quốc, Myanmar, Lào, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam, nổi bật là điểm đến tiềm năng để quản trị rủi ro chuỗi cung ứng. “Dù rủi ro vẫn hiện hữu, khu vực này, đặc biệt là Việt Nam, sở hữu những lợi thế rõ ràng nếu doanh nghiệp muốn đặt cơ sở sản xuất”, ông Burrell nhận định.
Dưới góc độ vận tải, ông cho rằng khu vực Mekong có lợi thế trong thương mại nội Á, đồng thời ngày càng cải thiện kết nối với Mỹ và châu Âu. Riêng Việt Nam nổi bật nhờ mạng lưới các hiệp định thương mại tự do rộng khắp, giúp tăng khả năng tiếp cận thị trường toàn cầu, cùng với hệ thống hạ tầng logistics, cảng biển và sân bay đang được đầu tư mạnh.
“Chúng tôi đã đầu tư 80 triệu USD vào một cảng container tại Hải Phòng và cam kết thêm 1,7 tỉ USD cho dự án tại Đà Nẵng, cho thấy sự tin tưởng vào tiềm năng của thị trường này”, ông Burrell nhấn mạnh.
Với 35 năm hiện diện tại Việt Nam, A.P. Moller - Maersk hiện cung cấp giải pháp trong ba lĩnh vực chính: vận tải biển, logistics tích hợp và khai thác cảng.
Trả lời Tuổi Trẻ Online, bà Silvia Ding, Giám đốc điều hành khu vực Greater China, cho biết Maersk đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng logistics hậu phương với hệ thống cảng biển nhằm hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam giảm chi phí và tăng tốc mở rộng ra thị trường toàn cầu.
Ở góc độ triển khai cụ thể, ông Burrell cho biết A.P. Moller - Maersk đang mở rộng đầu tư không chỉ ở cảng biển mà còn sang kho bãi, vận tải đường bộ và năng lực hàng không, nhằm phục vụ cho nhu cầu các doanh nghiệp tại Việt Nam.
Theo ông Burrell, việc Chính phủ Việt Nam đẩy mạnh đầu tư hạ tầng, đặc biệt là giao thông, cho thấy sự quan tâm và phản ánh quyết tâm cải thiện năng lực logistics của nền kinh tế.
Trong bối cảnh Việt Nam đặt mục tiêu phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, các giải pháp giảm phát thải trong logistics cũng được doanh nghiệp triển khai. “Việc đưa vào vận hành đội xe tải điện tại Việt Nam là một bước thử nghiệm nhằm giảm phát thải trong vận tải nội địa, đồng thời cung cấp thêm lựa chọn vận chuyển phát thải thấp cho khách hàng”, ông Burrell nói thêm.

Năm 27 tuổi, tôi từng bỏ ngoài tai mọi lời ngăn cản của bố mẹ để cưới chồng và theo anh sang Đức định cư.
Tôi gặp chồng trong một chuyến du lịch Bình Thuận (cũ) nhiều năm trước. Khi ấy, tôi làm nhân viên marketing cho một công ty du lịch ở TPHCM, tiếng Anh khá nên tình cờ tiếp xúc, trò chuyện với đoàn du khách châu Âu tại khu nghỉ dưỡng. Trong đoàn khách đó, anh xin số tôi làm quen, sau đó duy trì liên lạc, đều đặn gọi video mỗi tối dù lệch múi giờ.
Anh hơn tôi gần 10 tuổi, là kỹ sư cơ khí, cao lớn, điềm đạm nhưng nói chuyện có duyên. Nửa năm sau, anh quay lại Việt Nam thêm vài lần chỉ để gặp tôi. Anh đưa tôi du lịch Đà Lạt, Hội An, gặp gỡ bạn bè tôi và còn tập ăn nước mắm dù ban đầu rất sợ mùi. Chính sự chân thành ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Ngày đó, tôi nghĩ mình đang bước vào cuộc sống mà bao người mơ ước. Làm trong lĩnh vực du lịch, tôi thích được đi đây đó, được trải nghiệm cuộc sống ở châu Âu như trong phim.
Khi biết tôi yêu và muốn lấy người đàn ông cách mình gần 10 tuổi rồi sang Đức sống, bố mẹ phản đối rất nhiều. Mẹ tôi khóc suốt, nói tôi "ham vui" cuộc sống nước ngoài, còn bố thì thở dài, nói sau này khổ chỉ có tôi chịu.
Nhưng lúc ấy tôi đang yêu, lại có suy nghĩ "màu hồng" về cuộc sống mới ở châu Âu, nên bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn. Tổ chức xong đám cưới tại Việt Nam và hoàn tất thủ tục giấy tờ, tôi hào hứng nghĩ về cột mốc mới cuộc đời. Không ngờ, 7 năm sau, tôi vô cùng hối hận.
Những năm đầu ở Đức, cái gì cũng mới mẻ. Thành phố sạch đẹp, giao thông hiện đại, không khí trong lành, phong cảnh vùng đồng quê như tranh vẽ... Tôi đăng ảnh đi siêu thị, đi chợ dịp Giáng sinh, đi du lịch Thụy Sĩ... Bạn bè ở Việt Nam ai cũng xuýt xoa.
Nhưng sống lâu mới hiểu, cảm giác du lịch và cảm giác thuộc về mảnh đất đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi mất gần 2 năm để học tiếng đủ để giao tiếp. Dù vậy, tôi vẫn chưa tìm được việc làm phù hợp nên phải ở nhà làm nội trợ. Tôi luôn thấy mình là người ngoài cuộc.
Tôi không quen kiểu sống coi trọng sự độc lập, riêng tư ở nước ngoài. Ở đây mọi người cũng ít hội họp, làm việc xong ai về nhà nấy thay vì đi cà phê. Buổi tối phố xá im lìm, cửa hàng đóng cửa sớm. Vào mùa đông, thời tiết lạnh và âm u càng khiến tâm trạng tôi đi xuống.
Tôi nhớ cảm giác tối muộn vẫn có thể chạy xe đi ăn hủ tiếu, cơm tấm với bạn thân. Nhớ những buổi cà phê ồn ào với đồng nghiệp, những cuộc hẹn hò cuối tuần ở TPHCM náo nhiệt. Ở đây, cuộc sống ổn định và bình yên thật, nhưng đôi lúc yên tĩnh đến mức ngột ngạt. Tôi thậm chí thấy mình như có nhịp sống tuổi trung niên dù mới 34 tuổi.
Tôi từng nghĩ lấy chồng tốt là đủ. Nhưng hóa ra hôn nhân còn cần sự đồng điệu về cách sống, văn hóa. Chồng tôi là người tử tế, chưa bao giờ làm gì có lỗi hay nặng lời với vợ. Nhưng anh sống quá lý trí và nguyên tắc. Anh thích mọi thứ theo kế hoạch: Ăn gì, chi bao nhiêu tiền, cuối tuần làm gì, tất cả đều phải tính toán trước. Còn tôi vốn cảm tính, thích sự gần gũi và tự nhiên.
Chúng tôi sống với nhau ngày càng ít cảm xúc. Sau khi sinh con gái, cảm giác cô đơn của tôi càng khủng khiếp hơn. Ở Việt Nam, ít ra còn có mẹ, có chị em phụ giúp lúc sinh nở. Còn bên này, tôi gần như tự xoay xở tất cả. Có lần con sốt cao giữa mùa đông, tôi vừa ôm con khóc vừa thấy tủi thân vì chẳng biết gọi ai.
Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện về nước. Tôi buồn mỗi khi nhìn hình ảnh bố mẹ già qua màn hình điện thoại. Tôi nhớ những bữa cơm gia đình. Nhớ cảm giác được là chính mình khi nói tiếng mẹ đẻ, ăn món ăn quen thuộc, sống giữa những người giống mình.
Điều khiến tôi day dứt nhất là năm xưa tôi đã bất chấp lời bố mẹ để đi nước ngoài. Tôi từng nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ vượt qua mọi khác biệt. Giờ đây, mỗi lần mẹ gọi điện hỏi "Con sống có vui không?", tôi lại không dám trả lời thật.
Nhiều lúc tôi tự hỏi phải chăng mình chỉ đang ích kỷ vì nhớ nhà hay thật sự tôi không thuộc về nơi này? Tôi không biết nên tiếp tục cố thích nghi vì tương lai của con hay dũng cảm quay về để cứu lấy chính cảm xúc của mình nữa. Tôi cũng chưa biết nói với chồng như thế nào để anh hiểu...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng tôi tiêu hết 20 triệu đồng trong buổi họp lớp vì sĩ diện

Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

