Trong một mùa giải được cho là đầy biến động và tồi tệ bậc nhất lịch sử câu lạc bộ, Tottenham Hotspur vừa chính thức bổ nhiệm chiến lược gia người Ý Roberto De Zerbi vào chiếc ghế nóng. Đây là huấn luyện viên thứ ba của Spurs (biệt danh Tottenham) chỉ trong vòng một mùa bóng, sau sự ra đi của Thomas Frank và chuỗi ngày thất vọng dưới thời HLV tạm quyền Igor Tudor.
Giờ đây, cựu thuyền trưởng của Brighton và Marseille đã đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 5 năm với đội bóng Bắc London. Đáng chú ý, nguồn tin nội bộ cho biết hợp đồng này không bao gồm điều khoản xuống hạng, cho thấy niềm tin tuyệt đối của ban lãnh đạo Spurs vào khả năng của nhà cầm quân 46 tuổi.
Phát biểu trong ngày ra mắt, HLV người Ý không giấu nổi sự hào hứng: “Tottenham là một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Mục tiêu của tôi là xây dựng một đội bóng tấn công rực lửa, truyền cảm hứng cho người hâm mộ. Nhưng trước mắt, ưu tiên duy nhất là chiến đấu để leo lên vị trí an toàn trên bảng xếp hạng”.
Tình cảnh của Tottenham hiện tại đang ở mức báo động đỏ. “Gà trống” đứng thứ 17 trên bảng xếp hạng Premier League, chỉ hơn nhóm cầm đèn đỏ đúng 1 điểm khi mùa giải chỉ còn lại 7 vòng đấu.
Giám đốc thể thao Johan Lange khẳng định HLV De Zerbi luôn là mục tiêu hàng đầu: “Roberto De Zerbi là một trong những huấn luyện viên sáng tạo và có tầm nhìn nhất thế giới hiện nay. Kinh nghiệm tại Premier League của ông ấy là vô giá đối với chúng tôi trong thời điểm ngặt nghèo này”.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tottenham-chinh-thuc-bo-nhiem-hlv-thu-3-trong-mua-giai-20260331232352832.htm
Tình Yêu Giới Tính
Vợ sắp cưới không muốn làm cỗ to vì sợ lỗ, còn muốn quản hết tiền của tôi

Đầu tiên, mẹ vợ thông báo kế hoạch tổ chức tiệc cưới ở một nhà hàng theo lời mẹ là "rất xịn xò". Nhà hàng này do bạn của mẹ giới thiệu: Rộng, đẹp, đồ ăn ngon, nói chung không có điểm gì chê. Phải cái là giá thành không rẻ.
Hết mẹ vợ đến vợ tương lai của tôi thay phiên nhau đặt lên đặt xuống menu, kêu món này đắt, món kia không cần, chê giá dịch vụ cao. Chắc mọi người coi tôi đã là người nhà rồi nên thoải mái bàn luận không giữ ý.
Linh - vợ sắp cưới của tôi - nói: "Cỗ thế này thì tiền mừng phải ít nhất 500.000 đồng mới hòa vốn. Bọn con có nhiều bạn đại học toàn ở quê, mừng cưới khéo chỉ 200.000 đồng, 300.000 đồng. Đặt cỗ thế này lỗ".
Tôi suýt phì cười, cưới xin lại còn lời lỗ, trời ạ. Tôi tưởng mẹ vợ tương lai sẽ có lời gì cản con gái lại, nhưng không, bà bày ra thái độ vô cùng đồng cảm: "Cưới xong không khéo vợ chồng nai lưng trả nợ".
Tôi ngồi im, sượng sùng. Cứ có cảm giác mẹ con Linh đang bàn tán về gia đình tôi vậy. Tôi là trai quê chính hiệu. Toàn thể nội ngoại nhà tôi chính xác là "người nhà quê" theo cách gọi của Linh.
Chưa kể, một số người trong họ kinh tế khó khăn, tiền mừng cũng chẳng thể cao như mẹ con Linh muốn. Càng người nghèo thì tự trọng, sĩ diện càng cao. Họ mà biết nhà vợ sắp cưới của tôi bàn chuyện ít, nhiều, lãi lỗ thế này thì chắc chẳng ai thèm đi dự.
Bản thân tôi cho rằng đám cưới chỉ cần đông đủ là vui. Người ta đến chung vui là vì tình cảm chứ ai vì bữa ăn mà lo đắt rẻ. Còn nếu đã tính thì tính cho rõ. Người ở quê xa đi ăn cưới, họ phải tốn thêm chi phí đi lại, xe cộ thuê mướn, tính ra cao hơn cả tiền mừng. Quý hóa không hết còn tính toán thiệt hơn.
Càng nghe càng không vừa tai, tôi nhắc khéo Linh: "Quan trọng gì nhiều ít. Mọi người đến đông đủ là được rồi em, cả đời cưới một lần tính toán chi cho mệt". Linh phùng má nguýt yêu tôi nhưng lại nói một câu mà tôi yêu không nổi:
"Anh đúng là điển hình đàn ông vô tư. Như anh thì cả đời trả nợ. Em nói cho anh biết, sau này làm được bao nhiêu tiền phải đưa vợ giữ hết, biết chưa?" Tôi biết Linh không đùa, tự dưng mất hứng, cứ thấy nó vô lý, mà nó kỳ.
Cần gì đưa quan điểm thẳng thừng như thế, tôi đâu phải dạng không biết điều. Đàn ông không gia trưởng thì thôi, phụ nữ còn định "thay trời hành đạo" chắc? Tôi ghét bị "đặt lệnh" kiểu này.
Có vẻ như vợ sắp cưới của tôi rất có tư duy và hứng thú với việc quản lý tài chính. Dấu hiệu tôi đang chuẩn bị bước vào vòng kiềm tỏa của cô vợ "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành" chăng?
Tôi không gia trưởng, tôi hiểu vợ là tay hòm chìa khóa. Nhưng nhìn cách mẹ con Linh chi li đong đếm tôi thấy bủn xỉn vô cùng. Đời người cưới được mấy lần mà cứ loanh quanh lo đặt món sang thì lỗ. Xong còn nuôi dã tâm thâu tóm toàn bộ thu nhập của tôi.
Thú thực tôi không thể không suy nghĩ tiêu cực được. Chưa gì đã thấy tương lai phải ngửa tay xin từng đồng đổ xăng rồi đó. Có phải đàn ông bước chân vào hôn nhân là phải học qua bài học về sự thiếu công bằng?
Vợ chồng ai cũng đi làm, ai cũng có thu nhập, mỗi người đều có nhu cầu cá nhân, tại sao vợ được quyền giữ toàn bộ tiền lương của chồng? Lương tôi 30 triệu, tôi sẵn sàng đưa vợ 20, giữ lại 10, nhưng đưa hết thì tôi không đồng ý.
"Quân tử phòng thân", biết đâu một ngày bị vợ đuổi khỏi nhà, tôi cần có quỹ riêng để phòng bị chứ. Cuới vợ mà cứ như sắp đặt bút ký vào một dự án kinh doanh, nào là lo lời lỗ, thiệt hơn. Nào là nghĩ cách đấu trí đưa vợ bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Chưa gì đã thấy mệt.
Hay tôi nên hoãn lại đám cưới này nhỉ? Tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm và xin tư vấn của những người anh em xem quan điểm mọi người thế nào. Chứ tôi bắt đầu thấy cưới vợ là không vui rồi đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi nhìn mình trong gương, tấm lưng trần phủ kín hình xăm một con phượng hoàng lửa đang dang cánh. Cánh tay phải là một dải rực rỡ của hoa hồng đen, mandala và những dòng ký tự cổ. Thêm một cành đào vắt ngang xương quai xanh. Đối với tôi, cơ thể này là một bức tranh nghệ thuật, một cuốn nhật ký ghi lại những cột mốc thăng trầm bằng mực.
Nhưng đối với những người đàn ông tôi từng yêu, và với cả xã hội ngoài kia, cơ thể tôi dường như là một… tội lỗi.
Năm nay tôi 28 tuổi, có sự nghiệp ổn định, tự chủ tài chính và chưa từng làm điều gì khuất tất. Tôi xăm hình đơn giản vì tôi đam mê. Tôi thích tiếng rè rè của máy xăm, thích cảm giác mũi kim đi trên da thịt, và thích cái cách một tác phẩm nghệ thuật dần thành hình.
Nhưng trớ trêu thay, chính những bức tranh tôi mang trên người lại trở thành bức tường thành chặn đứng mọi ngả đường bước vào ngưỡng cửa hôn nhân của tôi.
Hoàng là mối tình thanh xuân của tôi. Khi ấy, trên người tôi mới chỉ có vài hình xăm vừa phải. Hoàng từng vuốt ve cành đào trên xương quai xanh của tôi và bảo: “Anh thích sự cá tính của em, em không giống bất kỳ cô gái bánh bèo nào anh từng quen”. Lời nói ấy từng khiến tôi lâng lâng hạnh phúc.
Nhưng ảo ảnh vỡ vụn vào cái ngày tôi đề nghị theo anh về quê ăn Tết, ra mắt gia đình. Hoàng ngập ngừng, ánh mắt lảng tránh: “Hay là em đợi dịp khác? Mẹ anh mới xem Facebook của em, bà thấy em xăm trổ nhiều quá nên bảo anh suy nghĩ lại. Nhà anh vốn gia giáo, các cụ không chấp nhận con dâu xăm mình".
Tôi sững sờ. Người đàn ông mới đó còn hôn lên hình xăm của tôi, nay lại cúi đầu trước định kiến của mẹ anh ấy mà không một lời bảo vệ tôi. Tôi quay lưng bước đi, tự nhủ rằng Hoàng còn quá trẻ, chưa đủ bản lĩnh để che chở cho người phụ nữ của mình.
Vài năm sau, tôi gặp Phong. Phong 32 tuổi, là giám đốc một công ty truyền thông. Ở anh toát lên sự trưởng thành, từng trải và tư tưởng cực kỳ cởi mở. Anh thường xuyên đưa tôi đến những buổi tiệc tùng ở bar, club cùng bạn bè anh. Họ suýt xoa khen ngợi hình phượng hoàng trên lưng tôi khi tôi diện những chiếc đầm hở lưng. Tôi ngỡ mình đã tìm được bến đỗ.
Nhưng tôi đã lầm. Phong chỉ thích tôi ở những nơi rực rỡ ánh đèn màu, còn ở những nơi cần sự trang trọng, anh giấu tôi đi như một bí mật đáng xấu hổ.
Kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi nói bóng gió về chuyện cưới xin. Phong nhấp một ngụm rượu vang, nhìn tôi bằng ánh mắt thực tế đến tàn nhẫn: “Em à, anh yêu em là thật. Nhưng để làm vợ anh, làm dâu nhà họ Phạm thì... em có sẵn sàng đi xóa xăm không? Ít nhất là những chỗ lộ ra ngoài. Đối tác của anh, bố mẹ anh nhìn vào sẽ đánh giá gia phong nhà anh thế nào?”.
Hóa ra, trong mắt Phong, tôi chỉ là một món trang sức lạ mắt để anh khoe khoang trong thế giới giải trí của anh, chứ không đủ tư cách làm một người vợ quang minh chính đại. Anh ta không hề tôn trọng con người thật của tôi. Tôi ném lại chiếc thẻ phụ anh đưa, chấm dứt mối tình thứ 2 trong sự khinh bỉ.
Tổn thương sau 2 mối tình, tôi khép mình lại cho đến khi Minh xuất hiện. Minh là một kiến trúc sư, bản thân anh cũng có một hình xăm nhỏ ở bắp tay. Chúng tôi đã ở bên nhau 2 năm, cùng nhau vượt qua bao thăng trầm. Minh thấu hiểu nghệ thuật, anh hiểu ý nghĩa từng hình xăm trên người tôi. Tôi đã chắc mẩm, đây chính là chân ái.
Tháng trước, anh cầu hôn tôi. Nhưng ngay sau chiếc nhẫn lấp lánh là một gáo nước lạnh buốt tim.
Khi bàn về chuyện về thưa chuyện với hai bác, Minh nắm tay tôi thủ thỉ: “Anh đã thuyết phục bố mẹ rất nhiều. Mẹ bảo mẹ có thể bỏ qua quá khứ của em, nhưng mẹ chỉ chấp nhận một cô con dâu có da thịt… sạch sẽ bước vào nhà. Mẹ đã liên hệ sẵn một viện thẩm mỹ lớn nhất thành phố. Em đi tẩy xăm nhé, đau một chút thôi, anh sẽ chi toàn bộ tiền và ở bên em chăm sóc”.
Hai chữ “sạch sẽ” vang lên bên tai khiến tai tôi ù đi. “Sạch sẽ ư? Ý anh và mẹ anh là hiện tại tôi đang dơ bẩn?”, tôi gằn giọng.
Minh cuống cuồng giải thích rằng đó chỉ là cách nói của người lớn, rằng mong tôi hy sinh một chút vì tình yêu của 2 đứa, vì hạnh phúc cả đời. Nhưng anh không hiểu! Xóa xăm diện tích lớn như của tôi không chỉ là nỗi đau thể xác khủng khiếp, mà đó là việc bắt tôi tự tay cạo bỏ đi cá tính, chối bỏ chính con người mình để khoác lên một lớp vỏ bọc giả tạo hòng làm hài lòng người khác.
Tôi tháo chiếc nhẫn, đặt lại lên bàn: “Tình yêu mà bắt người ta phải gọt giũa bản thân đến mức chảy máu để vừa vặn với định kiến thì đó không phải là tình yêu. Anh cũng giống như họ thôi, không ai tôn trọng tôi cả”.
Câu chuyện tôi hủy hôn với Minh nhanh chóng đến tai hội bạn thân. Thay vì an ủi, họ lại xúm vào trách móc tôi: “Mày từng này tuổi rồi, còn bấu víu lấy mấy cái hình xăm đấy làm gì? Đi xóa đi để mà lấy chồng!. Xã hội này là thế, mày đòi hỏi ai chấp nhận một đứa con dâu vằn vện khắp người? Đừng có ích kỷ cái tôi cá nhân quá đáng!”…
Những lời khuyên ấy như những mũi dao cứa thêm vào vết thương đang rỉ máu. Tại sao không ai hiểu cho tôi? Tại sao xã hội lại dùng hình xăm để đo lường nhân phẩm của một người phụ nữ? Tôi đâu có trộm cắp, đâu có lừa đảo, tôi sống tử tế và tự lập cơ mà!
Giờ đây, tôi chỉ còn lại một mình trong căn hộ trống trải. Nhiều đêm vắt tay lên trán, thoáng chốc tôi tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai?”. Nhưng rồi khi đứng trước gương, nhìn những mảng màu rực rỡ, những đường nét mạnh mẽ trên da thịt, tôi biết mình không sai.
Tôi sẽ chờ, chờ một người đàn ông đủ bản lĩnh, đủ bao dung để yêu thương cả tâm hồn lẫn những hình xăm nghệ thuật trên da thịt tôi. Còn nếu người đó không tồn tại? Vậy thì tôi sẽ tự làm ngọn lửa sưởi ấm cho chính mình...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Vợ chồng tôi quyết định ly thân sau 10 năm sống chung và cái kết bất ngờ

Tôi và vợ lấy nhau đã 10 năm. 10 năm không dài với một đời người nhưng cũng đủ để một đôi trai gái đi qua gần hết những ảo tưởng đẹp đẽ của hôn nhân. Chúng tôi có 2 đứa con: Bé trai 8 tuổi, bé gái 6 tuổi.
Vợ tôi kinh doanh mỹ phẩm. Công việc của cô ấy càng ngày càng phát triển. Còn tôi là trưởng phòng một công ty hóa chất. Hai vợ chồng đều có thu nhập ổn định và đã mua được một căn chung cư làm tổ ấm. Người ngoài ai cũng khen chúng tôi là một gia đình kiểu mẫu.
Nhưng hình như người ta thường chỉ nhìn thấy ánh đèn mà quên những góc tối phía sau. Để thu nhập nhiều hơn, để có chỗ đứng vững hơn, chúng tôi buộc phải làm việc nhiều hơn, áp lực cũng nhiều lên. Những cuộc điện thoại khách hàng, những đơn hàng chậm thanh toán, những cuộc họp kéo dài khiến chúng tôi chẳng còn thời gian dành cho nhau như trước.
Ban đầu chỉ là vài câu trách móc nhỏ. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi những bữa cơm lặng lẽ trôi qua. Chúng tôi bắt đầu tranh cãi về tiền bạc, về việc lo cho con cái, về thời gian dành cho gia đình. Những chuyện vốn chẳng đáng gì bỗng trở thành cái gai trong mắt.
Có những hôm tôi đi làm về muộn, cô ấy không hỏi. Tôi cũng không giải thích. Hai người sống trong cùng một căn nhà mà giống như 2 hành khách vô tình ngồi chung chuyến tàu. Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng không còn muốn chia sẻ với nhau nữa.
Rồi từ miệng ai đó bật ra 2 chữ ly thân. Tôi không nhớ là mình nói trước hay vợ nói trước. Chỉ nhớ rằng cả hai đều im lặng rất lâu sau đó. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Đúng lúc ấy, bố tôi qua đời. Bố đi theo mẹ tôi, người vợ đã mất từ 5 năm trước. Ngôi nhà cũ cách chung cư của chúng tôi chỉ 3 cây số. Căn nhà ấy vốn đã vắng, nay lại càng vắng hơn.
Tôi dọn về căn nhà cũ của bố mẹ, dẫn theo con trai. Con gái ở với mẹ. Ngày chuyển đồ đi, tôi cứ nghĩ đời mình đang bước vào một bi kịch. Tôi hình dung những bữa cơm lạnh lẽo, những tối cô độc và những ngày cuối tuần dài dằng dặc. Thế nhưng, có những chuyện thật không ngờ.
Sau vài tháng, tôi nhận ra mình vẫn sống được. Thằng bé sau vài ngày nhớ mẹ, nhớ em rồi cũng quen. Không có vợ, tôi buộc phải sắp xếp thời gian chăm con. Hai bố con tự nấu ăn, tự dọn dẹp, tự giặt quần áo. Có hôm cơm nhão, có hôm canh mặn. Hai bố con vẫn cười với nhau như không có chuyện gì.
Buổi sáng tôi đưa con đi học. Chiều về hai bố con đá bóng ngoài sân. Đêm đến, nó nằm cạnh kể đủ thứ chuyện trên lớp. Căn nhà tưởng như chỉ còn ký ức bỗng có thêm tiếng cười trẻ con. Bên phía vợ tôi cũng vậy. Cô ấy chăm sóc con gái chu đáo vì chẳng có ai để so bì.
Ngày quyết định ly thân, tôi nghĩ đời mình rơi vào bi kịch, không ngờ đó lại là ngày mở ra quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc sống vợ chồng của mình. Không còn những cuộc tranh cãi mỗi tối. Không còn cảnh người này trách người kia vô tâm. Cuộc sống bỗng nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Chúng tôi vẫn liên lạc để trao đổi về tình hình các con và vài chuyện liên quan hai bên nội ngoại. Nhưng thay vì những lời càu nhàu, lại là những tin nhắn hỏi thăm. Tôi bắt đầu nhớ những món ăn cô ấy nấu. Cô ấy lại hỏi con trai có còn đòi bố xem điện thoại chơi game không?
Mỗi tháng chúng tôi cùng nhau dẫn các con đi chơi vài lần vào cuối tuần. Những cuộc gặp ngắn ngủi ấy thường kết thúc bằng những nụ cười. Kỳ lạ thật. Khi sống chung thì mệt mỏi. Khi ở xa lại thấy vui vẻ, thoải mái như vậy.
Tôi từng nghĩ, thời gian đã mài mòn tình yêu của chúng tôi. Nhưng hóa ra nó chỉ bị phủ bụi bởi quá nhiều áp lực và trách nhiệm. Khi khoảng cách xuất hiện, lớp bụi ấy lại dần được phủi đi.
Hôm sinh nhật con gái, cả nhà cùng ăn tối. Con bé vui đến mức không chịu đi ngủ, đòi bố và anh ở lại nhà. Đêm đã khuya. Tôi không về nhà cũ nữa. Căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế quen thuộc. Mùi hương quen thuộc. Mọi thứ như kéo tôi trở về 10 năm trước.
Đêm ấy chúng tôi gần gũi với nhau như thuở ban đầu. Không phải vì cô đơn. Cũng không phải vì thương hại. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nhận ra mình vẫn còn tình cảm dành cho người kia.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi nhìn vợ đang chuẩn bị bữa sáng. Bỗng nhiên trong lòng dấy lên một mong muốn: Hay là quay về? Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ những cuộc cãi vã cũ sẽ quay lại. Sợ những áp lực công việc sẽ lại biến chúng tôi thành những người xa lạ. Sợ căn hộ từng chứa đầy tiếng cười rồi lại đầy những tiếng thở dài.
Có khi nào tình yêu của chúng tôi đẹp hơn khi giữ một khoảng cách vừa đủ? Có khi nào hai người không sống chung lại hiểu và trân trọng nhau hơn? Hay đó chỉ là sự bình yên tạm thời trước khi mọi mâu thuẫn quay trở lại?
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi đứng giữa hai con đường. Một con đường là trở về làm một gia đình đúng nghĩa. Con đường còn lại là tiếp tục cuộc sống hiện tại, nơi cả hai đều thấy dễ thở hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

