Việt Nam trong trận thắng Malaysia 3-1 phảng phất hình ảnh của không ít đội bóng tại V-League. Với cặp đôi nhập tịch cao to, kỹ thuật và giàu tính đột biến, đội bóng của HLV Kim Sang-sik tự tin với chất lượng đầu ra trên hàng công. Cả hai không những dễ dàng trở thành đích đến thường trực trong chu trình triển khai tấn công, mà còn cho thấy sự ăn ý trong việc chiếm lĩnh và khai thác khoảng trống mỗi khi có bóng.
Trận này, Xuân Son được xếp đá mũi nhọn cao nhất, một trung phong thực thụ. Còn Hoàng Hên, dù trong sơ đồ tĩnh chơi ở vị trí sở trường là tiền đạo cánh phải, có tầm hoạt động rộng lan vào nách phải trung lộ hoặc vào trung lộ, thường xuyên giật về kết nối với các tuyến dưới.
Từ không gian hoạt động đó, “Son-Hên” trở thành cặp tấn công cổ điển của bóng đá. Xuân Son chốt vị trí đón bóng trực diện từ các đồng đội ở tuyến dưới, neo giữ hậu vệ đối thủ theo kèm như một thỏi nam châm. Với sức mạnh thể chất và khả năng không chiến, tiền đạo của Nam Định có hai sự lựa chọn: hoặc làm tường trả ngược về, hoặc đánh đầu lái ngược bóng ra sau hàng thủ Malaysia.
Thỏi nam châm còn lại mang tên Hoàng Hên có nhiệm vụ hút lấy “không gian” mà người đồng đội kiến tạo. Son và Hên như những “cọc tiêu” ra hiệu cho nhau. Người này có bóng, người kia biết rõ mình có không gian nào trống trải để di chuyển khai thác. Nếu Son hơi giật về, Hên sẽ đâm ra phía sau hàng thủ Malaysia; và ngược lại, nếu Son đẩy cao, Hên cần chơi như một tiền đạo lùi.
Về lý thuyết, họ như hai thỏi nam châm cùng cực “đẩy” nhau, nhưng chính sự chia tách ấy tạo ra tính kết nối trong bóng đá.
45 phút đầu trước Malaysia, mô hình phân vai về không gian ấy giữa Son và Hên diễn ra thường xuyên, dù những đường bóng phối hợp trực tiếp của hai ngôi sao này là chi tiết vẫn còn hạn chế.
Trước khi Hoàng Hên gia nhập CLB Hà Nội năm 2025, anh và Xuân Son vẫn còn là những đồng đội chung màu áo thời ở Bình Định và Nam Định. Sự thấu hiểu trên sân ấy đã tồn tại, và chỉ cần thêm chút ít thời gian để được tô đậm trở lại trong màu áo ĐTQG.
Đến khi đồng hồ điểm phút 51 tại sân Thiên Trường, sợi dây liên kết của cặp “Son-Hên” thật sự được kéo căng. Từ đường mớm bóng bổng sát đường biên ngang của Hoàng Hên, chân sút 29 tuổi dễ dàng đánh đầu cận thành tung lưới Malaysia, nâng tỷ số thành 2-0.
Đấy được cho là lần thứ 11 cầu thủ 31 tuổi kiến tạo cho đồng hương ghi bàn kể từ khi cả hai cùng đến Việt Nam chơi bóng. Nếu con số ấy còn cần kiểm chứng, có một nghịch lý rõ ràng khác được nhìn thấy trong pha dàn xếp dẫn tới bàn thắng của Xuân Son.
Thời điểm Hai Long nhận chuyền từ Quang Hải rồi dẫn bóng thêm vài nhịp, hai thỏi nam châm Son và Hên như không muốn tách rời nhau thêm lần nữa. Họ muốn hút lại gần nhau. Nói cách khác, cả hai cùng có ý định di chuyển tấn công vào cùng một điểm phía sau hàng thủ Malaysia.
Tuy nhiên, tín hiệu từ Hai Long là rõ ràng. Khi Xuân Son chờ sẵn trước mặt và sẵn sàng đâm ra khe giữa hai hậu vệ đối thủ, tiền vệ 25 tuổi vẫn tìm cách chờ đợi pha chạy chéo bọc hậu của người đồng đội cùng màu áo CLB Hà Nội.
Xuân Son chắc chắn đã không để bụng, bởi ngay thời khắc đường chuyền tiền kiến tạo được Hai Long thực hiện, chân sút vừa đón sinh nhật tuổi 29 cách đây một ngày “đảo cực nam châm”. Anh lập tức tách khỏi đường chạy của Hoàng Hên, nhắm thẳng khung thành Malaysia trước mặt.
Và khoảnh khắc cả sân Thiên Trường chờ đợi cuối cùng cũng đến, khi cặp “Son-Hên” đã thật sự tìm thấy nhau để điền tên lên bảng điện tử. Cả hai cùng nói tiếng Bồ Đào Nha, nhưng lần này, tất cả thấy họ còn đang nói cùng một ngôn ngữ khác.
Sau tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Slavko Vincic hôm 19/7, sân MetLife chứng kiến cảnh hỗn loạn khi cầu thủ hai đội lao vào ẩu đả. Tâm điểm của vụ việc là Leandro Paredes, khi tiền vệ 32 tuổi chạy vào khu vực các cầu thủ Tây Ban Nha đang ăn mừng, đẩy ngã trung vệ Eric Garcia rồi túm cổ đối phương khi cầu thủ này đứng dậy.
Chưa dừng lại, Paredes tiếp tục lao đến xô ngã Gavi, kéo áo và ghì tiền vệ trẻ của Tây Ban Nha xuống mặt cỏ trước khi bị đồng đội và ban huấn luyện hai bên can ngăn.
Trọng tài Vincic rút thẻ đỏ trực tiếp với Paredes sau khi trận đấu kết thúc. Trước đó, tiền vệ Argentina đã nhận một thẻ vàng trong trận, bên cạnh nhiều pha phạm lỗi khác mà thoát thẻ vàng thứ hai.
Ngoài Paredes, hậu vệ Nahuel Molina cũng có động tác vung tay về phía đội trưởng Rodri trong lúc thủ quân Tây Ban Nha chạy đi ăn mừng. Dù không bị trọng tài phạt ngay trên sân, hành động của Molina được cho là châm ngòi cuộc ẩu đả.
Một số đoạn video còn cho thấy trợ lý HLV Argentina Roberto Ayala lao tới túm áo rồi đấm vào mặt Dani Olmo giữa lúc các cầu thủ Tây Ban Nha ăn mừng chức vô địch. Eric Garcia sau đó phải lao vào can ngăn để tránh sự việc leo thang.
Theo quy trình kỷ luật của FIFA, mọi báo cáo của trọng tài, giám sát trận đấu cùng các bằng chứng video sẽ được Ủy ban Kỷ luật độc lập xem xét trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Paredes và Enzo Fernandez - người bị truất quyền thi đấu cuối hiệp hai vì nhận hai thẻ vàng - chắc chắn sẽ bị treo giò một trận ở trận đấu chính thức tiếp theo của Argentina. Tuy nhiên, với Paredes, án phạt có thể nặng hơn nhiều.
Theo quy định kỷ luật FIFA, hành vi bạo lực như thúc cùi chỏ, đấm, đá, cắn, nhổ nước bọt hoặc đánh đối thủ sẽ bị treo giò ít nhất ba trận. FIFA cũng có quyền áp dụng án phạt bổ sung sau khi xem lại băng hình, kể cả với những hành vi mà trọng tài không phát hiện trong trận.
Điều đó đồng nghĩa Molina vẫn có nguy cơ bị xử phạt nếu FIFA kết luận pha vung tay về phía Rodri là hành vi bạo lực, dù hậu vệ Argentina không phải nhận thẻ trên sân.
Lịch sử World Cup từng chứng kiến nhiều án phạt nguội nghiêm khắc. Tại World Cup 2014, Luis Suarez bị cấm thi đấu chín trận quốc tế và cấm tham gia mọi hoạt động bóng đá trong bốn tháng sau khi cắn Giorgio Chiellini. Trước đó, ở chung kết World Cup 2006, Zinedine Zidane bị treo giò ba trận vì húc đầu Marco Materazzi, còn trung vệ Italy nhận án cấm hai trận do hành vi khiêu khích. Dù vậy, án phạt đó không có nhiều ý nghĩa với Zidane vì anh đã tuyên bố giải nghệ từ trước.
So với hai vụ việc trên, hành động của Paredes và Molina được đánh giá chưa nghiêm trọng bằng. Tuy nhiên, FIFA vẫn có đủ cơ sở để tăng án phạt nếu xác định mức độ bạo lực vượt quá một pha xô xát thông thường.
Không chỉ các cá nhân, Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA) cũng có thể bị xử lý. FIFA quy định nếu một đội tuyển có nhiều cầu thủ hoặc thành viên ban huấn luyện có hành vi sai phạm trong cùng một trận đấu, liên đoàn quản lý đội bóng đó cũng có thể phải chịu các biện pháp kỷ luật.
Ngoài ra, FIFA còn có điều khoản xử lý những hành vi "làm tổn hại hình ảnh của bóng đá hoặc FIFA". Nếu kết luận những gì diễn ra sau trận chung kết gây ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín giải đấu, họ có thể áp dụng thêm các hình thức xử phạt đối với Argentina.
Argentina đã bị FIFA điều tra vụ việc khác, sau trận bán kết thắng Anh. Khi đó, nhiều cầu thủ Argentina giương biểu ngữ có nội dung "Las Malvinas son Argentinas" (Quần đảo Malvinas thuộc Argentina) trong lúc ăn mừng. FIFA xác nhận Ủy ban Kỷ luật độc lập đã thu thập báo cáo và đánh giá vụ việc theo quy trình.
AFA từng bị FIFA phạt 20.000 bảng (27.000 USD) năm 2014 vì các cầu thủ cũng giương biểu ngữ với thông điệp tương tự sau một trận đấu tại World Cup. Gần đây hơn, sau Euro 2024, Rodri và Alvaro Morata cũng bị cấm một trận vì hô vang khẩu hiệu liên quan đến Gibraltar trong lễ mừng công của đội tuyển Tây Ban Nha.
Vụ ẩu đả khiến hình ảnh của Argentina bị ảnh hưởng đáng kể sau hành trình giàu cảm xúc tại World Cup 2026. Đoàn quân Lionel Scaloni tiến vào trận chung kết với mục tiêu bảo vệ chức vô địch và giúp Lionel Messi khép lại sự nghiệp World Cup bằng danh hiệu thế giới thứ hai liên tiếp. Tuy nhiên, thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha sau hiệp phụ, màn trình diễn lép vế, cùng những hình ảnh bạo lực sau trận, đã phủ bóng lên cái kết của đội tuyển này.
Trong khu vực phỏng vấn sau trận, Dani Olmo không nhắc trực tiếp đến cú đấm của trợ lý Ayala, nhưng chỉ trích thái độ của các cầu thủ Argentina. Tiền vệ Tây Ban Nha nói: "Điều quan trọng là những giá trị bạn muốn truyền tải ra bên ngoài. Chúng tôi là tấm gương cho rất nhiều thế hệ, cho nhiều trẻ em. Tôi nghĩ họ cũng nên trở thành tấm gương tích cực".
Ở trận bán kết diễn ra tối 22.4, U.17 Việt Nam bị U.17 Úc dẫn bàn từ phút thứ 10. Dù vậy, U.17 Việt Nam đã vùng lên mạnh mẽ, có 2 bàn thắng của Mạnh Cường và Nguyễn Lực để giành chiến thắng ngược 2-1, qua đó tiến vào trận chung kết.
CNN Indonesia của Indonesia đánh giá cao cách U.17 Việt Nam phản ứng sau khi bị dẫn bàn từ rất sớm. CNN Indonesia mô tả: “Bị thủng lưới sớm, đội bóng trẻ Việt Nam không hề đánh mất thế trận hay rơi vào trạng thái hoảng loạn, mà nhanh chóng tổ chức lại lối chơi, gia tăng sức ép và kiên trì tìm kiếm cơ hội. Việc gỡ hòa ngay trước giờ nghỉ nhờ tình huống tận dụng cơ hội tốt, trước khi ấn định chiến thắng bằng một pha bóng cố định được dàn xếp đẹp mắt trong hiệp hai, cho thấy khả năng kiểm soát cảm xúc và tận dụng thời cơ của các cầu thủ trẻ”.
Điểm được nhấn mạnh nhiều nhất là tinh thần thi đấu “lì lợm” của U.17 Việt Nam. Truyền thông Indonesia cho rằng đây chính là yếu tố khác biệt giúp đội bóng vượt qua đối thủ được đánh giá cao như U.17 Úc.
CNN Indonesia nhấn mạnh: “Không chỉ chơi chủ động hơn sau bàn thua, các cầu thủ Việt Nam còn duy trì được cường độ tấn công và sự tập trung trong suốt trận đấu, qua đó hoàn tất màn ngược dòng 2-1 đầy thuyết phục. Những gì U.17 Việt Nam thể hiện không đơn thuần là khoảnh khắc bùng nổ, mà phản ánh sự tiến bộ về tâm lý thi đấu và bản lĩnh ở sân chơi khu vực”.
Ở góc nhìn khác, trang Seasia Goal cũng dành lời khen cho màn trình diễn của thầy trò HLV Cristiano Roland. Trang này mô tả chiến thắng trước Úc là “cuộc lội ngược dòng đầy bản lĩnh”, đồng thời nhận định U.17 Việt Nam đang trở thành ứng viên nặng ký cho chức vô địch. Theo Seasia Goal: “Khả năng xoay chuyển tình thế trong những thời điểm khó khăn là dấu hiệu cho thấy đội bóng này không chỉ có chuyên môn, mà còn sở hữu tinh thần thi đấu vững vàng – yếu tố rất quan trọng ở những trận đấu quyết định”.
Trong khi đó, phía bên kia chiến tuyến, U.17 Malaysia cũng nhận được sự quan tâm lớn khi giành vé vào chung kết. Trang Makanbola đánh giá chiến thắng 3-0 trước U.17 Lào ở bán kết không chỉ mang ý nghĩa chuyên môn mà còn giúp đội bóng này chấm dứt 7 năm chờ đợi để trở lại trận đấu cuối cùng của khu vực. Dưới sự dẫn dắt của HLV Shukor Adan, U.17 Malaysia đang cho thấy sự tiến bộ rõ rệt, đặc biệt trong cách triển khai tấn công và tận dụng cơ hội.
Dù vậy, khi đặt lên bàn cân trước trận chung kết, truyền thông khu vực vẫn nghiêng về U.17 Việt Nam, nhưng đồng thời đưa ra nhiều cảnh báo về khả năng xuất hiện bất ngờ. Seasia Goal cho rằng: “Đây sẽ không phải là trận đấu dễ đoán, bất chấp việc U.17 Việt Nam rất mạnh, từng thắng U.17 Malaysia tới 4-0 ở vòng bảng. U.17 Malaysia đang lên tinh thần rất cao. Khoảng cách giữa hai đội đã được thu hẹp phần nào sau những gì U.17 Malaysia thể hiện ở vòng knock-out”.
Thực tế, chính báo chí Malaysia cũng nhìn nhận trận chung kết như cơ hội để đòi lại "món nợ" từng thua ở vòng bảng của U.17 Malaysia. Makanbola bình luận: “Thất bại đậm ở vòng bảng vẫn là bài học lớn, nhưng đồng thời trở thành động lực để U.17 Malaysia bước vào trận chung kết với quyết tâm cao hơn. Sự hưng phấn sau chiến thắng trước U.17 Lào, cộng với khát khao giành lại vị thế, có thể giúp U.17 Malaysia tạo ra một bộ mặt hoàn toàn khác”.
Trong khi đó, trang Bola của Indonesia nhận định: “Trận chung kết giữa U.17 Việt Nam và U.17 Malaysia được dự báo sẽ là màn so tài giữa hai trạng thái tâm lý đối lập. Một bên là đội bóng đang đạt điểm rơi phong độ cực cao, giàu bản lĩnh và tự tin sau những chiến thắng thuyết phục; bên kia là tập thể trẻ nhất giải, giàu năng lượng và khao khát chứng minh sự tiến bộ. Chính sự tương phản này có thể thể sẽ khiến kịch bản trận chung kết U.17 Đông Nam Á có thể diễn biến theo chiều hướng bất ngờ”.
Khác với giai đoạn thành công cùng đội tuyển Việt Nam trước đây, lần tái xuất này của HLV Park Hang-seo đi kèm khối lượng công việc khổng lồ. Ông không chỉ phụ trách đội một, mà còn tham gia định hướng đào tạo trẻ, xây dựng hệ thống vận hành và bản sắc chuyên môn cho cả Kanchanaburi Power FC.
Chính vì thế, sự đồng hành của ông Lee Jung-soo được xem là lời giải cho "núi việc" đang chờ HLV Park phía trước. Cựu trung vệ từng dự World Cup này vốn là trợ lý thân tín của Kim Sang-sik ở đội tuyển Việt Nam lẫn U.23 Việt Nam. Trong mắt giới chuyên môn, ông Lee là mẫu trợ lý hiện đại: giàu năng lượng, giỏi phân tích chiến thuật và đặc biệt nổi bật ở khả năng xây dựng các phương án cố định.
Dưới thời HLV Kim Sang-sik, đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam cho thấy sự cải thiện đáng kể ở những tình huống bóng chết. Các miếng đánh trở nên đa dạng hơn, có nhiều phương án che chắn, chạy chỗ và phối hợp bất ngờ hơn và cực kỳ hiệu quả, nhiều lần giúp phá vỡ thế bế tắc. Ông Lee Jung-soo chính là một trong những người góp công lớn phía sau những thay đổi ấy.
Và trước đây, HLV Park Hang-seo từng có "cánh tay phải" đắc lực là ông Lee Young-jin, thì Lee Jung-soo được kỳ vọng sẽ trở thành "phiên bản 2.0": trẻ hơn, nhiệt huyết hơn và phù hợp hơn với môi trường bóng đá hiện đại. Sự xuất hiện của ông giúp HLV Park có thêm thời gian tập trung vào chiến lược dài hạn thay vì phải "ôm" toàn bộ công việc.
Việc HLV Park Hang-seo chuyển sang Thái Lan làm việc cũng tốn nhiều giấy mực của giới truyền thông xứ kim chi. Nhà báo Cho Sung-ryong của tờ Sports-G cho rằng sự xuất hiện của HLV Park Hang-seo mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một bản hợp đồng thông thường.
"Các HLV Hàn Quốc trước nay chưa từng tạo dấu ấn rõ rệt ở Thai League, vì vậy sự xuất hiện của ông Park chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm lớn từ truyền thông và người hâm mộ Hàn Quốc. Bên cạnh đó, vai trò của HLV Lee Jung-soo cũng sẽ rất quan trọng trong cách vận hành đội bóng", ông Cho nhận định.
Thai League từ lâu được xem là môi trường khó chinh phục với các HLV Hàn Quốc, thậm chí còn là "mảnh đất" mà các nhà cầm quân xứ kim chi chưa khai phá được. Thái Lan là "đối tác" lâu năm với bóng đá Nhật Bản, đào tạo cầu thủ mang hơi hướm của bóng đá xứ mặt trời mọc, chuộng lối chơi kỹ thuật hơn là thể lực kiểu Hàn Quốc. Nếu không dùng HLV từ Nhật Bản, các CLB tại đây sẽ chiêu mộ những chiến lược gia từ Brazil hoặc châu Âu. HLV trưởng đội tuyển Thái Lan cũng được lựa chọn theo yếu tố này. Sau thời HLV Kiatisuk Senamuang, thuyền trưởng của "Voi chiến" lần lượt là: Milovan Rajevac (Serbia), Akira Nishino (Nhật Bản), Alexandre Polking (Brazil gốc Đức), Masatada Ishii (Nhật Bản) và Anthony Hudson (Anh).
Bởi vậy, việc HLV Park Hang-seo lựa chọn Thái Lan làm điểm đến tiếp theo cho thấy ông vẫn còn khát vọng rất lớn sau quãng thời gian nghỉ ngơi hậu chia tay đội tuyển Việt Nam. Nhà cầm quân sinh năm 1957 hiểu rằng nếu thành công tại Thai League, giá trị và vị thế của ông trong làng bóng đá châu Á sẽ còn được nâng lên thêm một nấc nữa.
"Tôi cho rằng mục tiêu của HLV Park Hang-seo không đơn thuần là thành công hay danh hiệu. Ông ấy đến Thái Lan để tìm kiếm thử thách mới và chứng minh năng lực cạnh tranh của mình trong một môi trường khác. Xa hơn, đây có thể là bước đi nhằm mở đường cho các HLV trẻ Hàn Quốc tiến vào thị trường bóng đá Thái Lan", nhà báo Cho Sungryong nhấn mạnh.
Ở góc độ nào đó, đây có thể xem là "sứ mệnh đặc biệt" của HLV Park Hang-seo. Thành công tại Việt Nam từng giúp hình ảnh HLV Hàn Quốc được nâng tầm mạnh mẽ ở Đông Nam Á. Giờ đây, nếu tiếp tục tạo dấu ấn tại Thai League, ông Park có thể tiếp tục mở ra cơ hội cho cả một thế hệ HLV Hàn Quốc phía sau. Và trong hành trình ấy, Lee Jung-soo nhiều khả năng sẽ không chỉ là trợ lý đơn thuần. Ông có thể trở thành nhân tố đại diện cho lớp HLV Hàn Quốc mới: trẻ trung, giàu ý tưởng chiến thuật và sẵn sàng thích nghi với môi trường bóng đá khu vực.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của Park Hang-seo và sức trẻ của Lee Jung-soo vì thế đang tạo nên rất nhiều kỳ vọng. Không chỉ với CLB mới của họ, mà còn với cả hình ảnh bóng đá Hàn Quốc tại Đông Nam Á.