Sau tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Slavko Vincic hôm 19/7, sân MetLife chứng kiến cảnh hỗn loạn khi cầu thủ hai đội lao vào ẩu đả. Tâm điểm của vụ việc là Leandro Paredes, khi tiền vệ 32 tuổi chạy vào khu vực các cầu thủ Tây Ban Nha đang ăn mừng, đẩy ngã trung vệ Eric Garcia rồi túm cổ đối phương khi cầu thủ này đứng dậy.
Chưa dừng lại, Paredes tiếp tục lao đến xô ngã Gavi, kéo áo và ghì tiền vệ trẻ của Tây Ban Nha xuống mặt cỏ trước khi bị đồng đội và ban huấn luyện hai bên can ngăn.
Trọng tài Vincic rút thẻ đỏ trực tiếp với Paredes sau khi trận đấu kết thúc. Trước đó, tiền vệ Argentina đã nhận một thẻ vàng trong trận, bên cạnh nhiều pha phạm lỗi khác mà thoát thẻ vàng thứ hai.
Ngoài Paredes, hậu vệ Nahuel Molina cũng có động tác vung tay về phía đội trưởng Rodri trong lúc thủ quân Tây Ban Nha chạy đi ăn mừng. Dù không bị trọng tài phạt ngay trên sân, hành động của Molina được cho là châm ngòi cuộc ẩu đả.
Một số đoạn video còn cho thấy trợ lý HLV Argentina Roberto Ayala lao tới túm áo rồi đấm vào mặt Dani Olmo giữa lúc các cầu thủ Tây Ban Nha ăn mừng chức vô địch. Eric Garcia sau đó phải lao vào can ngăn để tránh sự việc leo thang.
Theo quy trình kỷ luật của FIFA, mọi báo cáo của trọng tài, giám sát trận đấu cùng các bằng chứng video sẽ được Ủy ban Kỷ luật độc lập xem xét trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Paredes và Enzo Fernandez – người bị truất quyền thi đấu cuối hiệp hai vì nhận hai thẻ vàng – chắc chắn sẽ bị treo giò một trận ở trận đấu chính thức tiếp theo của Argentina. Tuy nhiên, với Paredes, án phạt có thể nặng hơn nhiều.
Theo quy định kỷ luật FIFA, hành vi bạo lực như thúc cùi chỏ, đấm, đá, cắn, nhổ nước bọt hoặc đánh đối thủ sẽ bị treo giò ít nhất ba trận. FIFA cũng có quyền áp dụng án phạt bổ sung sau khi xem lại băng hình, kể cả với những hành vi mà trọng tài không phát hiện trong trận.
Điều đó đồng nghĩa Molina vẫn có nguy cơ bị xử phạt nếu FIFA kết luận pha vung tay về phía Rodri là hành vi bạo lực, dù hậu vệ Argentina không phải nhận thẻ trên sân.
Lịch sử World Cup từng chứng kiến nhiều án phạt nguội nghiêm khắc. Tại World Cup 2014, Luis Suarez bị cấm thi đấu chín trận quốc tế và cấm tham gia mọi hoạt động bóng đá trong bốn tháng sau khi cắn Giorgio Chiellini. Trước đó, ở chung kết World Cup 2006, Zinedine Zidane bị treo giò ba trận vì húc đầu Marco Materazzi, còn trung vệ Italy nhận án cấm hai trận do hành vi khiêu khích. Dù vậy, án phạt đó không có nhiều ý nghĩa với Zidane vì anh đã tuyên bố giải nghệ từ trước.
So với hai vụ việc trên, hành động của Paredes và Molina được đánh giá chưa nghiêm trọng bằng. Tuy nhiên, FIFA vẫn có đủ cơ sở để tăng án phạt nếu xác định mức độ bạo lực vượt quá một pha xô xát thông thường.
Không chỉ các cá nhân, Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA) cũng có thể bị xử lý. FIFA quy định nếu một đội tuyển có nhiều cầu thủ hoặc thành viên ban huấn luyện có hành vi sai phạm trong cùng một trận đấu, liên đoàn quản lý đội bóng đó cũng có thể phải chịu các biện pháp kỷ luật.
Ngoài ra, FIFA còn có điều khoản xử lý những hành vi “làm tổn hại hình ảnh của bóng đá hoặc FIFA”. Nếu kết luận những gì diễn ra sau trận chung kết gây ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín giải đấu, họ có thể áp dụng thêm các hình thức xử phạt đối với Argentina.
Argentina đã bị FIFA điều tra vụ việc khác, sau trận bán kết thắng Anh. Khi đó, nhiều cầu thủ Argentina giương biểu ngữ có nội dung “Las Malvinas son Argentinas” (Quần đảo Malvinas thuộc Argentina) trong lúc ăn mừng. FIFA xác nhận Ủy ban Kỷ luật độc lập đã thu thập báo cáo và đánh giá vụ việc theo quy trình.
AFA từng bị FIFA phạt 20.000 bảng (27.000 USD) năm 2014 vì các cầu thủ cũng giương biểu ngữ với thông điệp tương tự sau một trận đấu tại World Cup. Gần đây hơn, sau Euro 2024, Rodri và Alvaro Morata cũng bị cấm một trận vì hô vang khẩu hiệu liên quan đến Gibraltar trong lễ mừng công của đội tuyển Tây Ban Nha.
Vụ ẩu đả khiến hình ảnh của Argentina bị ảnh hưởng đáng kể sau hành trình giàu cảm xúc tại World Cup 2026. Đoàn quân Lionel Scaloni tiến vào trận chung kết với mục tiêu bảo vệ chức vô địch và giúp Lionel Messi khép lại sự nghiệp World Cup bằng danh hiệu thế giới thứ hai liên tiếp. Tuy nhiên, thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha sau hiệp phụ, màn trình diễn lép vế, cùng những hình ảnh bạo lực sau trận, đã phủ bóng lên cái kết của đội tuyển này.
Trong khu vực phỏng vấn sau trận, Dani Olmo không nhắc trực tiếp đến cú đấm của trợ lý Ayala, nhưng chỉ trích thái độ của các cầu thủ Argentina. Tiền vệ Tây Ban Nha nói: “Điều quan trọng là những giá trị bạn muốn truyền tải ra bên ngoài. Chúng tôi là tấm gương cho rất nhiều thế hệ, cho nhiều trẻ em. Tôi nghĩ họ cũng nên trở thành tấm gương tích cực”.
Cả một kỷ nguyên rực rỡ đã chính thức khép lại với Didier Deschamps - HLV thành công nhất trong lịch sử đội Pháp. Và có lẽ, giới hâm mộ Pháp sẽ không có đủ thời gian để gặm nhấm nỗi buồn. Họ đang sốt ruột chờ xem sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới: HLV Zinedine Zidane thay chỗ Deschamps, chính thức làm việc từ ngày 1.9.
Zidane từng tỏa sáng rực rỡ với 2 bàn đem về cho Pháp chiến thắng 3-0 trước Brazil ở trận chung kết và lần đầu tiên lên ngôi vô địch thế giới (World Cup 1998). Nhưng Didier Deschamps mới là cầu thủ mang băng đội trưởng trong trận đấu ấy. Họ thật tương phản với nhau trong đội hình Pháp vô địch World Cup 1998.
Zidane đá tiền vệ công, rất sáng tạo với kỹ thuật tuyệt luân. Deschamps đá trụ, đứng thấp nhất trong hàng tiền vệ, và ông sẽ được xem là thành công nếu như trận đấu khép lại mà không có gì để nhớ về vị trí do ông đảm nhận. Cựu danh thủ Eric Cantona từng có câu bình luận bất hủ về Deschamps, đại khái: xét về tài nghệ thì Deschamps thuộc mẫu cầu thủ chuyên xách nước, đánh giày cho cả đội!
Cantona dùng từ cay nghiệt. Nhưng về bản chất, Deschamps đúng là mẫu người vươn lên bằng hiệu quả hơn là vẻ đẹp trong công việc. Lọt vào top 10 trong làng bóng Pháp đã khó (trước tiên, người ta sẽ nêu tên Zidane, Michel Platini, Raymond Kopa, Jean-Pierre Papin, Thierry Henry, Kylian Mbappe…), huống hồ là thế giới. Cùng chơi tiền vệ trụ và làm những phần việc thầm lặng nhất trên sân như Deschamps, là Claude Makelele. So sánh: Makelele hơn hẳn ở chỗ người ta phải dùng tên ông để đặt cho một vai trò trong bóng đá hiện đại. Nhưng Deschamps lại là thủ quân của đội vô địch World Cup 1998 (hai người đá cùng thời với nhau).
Tuyệt đỉnh của hiệu quả: Lịch sử bóng đá chỉ có 3 người từng vô địch World Cup trong cả hai vai cầu thủ, HLV. Đó là Deschamps, Franz Beckenbauer (Đức) và Mario Zagallo (Brazil). Hai tượng đài sau nổi tiếng hơn nhiều. Nhưng họ đều chỉ vào chung kết World Cup 1 lần trong vai HLV trưởng. Deschamps 2 lần!
Khi Deschamps thành công thì đấy chính là lúc bản chất "hướng đến hiệu quả" của ông được phát huy rực rỡ nhất. Pháp vô địch World Cup 2018 với một trung phong không thể… tầm thường hơn: Olivier Giroud (đá đủ 7 trận mà không ghi bàn nào). Còn khi thất bại thì đấy chính là câu chuyện ngược lại: Ông không giỏi trong việc sử dụng ngôi sao.
Olise là "vua kiến tạo", không chỉ ở World Cup này mà là trong suốt lịch sử (7 bàn). Vì sao anh cùng Kylian Mbappe, Ousmane Dembele… đồng loạt mờ nhạt ở vòng bán kết, khiến Deschamps mất luôn kỷ lục 3 lần cầm quân ở trận chung kết World Cup? Vì Tây Ban Nha biết cách tước đi cả hai điều quan trọng mà mọi ngôi sao cần có để thi thố tài năng: bóng và khoảng trống.
3 lần liên tiếp trong vòng 3 năm, ở 3 giải đấu khác nhau, Deschamps thua HLV Luis De La Fuente của Tây Ban Nha. Thế là quá đủ. Giới hâm mộ Pháp sốt ruột chờ xem một HLV mới, xuất sắc trong việc giúp các ngôi sao thi triển tài nghệ. Không ai phù hợp với yêu cầu này bằng Zinedine Zidane - người chuyên huấn luyện các ngôi sao đầy ắp trong đội hình Real Madrid. Và bản thân Zidane từng là ngôi sao của các ngôi sao!
Hãy trở lại với trận tranh hạng 3 World Cup 2026 - trận cuối cùng của Deschamps trước khi Zidane tiếp quản đội Pháp. "Les Bleus" bị dẫn đến 0-4 trong hiệp 1. Và khi Zidane bắt đầu cầm quân, thì rất có thể, đội Pháp cũng sẽ mở đầu một chương mới bằng hình ảnh khó khăn, thậm chí tan nát như vậy?
Pháp thay cùng lúc 4 cầu thủ ngay đầu hiệp 2. "Quả bóng vàng" Ousmane Dembele vào sân. Trận đấu cân bằng trở lại khi Pháp gỡ liền 3 bàn. Và dù thua thêm 1 bàn thì chính Dembele lại gỡ 4-5 ở phút 90+6. Nhưng cuối cùng, Pháp vẫn thua chung cuộc 4-6.
Đấy cũng có thể là những "điềm báo": Zidane có thể sẽ vượt qua được khó khăn ban đầu, bởi ít ra thì ông luôn có ngôi sao trong tay và luôn biết phải làm gì với các ngôi sao. Nhưng tóm lại, khó có thành công chung cuộc!
Zidane không hề làm gì suốt 5 năm nay. Cả đời ông chỉ huấn luyện Real Madrid. Kỷ lục "vô tiền khoáng hậu": Zidane chỉ mất 2 năm rưỡi để đem về cho Real 3 chức vô địch Champions League liên tiếp. Nhưng người ta vẫn nói: Có khi cách tốt nhất để huấn luyện "dải ngân hà" Real là… không cần làm gì. Thực tài huấn luyện của Zidane là một bí ẩn. Hãy chờ xem!
Tối 31-3, tuyển Việt Nam giành chiến thắng thuyết phục trước Malaysia với tỉ số 3-1, trên sân Thiên Trường tại vòng loại Asian Cup 2027.
Bên cạnh bàn thắng mở tỉ số của trung vệ Duy Mạnh thì tiền đạo Xuân Son đã tỏa sáng với cú đúp đánh đầu. Trong khi đó, đội khách dù nỗ lực hết sức nhưng chỉ mang về bàn thắng rút ngắn tỉ số 1-3 ở phút 77.
Cùng với chiến thắng này, việc Malaysia bị AFC xử thua trước Việt Nam với tỉ số 0-3 đã giúp cho thầy trò HLV Kim Sang Sik nối dài chuỗi bất bại lên con số 17. Trong số đó, tuyển Việt Nam có tới 13 trận thắng liên tiếp, từ ngày 21-12-2024 đến nay.
Lần gần nhất mà tuyển Việt Nam dưới thời HLV Kim Sang Sik không thể giành chiến thắng trước đối thủ là vào ngày 18-12-2024. Cụ thể, các “chiến binh sao vàng” đã có trận hòa 1-1 trước Philippines tại vòng bảng ASEAN Cup 2024.
Sau trận hòa đáng tiếc này, đoàn quân HLV Kim Sang Sik đã giành chiến thắng 5-0 trước Myanmar (21-12-2024). Tiếp đà thăng hoa, tuyển Việt Nam đánh bại Singapore cả hai lượt trận ở bán kết ASEAN Cup 2024 và làm điều tương tự với Thái Lan ở hai lượt trận chung kết để lên ngôi vô địch giải đấu năm đó.
Các “chiến binh sao vàng” tiếp tục để lại ấn tượng với người hâm mộ bóng đá Việt Nam khi toàn thắng trong năm 2025. Theo đó, thầy trò HLV Kim Sang Sik đánh bại Campuchia trong trận giao hữu vào tháng 3-2025. Sau đó tuyển Việt Nam lại giành thắng lợi trước tuyển Lào (2 lượt trận) và Nepal (2 lượt trận).
Trận thua duy nhất của đoàn quân HLV Kim Sang Sik trong năm 2025 là trước đội tuyển Malaysia với tỉ số 0-4. Tuy nhiên kết quả trận đấu này đã bị AFC hủy bỏ, bởi tuyển Malaysia nhập tịch trái phép 7 cầu thủ.
Bước sang năm 2026, tuyển Việt Nam giành chiến thắng 3-0 trước Bangladesh ở trận giao hữu vào ngày 26-3. Và chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt trận cuối vòng loại Asian Cup 2027 đã nối dài chuỗi chiến thắng ấn tượng đó.
Chuỗi 13 trận thắng liên tiếp này cũng là thành tích “vô tiền khoáng hậu” trong lịch sử bóng đá Việt Nam. Trước đây, chuỗi chiến thắng dài nhất của tuyển Việt Nam là 6 trận vào năm 2022 dưới thời HLV Park Hang Seo.
Không chỉ vậy, chuỗi thắng 13 trận liên tiếp đã tạo nên con số kỷ lục của bóng đá Đông Nam Á. Thành tích này đã bỏ xa các đối thủ như Indonesia (1968 - 1969), Thái Lan (1995 - 1996) và Singapore (2004 - 2005) khi các nước này đều chỉ có chuỗi 9 trận thắng liên tiếp.
Thổ Nhĩ Kỳ thua Paraguay 0-1 ở lượt trận thứ hai bảng D ngày 19/6. Bàn duy nhất trận đấu được ghi do công Matias Galarza ở giây thứ 62, pha lập công nhanh nhất tại World Cup 2026 cho tới hiện tại.
Thầy trò Vincenzo Montella nhận thất bại thứ hai liên tiếp, dù chơi hơn người suốt cả hiệp hai, sau khi Miguel Amiron của Paraguay bị đuổi vì vi phạm điều luật mới về việc che miệng khi nói chuyện với đối thủ. Đội bóng châu Âu có 32 pha dứt điểm, chạm bóng 51 lần trong vòng cấm đối phương, hưởng 12 quả phạt góc và sở hữu gần 80% thời lượng kiểm soát bóng, nhưng vẫn không thể ghi bàn.
Với việc thành tích đối đầu là chỉ số phụ được ưu tiên, Arda Guler cùng đồng đội sớm dừng bước dù vẫn còn một trận chưa đấu. Thổ Nhĩ Kỳ không còn cơ hội bắt kịp con số 6 điểm của Mỹ, trong khi kém ba điểm so với Australia cũng như Paraguay, những đối thủ họ đã để thua.
Có tới 32 trong 48 đội dự vòng bảng được vào vòng knock-out, trong đó có 12 đội nhất nhì mỗi bảng và tám đội thứ ba có thành tích tốt nhất. Tuy nhiên, Thổ Nhĩ Kỳ chắc chắn xếp chót bảng và hết cơ hội chỉ sau hai lượt, điều khiến nhiều cầu thủ nước này bật khóc sau thất bại.
Trong giai đoạn từ 1970 tới 2022, ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh luôn chọn hiệu số bàn thắng làm yếu tố đầu tiên để phân định thứ bậc giữa hai đội bằng điểm, nhằm khuyến khích lối chơi cống hiến. Trong khi đó, quy định tại giải đấu năm 2026 đồng bộ với UEFA hay AFC, ưu tiên kết quả đối đầu trực tiếp.
FIFA bắt đầu thay đổi thứ tự tiêu chí phụ kể từ Cúp các CLB thế giới năm ngoái. Điều luật mới giúp Flamengo chắc chắn chiếm đỉnh bảng D sau hai lượt trận, xếp trên Chelsea. Quy định mới cũng giúp Mexico và Mỹ sớm chắc suất đỉnh bảng tại World Cup năm nay.
World Cup 2026 đánh dấu sự trở lại sau 24 năm của Thổ Nhĩ Kỳ tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Sở hữu nhiều ngôi sao như Arda Guler, Hakan Calhanoglu hay Kenan Yildiz, đội bóng châu Âu được kỳ vọng tiến sâu. Tuy nhiên, thay vì tái hiện thành tích HC đồng của thế hệ Hakan Sukur năm 2002, thầy trò Montella lại hết cơ hội đi tiếp chỉ sau khoảng một tuần bóng lăn tại World Cup.
Thổ Nhĩ Kỳ chưa phải là cái tên dừng bước sớm nhất. Trước đó ít giờ, Haiti bị loại sau trận thua Brazil 0-3 ở lượt trận thứ hai bảng C. Đảo quốc Caribe toàn thua sau hai lượt trận, kém ba điểm so với Scotland và bốn điểm so với Brazil và Morocco.
Kể từ World Cup năm nay, chỉ số phụ được ưu tiên là thành tích đối đầu. Với việc thua Scotland ở trận ra quân, Haiti không còn cơ hội kết thúc vòng bảng trong top 3, bất chấp kết quả của loạt trận cuối.
Đây là lần thứ hai Haiti tham dự vòng chung kết World Cup, bất chấp việc không được thi đấu bất cứ trận vòng loại nào tại quê nhà. Trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 52 chờ đợi, Les Grenadiers để lọt lưới bốn lần và không ghi bàn nào trong 180 phút đã đấu.
Cơ hội cuối để thầy trò Sebastian Migne giành điểm số hoặc ít nhất là ghi bàn tại giải đấu năm nay là vào ngày 25/6, với cuộc đọ sức Morocco ở Atlanta.
Haiti ra mắt sân chơi World Cup vào năm 1974, nằm cùng bảng với Italy, Ba Lan và Argentina. Trên đất Tây Đức, đại diện CONCACAF thua cả ba trận, thủng lưới 14 lần và chỉ có hai pha lập công của Emmanuel Sanon.