Tưởng chừng khoản tiền đền bù sẽ là cơ hội để gia đình tôi đổi đời sau bao năm chật vật. Nào ngờ, chính tờ giấy thông báo quy hoạch ấy lại lộ bí mật người chồng đầu ấp tay gối đã giấu giếm tôi suốt nửa thập kỷ.
Vợ chồng tôi lấy nhau được hơn 10 năm, tài sản lớn nhất là căn nhà và mảnh đất vườn rất rộng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Dù chật chội và hay ngập nước mỗi mùa mưa, đó vẫn là tổ ấm mà tôi đã chắt chiu từng đồng, vay mượn khắp nơi để cùng chồng gầy dựng. Anh làm nhân viên kinh doanh, tôi làm kế toán cho một xưởng nhỏ, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua với hai đứa con ngoan ngoãn.
Cách đây một tháng, cả xóm tôi nháo nhào vì nhận được thông báo chính thức: Khu vực nhà tôi nằm trong diện giải tỏa trắng để làm dự án đường vành đai của thành phố.
Ban đầu, tôi khóc cạn nước mắt vì tiếc mảnh đất gắn bó bao kỷ niệm. Nhưng khi nhìn vào bảng giá đền bù, nhẩm tính số tiền gia đình sẽ nhận được lên tới gần 5 tỷ đồng, tôi bắt đầu nhen nhóm hy vọng.
Với số tiền đó, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư khang trang ở ngoại ô, sắm sửa nội thất mới và để ra một khoản cho các con ăn học. Những bữa cơm tối, tôi say sưa vạch ra kế hoạch tương lai, vẽ nên viễn cảnh về một cuộc sống không còn cảnh dột nát, ẩm thấp.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự háo hức của tôi, chồng tôi lại có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Thay vì cùng vợ bàn bạc chuyện tìm nhà mới, mặt anh lúc nào cũng tái mét, thất thần. Anh bắt đầu hút thuốc liên tục, thường xuyên giật mình thon thót mỗi khi có tiếng chuông điện thoại reo. Những đêm nằm cạnh nhau, tôi cảm nhận rõ cơ thể anh vã mồ hôi lạnh, trằn trọc không ngủ.
“Sắp có tiền đền bù rồi, anh tính xem mình nên mua chung cư hay mua đất nền?”, Tôi gặng hỏi. Chồng tôi gắt gỏng lảng tránh: “Cứ từ từ, tiền chưa cầm trên tay thì đừng có mơ mộng hão huyền. Chuyện giấy tờ phức tạp lắm, để đó anh lo”.
Linh tính của một người đàn bà mách bảo có chuyện chẳng lành, nhưng tôi vội gạt đi, tự nhủ chắc do anh xót xa căn nhà do chính tay mình xây lên.
Ngày cán bộ ban giải phóng mặt bằng yêu cầu nộp sổ đỏ để chốt hồ sơ cuối cùng đã đến. Khi tôi vừa vặn mã số két sắt, tiếng “cạch” vang lên thì cũng là lúc chồng tôi đột ngột lao đến, sập mạnh cửa két lại. Mắt anh đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp: “Vợ ơi… anh xin lỗi! Anh có tội với mẹ con em!”.
Nói rồi, người đàn ông cao lớn ấy quỳ sụp xuống chân tôi, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đứng chết trân, đầu óc trống rỗng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chồng tôi ngước lên, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và nhục nhã: “Cuốn đó là giả đấy em ạ. Sổ thật, anh cắm… cho dân xã hội đen rồi”.
Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi lao vào cào cấu anh, gào thét như một kẻ điên. Nghĩa là suốt thời gian qua, tôi và các con đang sống trên một khối nợ khổng lồ mà không hề hay biết? Cuốn sổ đỏ tôi nâng niu, hóa ra chỉ là một tờ giấy lộn được in giả một cách tinh vi để lừa tôi.
Chồng tôi khóc lóc thảm thiết, thề thốt rằng do anh hùn vốn làm ăn với bạn bị lừa, sợ tôi lo lắng nên lén mang sổ đi thế chấp vay nóng. Tiền lãi mẹ đẻ lãi con, đến nay gốc và lãi đã lên tới hơn 6 tỷ đồng. Anh bảo bọn chủ nợ đã biết tin nhà bị giải tỏa, chúng đang ráo riết siết nợ, nếu không giao toàn bộ tiền đền bù, chúng sẽ không để yên.
Sự tuyệt vọng bóp nghẹt tim tôi nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Tôi đã choáng váng khi vô tình đọc được tin nhắn trên màn hình của chồng: “Anh lấy được tiền đền bù chưa? Hai mẹ con em sắp bị chủ nhà đuổi rồi. Thằng cu Bin cứ khóc đòi bố mãi. Bọn giang hồ hôm qua lại đến xưởng tìm anh đấy, vụ cá độ lần này anh nợ đậm quá rồi, lo mà giải quyết đi”.
Tôi trân trân nhìn màn hình điện thoại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim. Chồng tôi làm ăn thua lỗ ư? Không! Sự thật tàn nhẫn hơn gấp vạn lần. Anh ta đã cắm nhà để lấy tiền cung phụng cho nhân tình, nuôi con rơi và nướng sạch vào những sới bạc đỏ đen.
Người chồng có vẻ ngoài hiền lành của tôi sự thật là một kẻ dối trá đê tiện đến tận cùng. Anh ta không chỉ tước đoạt mái nhà của các con tôi, mà còn chà đạp lên tình yêu, niềm tin và cả tuổi thanh xuân của tôi.
Rồi cũng đến ngày, bên ngoài cổng, mấy gã xăm trổ bặm trợn lượn lờ, ánh mắt gườm gườm hướng về phía nhà tôi. Còn chồng tôi, anh ta đã bỏ trốn biệt tăm từ lúc sự việc vỡ lở, để lại tôi một mình đối mặt với đống đổ nát của cả ngôi nhà lẫn cuộc đời mình.
Tôi thu dọn vài bộ quần áo cũ của ba mẹ con cho vào chiếc túi xách sờn rách, dắt tay hai đứa nhỏ bước ra khỏi cửa. Đứa con gái 7 tuổi ngơ ngác hỏi: “Mẹ ơi, nhà mình sắp có nhiều tiền để mua chung cư có phòng công chúa rồi phải không mẹ?”.
Nước mắt tôi trào ra, đắng chát. Tôi biết trả lời con thế nào đây? Phía trước chúng tôi không có “phòng công chúa” nào cả, chỉ có những ngày tháng chạy trốn, trắng tay và gánh chịu hậu quả cho sự tàn nhẫn của một kẻ mang danh “người cha, người chồng”.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist Group) tham gia Ngày hội Du lịch TP.HCM lần thứ 22- năm 2026, diễn ra từ ngày 2 đến 5-4 tại Công viên 23/9 (Phường Bến Thành, TP.HCM), với gian hàng quy mô lớn tại, quy tụ các đơn vị thành viên tiêu biểu trong hệ thống.
Tham gia Ngày hội năm nay, Saigontourist Group cùng các đơn vị gồm Công ty Dịch vụ Lữ hành Saigontourist, Trường Du lịch và Khách sạn Saigontourist, Khách sạn Continental Sài Gòn, Khách sạn Majestic Sài Gòn và Khách sạn Đệ Nhất mang đến không gian quảng bá du lịch - dịch vụ tích hợp, kết hợp giữa trải nghiệm trực tiếp và nền tảng số, hướng đến gia tăng tương tác và nâng cao trải nghiệm khách hàng.
Bên cạnh hoạt động giới thiệu sản phẩm - dịch vụ, gian hàng còn tổ chức các hoạt động hoạt náo, minigame, "check-in nhận quà", phục vụ "welcome drink", cà phê, nước trái cây… nhằm gia tăng trải nghiệm cho khách tham quan.
Đặc biệt, các đơn vị đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số thông qua e-brochure, mã QR, nền tảng mạng xã hội và hệ sinh thái nội dung số, giúp khách hàng dễ dàng tiếp cận thông tin, đặt dịch vụ và tương tác trực tuyến ngay tại sự kiện.
Saigontourist Group còn tích cực tham gia các hội nghị, hội thảo, tọa đàm chuyên đề trong khuôn khổ Ngày hội, góp phần cập nhật xu hướng thị trường, thúc đẩy liên kết hợp tác và mở rộng mạng lưới đối tác trong và ngoài nước.
Đại diện lãnh đạo Saigontourist Group chia sẻ: "Ngày hội Du lịch TP.HCM là một trong những sự kiện xúc tiến du lịch quan trọng, có ý nghĩa thiết thực trong việc kết nối doanh nghiệp với thị trường và người tiêu dùng.
Năm 2026, Saigontourist Group tập trung mang đến không gian trải nghiệm du lịch tích hợp, kết hợp giữa dịch vụ chất lượng cao, ưu đãi hấp dẫn và ứng dụng công nghệ số, qua đó góp phần kích cầu du lịch, nâng cao trải nghiệm khách hàng và thúc đẩy phát triển du lịch bền vững".
Tại Ngày hội năm nay, Công ty Dịch vụ Lữ hành Saigontourist triển khai chương trình ưu đãi quy mô lớn với tour trong nước đồng giá từ 2,479 triệu đồng; giảm đến 1 triệu đồng tour Lễ 30-4 bay cùng Vietnam Airlines đi miền Bắc, miền Trung, Phú Quốc.
Tour nước ngoài giảm sâu đến 10 triệu đồng/khách; các combo vé máy bay - khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao; sản phẩm mới như du lịch kết hợp thể thao (running tour), du lịch trải nghiệm, du lịch xanh.
Đặc biệt, đơn vị vừa triển khai 3 sản phẩm tour mới du lịch Côn Đảo, ưu đãi 500.000 đồng/khách, giới thiệu đến du khách ngay tại Ngày hội Du lịch TP.HCM, với chủ đề "Dấu ấn lịch sử - kết nối hành trình xanh - nghỉ dưỡng tại khu nghỉ dưỡng 4 sao Sài Gòn - Côn Đảo", khởi hành hàng ngày theo yêu cầu.
Tour Côn Đảo xưa & nay, bay cùng Vietnam Airlines, hành trình 2 ngày trọn gói 5,35 triệu đồng; hành trình 3 ngày trọn gói 6,479 triệu đồng. Tour Running - Trekking Vườn Quốc Gia Côn Đảo - Núi Chúa - Bãi Nhát 3 ngày trọn gói 8,979 triệu đồng. Tour thả rùa về biển (tháng 6, 7, 8, 9) đi Vườn Quốc Gia Côn Đảo - Bãi Đầm Trầu - Hòn Bảy Cạnh - Núi Chúa, hành trình 2 ngày giá 3,079 triệu đồng, hành trình 3 ngày giá 4,679 triệu đồng (chưa gồm vé tàu cao tốc).
Lữ hành Saigontourist còn áp dụng ưu đãi nhóm, tặng voucher du lịch 500.000 đồng và ưu đãi độc quyền tại sự kiện. Bên cạnh đó, khách tham quan còn có cơ hội trải nghiệm không gian tương tác số, tham gia các hoạt động "check-in", nhận quà tặng du lịch xanh, thân thiện môi trường và đăng ký thành viên trực tiếp tại sự kiện.
Trong khi đó, các khách sạn thuộc hệ thống Saigontourist Group đồng loạt triển khai nhiều chương trình khuyến mãi đặc biệt. Khách sạn Continental Sài Gòn ưu đãi lưu trú dài ngày kèm dịch vụ đưa đón sân bay; ưu đãi dịch vụ ẩm thực, spa, tiệc cưới và hội nghị, đồng thời đẩy mạnh giới thiệu sản phẩm qua nền tảng số và mã QR.
Khách sạn Majestic Sài Gòn giới thiệu gói nghỉ dưỡng cao cấp kết hợp ẩm thực và dịch vụ trải nghiệm, cùng các chương trình ưu đãi ẩm thực, giải trí, tiệc cưới và sự kiện.
Hấp dẫn có gói ưu đãi phòng lưu trú từ 4,85 triệu đồng dành cho 2 khách, bao gồm 1 đêm phòng Century Suite, combo bữa trưa trị giá từ 399.000 đồng tại nhà hàng Saigon House, 2 phần "Taste of Vietnam" tại nhà hàng Catinat Lounge, miễn phí 1 set giặt ủi, 1 chiều đón hoặc tiễn sân bay (áp dụng cho đặt phòng tối thiểu 2 đêm).
Khách sạn Đệ Nhất triển khai đa dạng gói lưu trú, nghỉ dưỡng kết hợp ẩm thực "Stay & Dine", ưu đãi 20% giá thuê phòng hội nghị, 10% giá thực đơn tiệc cưới, 15% giá bán tại tiệm kem trong khung giờ "Happy Hour", cùng nhiều chính sách linh hoạt cho khách doanh nghiệp, hiệp hội và khách lưu trú dài hạn.
Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn - kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng "xài rồi", tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ "cà tàng" mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc "hoán đổi" để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã "tới tuổi" hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì "xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm". Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi - người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone "quẹt quẹt" hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là "cùi bắp", giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình "dốt" công nghệ, đến mức phải... dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại "cùi bắp", không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương "Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?" mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua...
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi - người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi - đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: "Bao giờ con về?". Chắc chắn tôi sẽ trả lời: "Con sẽ về ngay, cha ơi"!
Tôi làm dâu trong gia đình có hai anh em trai. Chồng tôi là con thứ, còn anh cả lấy vợ trước chúng tôi gần 7 năm. Vợ chồng tôi làm việc ở thành phố, cuộc sống không giàu nhưng tạm ổn. Chúng tôi có 3 đứa con, đứa lớn học cấp hai, đứa nhỏ nhất mới học xong mẫu giáo.
Bố mẹ chồng tôi sống ở quê, chủ yếu quanh quẩn chăm vườn tược và trông nom nhà cửa. Ông bà có lương hưu. Vợ chồng anh cả và 2 cháu nhỏ ở chung với bố mẹ chồng. Anh chị làm kinh doanh, có đồng ra đồng nào nên kinh tế không quá chật vật.
Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu không có mâu thuẫn lớn. Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn cảm nhận chị là người rất xông xáo, thích đứng ra sắp xếp mọi việc và đôi khi thích quyết định thay người khác.
Trong các buổi họp mặt gia đình, chị thường là người lên kế hoạch, phân công từng người làm gì. Từ chuyện cúng giỗ, cưới hỏi đến việc sửa nhà cho bố mẹ, chị đều muốn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.
Mọi người thường bảo chị nhiệt tình. Tôi cũng công nhận điều đó. Nhưng đôi khi sự nhiệt tình ấy khiến người khác có cảm giác bị quản lý hơn là được quan tâm. Bởi vậy nên tôi và chồng vốn ít va chạm. Hai vợ chồng ở thành phố, có việc gì cần hỗ trợ bố mẹ thì gửi tiền hoặc về quê phụ giúp. Ngoài ra, chúng tôi ít tham gia vào những chuyện nội bộ trong nhà.
Thông thường vào dịp nghỉ hè, tôi thường dẫn các con về ông bà nội chơi vài ngày rồi về lại thành phố. Hè năm nay, 3 đứa nhỏ nhà tôi muốn về quê nội chơi 1 tháng để "xả hơi" sau cả năm học. Khi gọi điện hỏi ý kiến, bố mẹ chồng vui lắm. Bố chồng còn chủ động dọn lại căn phòng phía sau để các cháu ngủ. Ông bà hào hứng đến mức ngày nào cũng gọi video hỏi khi nào các cháu về.
Tôi thấy vậy cũng yên tâm. Thế nhưng chỉ một tuần sau khi gửi 3 con về quê, tôi gặp một tình huống rất khó chịu. Trong nhóm chat gia đình gồm bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả và vợ chồng tôi, chị dâu bất ngờ nhắn: "Cơm gạo thì ông bà, hai bác nuôi được. Nhưng hè nắng nóng, bật điều hòa suốt ngày cho các cháu cũng tốn điện. Cô chú hỗ trợ thêm 1 triệu đồng/tháng tiền điều hòa nhé".
Nhóm chat bỗng im lặng. Bố mẹ chồng không trả lời. Chồng tôi đọc xong cũng chỉ nhìn tôi rồi cười gượng. Một triệu đồng mỗi tháng thật ra không phải số tiền lớn với gia đình tôi. Trước khi gửi con về quê, tôi cũng biếu bố mẹ chồng vài triệu đồng để ông bà thêm tiền đi chợ.
Nếu chị dâu gọi riêng cho tôi, nói rằng hè này nhà đông người hơn, chi phí sinh hoạt tăng, tôi sẵn sàng gửi thêm tiền cho bố mẹ mà không cần ai nhắc.
Điều khiến tôi khó chịu là cách chị nói. Chị không hỏi ý kiến bố mẹ chồng. Chị cũng không trao đổi riêng với chúng tôi mà đứng ra thông báo ở nhóm chung như một người có quyền quyết định thay cả gia đình. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chị nhắn tiếp: "Nhà đông trẻ con lắm. Điện nước tăng nhiều. Mọi người thông cảm".
Tối hôm ấy, anh cả gọi điện cho chồng tôi. Anh nói lòng vòng một hồi rồi bảo: "Thực ra vợ anh cũng có cái lý. Nhà đông người hơn thì chi phí tăng thật". Chồng tôi chỉ đáp: "Nếu bố mẹ cần thì chúng em gửi thêm. Nhưng chuyện đó để bố mẹ nói sẽ hợp lý hơn".
Tôi liền gọi cho mẹ chồng, bảo rằng bà yên tâm, tôi sẽ lo điện nước đầy đủ. Nhưng mẹ chồng lại cười xòa bảo rằng các con gửi cháu về là ông bà vui rồi, không cần tính toán chi li.
Sau câu chuyện chị dâu đòi tiền điều hòa tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Tôi chợt nhận ra đây không phải lần đầu tiên chị dâu cư xử như vậy. Rốt cuộc trong nhà bố mẹ chồng vẫn là người nắm mọi việc sinh hoạt, anh chị đóng tiền ăn hằng tháng chứ có phải nuôi ông bà đâu? Vì sao chị dâu lại thích "lãnh đạo", "làm chủ" gia đình?
Năm ngoái, khi sửa lại mái hiên nhà bố mẹ, chị cũng là người lập bảng chi phí rồi gửi cho cả nhà, phân bổ mỗi người đóng bao nhiêu tiền. Một lần khác, khi bố chồng nhập viện kiểm tra sức khỏe, chị tự quyết định ai trực ngày nào rồi thông báo cho mọi người thực hiện.
Mọi việc chị làm đều có vẻ đúng. Nhưng điều khiến người khác khó chịu là chị luôn đặt mình vào vị trí người điều phối, người quản lý, trong khi bố mẹ chồng vẫn còn khỏe mạnh và hoàn toàn có thể tự quyết định.
Tôi không biết mình đang quá nhạy cảm hay chị dâu thực sự đã đi quá giới hạn. Chị là người sống chung với bố mẹ chồng, kỳ nghỉ hè có các cháu về chị cũng thêm việc, vất vả hơn, chị muốn mọi thứ rõ ràng, sòng phẳng để không ai cảm thấy bị thiệt thòi cũng không phải điều vô lý.
Nhưng với tôi, điều khiến mình khó chịu chưa bao giờ là số tiền phải bỏ ra. Nếu bố mẹ cần, tôi sẵn sàng gửi nhiều hơn thế. Thứ khiến tôi chạnh lòng là thái độ của chị, cảm giác tình thân giữa ông bà và cháu chắt bị đem ra tính toán như một khoản chi phí cần quyết toán.
Trong câu chuyện này, chị dâu của tôi làm đúng hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!