Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn – kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng “xài rồi”, tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ “cà tàng” mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc “hoán đổi” để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã “tới tuổi” hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì “xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm”. Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi – người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone “quẹt quẹt” hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là “cùi bắp”, giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình “dốt” công nghệ, đến mức phải… dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại “cùi bắp”, không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương “Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?” mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua…
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi – người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi – đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: “Bao giờ con về?”. Chắc chắn tôi sẽ trả lời: “Con sẽ về ngay, cha ơi”!
*******************
Má mất, mấy cha con lục trong ngăn tủ thấy những lá thư, trang nhật ký má viết từ mấy chục năm trước.
Tối 31-3, đội tuyển U23 Việt Nam đã thua chủ nhà U23 Trung Quốc 0-1 ở lượt cuối Giải bóng đá quốc tế CFA Team China - Tây An 2026.
Với kết quả này, đội tuyển U23 Việt Nam đã xếp chót giải với 1 điểm. Đội hòa U23 CHDCND Triều Tiên 1-1 ở trận ra quân và sau đó thua liền 2 trận trước U23 Thái Lan và U23 Trung Quốc với cùng tỉ số 0-1.
Đánh giá về trận đấu với U23 Trung Quốc, Quyền HLV trưởng Đinh Hồng Vinh nói: "Đây là trận đấu mà chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng và các cầu thủ đã thi đấu với tinh thần rất quyết tâm.
Đối thủ là chủ nhà, vừa là đương kim á quân U23 châu Á, có lợi thế lớn về thể lực, kinh nghiệm và sự cổ vũ. Tuy nhiên, các cầu thủ trẻ của chúng tôi đã không hề nao núng, tuân thủ đấu pháp và thi đấu kiên cường.
Dù kết quả chưa như mong muốn, nhưng tôi hài lòng về tinh thần chiến đấu của toàn đội trước một đối thủ mạnh ngay trên sân nhà của họ".
Nhìn lại 3 trận đấu tại giải, HLV Đinh Hồng Vinh đã chia sẻ về điều được và chưa được của đội tuyển U23 Việt Nam.
Về điều được, ông nói: "Đầu tiên là tinh thần thi đấu và thái độ cống hiến của các cầu thủ, đặc biệt là các em U21 lần đầu được tham dự giải quốc tế.
Các em đã thể hiện sự tự tin, bản lĩnh và không hề lép vế trước những đối thủ lớn tuổi hơn, có thể hình và kinh nghiệm tốt hơn.
Hệ thống phòng ngự được tổ chức khá tốt qua cả ba trận, đặc biệt là trận gặp U23 Triều Tiên khi chúng tôi chỉ có một buổi tập chính trước trận".
Về điều chưa được, ông đánh giá: "Khâu tấn công còn hạn chế. Chúng tôi chưa tạo ra được nhiều cơ hội nguy hiểm, các pha phối hợp cuối cùng thiếu sự gắn kết.
Điều này cũng dễ hiểu vì các cầu thủ chỉ tập trung đầy đủ vào phút chót, có rất ít thời gian tập luyện cùng nhau trước giải. Các em cần thêm thời gian và nhiều trận đấu quốc tế cọ sát để hiểu ý đồng đội hơn, cũng như nâng cao khả năng tổ chức tấn công".
Đội tuyển Việt Nam sang Trung Quốc với 25 cầu thủ. HLV Đinh Hồng Vinh cho biết ngoại trừ hai thủ môn Phạm Đình Hải và Hoa Xuân Tín chưa được ra sân, 23 cầu thủ còn lại hầu hết đã vào sân qua 3 trận đấu nhằm cọ sát và tích lũy kinh nghiệm.
"Về các cầu thủ mới, tôi đánh giá nhiều em có tiềm năng phát triển tốt. Các em đã thể hiện được tinh thần thi đấu, thái độ nghiêm túc và khả năng chịu áp lực.
Hai cầu thủ Việt kiều Nguyễn Vadim (Nga) và Trần Thành Trung (Bulgaria) đã hòa nhập và có những đóng góp nhất định vào lối chơi.
Ngoài ra, một số cầu thủ trẻ khác như Đinh Quang Kiệt, dù không may bị chấn thương nhẹ ngoài sân cỏ, nhưng trong tập luyện và thi đấu đã cho thấy tiềm năng.
Nhìn chung, lứa cầu thủ này cần thêm thời gian tập luyện, được thi đấu nhiều hơn ở cấp CLB và các giải quốc tế để phát triển toàn diện. Đây là những hạt nhân có thể hướng tới cho các mục tiêu dài hạn của bóng đá Việt Nam".
Đội tuyển U23 Việt Nam sẽ ra sận bay vào 3h30 sáng 1-4 để trở về Việt Nam. Thầy trò HLV Đinh Hồng Vinh sẽ bay 2 chặng Tây An - Quảng Châu - TP.HCM.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, làm công việc văn phòng tại TPHCM. Chồng hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm và dịch vụ ăn uống. Công việc của anh khá thuận lợi, thu nhập mỗi tháng dao động khoảng 80-100 triệu đồng, có thời điểm cao hơn nếu việc làm ăn tốt.
Chúng tôi quen nhau trong một lần hợp tác công việc cách đây gần hai năm. Thời điểm đó, tôi vừa trải qua một mối tình đổ vỡ còn anh cũng đã chia tay bạn gái cũ được một thời gian khá dài. Ban đầu, cả hai chỉ xem nhau như bạn bè, đồng nghiệp để chia sẻ công việc và cuộc sống.
Điều khiến tôi quyết định gắn bó với anh không phải điều kiện kinh tế mà là sự chín chắn, trách nhiệm và cách anh đối xử với những người xung quanh. Anh quan tâm gia đình, sống tình cảm và luôn giữ chữ tín trong công việc lẫn các mối quan hệ.
Sau hơn một năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định kết hôn. Đến nay, hai vợ chồng mới cưới được gần 2 tháng và đang tận hưởng những ngày đầu của cuộc sống hôn nhân.
Tuy nhiên, gần đây tôi lại rơi vào một tình huống khiến bản thân khá băn khoăn.
Trước khi đến với tôi, chồng từng có một mối tình kéo dài nhiều năm. Trong khoảng thời gian yêu nhau, anh đã giúp đỡ bạn gái cũ rất nhiều, từ những món quà giá trị, xe cộ, điện thoại đến những khoản hỗ trợ trong cuộc sống. Những chuyện đó tôi không bận tâm vì đều là lựa chọn của họ khi còn yêu nhau, không liên quan đến hiện tại.
Điều khiến tôi suy nghĩ là vào thời điểm bạn gái cũ khởi nghiệp mở nhà hàng, cô ấy có vay của chồng tôi 800 triệu đồng. Hai người có giấy tờ vay mượn được công chứng đầy đủ, có người làm chứng và mọi thủ tục đều hợp pháp.
Sau này họ chia tay, rồi chồng tôi quen và kết hôn với tôi. Tôi biết trong thời gian yêu nhau, anh từng vài lần nhắc đến khoản tiền này nhưng bạn gái cũ luôn tìm cách trì hoãn việc trả nợ.
Cách đây vài hôm, trong lúc hai vợ chồng trò chuyện về chuyện tài chính, tôi buột miệng hỏi anh đã đòi được khoản tiền đó chưa.
Chồng tôi chỉ cười rồi nói đại ý rằng chắc cô ấy không có ý định trả nữa. Anh không muốn tiếp tục dây dưa với người cũ, cũng không muốn dùng đến biện pháp pháp lý vì dù sao cũng từng có quãng thời gian gắn bó với nhau.
Anh còn cho tôi xem tin nhắn cuối cùng liên quan đến chuyện này. Đó là thời điểm chúng tôi chuẩn bị cưới. Bạn gái cũ của anh nhắn rằng việc không thể kết hôn với anh là điều khiến cô ấy tiếc nuối, giờ anh sắp có gia đình mới, chẳng lẽ vì đang hạnh phúc mà lại thúc ép cô ấy trả tiền hay sao.
Đọc những dòng đó, tôi thực sự không biết nên nghĩ gì. Trong lúc đùa nửa thật, tôi nói với chồng: "Bây giờ em là vợ hợp pháp của anh rồi, để em đi đòi giúp cho".
Không ngờ anh lại đồng ý ngay. Anh còn bảo nếu tôi đòi được thì số tiền đó thì cho tôi toàn quyền quyết định sử dụng vào việc gì cũng được. Sau đó, anh đưa cho tôi toàn bộ giấy tờ liên quan đến khoản vay.
Từ hôm đó đến nay, tôi cầm xấp giấy tờ trên tay mà phân vân mãi. Nếu đứng ra đòi nợ, tôi sợ mình bị đánh giá là nhỏ nhen, thực dụng, thậm chí bị cho là ghen tuông với người cũ của chồng. Tôi cũng lo việc này có thể khiến cuộc sống hôn nhân vừa bắt đầu của mình trở nên phức tạp.
Nhưng nếu bỏ qua thì quả thật tôi rất tiếc. Thực sự, 800 triệu đồng không phải là số tiền nhỏ. Hơn nữa, đây là khoản vay có giấy tờ rõ ràng chứ không phải tiền cho tặng hay hỗ trợ vô điều kiện.
Vợ chồng tôi hiện chưa chịu áp lực tài chính, khoản tiền này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, đó là tài sản hợp pháp của gia đình mình và việc trả nợ cũng là trách nhiệm cần được tôn trọng.
Tôi đang phân vân giữa việc tôn trọng mong muốn không muốn dây dưa người cũ của chồng và việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình mình.
Trong trường hợp này, mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!