Ngôi sao số 1 Hàn Quốc Son Heung-min bị thay ở phút 69. Người vào thay anh là Oh Hyeon-gyu ghi bàn quyết định, giúp Hàn Quốc thắng CH Czech 2-1 trong trận ra quân. Cầu thủ hay nhất trong trận đấu ấy lại là Hwang In-beom, người ghi 1 bàn và kiến tạo bàn còn lại cho Hàn Quốc. Điểm chung đáng lưu ý: Hwang và Oh đều đang khoác áo các CLB Hà Lan. Giải Eredivisie của Hà Lan có mật độ thi đấu nhẹ nhàng hơn hẳn so với 5 giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Đây là chi tiết điển hình cho thấy cái lợi của việc thi đấu không nhiều trước khi dự World Cup.
Vì năm ngoái có giải FIFA Club World Cup 2025, nên đây là năm thứ 3 liên tiếp rất nhiều cầu thủ ở đẳng cấp cao không được nghỉ hè (EURO 2024, Club World Cup 2025, World Cup 2026). Có đến 74 cầu thủ tại Club World Cup 2025 tiếp tục xuất hiện tại World Cup này. Đã vậy, trong 2 mùa bóng vừa qua thì đấu trường Champions League lại được thay đổi, mỗi đội đá đến 8 trận vòng bảng và có thêm vòng play-off sau vòng đấu bảng.
Tất cả dẫn đến một điều: Chưa bao giờ số trận thi đấu trong vòng 1 năm trước World Cup (không phải tất cả, nhưng của nhiều trường hợp) lại cao như hiện nay. Thi đấu quá nhiều thì tất nhiên không đảm bảo thể lực tốt nhất. Vậy đâu là các đội có nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup 2026?
Tính từ ngày 15.6.2025 (ngày khai mạc giải Club World Cup năm ngoái) đến trước ngày 11.6.2026 (ngày khai mạc World Cup này), đội có số phút thi đấu tổng cộng của các tuyển thủ nhiều nhất là Pháp – ứng cử viên vô địch số 2 tại World Cup 2026. Cộng lại, các tuyển thủ Pháp đã thi đấu 98.895 phút, trong 1.341 trận đấu, trong khoảng thời gian vừa nêu. Trung vệ Pháp Maxence Lacroix (khoác áo CLB Crystal Palace) là cầu thủ thi đấu nhiều nhất, tính theo cả 2 số liệu: đá chính (58 trận) và thời gian thi đấu thực (5.009 phút).
Giới khoa học từng cảnh báo: 60 trận/năm (bất kể đá chính hay vào sân từ ghế dự bị) là ngưỡng chịu đựng tối đa của các cầu thủ chuyên nghiệp. Vậy mà chỉ riêng số lần đá chính của Lacroix đã là 58. May cho HLV Didier Deschamps: Lacroix không phải là trụ cột thuộc diện không thể thay thế trong đội tuyển Pháp của ông.
Michael Olise (Pháp, Bayern Munich) thi đấu đến 65 trận trong năm vừa qua – vượt xa “ngưỡng chịu đựng” trên lý thuyết. Chỉ có điều, anh đá chính ít hơn Lacroix. Olise vào sân từ ghế dự bị 12 lần, thi đấu tổng cộng 4.942 phút – chỉ sau Lacroix về số liệu này.
Các đội tuyển có nhiều cầu thủ tham dự cả Club World Cup 2025 lẫn World Cup 2026 là Đức (12 người), Pháp và Bồ Đào Nha (mỗi đội 11 người). Bồ Đào Nha xếp thứ hai sau Pháp về tổng số phút thi đấu của các tuyển thủ (96.405 phút). Anh xếp thứ hai sau Pháp về tổng số trận đấu của các tuyển thủ (1.304 trận). Đức đứng thứ 4 trong danh sách với các tuyển thủ thi đấu tổng cộng 1.254 trận và 92.642 phút.
Tóm lại: Pháp, Bồ Đào Nha, Anh, Đức là 4 đội đang đối diện nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup này. So với họ thì Brazil, Tây Ban Nha, Argentina có thời gian thi đấu của các tuyển thủ thấp hơn. Bỉ, Hà Lan, Ma Rốc còn ít hơn nữa.
Đấy là số liệu tổng cộng trong danh sách cầu thủ gồm 26 người. Như đã nêu, hậu vệ Lacroix dù có đối diện nguy cơ kiệt sức đi nữa, cũng không hề gì, bởi anh không phải là trụ cột ở đội tuyển Pháp. Lấy đội hình chính (dự kiến) mà tính thì Bồ Đào Nha mới là đội có các tuyển thủ phải thi đấu nhiều nhất trong năm qua, với phân nửa đội hình chính (5 cầu thủ) bước vào World Cup sau khi đã thi đấu trên 50 trận. Pháp, Anh, Hà Lan đứng sau Bồ Đào Nha trong thống kê này. Với Hà Lan, vấn đề lại nằm ở khía cạnh khác. Cầu thủ trong danh sách thi đấu không nhiều nhưng cầu thủ trong đội hình chính lại thi đấu rất nhiều.
Năm 1994, Nhật Bản thua UAE 2-5 và Iraq 0-1 trong hai lượt trận đầu, nhưng vẫn vào chung kết rồi đăng quang tại Qatar. 32 năm sau, Trung Quốc tái lập một nửa thành tích này khi vào chung kết trên đất Arab Saudi, để đối đầu chính Nhật Bản.
Thầy trò HLV Bin Ukishima mở đầu bằng trận thua Indonesia 0-1 và Nhật Bản 1-2 ở bảng B. Nhưng họ vẫn lách qua khe cửa hẹp bằng cách hạ Qatar 2-0 – tỷ số vừa đủ hơn hiệu số đối đầu để cùng Nhật Bản vào tứ kết. Tại đây, Trung Quốc tiếp tục đà hưng phấn để ngược dòng thắng chủ nhà Arab Saudi 3-1.
Đối thủ ở bán kết gọi tên Australia – đội thắng Việt Nam 3-0 tại tứ kết. Lịch sử đối đầu tại giải ghi nhận Trung Quốc toàn thua ba trận, ghi 4 và thủng lưới 10 bàn. Tuy nhiên, ở trận giao hữu vào tháng 6/2025, chính lứa cầu thủ sinh năm 2009 về sau đã hạ Australia 5-2 tại giải giao hữu CFA Team China U16 Cup ở Nội Mông, Trung Quốc.
Sự áp đảo của Trung Quốc tiếp tục được thể hiện ở hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Ngay giây thứ 48, cú đánh đầu của Zhao Songyuan sau quả phạt góc khiến thủ môn Charlie Wilson Papps vất vả cản phá. Sau đó, Shuai Weihao đánh đầu bay sát xà ngang ở phút 18, rồi hai lần dứt điểm trong vòng cấm nhưng không thắng được thủ thành đối phương ở phút 22 và 23.
Nửa sau của hiệp một chứng kiến thế trận giằng co và thiếu những pha hãm thành đáng chú ý. Nhưng khi hiệp hai mới trôi qua 4 phút, hàng thủ Australia lại mắc sai lầm. Oliver O’Carroll mất bóng ngay trước vòng cấm, để Shuai Weihao bứt tốc vào vòng cấm rồi đặt lòng chân phải hạ Charlie, trước khi chạy về góc sân trượt cỏ ăn mừng.
Trung Quốc sau đó lui về phòng ngự phản công. Australia kiểm soát bóng nhiều nhưng không tạo ra cơ hội ăn bàn rõ rệt, còn các pha dứt điểm hầu hết đều chệch xa khung thành. Đến phút bù thứ nhất, các hậu vệ Australia tranh chấp bất thành với tiền đạo cao kều Liu Zhicheng trong vòng cấm địa, rồi để Xie Jin chớp thời cơ cướp bóng dứt điểm ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Trung Quốc sẽ tái đấu Nhật Bản ở chung kết vào rạng sáng ngày 23/5 giờ Hà Nội. Tại bán kết, Nhật Bản bị Uzbekistan dẫn trước từ phút 28, và phải đến phút bù thứ 7 hiệp hai mới có bàn gỡ. Bước vào luân lưu, Nhật Bản bản lĩnh hơn với ba lần sút thành công trong 5 lượt đầu để thắng Uzbekistan 3-2.
Đây là lần thứ 6 Nhật Bản vào chung kết U17 châu Á, sau khi vô địch năm 1994, 2006, 2018, 2023 và á quân 2012. Trung Quốc có lần thứ ba, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004.
Đội hình xuất phát
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Li Junpeng, Nan Zixun, Zhang Xuyao, Kuang Zhaolei, Zhou Yuno, Wan Xiang, He Sifan, Zhao Songyuan, Shuai Weihao
Charlie Wilson-Papps, Besian Kutleshi, Miles Milliner, Archie Mitchell, Emile Katrib, Corey Da Cruz, Sajjad Nasiri, Oliver O’Carroll, Max Court, Henrique Oliveira, Georgio Hassarati.
Hàn Quốc ra quân bằng cuộc lội ngược dòng thắng Cộng hòa Czech 2-1 ở bảng A. Sau đó, Qatar hòa Thụy Sĩ 1-1 ở bảng B. Australia hạ Thổ Nhĩ Kỳ 2-0 ở bảng C. Trong khi đó, tại bảng F, Nhật Bản hòa Hà Lan 2-2 bằng bàn thắng muộn ở phút 89.
Đến hôm nay, bên cạnh Arab Saudi, Iran cũng xuất trận đối đầu New Zealand ở bảng G.
Arab Saudi (5-3-2): Al Owais, Al Amri, Al Tambakti, Saud Abdulhamid, Moteb Al Harbi, Abu Al Shamat, Musab Al Juwayr, Al Khaibari, Mohamed Kanno, Feras Al Brikan, Salem Al Dawsari
HLV trưởng: Georgios Donis
Uruguay (4-4-2): Fernando Muslera, Sebastian Caceres, Guillermo Varela, Mathias Olivera, Matias Vina, Manuel Ugarte, Rodrigo Bentacur, Federico Valverde, Maxi Araujo, Darwin Nunez, Federico Vinas.
Tay đua người Belarus - Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) về đích đầy kịch tính - Video: HTV
Sau gần một tháng tranh tài dọc theo chiều dài đất nước, chặng 25 từ Tây Ninh về TP.HCM dài 133km được xem là điểm khép lại của mùa giải 2026. Các tay đua xuất phát từ 8h sáng và dự kiến cán đích tại khu vực công viên trước Hội trường Thống Nhất vào khoảng 11h30, thời khắc mang ý nghĩa đặc biệt của ngày 30-4.
Bước vào chặng đua quyết định này, các tay đua nhanh chóng đẩy cao tốc độ trên toàn tuyến, tạo nên thế trận rượt đuổi liên tục trong hơn 133km. Diễn biến trên đường đua cho thấy sự cạnh tranh căng thẳng giữa các top, trong đó các tay đua Việt Nam để lại nhiều dấu ấn rõ nét.
Ở điểm sprint đầu tiên, Võ Thanh An (620 Châu Thới Vĩnh Long) có màn tăng tốc ấn tượng để cán mức thưởng trước tiên, qua đó giành lợi thế về điểm số.
Đến sprint 2, Phạm Quốc Cường (Đồng Tháp 1) là người về nhất, trong khi Đặng Thành Được (Hà Nội) và Nguyễn Hướng (Võ Đắc Đồng Nai) lần lượt cán đích ở hai vị trí tiếp theo.
Dù có thời điểm chiếm lĩnh tốp đầu và tiến gần đến cơ hội thắng chặng, các tay đua Việt Nam vẫn chưa thể tạo nên cái kết trọn vẹn.
Ở những mét cuối cùng, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) tung nước rút đúng thời điểm để vượt lên, qua đó giành chiến thắng chặng đua quyết định vào lúc 11h20.