* Ghi bàn: Weihao 48′, Xie Jin 90’+1.
Năm 1994, Nhật Bản thua UAE 2-5 và Iraq 0-1 trong hai lượt trận đầu, nhưng vẫn vào chung kết rồi đăng quang tại Qatar. 32 năm sau, Trung Quốc tái lập một nửa thành tích này khi vào chung kết trên đất Arab Saudi, để đối đầu chính Nhật Bản.
Thầy trò HLV Bin Ukishima mở đầu bằng trận thua Indonesia 0-1 và Nhật Bản 1-2 ở bảng B. Nhưng họ vẫn lách qua khe cửa hẹp bằng cách hạ Qatar 2-0 – tỷ số vừa đủ hơn hiệu số đối đầu để cùng Nhật Bản vào tứ kết. Tại đây, Trung Quốc tiếp tục đà hưng phấn để ngược dòng thắng chủ nhà Arab Saudi 3-1.
Đối thủ ở bán kết gọi tên Australia – đội thắng Việt Nam 3-0 tại tứ kết. Lịch sử đối đầu tại giải ghi nhận Trung Quốc toàn thua ba trận, ghi 4 và thủng lưới 10 bàn. Tuy nhiên, ở trận giao hữu vào tháng 6/2025, chính lứa cầu thủ sinh năm 2009 về sau đã hạ Australia 5-2 tại giải giao hữu CFA Team China U16 Cup ở Nội Mông, Trung Quốc.
Sự áp đảo của Trung Quốc tiếp tục được thể hiện ở hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Ngay giây thứ 48, cú đánh đầu của Zhao Songyuan sau quả phạt góc khiến thủ môn Charlie Wilson Papps vất vả cản phá. Sau đó, Shuai Weihao đánh đầu bay sát xà ngang ở phút 18, rồi hai lần dứt điểm trong vòng cấm nhưng không thắng được thủ thành đối phương ở phút 22 và 23.
Nửa sau của hiệp một chứng kiến thế trận giằng co và thiếu những pha hãm thành đáng chú ý. Nhưng khi hiệp hai mới trôi qua 4 phút, hàng thủ Australia lại mắc sai lầm. Oliver O’Carroll mất bóng ngay trước vòng cấm, để Shuai Weihao bứt tốc vào vòng cấm rồi đặt lòng chân phải hạ Charlie, trước khi chạy về góc sân trượt cỏ ăn mừng.
Trung Quốc sau đó lui về phòng ngự phản công. Australia kiểm soát bóng nhiều nhưng không tạo ra cơ hội ăn bàn rõ rệt, còn các pha dứt điểm hầu hết đều chệch xa khung thành. Đến phút bù thứ nhất, các hậu vệ Australia tranh chấp bất thành với tiền đạo cao kều Liu Zhicheng trong vòng cấm địa, rồi để Xie Jin chớp thời cơ cướp bóng dứt điểm ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Trung Quốc sẽ tái đấu Nhật Bản ở chung kết vào rạng sáng ngày 23/5 giờ Hà Nội. Tại bán kết, Nhật Bản bị Uzbekistan dẫn trước từ phút 28, và phải đến phút bù thứ 7 hiệp hai mới có bàn gỡ. Bước vào luân lưu, Nhật Bản bản lĩnh hơn với ba lần sút thành công trong 5 lượt đầu để thắng Uzbekistan 3-2.
Đây là lần thứ 6 Nhật Bản vào chung kết U17 châu Á, sau khi vô địch năm 1994, 2006, 2018, 2023 và á quân 2012. Trung Quốc có lần thứ ba, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004.
Đội hình xuất phát
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Li Junpeng, Nan Zixun, Zhang Xuyao, Kuang Zhaolei, Zhou Yuno, Wan Xiang, He Sifan, Zhao Songyuan, Shuai Weihao
Charlie Wilson-Papps, Besian Kutleshi, Miles Milliner, Archie Mitchell, Emile Katrib, Corey Da Cruz, Sajjad Nasiri, Oliver O’Carroll, Max Court, Henrique Oliveira, Georgio Hassarati.
Tin Gốc: Vnexpress

Ở tuổi 40, Monfils vẫn đưa được đối thủ đồng hương Hugo Gaston vào set năm ở vòng một Roland Garros ngày 25/5, sau khi thua hai set đầu 3-6, 2-6. Anh khiến cả khán đài Philippe Chatrier bùng nổ khi thắng 6-3 và 6-2 trong set ba và set bốn. Tuy nhiên, rào cản về tuổi tác và thể lực lộ rõ trong set đấu quyết định, khiến Monfils thua chóng vánh 0-6 trước sức trẻ của Gaston.
Sau trận, ban tổ chức Roland Garros tri ân anh bằng một đoạn video với những lời nhắn từ các đối thủ và người bạn lớn trong sự nghiệp của Monfils, như Rafael Nadal, Roger Federer, Novak Djokovic, Jannik Sinner, Carlos Alcaraz và Stan Wawrinka.
Ngay cả đối thủ của Monfils cũng dành nhiều lời ngợi khen sau trận. Tay vợt 25 tuổi Gaston cho biết Monfils luôn hào phóng với thời gian và những lời khuyên dành cho đàn em, khiến anh vô cùng yêu mến. "Cảm giác khá lạ khi cuối set ba, tất cả khán giả đều hô vang ‘Gael, Gael’. Tôi thậm chí còn muốn hô theo họ", Gaston nói. "Anh ấy thực sự là người rất tốt. Tôi biết khán giả sẽ đứng về phía anh ấy, nhưng họ vẫn rất tôn trọng hai tay vợt và bầu không khí rất tuyệt".
Monfils được biết đến là tay vợt thi đấu ngẫu hứng và cống hiến, nhưng không kém phần hiệu quả. Anh là tay vợt Pháp thắng nhiều trận nhất tại Roland Garros (40 trận), từng vào đến bán kết Grand Slam đất nện năm 2008 và bán kết Mỹ Mơ rộng 2016.
Trong bức thư gửi con gái nhỏ trước Roland Garros cuối cùng của chồng, vợ của Monfils, tay vợt nữ Elina Svitolina không chỉ kể về sự nghiệp của anh, mà còn lý giải vì sao Monfils đặc biệt và có tầm ảnh hưởng vượt ra ngoài khuôn khổ làng banh nỉ.
"Gửi Skai,
Một điều đặc biệt đang xảy ra ở Paris. Con mới ba tuổi nên vẫn còn quá nhỏ để hiểu điều đó. Nhưng mẹ viết lá thư này với hy vọng một ngày nào đó, con sẽ đọc được những suy nghĩ của mẹ và rồi con sẽ hiểu.
Con sẽ hiểu vì sao bố con có ý nghĩa lớn lao với rất nhiều người trên khắp thế giới. Con sẽ hiểu vì sao sự nghiệp của bố lại đặc biệt đến vậy... và vì sao Roland Garros cuối cùng của bố là một khoảnh khắc đẹp đến thế.
Con sẽ hiểu vì sao đôi khi tennis không chỉ là tennis. Nhưng trước tiên, mẹ muốn kể cho con nghe về môn thể thao này, bởi khi nói về bố con và tennis, có rất nhiều điều để nói. Điều đầu tiên con nên biết: Gael Monfils là một trong những tay vợt tạo ra những cú đánh hay nhất mà người ta từng thấy.
Có những người ổn định hơn, mắc ít lỗi hơn, nhưng điều thú vị là chưa chắc tay vợt đó đã được mến mộ hơn. Khi muốn giải thích vì sao một tay vợt nào đó vĩ đại, đôi khi người ta phải kể rất dài. Phải đưa ra cả đống thống kê, hoặc phát lại nguyên một trận đấu, thậm chí cả giải đấu. Nhưng với Gael thì không như vậy.
Với bố con, mọi thứ đơn giản lắm. Chỉ cần cho ai đó xem một pha bóng, thậm chí một cú đánh thôi, họ sẽ "hiểu". Bởi chỉ trong khoảnh khắc đó, bố con có thể làm được điều mà rất ít tay vợt làm được: khiến người xem cảm thấy ma thuật có thật.
Như khi nghe một bài hát hoàn hảo trong buổi hòa nhạc, hay xem một câu thoại kinh điển trong phim, rồi con chỉ biết thốt lên: "Ôi trời. Wow". Khoảnh khắc ấy làm người ta nghẹt thở.
Thể thao thường không như vậy đâu, bởi sự cạnh tranh mà. Nhưng khi xem Gael thi đấu, sẽ có những khoảnh khắc con cảm nhận được thứ gì đó sâu sắc hơn cả thể thao. Khi con thấy thi đấu không chỉ đơn thuần là một người cố đánh bại người kia nữa.
Ở những khoảnh khắc đẹp nhất xuất hiện phép màu. Và bố con là ảo thuật gia tuyệt vời nhất. Sự sáng tạo, thông minh, tốc độ, khả năng phối hợp... và phải nói thật nhé, cả nụ cười rất dễ thương nữa. Với Gael, con luôn có cảm giác tay vợt ấy đang biểu diễn một màn ảo thuật.
Mẹ biết điều đó không chỉ nhờ xem bố con thi đấu đâu, mà còn từ buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta nữa! Để mẹ kể con nghe.
Ngày còn là một tay vợt trẻ ở Ukraine, mẹ biết Gael Monfils qua TV. Suốt nhiều năm, bố con chỉ là 'anh chàng trên TV' như vậy với mẹ. Sau này, khi mẹ trở thành tay vợt chuyên nghiệp và thuê một HLV người Pháp, mẹ mới gặp bố con lần đầu năm 2017 ở New York, trên sân tập tại Central Park, nhờ một người bạn giới thiệu. Nhưng mẹ rất ngại, nên chỉ chào hỏi vài câu xã giao.
Một năm sau, mẹ vô địch WTA Finals ở Singapore khi 24 tuổi. Sau giải, mẹ sang Paris ăn mừng và đăng ảnh lên Instagram. (Instagram là gì thì để lúc khác mẹ giải thích nhé). Bố con nhìn thấy bài đăng đó rồi nhắn tin nói cũng đang ở Paris, hỏi có muốn gặp nhau không.
Rồi cả hai gặp nhau, và bố con gần như không nói gì với mẹ suốt cả tối. Công bằng mà nói thì bố tỉnh táo, còn mẹ thì... đang ăn mừng, trong lòng. Đến cuối buổi, khi rời quán bar, bố con tiễn mẹ ra taxi rồi hỏi hôm sau có muốn đi uống cà phê không. Mẹ đáp: 'Được thôi!'.
Thật ra cũng khó biết đó có phải buổi hẹn hò chính thức nữa hay không. Đàn ông đôi khi mơ hồ lắm. Nhưng chính cái sự 'không chính thức' đó lại khiến mọi thứ dễ chịu. Chúng ta có quá nhiều điểm chung, vì đều sống một cuộc đời điên rồ với tennis, và thật tuyệt khi có thể nói chuyện chân thành với nhau về cuộc sống ấy.
Mẹ còn nhớ mình đã nói về chuyện muốn có con, một chủ đề không hề phù hợp với buổi hẹn đầu tiên chút nào. Mẹ bảo: 'Chắc mẹ sẽ chơi tới khoảng 28 hay 29 tuổi, rồi nghỉ để sinh em bé, sau đó quay lại thi đấu'.
Con sẽ hiểu nhiều về một người qua cách họ lắng nghe, và bố con đã lắng nghe mẹ rất dịu dàng trong khoảnh khắc đó. Mẹ có cảm giác mình có thể kể với anh ấy mọi thứ. Buổi cà phê ngắn ngủi cuối cùng kéo dài thành cả một ngày, chỉ có hai đứa đi bộ quanh Paris để tìm hiểu nhau.
Rồi trước lúc tạm biệt, mẹ cuối cùng cũng gặp Gael - Nhà ảo thuật. Nói thật nhé, dưới góc nhìn của mẹ, nếu một chàng trai mang theo bộ bài trong buổi hẹn thì thường không phải dấu hiệu tốt đâu. Con nhớ điều đó cho tương lai nhé.
Nhưng bố con rất duyên dáng. Anh ấy cười thật tươi rồi lấy bộ bài ra: 'Được rồi Elina, giờ anh sẽ biểu diễn một trò ảo thuật. Nếu anh đoán đúng lá bài của em thì anh được gì?'.
Mẹ đáp: 'Ờm... một cái ôm?', rồi mẹ thấy ngại nên đổi thành: 'Một cái thơm vào má nhé'.
Dĩ nhiên sau khi mẹ nói vậy, bố con làm một trò ảo thuật cực đỉnh rồi đoán đúng lá bài. Thế là mẹ thơm nhẹ lên má anh ấy, và buổi hẹn kết thúc.
Vài tuần tiếp, chúng ta gần như sống cùng nhau. Ba năm sau, chúng ta kết hôn. Giờ thì đã gần 5 năm kể từ ngày đó, thật khó tin. Chúng ta đã cùng nhau trải qua quá nhiều thứ, với tư cách một đôi. Và từ khi con ra đời, chúng ta là một gia đình.
Mẹ thấy mình thật may mắn khi được đồng hành cùng bố con trong chuyến phiêu lưu này. Không phải lúc nào cũng dễ dàng đâu, thực ra có những giai đoạn rất khó khăn. Nhưng mẹ nghĩ đó chính là hôn nhân và sự sẻ chia.
Đó là bài học lớn mẹ học được, và cũng là bài học mẹ muốn dành cho con: làm bạn đời của ai đó có thể rất vui, nhưng cũng là công việc đầy thử thách. Vì thế, con hãy chọn người sẵn sàng đi cùng mình trong cả hai điều ấy.
Với mẹ, người đó là Gael. Mẹ nghĩ nhiều người xem bố con trên sân sẽ thấy anh ấy như một người thích biểu diễn, một nhân vật đầy màu sắc và lôi cuốn. Nhưng ngoài đời, bố con khác lắm.
Gael là người khá phức tạp, có chiều sâu và luôn suy nghĩ rất nhiều. Thực ra bố con thường im lặng hơn là ồn ào. Và cũng giống như cách anh ấy đặt sự sáng tạo vào tennis trong suốt sự nghiệp, khi về nhà, bố con mang nguồn năng lượng ấy vào cuộc sống gia đình.
Dù là chơi với con ngoài trời, đọc sách cho con trước giờ ngủ, hay tham gia các lớp học cho công việc tương lai, bố con luôn làm những điều nhỏ bé để chăm sóc gia đình mình. Kể cả khi sự chở che mẹ cần không hề nhỏ chút nào.
Chỉ vài tháng sau đám cưới, khi mẹ đang mang thai con ở giai đoạn đầu, chiến sự toàn diện nổ ra ở Ukraine. Đó không chỉ là quê hương mẹ, mà còn là nơi gia đình mẹ đang sinh sống.
Thật khó diễn tả cảm giác sợ hãi lúc ấy. Mẹ cố hiểu chuyện gì đang xảy ra, cố tìm ông bà ngoại của con để đưa họ đến nơi an toàn. Nhưng mẹ sẽ nói con nghe điều này: chính trong những khoảnh khắc như vậy, con mới biết ai thật sự ở bên mình.
Có một kiểu hỗ trợ dạng như: "Anh ở đây với em mà". Và có một kiểu hỗ trợ khác hẳn. Bố con không bao giờ làm mọi thứ nửa vời. Anh ấy không chỉ "ở bên" mẹ, mà thật sự trở thành đồng đội của mẹ. Như thể đó là đất nước của chính bố con đang chịu bi kịch, như thể ông bà nội đang gặp nguy hiểm.
Các tay vợt tennis như chúng ta rất giỏi chịu đựng cô độc. Nhưng nếu có điều tích cực duy nhất mẹ còn nhớ từ quãng thời gian khủng khiếp ấy, thì đó là cách Gael khiến mẹ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Bố con khiến mẹ cảm thấy luôn có người sát cánh bên mình.
Một phần lý do khiến bố con có nhân cách đẹp đến vậy là vì Gael đã trải qua rất nhiều điều trong cuộc sống, với tư cách một người đàn ông da màu ở Pháp và trong môn quần vợt.
Đó cũng là một trong những cuộc trò chuyện đầu tiên của chúng ta khi mới hẹn hò. Bố con kể rằng hồi nhỏ, có những giải đấu cho lứa dưới 10 tuổi, ở vài CLB nào đó, người ta không cho anh ấy tham dự chỉ vì màu da.
Điều đó khiến trái tim mẹ tan vỡ, và cũng khiến mẹ vô cùng tức giận. Nhưng đồng thời chuyện ấy cũng làm mẹ càng khâm phục hành trình của bố con hơn. Mẹ luôn kinh ngạc trước cách bố con đối diện với mọi chuyện: điềm tĩnh và đầy bao dung.
Và cuối cùng, tất nhiên rồi, mẹ phải quay lại với tennis. Đôi khi bố con được yêu mến vô cùng, với quá nhiều phẩm chất đáng ngưỡng mộ, đến mức người ta quên nói về chất lượng thực sự trong thứ quần vợt của bố con.
Mà nói rằng bố con xứng đáng được tôn vinh thôi vẫn còn quá nhẹ. Một tay vợt tuyệt vời. Như mẹ đã nói, thống kê không thể lột tả hết sự đặc biệt của bố con, nhưng cứ thử nghe vài con số này nhé.
21 năm liên tiếp thắng ít nhất một trận đơn Grand Slam. Tay vợt Pháp thắng nhiều trận đơn Grand Slam nhất lịch sử. 14 lần được triệu tập vào đội tuyển Davis Cup, với thành tích 12 thắng, 3 thua và hai lần á quân. Bốn lần dự Olympic cho tuyển Pháp, gồm cả Olympic Paris, giải đấu mẹ biết đã khiến bố con xúc động rất nhiều.
19 năm liên tiếp vào ít nhất một trận chung kết ATP, thành tích chỉ có năm tay vợt trong lịch sử làm được. 13 danh hiệu ATP. "Tân binh ATP hay nhất năm" ở tuổi 19. Từng leo lên vị trí số sáu thế giới ở tuổi 30. Vô địch ATP ở tuổi 38, trở thành tay vợt lớn tuổi nhất lịch sử thời điểm đó giành danh hiệu ATP.
Và còn cả lịch sử dài với Roland Garros nữa. Vô địch trẻ năm 2004. Vào bán kết năm 2008. Và giờ đây, sau từng ấy năm, bước vào kỳ Roland Garros cuối cùng với số trận thắng ngang bằng thành tích tốt nhất lịch sử của một tay vợt Pháp. Thật phi thường.
Nhưng trong tất cả những điều mẹ hy vọng con sẽ hiểu về sự nghiệp của bố mình, có một điều quan trọng nhất, đó là cách người ta đã cố thay đổi anh ấy suốt nhiều năm. Người ta nói Gael nên chơi kiểu này, nên chỉnh chiến thuật kiểu kia, nên nghiêm túc hơn. Nếu làm thế, có lẽ bố con sẽ vô địch Grand Slam.
Trong tennis, người ta thường chỉ nói về Grand Slam và kết quả. Điều đó càng đúng với thế hệ của bố con, thời Federer, Nadal và Djokovic, những cỗ máy chiến thắng.
Ở Pháp, rất nhiều người mong một tay vợt nam nước họ vô địch Grand Slam. Và khi điều đó không xảy ra, họ bắt đầu chỉ trích, như thể phải có lý do nào đó. Nhưng sự thật là họ không biết rất nhiều về bố con.
Họ không biết sự tận hiến đáng kinh ngạc của Gael. Không biết bố con đã hy sinh và nỗ lực với hơn 1000% khả năng, cả ngày lẫn đêm. Không biết anh ấy nghiêm túc thế nào với trách nhiệm đại diện cho nước Pháp.
Và điều lớn nhất họ không biết, đó là bí mật mà bố con đã khám phá ra. Không nhiều người hiểu bí mật này. Nhưng bố con đã cho mẹ thấy, nên giờ mẹ sẽ kể lại cho con. Bí mật là: cuộc sống không chỉ là đích đến hay các kết quả. Cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa hơn thế. Chúng ta là ai và trở thành người thế nào trên hành trình đi tới những kết quả ấy.
Là những trải nghiệm chúng ta có được, những mối quan hệ chúng ta xây dựng, những việc làm chúng ta truyền cảm hứng cho người khác. Là việc sống thật với bản thân.
Khi nghĩ về sự nghiệp của bố con, đó là điều đầu tiên hiện lên trong suy nghĩ của mẹ. Cách bố con luôn sống thật với chính mình, luôn kiên định với con đường đã chọn, với phong cách, bản sắc, niềm tin của mình, và đơn giản là tình yêu với chính môn thể thao này.
Mẹ hy vọng khi người ta nhắc về di sản của bố con, ở khắp mọi nơi nhưng đặc biệt là tại Roland Garros, họ sẽ nói điều này: Gael Monfils, không ai giống anh ấy cả. Gael Monfils có ý nghĩa lớn lao với tennis, nhưng không chỉ là những trận đấu hay pha bóng. Gael Monfils, anh ấy luôn sống thật với chính mình".
Tin Gốc: Vnexpress

Từ một người chơi vô danh với thiết bị rung giấu trong quần năm 1993, đến những nghi vấn gây bão mạng xoay quanh các kỳ thủ hàng đầu, lịch sử cờ vua hiện đại cho thấy gian lận ngày càng biến tướng theo sự phát triển của công nghệ.
Một câu chuyện kỳ lạ diễn ra tại giải World Open ở Philadelphia (Mỹ) năm 1993. Khi đó, một người tự xưng là John von Neumann, lấy theo tên nhà toán học nổi tiếng, xuất hiện với ngoại hình khác thường. Ông đội tóc giả, tai nghe và phong thái lập dị. Ông không có hệ số Elo, nhưng lại gây sốc khi cầm hòa Đại kiện tướng Helgi Olafsson ở vòng hai.
Những gì diễn ra trên bàn cờ càng khiến đối thủ nghi ngờ. "Tôi nghĩ mình đang gặp một người chơi rất yếu, thậm chí có thể đang dùng chất kích thích", Olafsson kể lại. "Ông ta mất quá nhiều thời gian cho những nước đi hiển nhiên, hành xử rất kỳ quặc".
Sự bất thường lên đến đỉnh khi "Von Neumann" thua do hết giờ chỉ sau 9 nước, dù mỗi bên có tới hai tiếng thi đấu.
Nghi ngờ gia tăng, ban tổ chức yêu cầu người này giải một bài cờ đơn giản. Tuy nhiên, ông lập tức bỏ chạy và biến mất. Phải hơn ba thập kỷ sau, sự thật mới được hé lộ trong cuốn sách Lucky Devils. "Von Neumann" thực chất là John Wayne, một cựu lính thủy đánh bộ Mỹ, phối hợp cùng nhà toán học Rob Reitzen để thử nghiệm gian lận bằng máy tính.
Cơ chế hoạt động của họ khá thô sơ nhưng táo bạo. Wayne sử dụng công tắc giấu trong giày để truyền nước đi của đối thủ. Reitzen, ở phòng khách sạn, nhập dữ liệu vào máy tính rồi gửi lại phương án tối ưu thông qua một thiết bị rung đặt trong quần của Wayne. Tuy nhiên, hạn chế công nghệ thời đó khiến tín hiệu chập chờn, còn máy tính mất nhiều thời gian để tính toán, dẫn đến phong cách thi đấu bất thường.
Dù chưa mang lại thành công lớn, vụ việc được xem là dấu mốc đầu tiên của gian lận cờ vua trong kỷ nguyên máy tính. Tạp chí Inside Chess khi đó đã cảnh báo rằng nếu máy tính đủ mạnh để hỗ trợ kỳ thủ, môn thể thao trí tuệ này sẽ đối mặt nguy cơ nghiêm trọng.
Gần 30 năm sau, nỗi lo đó trở thành hiện thực. Năm 2022, làng cờ chấn động khi Hans Niemann đánh bại số một thế giới Magnus Carlsen tại giải Sinquefield Cup. Ngay sau thất bại, Carlsen bất ngờ rút lui khỏi giải, động thái hiếm thấy ở cấp độ đỉnh cao.
Không đưa ra cáo buộc trực tiếp, nhưng phản ứng của Carlsen khiến dư luận bùng nổ suy đoán. Trên mạng xã hội, một giả thuyết kỳ quặc lan truyền. Niemann có thể nhận tín hiệu từ một thiết bị rung giấu kín trong cơ thể. Cụm từ "anal beads" (thiết bị rung trong hậu môn) nhanh chóng trở thành trò đùa phổ biến, dù không có bất kỳ bằng chứng nào.
Trước áp lực dư luận, Niemann thừa nhận từng gian lận trong các ván cờ trực tuyến khi còn nhỏ, nhưng phủ nhận hoàn toàn việc gian lận khi thi đấu trực tiếp. Các cuộc điều tra sau đó cũng không tìm thấy chứng cứ cho thấy anh sử dụng thiết bị hỗ trợ trước Carlsen. Tuy vậy, danh tiếng của kỳ thủ trẻ vẫn chịu ảnh hưởng nặng nề.
Vụ việc cho thấy trong thời đại internet và mạng xã hội, nghi ngờ có thể lan rộng nhanh hơn cả sự thật. Những câu chuyện này trở thành tâm điểm toàn cầu, kéo theo áp lực tâm lý khổng lồ cho người trong cuộc. Hãng Netflix thậm chí vừa phát hình phim tài liệu Untold: Chess Mates, về nghi vấn gian lận của Niemann.
Sự phát triển của công nghệ cũng làm thay đổi hoàn toàn bản chất gian lận trong cờ vua. Nếu như năm 1993, máy tính còn yếu và cồng kềnh, ngày nay một chiếc điện thoại thông minh có thể chạy các phần mềm mạnh hơn bất cứ kỳ thủ nào. Điều này giúp một người chơi nghiệp dư hoàn toàn có thể đánh bại nhà vô địch thế giới nếu được hỗ trợ bởi phần mềm.
Các nền tảng trực tuyến như Chess hay Lichess đã phát triển hệ thống phát hiện gian lận dựa trên phân tích dữ liệu. Tuy nhiên, các công cụ này không hoàn hảo và đôi khi gây tranh cãi, đặc biệt khi liên quan đến những tên tuổi lớn.
Ở các giải đấu trực tiếp, biện pháp kiểm soát cũng được siết chặt hơn. Sau vụ Niemann, nhiều giải áp dụng kiểm tra bằng máy dò kim loại, quét điện tử và hạn chế tối đa việc rời bàn cờ. Dù vậy, phần lớn trường hợp bị phát hiện lại đến từ những cách đơn giản hơn nhiều, như giấu điện thoại trong nhà vệ sinh để tra cứu nước đi.
Những câu chuyện từ "Von Neumann" đến Niemann cho thấy gian lận trong cờ vua là hệ quả tất yếu khi công nghệ phát triển. Trong một môn thể thao vốn dựa trên trí tuệ, sự suy giảm niềm tin có thể là hậu quả lớn nhất. Kỳ thủ số ba thế giới Fabiano Caruana thậm chí nói rằng có một bộ phận không nhỏ kỳ thủ hàng đầu gian lận khi thi đấu trực tuyến.
Vì thế, thách thức lớn nhất với cờ vua hiện đại là giữ được niềm tin rằng người ngồi đối diện đang thực sự chơi bằng chính bộ não của họ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tại vòng chung kết (VCK) giải U17 châu Á 2026 ở Saudi Arabia, đội tuyển U17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng các đội Hàn Quốc, UAE và Yemen. Đây đều là các đại diện của những nền bóng đá về lý thuyết mạnh hơn nền bóng đá Việt Nam, nên hành trình của U17 Việt Nam tại giải châu Á năm nay được dự đoán sẽ rất vất vả.
Trong số này, U17 Hàn Quốc chắc chắn được đánh giá cao nhất, bởi đây là đại diện của nền bóng đá hàng đầu châu lục, có truyền thống về đào tạo trẻ.
Đội bóng trẻ đến từ xứ sở kim chi được dự đoán sẽ chiếm vị trí đầu bảng C. Các đội còn lại gồm U17 Việt Nam, Yemen và UAE sẽ cạnh tranh vé nhì bảng. Theo điều lệ, các đội đứng đầu và đứng nhì mỗi bảng sẽ giành quyền lọt vào tứ kết, đồng thời sẽ có vé dự World Cup U17 diễn ra ở Qatar vào cuối năm nay.
Chính vì thế, U17 Việt Nam rất quyết tâm so kè với các đối thủ UAE và Yemen trong những ngày tới. Trong số này, U17 Yemen là đối thủ không hề xa lạ với U17 Việt Nam. Đội bóng đến từ Tây Á từng có trận hòa 1-1 với U17 Việt Nam tại vòng loại U17 châu Á 2025, hồi tháng 10/2024.
Còn khi đối đầu với các đội U17 ở Đông Nam Á trong thời gian gần đây, U17 Yemen có lúc thắng, lúc thua. Cụ thể, họ thắng Myanmar 6-1 hồi tháng 10/2024, tại vòng loại giải U17 châu Á 2025. Nhưng sau đó, U17 Yemen lại thua đậm U17 Indonesia 1-4 tại giải U17 châu Á 2025, hồi tháng 4 năm ngoái.
Đội bóng trẻ đến từ Tây Á không quá vượt trội so với các đội bóng trẻ trong khu vực. Nếu U17 Việt Nam có chiến thuật hợp lý, thể hiện đúng phong độ, chúng ta hoàn toàn có thể đánh bại họ.
Còn về phía U17 UAE, đội bóng này từng thắng U17 Australia 2-0 tại giải U17 châu Á 2025, hồi tháng 4 năm ngoái. Họ thắng U17 Malaysia 2-0 và thắng U17 Lào 5-2, tại vòng loại giải U17 châu Á 2025, hồi tháng 10/2024.
Tuy nhiên, đây đều là các đối thủ mà U17 Việt Nam từng thắng, nên U17 UAE vẫn là đối thủ mà U17 Việt Nam có thể giải quyết được, nếu chúng ta chơi đúng phong độ.
Nhìn chung các đội bóng đến từ Tây Á như Yemen hay UAE đều có ưu thế về thể lực, tốc độ. Tuy nhiên, kỷ luật chiến thuật của họ chưa chắc tốt hơn các cầu thủ Việt Nam. Đặc biệt, càng ở lứa tuổi trẻ, khâu kỷ luật chiến thuật của các cầu thủ Yemen hay UAE càng không tốt.
U17 Việt Nam hoàn toàn có thể khai thác nhược điểm này của các đối thủ kể trên. Các cầu thủ của chúng ta cần tuân thủ tốt chiến thuật do HLV Roland đặt ra, để tăng khả năng chiến thắng các đối thủ này. Từ đó, chúng ta hướng đến cơ hội giành vé dự VCK World Cup năm nay.
VCK giải U17 châu Á 2026 sẽ diễn ra từ ngày 5/5 đến 22/5, tại Saudi Arabia. U17 Việt Nam sẽ lần lượt gặp các đội Yemen vào ngày 6/5, Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE vào ngày 13/5.
Tin Gốc: Dân Trí

