Tôi và em quen nhau được hai năm rồi đi đến hôn nhân, cả hai làm chung công ty. Sau khi cưới, tôi quyết định kinh doanh thêm bên ngoài vì thấy nhiều cơ hội thuận lợi. Thế nhưng chỉ sau hai năm, việc kinh doanh của tôi gặp khó khăn, không có nhiều kinh nghiệm nên tôi không kịp trở tay, dẫn đến thất bại. Cưới nhau được một năm, con gái đầu lòng chào đời, đáng nhẽ ra tôi phải là người hạnh phúc nhưng vì trắng tay nên tâm trạng rối bời.
Vợ chăm con nhỏ đã mệt mỏi, đi làm cũng vất vả, giờ lại lo nợ nần của tôi. Tôi muốn nói ra một lời an ủi vợ nhưng không thể mở lời, chỉ biết tự trách mình. Vợ bảo giờ như sống ở địa ngục. Cô ấy luôn nhắc đến việc chia tay, cho rằng tôi đã làm cuộc đời cô ấy tồi tệ đến mức này. Vợ còn dùng những lời nặng nề để nói với tôi. Không ít lần tôi muốn rời bỏ gia đình nhưng thương con, lại cố nhịn.
Sáng nay, trên đường đưa con đi học, vợ lại nhiếc móc tôi. Tôi bảo hãy dừng lại đi, vợ bảo chừng nào còn thiếu tiền thì cô ấy còn chửi. Là người đàn ông, tôi đau khổ lắm khi rơi vào tình cảnh này. Ly thân? Vợ tôi đồng ý là chắc rồi, cô ấy thường đòi ly hôn mà. Còn con tôi sao, chắc tôi nhớ con không thể chịu được. Tôi làm gì để sửa sai đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng được gần một năm, hai vợ chồng ở riêng, cách nhà chồng không quá xa. Công việc của cả hai đều bận nên thời gian trong tuần gần như kín lịch. Nhưng bố chồng lại muốn vợ chồng tôi tuần nào cũng về ăn cơm hai ba lần, coi như giữ nếp gia đình.
Ban đầu tôi cũng cố gắng sắp xếp để về cho phải phép nhưng càng về nhiều, tôi lại càng thấy áp lực vì cảm giác không thoải mái mỗi khi ngồi vào mâm cơm. Bữa ăn thường không hợp khẩu vị tôi, nhiều món tôi gần như không ăn được nhưng vẫn phải cố ngồi cho xong bữa. Trong lúc ăn, bố chồng hay hỏi rất nhiều chuyện, từ công việc, thu nhập đến những chuyện cá nhân. Có những câu hỏi khá riêng tư hoặc lặp đi lặp lại khiến tôi không biết trả lời thế nào cho hợp. Không khí mỗi lần về nhà vì vậy không được tự nhiên, tôi lúc nào cũng trong trạng thái phải giữ ý.
Trước đây, hồi bàn chuyện cưới hỏi, mẹ chồng từng nửa đùa nửa thật nói một câu mà giờ tôi vẫn nhớ: "Gả con là bán con rồi". Gia đình tôi nghe được thì nói thẳng là nhà không thiếu thốn gì để phải "bán con". Từ đó về sau, chuyện ở chung hay ở riêng không ai nhắc lại nữa nhưng trong cách cư xử, tôi vẫn cảm nhận được mong muốn tôi về làm dâu theo kiểu truyền thống.
Thực lòng mà nói, tôi không thoải mái mỗi lần về nhà chồng chơi. Nhưng nếu không về lại sợ bị đánh giá là không biết điều, không giữ nếp gia đình, còn về thì thấy áp lực. Tôi có tâm sự với chồng nhưng anh bảo tuần về có hai ba hôm chứ có nhiều đâu, mà cũng chỉ về ăn cơm tối rồi đi chứ có ở lại đâu mà than mãi. Tôi vừa cấn bầu, cơ thể hơi mệt mỏi, lúc nào cũng thèm ngủ, nhiều lúc muốn từ chối không về nhưng chồng không chịu, tìm đủ mọi cách lôi tôi về bằng được. Tôi phải làm sao để cải thiện tình hình này đây. Mong các anh chị cho lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng kết hôn hơn nửa năm, sau 5 năm yêu nhau. Cuộc sống vợ chồng trẻ nhìn chung tạm ổn mặc dù nhiều lúc bất đồng quan điểm và tranh cãi gay gắt. Tôi khá ngang bướng nên những cuộc cãi vã thường kết thúc bằng sự im lặng của chồng. Chiến thuật của anh gần đây là im lặng, đợi tôi hết nóng rồi sẽ tự lành chứ không dỗ dành như ngày còn yêu. Ba tháng trước chúng tôi mở một cửa hàng dịch vụ nhỏ và đồng thời tôi chuyển sang cơ quan mới. Giai đoạn mới khai trương, tôi phải cáng đáng mọi việc kinh doanh, thích nghi với môi trường hoàn toàn mới nên bị stress nặng, bất đồng càng nhiều hơn.
Tôi là người cầu toàn, mọi việc phải được trau chuốt và hoàn hảo nhất có thể. Tính cách chồng ngược lại, anh chịu khó và ủng hộ công việc của tôi nhưng hời hợt, từ tốn nên nhiều lúc tôi không hài lòng. May thay, nhờ sự cố gắng và trời thương, việc kinh doanh của tôi khá tốt. Xin nói thêm, tôi là mẫu người ham công việc, chung thủy, chịu khó, được gia đình chồng yêu quý, mọi người nhận xét có vẻ ngoài dễ thương.
Một đêm chồng say, vô tình tôi thấy có tin nhắn: "Em nhớ anh, không hiểu sao mỗi khi say em đều nhớ đến anh, anh đừng im lặng như thế". Tôi tò mò, đóng vai chồng để nói chuyện xem sao. Qua cách nói chuyện, tôi đoán cô này chưa có gia đình, khuôn mặt trên mạng bình thường, luôn nói nhớ chồng tôi. Hôm sau anh tỉnh, tôi hỏi thì anh bảo không biết cô ta là ai, tự nhiên cứ nhắn tin cho anh, anh thấy có vẻ không bình thường nên chưa từng trả lời lại. Tôi hỏi tại sao tên trong chát trên mạng là em yêu, anh nói cô ta tự để thế chứ anh làm sao biết. Tôi tìm trong danh bạ điện thoại nhưng không thấy tên nào lưu như vậy thật, có điều tìm trên mạng xã hội bằng điện thoại khác lại không thể tìm ra cô đó.
Chồng nói chưa hề gặp nhưng trong quá trình giả vờ là anh để nói chuyện với cô ta, tôi bảo:" Từ nay đừng gặp nhau nữa vì anh đã có vợ rồi". Cô ta lại bảo đang khóc và đồng ý không gặp nữa. Lời cô ta và chồng tôi sao lại mâu thuẫn thế? Khi chat online tôi quen đưa biểu tượng cảm xúc mặt cười vào, lập tức cô ta bảo đó không phải anh Hoàng (tên chồng tôi). Tôi gửi lại hình động trong bộ sưu tập chồng hay dùng thì cô ta mới tiếp tục câu chuyện. Chứng tỏ cô ta quen cách trò chuyện của chồng tôi rồi.
Từ hôm đó, chồng tôi không có biểu hiện gì khác. Anh vẫn làm việc như thường, rảnh cũng ở nhà hoặc bên tôi. Tôi vốn không phải người đa nghi nhưng khi yêu nhau anh cũng say nắng và lừa dối tôi một lần, dù đã tha thứ nhưng tôi thực sự bị ám ảnh. Chính vì vậy, tôi thường dè dặt và không tin tuyệt đối anh. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: "Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé". Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT - kỳ thi được coi là "bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh" - em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: "Hôm nay học thế nào?", "Có làm được bài không?", "Điểm thử được bao nhiêu?",... Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: "Con phải cố hơn nữa", "Người ta còn học được, sao con lại không?". Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: "Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi", "Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc". Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Hương Nhi
Nguồn: https://vnexpress.net/mong-ngay-nhan-ket-qua-ky-thi-thpt-bo-me-se-om-con-vao-long-5058404.html

