Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: “Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé”. Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT – kỳ thi được coi là “bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh” – em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: “Hôm nay học thế nào?”, “Có làm được bài không?”, “Điểm thử được bao nhiêu?”,… Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: “Con phải cố hơn nữa”, “Người ta còn học được, sao con lại không?”. Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: “Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi”, “Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc”. Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà tiếng cãi vã nhiều hơn tiếng cười. Bố gia trưởng, nghiện rượu; mẹ nóng tính, nói nhiều. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm không được bình yên, lúc nào cũng thấp thỏm. Có lẽ vì thế, từ rất sớm tôi đã tự hứa rằng sau này nếu yêu ai, tôi sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu khổ hay sống trong bất an như mẹ.
Tôi gặp em khi còn là sinh viên năm thứ ba. Em cùng quê, học khác trường. Khi thân thiết, em kể từng mang thai với bạn trai cũ rồi bỏ thai trong đau đớn và tuyệt vọng. Tôi không phán xét, chỉ xem em như một người bạn cần được lắng nghe. Chúng tôi quen nhau bằng những bữa cơm sinh viên, những chuyến xe buýt cuối ngày và những lần tôi chở em về phòng trọ lúc trời mưa. Tình yêu của tôi đến rất chậm, rất bình yên.
Ra trường, tôi đi làm cho công ty xây dựng, công việc khá ổn định. Em học tiếp rồi có cơ hội du học. Ngày em đi, chúng tôi ngồi ở sân bay gần ba tiếng. Em nói sẽ cố gắng vài năm rồi trở về, khi đó cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Tôi tin em. Suốt những năm yêu xa, tôi gần như chỉ biết đi làm và chờ đợi. Tôi trả hết khoản nợ thời sinh viên, dành dụm mua trả góp một căn chung cư nho nhỏ, sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ, âm thầm chuẩn bị tiền cưới. Bạn bè rủ đi chơi, giới thiệu người này người kia, tôi đều giữ khoảng cách. Vì tôi nghĩ nếu mình đã chọn ai thì nên giữ trọn sự tử tế với người đó.
Chỉ còn hơn hai tháng nữa là em học xong và về nước, tôi chờ đợi trong háo hức, âm thầm chuẩn bị nhẫn cưới, chờ em về rồi cầu hôn. Nhưng tuần trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm và khóc rất nhiều. Em nói vì cô đơn, áp lực học hành, thiếu sự quan tâm trực tiếp từ tôi, em đã có quan hệ với người khác ở bên đó. Chuyện xảy ra vài tháng rồi. Em xin lỗi, xin tôi tha thứ, nói rằng người em muốn cưới vẫn là tôi.
Tôi suy sụp, đau đớn bởi tôi luôn giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ chọn trái tim cho em, không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy. Chuyện em phản bội khiến tôi đau nhưng cảm giác niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm bị đập vỡ khiến tôi gục ngã. Tôi đã giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ nguyên trái tim cho em. Không ngờ người tôi tin nhất lại khiến tôi tổn thương nhất. Tôi còn yêu em rất nhiều. Nhưng tôi sợ nếu tha thứ, tình yêu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn. Liệu một cuộc hôn nhân có thể bền lâu khi bên trong đã có một vết nứt như vậy? Mong những ai từng trải qua chuyện tương tự cho tôi một lời khuyên.
Tôi 34 tuổi, lập gia đình được gần bảy năm và có hai con nhỏ. Chồng tôi là người đàn ông mà nhiều người vẫn bảo là "đáng lấy". Anh chăm chỉ, không rượu chè bê tha, không cờ bạc, thương con và có trách nhiệm với gia đình. Kinh tế ổn định nên cuộc sống của chúng tôi không quá áp lực. Nhưng có một chuyện khiến tôi phiền lòng là cảm giác mình không hề tồn tại trong các quyết định của chồng. Anh có thể tự đổi xe, cho bạn vay tiền, nhận một công việc mới hay lên kế hoạch về quê cuối tuần mà chỉ thông báo khi mọi chuyện đã xong.
Tôi nhiều lần chủ động hỏi han, muốn nghe anh chia sẻ chuyện công việc, những áp lực hay dự định tương lai. Nhưng lần nào anh cũng trả lời ngắn gọn: "Mọi thứ vẫn bình thường", hoặc "Em biết làm gì cho đau đầu". Dần dần, tôi không còn biết phải bắt đầu câu chuyện thế nào và cảm thấy cô đơn ngay cả khi có chồng bên cạnh. Tôi cứ ước giá như vợ chồng có thể nói nhiều với nhau hơn chút thì tốt biết mấy, như thời đang yêu chẳng hạn. Nhiều lúc tôi thực sự muốn ly hôn nhưng nghĩ thương con lại đành cố gắng. Liệu có phải tôi đang quá đòi hỏi không?
Tôi 35 tuổi, ly hôn vợ được hai năm, ôm theo khoản nợ ngân hàng 2 tỷ đồng. Tôi có con gái 8 tuổi, bé đang sống với mẹ. Trong cơ quan tôi có cô gái vào làm được 4 tháng, tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Em chăm chỉ, chịu khó học hỏi nên tôi cũng nhiệt tình hướng dẫn. Chúng tôi thi thoảng đi ăn trưa rồi cà phê rồi trò chuyện về cuộc sống, gia đình. Em được đánh giá xinh xắn, hiền, dịu dàng.
Cách đây mấy ngày, em gọi điện cho tôi nói có chuyện muốn trao đổi, chúng tôi đi ăn rồi em thổ lộ là đã có tình cảm với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ một cô gái trẻ, xinh như em lại để ý đến mình. Tôi nói rõ về tình hình nợ nần, rằng chưa nghĩ đến chuyện hạnh phúc cá nhân, muốn tập trung làm việc để trả nợ hết. Em bảo muốn ở bên tôi, cùng nhau giải quyết những khó khăn của tôi. Em chia sẻ nhà em có điều kiện, bố mẹ cho em một số tiền lớn để có thể kinh doanh nếu muốn.
Tôi lo lắng, bối rối, không biết phải làm thế nào khi biết tình cảm em dành cho mình. Hai hôm sau, tôi hẹn gặp em ở quán cà phê, thật lòng khuyên em đừng vì tôi như thế, em sẽ vất vả, thiệt thòi. Em còn trẻ, nhiều cơ hội tốt, trong khi tôi từng ly dị, lại nợ nần. Em không chịu, bảo em đủ tỉnh táo để biết mình đang làm gì, mong tôi hãy tin tưởng ở em. Tôi phải làm sao, thật lòng tôi có cảm tình với em, nhưng để tiến xa hơn với em thì tôi chưa sẵn sàng bởi lo sợ nhiều thứ. Mong được các bạn chia sẻ.